Quá Trình Dưỡng Thành Đố Hậu

Chương 138: Chương 138




Phó Dư Sâm cảm thấy Từ Xán Xán thật sự quá yêu mình, mà Từ Xán Xán cũng đangnhìn Phó Dư Sâm, nghĩ rằng: nếu có thể sinh một đứa giống Phó Dư Sâm, thật tốt biết bao!

Hai vợ chồng ngươi nhớ ngươi, ta bổ não ta, nhưng cũng đặc biệt hài hòa.

Ăn khuya xong, hai người súc miệng rồi lên giường ngủ.

Trong phòng ngủ chỉ để lại một cây nến, trong màn không có đốt đèn, có chút tối.

Bên ngoài cuồng phong kêu khóc, trong phòng lại ấm áp như mùa xuân.

không biết từ khi nào, bên ngoài giống như mưa to hơn, giọt mưa đánh vào mái ngói phát ra âm thanh "Ba ba", cho dù nằm trên giường cũng nghe thấy.

Từ Xán Xán nằm trên giường, chân trần cọ lui cọ tới trên chân Phó Dư Sâm, cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Trong đêm đông lạnh giá, ngủ trong phòng ấm áp như vậy, bên gối là nam nhân mìnhyêu, Từ Xán Xán cảm thấy bản thân thực hạnh phúc, nhưng trong lòng cũng khôngdám thừa nhận —— mỗi lúc nàng cảm thấy hạnh phúc thì phía sau luôn có một đả kích lớn hơn!

Từ Xán Xán cọ xát làm Phó Dư Sâm hơi nóng lòng muốn thử, nhưng hắn lại hiểu biết thân thể của mình, đành phải nhịn xuống.

một đêm không nói chuyện.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng Phó Dư Sâm đã phải đi vào triều.

Bích Vân và Chu Nhan bước vào hầu hạ Từ Xán Xán.

Chu Nhan chải đầu cho Từ Xán Xán, vừa chải vừa nói: "Vương phi, đêm qua trời mưa đá thật lớn, buổi sáng trên đất toàn là hạt băng lớn bằng hạt đậu!"

Từ Xán Xán bừng tỉnh đại ngộ: "Ta nói sao ban đêm tiếng mưa lại lớn như vậy, thì ra là mưa đá!"

Nghĩ nghĩ, lại nói: "Ồ, ta đi bên ngoài nhìn xem chút!"

Lúc này, Bích Vân cầm một bộ y phục đi tới, nói: "Vương phi, vương gia đã dặn dò, hôm nay ngài muốn ra ngoài thì nhất định phải mặc thêm áo choàng da cáo. Bên ngoài hạt mưa đá vẫn chưa hết đâu, ngài mặc ấm áp rồi đi xem cũng không muộn!"

Từ Xán Xán quay đầu nhìn thoáng qua.

Bích Vân thấy nàng nhìn qua, liền để bộ y phục bên giường cẩm, chỉ cầm chiếc áo choàng lông cáo trắng đường viền đoạn hoa xanh nhạt cho Từ Xán Xán xem.

Từ Xán Xán gật gật đầu.

Bích Vân thấy nàng vừa lòng, liền giống như người điên, đem toàn bộ y phục chuẩn bị hôm nay cho Từ Xán Xán xem.

Chu Nhan cười nói: "Vương phi, đây đều là quản sự Bạch Ngọc nương của Thúy Phượng Hỉ hôm qua đưa tới!"

Từ Xán Xán cẩn thận nhìn, mặt trên là áo dài xanh nhạt thêu hoa lan, phía dưới là váy dài ngả lục, vật liệu may mặc hòa hoa phú quý, thêu tinh xảo, hoa lan thêu trên áo trông rất sống động, tốt hơn nhiều so với tú nương Quốc Công phủ.

Trong lòng nàng vừa lòng, cười nói: "Các nàng chưa gặp ta, làm sao lại vừa người như thế!"

Chu Nhan lấy cây trâm nhánh Kim Phượng cài lên Triều Vân kế của Từ Xán Xán, thế này mới nói: "Nô tỳ nghe Phó Dương nói sư phó Thúy Phượng Hỉ xa xa nhìn ngài liếc mắt một cái, trong lòng lập tức nhớ kỹ kích Thước của ngài!"

Từ Xán Xán cười nói: "thật lợi hại, lần sau nàng đến, nhớ nhắc nhở ta Thưởng nàng ta!"

Dựa theo Chu Nhan và Bích Vân phân công, Bích Vân theo Từ Xán Xán ra ngoài, Chu Nhan ở nhà, đây là bổn phận của Chu Nhan, bởi vậy nàng vội vàng đáp ứng.

Phó Dư Sâm ngồi trên đại kiệu vàng Vĩnh An đế ban cho, nhìn như tựa lưng vào ghế ngồi dưỡng thần, trên thực tế đang tính toán hành động tiếp theo.

Vĩnh An đế cảm thấy thân thể Phó Dư Sâm quá yếu, cho nên sai Công bộ đốc làm đại kiệu, hạ lệnh lúc khai báo —— kiệu này cần phải thoải mái thuận tiện.

Bởi vậy trên thực tế, đại kiệu Phó Dư Sâm giống như một thư phòng nho nhỏ, chẳng những có án Thư, ghế dựa và một giường cẩm có thể nằm xuống nghỉ ngơi, còn có bàn dài và ghế nhỏ để tiếp khách, cùng với lò nhỏ hồng bùn để ngâm trà.

Lúc này trong đại kiệu của hắn còn có một người —— thái tử thiếu sư Lam Thiểu Kỳ.

Lam Thiểu Kỳ bưng tách trà có nắp nhấp một hớp, đem tách trà sứ có nắp đặt trênbàn nhỏ, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Phó Dư Sâm: "Vương gia, chúng ta phí công lớn như vậy, nhưng thánh Thượng hình như không định xử trí Thư Liên Vân."

Phó Dư Sâm suy tư một chút, nói: "không cần gấp, chúng ta chờ thêm đi!" Năm đó Giang Nam Thủy thị bức Vĩnh An đế thoái vị, nguyên nhân vì Thư Liên Vân, Thư hoàng hậu và môn phiệt Thư thị phía sau bọn họ kiên quyết duy trì, Vĩnh An đế mới vượt qua nguy cơ lần đó. Thư thị và Vĩnh An đế đã từng là đồng minh, hợp tác một thời gian dài, sớm hình thành một loại ăn ý, Thư thị cũng không phải dễ dàng động như vậy.

Trước kia là hắn sốt ruột.

Phó Dư Sâm nhìn Lam Thiểu Kỳ: "Trước mắt Thư Liên Vân hoàn toàn co rút lại thế lực, rất biết điều, ông ta chỉ có một nhược điểm."

Hai mắt Lam Thiểu Kỳ lóe ra: "Thư Uẩn Chi!"

Phó Dư Sâm lạnh lùng cười. Đúng, chính là con trai trưởng duy nhất Thư Tứ Thư Uẩn Chi. Thư Liên Vân và vợ cả Thư phu nhân vợ chồng thật là tương đắc, bởi vậy cực kỳ cưng chiều con trai trưởng Thư Uẩn Chi.

Chỉ có thông qua Thư Uẩn Chi, mới có thể đánh tan Thư Liên Vân!

Lam Thiểu Kỳ đứng dậy chắp tay, nói: "Xin Vương gia chờ tin của Lam mỗ!" Trịnh Châu Lam thị luôn đứng về phía người thắng. Lúc địa vị của Phó Dư Sâm còn chưa xác định, Trịnh Châu Lam thị vẫn quan sát; mặc dù bây giờ Phó Dư Sâm chưa phải là hoàng thái tử, nhưng thân phận hoàng tự đã xác định, cho nên Lam thị liền đứng về phía hắn.

Mà Lam thị muốn đứng cùng hàng, nếu không có cống hiến thì sẽ không được Phó Dư Sâm tiếp nạp, cho nên hiện tại hắn phải làm đại sự đến làm đầu danh trạng!

Mà Thư Liên Vân là bia ngắm tốt nhất!

Mặt Phó Dư Sâm giống như vô ý cười, làm như rất vừa lòng với Lam Thiểu Kỳ, trênthực tế trong lòng đoán: chờ ta xử lý Thư thị, đi lên đại bảo, nên từng cái loại bỏ Lam thị trong nhóm môn phiệt này!

Đại kiệu vàng chậm rãi đi vào ngõ hẹp.

Lúc đi qua cửa lớn, Lam Thiểu Kỳ nhảy xuống kiệu, biến mất ở trong cửa lớn.

Từ khi Phó Dư Sâm tiến phong Thân vương, Vĩnh An đế lâm triều đều mang theo hắnvào triều, hơn nữa để cho hắn và mình song song ngồi ở trên ngự tòa.

Vĩnh An đế nhìn vẫn tốt, nhưng bản thân ông rõ ràng cảm nhận được sinh mệnh đangtừng chút từng chút biến mất, hiện nay niềm tin chống đỡ duy nhất đó là nhìn thấy Phó Dư Sâm sinh hậu tự, xác định Phó thị không tuyệt tự.

Ông sợ mình đột nhiên băng hà làm triều đình đại loạn, bởi vậy dần dần bắt đầu làmrõ địa vị của Phó Dư Sâm.

Trong văn võ bá quan đương nhiên có người không hài lòng với cục diện này, nhưng nhìn thấy Phó Dư Sâm trên ngự tòa, cuối cùng chỉ có thể nuốt lời khuyên giải xuống—— ngươi có thể làm một lão già qua tuổi sáu mươi Vĩnh An đế sinh hoàng tự sao?không thể, vậy đừng nói nữa, miễn đắc tội với Thanh thân vương!

Sau khi tan triều, Phó Dư Sâm theo Vĩnh An đế trở về Sùng Chính Điện.

Phó Dư Sâm đỡ Vĩnh An đế dựa vào đệm vàng ngồi trên ngự tháp, lại giúp ông đắp chăn thêu.

Từ Xán Xán không thích màu vàng này, Phó Dư Sâm cũng không phải rất thích, hắnngồi xuống ghế dài đệm vàng ở ngự tháp, nghĩ rằng: nếu ta làm đế quốc đứng đầu, cái thứ nhất làm đó là thay màu vàng thành xanh nhạt Từ Xán Xán thích!

hắn suy nghĩ như vậy, không khỏi nở nụ cười —— trong hoàng cung nơi nơi đều là màu xanh nhạt, tựa hồ cũng không ra gì!

Vĩnh An đế thấy Phó Dư Sâm cúi đầu mỉm cười, dùng chân đoán cũng có thể đoán được Phó Dư Sâm nhất định đang nhớ nương tử Từ thị của hắn, liền phẫn nộ nói: "Từ Đình Hòa không có cái gì tốt, chất nữ của hắn có thể tốt sao?"

Phó Dư Sâm ngẩng đầu nhìn ông ta, mắt phượng hàm chứa trêu tức: "Hoàng bá phụ, ngài ghen tị!"

Vĩnh An đế: "..." Ừ, cẩn thận nghĩ lại, hình như có chút ghen tị!

Ông hơi trầm ngâm, mở miệng hỏi nói: "A Sâm, vậy ngươi nói cho trẫm, Từ thị đến tột cùng tốt ở đâu?"

Phó Dư Sâm mỉm cười, nhìn hoa thủy tiên trên bàn cây tử đàn, trên mặt lần đầu tiênhiện ra vẻ hoảng hốt: "Từ thị, nàng tốt lắm!" Từ Xán Xán giống như là nữ nhân ông trời chuẩn bị riêng cho hắn, Phó Dư Sâm nói không nên lời Từ Xán Xán tốt ở đâu, nhưng chỉ cảm thấy tốt.

Vĩnh An đế thấy hắn như thế, trong lòng hiểu rõ, lại càng lo lắng huyết mạch kéo dài của Phó thị—— nếu Từ thị không sinh được, A Sâm lại không chịu nạp thiếp, vậy nên làm sao bây giờ?

Bây giờ ông từ huyệt thái dương đến lỗ tai, đến cằm, nửa khuôn mặt đều đau, nghĩ đến đây, càng đau hơn, không khỏi cắn răng rên rỉ hai tiếng.

Vì thân thể Vĩnh An đế ốm yếu, rất sợ lạnh, địa long bên trong Sùng Chính Điện cũng đốt, trong đại điện rất ấm áp, cũng pha thêm mùi thơm ngát của hoa thủy tiên, hương vị rất quái dị, Phó Dư Sâm đang muốn mở miệng nói đem lư hương ra, lại nghe Vĩnh An đế thống khổ rên rỉ, liền mở miệng hỏi: "Hoàng bá phụ, ngài sao vậy?"

Vĩnh An đế hít một hơi, nói: "Từ đêm qua bắt đầu, nửa mặt của trẫm đều rất đau!"

Phó Dư Sâm rũ mắt, một lát sau mới nói: "Hoàng bá phụ, nhạc phụ của ta là danh y ở Uyển Châu, không bằng để ông ấy vào cung xem bệnh cho ngài?"

Vĩnh An đế vô lực thở dài: "Được rồi! Ngươi có rảnh thì dẫn ông ta vào."

Phó Dư Sâm nhìn ông, bản thân cũng không biết vì sao lại nói ra lời đề cử nhạc phụ.

hắn ở trong lòng cười nhạo bản thân: có lẽ lương tâm của ta chưa biến mất đi!

Vĩnh An đế nhìn Phó Dư Sâm: "Nương tử của ngươi thích hoa thủy tiên sao?"

Phó Dư Sâm nghĩ nghĩ nói: "Thích." hắn và Từ Xán Xán kết hôn không đến một năm, vẫn chưa cùng nhau trải qua mùa đông, hắn không biết Từ Xán Xán có thích hoa thủy tiên hay không. Nhưng mà Từ Xán Xán luôn luôn thích hoa thơm xinh đẹp, ví dụ như hoa hồng, hoa hồng, hoa quế, hoa cúc, hoa sen, vậy chắc nàng cũng thích hoa thủy tiên.

Vĩnh An đế nhân tiện nói: "Hoa thủy tiên trồng trong cung đã nở hết rồi, còn có vài cây hoa hồng cũng nở, đều ban cho thê tử của người đi, người trồng hoa ngươi cũng mangđi đi!" Bởi vì thích Phó Dư Sâm, ông đối với Từ thị cũng có chút yêu ai yêu cả đường.

Phó Dư Sâm cũng không đứng dậy tạ ơn, chỉ tùy ý chắp tay: "Tạ hoàng bá phụ!"

Vĩnh An đế khoát tay áo: "không cần cảm tạ, nếu ngươi nhìn trúng cái gì cứ việc nói!" Công chúa Ngọc Trân gần đây cơ hồ mỗi ngày đều tiến cung, thấy cái gì tốt đều lấy, giống nhau muốn chuyển tất cả bảo bối trong cung đến nhà phu quân nàng vậy, làm Vĩnh An đế sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm.

Phó Dư Sâm thuận miệng đáp. hắn và Từ Xán Xán đều thuộc loại người không ham muốn vật chất lắm, đối với cái này cũng không quá để ý.

Vì Phó Dư Sâm có bản lĩnh, cho nên Phó Vân Chương bây giờ xem như ở trạng thái về hưu. Sau sự kiện Từ Xán Xán sẩy thai, ông đem Thư thị giam lại, tự mình bắt đầu tiêu sái.

Phó Dư Sâm đưa cho ông bốn tiểu mỹ nhân Xuân Lan Thu Cúc mỗi người mỗi vẻ, ông tinh tế thưởng thức một hồi, cảm thấy nhi tử đưa hết những tiểu mỹ nhân hầu hạ lão cha, bản thân một người cũng không giữ lại, thật sự rất hiếu thuận.

Chỉ là phần hiếu thuận này làm ông có chút nén giận —— lão nhân gia ông còn ngóng trông Phó Dư Sâm nạp nhiều thê thiếp con cháu đầy đàn đó!

Phó Vân Chương đánh giá qua bốn tiểu mỹ nhân này, đặt tên lại cho các nàng một lần nữa, dựa theo sở trường của mình lần lượt là Chu Tiêu, Hồng Xạ, Bạch Ngọc và Tốyêu.

Lúc này Định Quốc Công Phó Vân Chương đang đứng ở trong thư phòng thơm ngát, bốn tiểu mỹ nhân nhi tử tặng đang vây quanh ông.

Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, nhưng Phó Vân Chương tương đối không thoải mái ——nhạc phụ Từ Thuận Hòa của Phó Dư Sâm vừa mới đến bái phỏng ông, từ trong miệng Từ Thuận Hòa, Phó Vân Chương biết Phó Dư Sâm thế mà lại đón nhạc phụ vào Thanh thân vương phủ ở.

Thân phụ như ông vẫn chưa vào ở đâu, nhạc phụ thế mà lại nhanh chân đến trước!

Phó Vân Chương không để ý nhóm tiểu mỹ nhân khiêu khích, vẫn còn ngẩn người nhìn song sa tím nhạt trên cửa sổ, tâm tình cực kỳ kém.

Từ Xán Xán lúc này lại rất vui mừng.

Nàng vừa dùng điểm tâm xong, phụ mẫu không để ý đến giá rét đông lạnh đường khóđi mang theo đệ đệ đến thăm nàng, còn ấn chừng quy củ mang theo lễ vật cho tất cả mọi người trong Quốc Công phủ.

Phụ thân dẫn Từ Nghi Xuân đi gặp Quốc Công Gia, Thường Liễu mang theo lễ vật điphía sau.

Từ Xán Xán an bài mẫu thân ngồi trên tọa tháp, rồi dặn Chu Nhan: "Nhanh đi ngâm nước trà lấy trái cây!"

Chu Nhan đáp "Vâng", liền dẫn theo hai tiểu nha hoàn đi chuẩn bị nước trà trái cây.

Từ Xán Xán ngồi nói chuyện phiếm bên cạnh mẫu thân.

Nàng thấy trên búi tóc của mẫu thân chỉ cài một cây trâm hồng ngọc, trên tai cũng chỉ có một đôi khuyên tai vàng ròng, liền bảo Bích Vân: "Đem hộp trang sức trên bàn trang điểm đến đây!" Trang sức của nàng nhiều lắm, không chỉ rõ thì Bích Vân khôngbiết nên lấy cái gì.

Bích Vân nghĩ sơ qua, liền kêu Phấn Y phụ trách nội môn, cùng nhau vào phòng ngủ.

Từ vương thị nói khẽ với Từ Xán Xán: "Con tặng ta nhiều trang sức như vậy, ta sao lại thiếu này? Chỉ sợ cài trâm nhiều làm người ta chê cười dáng vẻ ta quê mùa!"

Từ Xán Xán mới mặc kệ, thân thể mềm mại của nàng dựa trên người mẫu thân: "Nương, cửa hàng bạc Hứa thị trước kia chúng ta đi qua thì ra là của Phó Dư Sâm, cuối mỗi tháng đều phải đưa trang sức đúng mốt cho con, thật sự rất nhiều. Con đưa người cứ lấy, tương lai thưởng đệ muội cũng được!"

Từ vương thị nghe nàng nói như vậy, cũng không chối từ nữa.

Sau khi Từ Thuận Hòa gặp Định Quốc Công mang theo hòm thuốc dẫn Từ Nghi Xuân trở lại.

Sau khi Chu Nhan chỉ huy tiểu nha đầu hầu hạ ông rửa tay, ông mới bắt đầu xem mạch cho Từ Xán Xán.

Đối với nữ nhi của mình, Từ Thuận Hòa tất nhiên vô cùng cẩn thận, liên tục nhiều lần vọng, văn, vấn, thiết, thế này mới nói: "không cần lo lắng. Nhưng mà trong một nămkhông thể sinh con, chờ tử cung hoàn toàn khép lại."

Ông đề bút bắt đầu viết đơn thuốc cho Từ Xán Xán.

Hết bận Từ Xán Xán, Từ Thuận Hòa nhân tiện nói: "Ta chờ hiền tế trở về, xem mạch cho hắn!"

Từ Xán Xán nghe vậy nhìn phụ thân, ánh mắt lóe ra —— Phó Dư Sâm mỗi lần đều là tay súng mau, không biết có thể để phụ thân điều trị cho hắn hay không?

Nhưng mà rất nhanh nàng liền im lặng mà cười: sao có thể để nhạc phụ đi trị con rể bệnh xuất tinh sớm được chứ?

Từ Thuận Hòa nâng chung trà lên uống một ngụm trà, trong lòng lại suy nghĩ: trongmột năm Xán Xán không thể sinh con, nay chỉ nên điều dưỡng thân thể hiền tế, tăng cường thể chất, cũng không nên trị chứng bệnh xuất tinh sớm của hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.