Ông Xã Tổng Tài Hắc Ám

Chương 197: Chương 197: Tự sinh ra “Tâm Can!”




Khương Ninh vội vàng chạy tới, vội vàng lau lòng bàn tay cho cô bé: “Chuyện gì vậy! Chuyện gì xảy ra, vừa rồi vẫn ổn.”

Tâm Can rút tay ra không cho Khương Ninh chạm vào.

“Tâm Can.”

Tâm Can quay đầu đi, nép vào vòng tay của Tiêu Lăng Dạ.

Trái tim Khương Ninh tan nát.

Bà ta vừa tức vừa gắp.

Trong lòng lại ghét Lâm Quán Quán.

Chắc chắn là Lâm Quán Quán thường xuyên nói xấu bàta trước mặt Tâm Can, bằng không làm sao Tâm Can lại bài xích bà đến vậy.

Trước đây cô bé không có như vậy.

Nhìn thấy bà luôn luôn nhào vào trong ngực bà, nhuyễn nhuyễn nhu nhu gọi bà bà.

“Tâm Can! Tâm Can, bà là bà đây.”

“Cháu muốn gặp … anh.”

Con mắt Tâm Can suy yếu sắp không mở ra được nhưng như cũ không có quên Lâm Duệ, Khương Ninh thấy cô bé dạng này, nơi nào còn dám nói nặng.

“Được, được rồi, bà lập tức kêu người đưa Lâm Duệ về.”

Khương Ninh nhanh chóng đứng dậy gọi tài xế: “Đi đưa Lâm Duệ trở về.”

Lâm Quán Quán đứng dậy nói: “Tôi cũng đi.”

Khương Ninh còn ước gì cô ấy mau biến mắt, vẫy tay và bảo tài xế chở cô ấy đi cùng.

Trong phòng khách.

Tiêu Lăng Dạ không nói lời nào đưa Tâm Can cho Tiêu Diễn, sau đó sải bước đi theo.

“Lăng Dạ!”

Khương Ninh sững sờ một lúc, sắc bén nói, bà ngăn Tiêu Lăng Dạ lại, không dám tin nhìn anh chằm chằm: “Con đi đâu vậy? Tâm Can bệnh quá nặng rồi mà con còn đi đâu vậy?”

“Anh trai!”

Tiêu Diễn vội vàng chạy tới: “Anh ở lại chăm sóc cho Tâm Can đi, để em đi với tiểu Quán Quán.”

Cuối cùng thì Khương Ninh cũng hiểu.

Bà ta tức giận run rầy chỉ vào Tiêu Lăng Dạ: “Cậu tốt lắm!

Tốt lắm! Tiêu Lăng Dạ, cậu thật sự là con ngoan của tôi, cậu lo lắng tôi sẽ làm tổn thương Lâm Quán Quán sao?

Cậu … cậu là đứa con trai phản nghịch, trong lòng cậu mẹ cậu là người không có điểm dừng như vậy sao?”

Ánh mắt Tiêu Lăng Dạ lạnh lùng: “Bắt cóc một đứa trẻ là biết điểm dừng sao?”

Cả người Khương Ninh run lên, đưa tim che tim.

Nghịch tử!

Tại sao bà lại sinh ra một đứa con hỗn láo như vậy!

“Ba ba.”

“Hừm!”

Tâm Can vừa mở mắt, yếu ớt nói: “Mang anh trai trở về.”

Nhìn thấy Tâm Can, ánh mắt Tiêu Lăng Dạ cuối cùng cũng dịu lại, sờ sờ đâu của cô gái nhỏ: “Baba hứa với con răng khi con tỉnh lại, anh trai của con sẽ trở lại.”

Tâm Can an tâm nhắm mắt lại.

Tiêu Lăng Dạ đuổi theo Lâm Quán Quán, nhanh chân xông vào bên trong màn mưa.

Tống Liên Thành rất nhanh liền tới.

Anh ấy mang theo một y tá và các loại thuốc, trực tiếp chích thuốc cho Tâm Can và truyền dịch điều trị.

Tâm Can đã hôn mê.

Khương Ninh và Tiêu Diễn căng thẳng: “Tống Liên Thành, lần này Tâm Can có vẻ nghiêm trọng hơn bao giờ hết.”

Lúc trước có phát sốt đi chăng nữa nhưng cô bé chưa bao giờ hôn mê.

Tống Liên Thành cởi khẩu trang ra, vẻ mặt nghiêm túc: “Không có dấu hiệu gì đã phát sốt rồi sao?”

“Đúng vậy! Giống như trước kia, rất đột nhiên, vừa rồi tôi đang nói chuyện với anh trai thì khuôn mặt cô bé đỏ bừng, rất nhanh liền nóng lên.”

Tống Liên Thành sờ sờ đầu cô gái nhỏ đang rất nóng.

“Tống Liên Thành!”

“Trước tiên hãy truyền dịch trước xem thế nào.”

Bây giờ chỉ có thể làm như vậy thôi.

Tiêu Diễn nhìn Tâm Can đang nằm trên giường, đau lòng ghê gớm. Mà Khương Ninh sớm đã không còn ưu nhã, ngồi bên giường một bên lau nước mắt vừa mắng Tiêu Lăng Dạ: “Anh của con là đồ vô lương tâm, con gái nó bệnh nặng như vậy mà còn đi chăm sóc con của người khác. Nó quan trọng hơn con gái của mình sao!”

Ánh mắt Tống Liên Thành dò hỏi.

Khóe miệng Tiêu Diễn giật một cái, không có trả lời anh Ấy.

“Khẩn trương thành cái dạng đó. Thật giống như mẹ sẽ thương tổn đứa bé kia vậy.”

Bà trói Lâm Duệ là thật, nhưng bà chỉ muốn dọa Lâm Quán Quán một chút, chứ thực sự không làm gì Lâm Duệ.

Bà cũng biết điểm dừng.

Làm sao bà thực sự có thể làm tổn thương một đứa trẻ giống như Tâm Can.

Nhưng Tâm Can không tin bà và con trai bà cũng không tin bà.

Khương Ninh càng nghĩ càng tức giận.

Tâm Can bị bệnh, Tiêu Lăng Dạ cũng không ở đây.

Khương Ninh đổ hét lửa lên người Tiêu Diễn: “Mẹ thấy các con đều bị hồ ly tinh kia làm cho mờ mắt rồi, từng cái đều thay cô ta nói chuyện! Anh của con thấy sắc liền mờ mắt vậy thì thôi đi, còn con là làm sao?”

“Mẹ.”

“Cậu im đi! Tôi không muốn nghe cậu nói!”Khương Ninh đỏ bừng mắt chỉ vào Tiêu Diễn mắng: “Tôi nghĩ cậu là thật tâm muốn chọc giận tôi! Anh trai cậu đi tìm hồ ly tinh, cậu lại không ngăn cản! Cậu không ngăn cản cũng không sao, thế mà lại thành toàn cho bọn họ sao? Cậu là óc lợn sao!

Đời tư của người phụ nữ đó hỗn loạn như vậy còn có một đứa con. Cậu biết chuyện này tại sao không ngay lập tức báo cho tôi! Tất cả mắt người đều đã lớn, cánh cứng cáp rồi phải không? Ngay cả người mẹ này không để vào mắt!”

Tiêu Diễn trợn mắt không nói gì.

“Nói!”

“…” Tiêu Diễn “Không phải mẹ nói không muốn nghe con nói sao?”

Khương Ninh tức giận: “Bây giờ cậu có thể nói chuyện!”

“Được rồi! Vậy đứa con này sẽ nói chuyện với mẹ.”Tiêu Diễn lộ ra sự nghiêm túc hiếm thấy: “Thứ nhất, Tiểu Quán Quán không phải là hồ ly tinh.”

“Chết tiệt! Tôi sẽ đánh gãy chân cậu!”

“Cho dù hôm nay mẹ đánh gãy chân con, con cũng phải nói.”Tiêu Diễn trốn ở đằng xa, lớn tiếng nói: “Anh trai của con rốt cuộc cũng tìm được người anh ấy thích, tại sao con phải ngăn cản. Mẹ! Mẹ chỉ biết trước đây anh trai con tốt như thế nào. Mẹ đã bao giờ thấy tâm tình anh ấy chập chờn chưa? Mẹ đã bao giờ thấy anh ấy cười chưa?”

“Trước đây, anh trai giống như một người máy, ngoại trừ công việc, hội họp vẫn là công việc và các cuộc họp.Khuôn mặt anh ấy luôn không có biểu cảm gì không có sướng vui giận buồn. Nhưng sau khi gặp Tiểu Quán Quán, anh có tất cả những cảm xúc này giống người thật hơn. Con thực sự không biết chuyện này có gì sai.”

“Ngoài ra, mẹ hoàn toàn không biết Tiểu Quán Quán, chỉ bằng vài cái tin tức mà mẹ có thể kết luận rằng cuộc sống riêng tư của cô ấy hỗn loạn. Mẹ có công bằng với cô ấy không? Có con thì sao? Đứa bé là tự cô ấy sinh ra cũng không phải là trộm!”

Khương Ninh mặt đỏ bừng tức giận, ngón tay run lên!

Nghe!

Nghe đi!

Tắt cả đều vô nghĩa.

Tự sinh ra thì có ý nghĩa gì. Nếu cuộc sống riêng tư không hỗn loạn, sao có thể sinh một đứa trẻ?

“Mẹ! Mẹ đừng có thành kiến với việc mang theo trẻ con được không. Tiểu Quán Quán mang theo trẻ con cũng không phải là giả. Anh trai con cũng không phải mang theo Tâm Can sao?”

Khương Ninh tức giận: “Cái đó có thể giống nhau sao?”

Dù Lăng Dạ có con vẫn có thể xứng đáng với người phụ nữ tốt nhất.

iêu Diễn trợn mắt nói: “Sao lại khác? Cảm thấy con trai mẹ là con trai, con gái nhà người khác không phải con gái Sao.”

“Mà mẹ à. Con nói chứ tại sao tư tưởng của mẹ lại cổ hủ như vậy! Khi mẹ ở với ba, ba hơn mẹ hai mươi tuổi và mang theo một cậu con trai chỉ kém mẹ hai tuổi. Không phải mẹ cũng ở cùng ba còn sao?”

Ngụy biện!

Quả thực chính là ngụy biện!

Cái kia có thể giống nhau sao!

Bà và Ngạo Thiên là yêu nhau thật lòng, còn Lâm Quán Quán chính là có mưu đồ!

“Mẹ.”

Khương Ninh nghỉ ngờ nhìn Tiêu Diễn: “Con nói hộ Lâm Quán Quán như thế này, không phải con cũng thích cô ấy đấy chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.