Ông Xã Tổng Tài Hắc Ám

Chương 165: Chương 165: Gần như đã bị lừa Tiêu Dục đè tay Lâm Vi






Lâm Vi nghi ngờ nghiêng đầu nhìn lên.

“Anh xin lỗi!”

*Hả?” Mắt Lâm Ví lóe lên, vẻ mặt khó hiểu.

“Vừa rồi Quán Quán đã nói với anh rất nhiều điều không hay về em.”

Quả nhiên!

Cô ta biết chắc là có liên quan đến người phụ nữ chết tiệt Lâm Quán Quán!

Lâm Vi đột nhiên nở một nụ cười chua xót, chán nản ngồi tại trên giường lớn, thở dài nói: “Chị ấy vẫn không chịu tha thứ cho em.”

“Tha thứ? Tiêu Dục tìm tòi nghiên cứu nhìn xem Lâm Vi dò hỏi: “Lâm Vi không phải nên là em tha thứ cho cô ấy sao?

Con dao mà cô ấy dùng để làm tổn thương tử cung của em khiến em suýt nữa không thể làm mẹ.”

“Anh A Dục. Anh không biết chuyện bên trong.”

Tiêu Dục lắng nghe.

Đại não của Lâm Vi nhanh chóng xoay chuyển, ngay sau đó cô ta đã tìm ra lý do thoái thác: “Thật ra, em rất biết ơn chị gái của mình. Thật sự, néu không có chị gái em, em có thể không gặp được anh.Vắn đề giữa em và chị em bắt nguôn từ thời thơ âu của chúng em. Đây có thề là một câu chuyện rất dài.”

“Em nói, anh nghe.”

“Em nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu. Kể từ khi em còn là một đứa trẻ, từ khi tôi có thể nhớ, ba mẹ em đã ở bên nhau.

Khi đó, ba em chưa ly hôn với mẹ của chị em và mẹ của chị em cũng chưa qua đời, em lờ mờ biết rằng ba mẹ em ở bên nhau là sai.”

“Ba em rất ghét mẹ của chị em. Em cũng không biết tại sao họ lại không ly hôn. Ba em coi ba người họ như hồng thủy mãnh thú, nhìn một chút cũng không nguyện ý!

Nhưng ba rất yêu em, thực sự yêu em rất nhiều. Khi em còn nhỏ, miễn là em đã nhìn thấy thứ gì đó, em không cần phải nói gì cả, miễn là mắt em rơi vào thứ gì đó hơn ba giây khẳng định ba sẽ nghĩ biện pháp mua cho em.”

Tiêu Dục gật đầu.

Lâm Đại Phúc thực sự rất thích Lâm Vi, điều này anh ta biết rõ như ban ngày.

“Sau đó, em biết rằng trên em còn có hai chị gái. Chị cả mới từ nông thôn trở về không bao lâu đã lập gia đình nên em không biết nhiều về chị ấy. Em thật tâm cảm thấy áy náy vì em nghĩ rằng vì sự tồn tại của em đã lấy đi sự chú ý của ba tôi khỏi chị ấy.”

“Em không có lỗi gì cả.”

Lâm Vi cười khổ: “Có lẽ bởi vì ba thật sự tốt với em, chị gái mới lúc nào cũng không chịu nổi, khắp nơi gây phiền phức cho em. Ba tức giận nên đã đưa chị áy đến sống ở trọ gân trường và đã xuông một mệnh lệnh không ai trong gia đình được phép giúp chị Tiêu Dục sửng sốt.

Điều này hoàn toàn khác với những gì anh ta được nghe từ Lâm Quán Quán.



Chỉ ôm chặt Lâm Vi nói: “Ngoan, đừng nói nữa.”

“Không! Chuyện này em đã ôm trong lòng quá lâu rồi, em cảm thấy khó chịu và em thậm chí còn khó chịu hơn nếu em không nói ra. Em tốt với chị gái nhưng chị luôn nghĩ rằng em có âm mưu và chị càng có thái độ xấu với em.”

“Hôm đó xảy ra chuyện gì vậy?”

Lâm Vi biết anh đang ám chỉ việc cô bị Lâm Quán Quán “đâm”.

Mắt cô lóe sáng và ngắng đầu khỏi vòng tay anh.

“Anh A Dục, em xin lỗi.”

“Tại sao phải xin lỗi?”

“Hôm đó, điện thoại di động của em để ở phòng khách.

Chị gái tôi vô tình nhìn thầy bức ảnh chụp chung thân thiết của hai chúng ta trên màn hình điện thoại di động. Sau đó, chị ấy tra hỏi mối quan hệ của em và anh, em biết anh không đành lòng làm tổn thương chị gái em nên em dứt khoát đóng vai kẻ xấu xa này.Em kể cho chị về mối quan hệ của chúng ta!”

Tiêu Dục sững sờ.

Nếu đúng như vậy thì việc Lâm Quán Quán mắt kiểm soát đâm Vi Vi cũng có thể lý giải được.

“Không ngờ chị em lại cực đoan như vậy. Chị ấy rút dao gọt hoa quả trong bếp mà không nghĩ ngợi gì đâm em điên cuồng. Em không kịp né tránh nên bị đâm phần bụng dưới, anh cũng biết chuyện gì đã xảy ra sau đó rồi đấy.”

Lúc này, cơ thể Lâm Vi run lên không ngừng, dường như: cô ta vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi khi nghĩ đến ngày hôm đó.

Tiêu Dục nắm lấy tay cô.

Lâm Vi vén vạt áo choàng tắm lên, lộ ra vị trí bụng dưới, nơi có một vét sẹo uốn lượn rất đáng sợ.

“Vi Vị.”

Lâm Vi nhìn xuống vết sẹo, nước mắt không ngừng chảy ra: “Lúc chúng ta thân mật, em đã cật lực che vét sẹo này đi. Em sợ anh cảm thấy em xấu xí. Bác sĩ nói con dao.

găm đâm quá sâu, gần như đâm thủng tử cung, néu đi sâu thêm một cm nữa thì có lẽ cả đời này em sẽ không được làm mẹ. Bây giờ nghĩ lại em vẫn sợ… Cũng may, cũng may có ông trời có mắt, nều không, kiếp này em không thể có con với anh A Dục, em nhát định sẽ chết trong hồi hận.”

Tiêu Dục nhanh chóng che vết sẹo của cô bằng áo choàng tắm.

Đúng vậy!

Những vết sẹo này sâu như vậy!

Máu ra rất nhiều, khi anh bé cô ta đến bệnh viện, cô gần như bị sốc vì mất máu.

Sao cô ta có thể tự mình đâm ra vết thương sâu như vậy!

Ai có thể ra tay tàn nhẫn như vậy với chính bản thân mình chứ?

Lúc này, trái tim Tiêu Dục hoàn toàn hướng về Lâm Vi.

“Anh A Dục, em đã cướp đi ba của chị và cả anh nữa. Chị gái chỉ đâm em một nhát thôi. Em nghĩ mình đã rất may mắn rồi.”

Lâm Vi nhún vai và giả vờ nhẹ giọng nói: “Anh ưu tú như vậy, tâm lý chị gái em mất cân bằng là chuyện bình thường. Em không quan tâm chị ấy nói gì với anh, bởi vì em biết rằng A Dục nhát định sẽ tin em!”

Đối đầu với ánh mắt trong sáng của cô ta, Tiêu Dục cảm thấychột dạ không thôi.

Vi Vi rất tin tưởng anh, vừa rồi anh ta còn nghi ngờ cô, Tiêu Dục cảm thấy thật áy náy với sự hoài nghỉ lúc nãy của mình.

Đúng vậy.

Lời giải thích của Vi Vi hoàn toàn có lý.

Chắc là Quán Quán nhìn tháy anh cầu hôn Vi Vi, cảm thầy khó chịu nên cố tình nói những điều đó để chọc tức mối quan hệ của hai người.

Anh ta gần như đã bị lừa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.