Quỷ Ám

Chương 2: Chương 2




Sáng sóm ngày 11 tháng Tư, ris gọi điện thoại cho bác sĩ riêng của nàng ở Los Angeles để nhờ ông giới thiệu đến một bác sĩ tâm thần ở địa phương, hầu chạy chữa cho Regan.

" Ủa, có việc gì vậy?"

ris giải thích. Mọi sự bắt đầu vào hôm sau ngày sinh nhật của Regan - sau vụ Howard quên gọi điện thoại chúc mừng con - nàng nhận thấy có sự biến đổi đột ngột và mãnh liệt trong hành vi và tính nết của con gái. Mất ngủ. Hay cãi cọ. Dễ bẳn gắt. Hay đá vào đồ đạc. Ném vất mọi thứ. La hét. Không chịu ăn. Ngoài ra sức lực của con bé có vẻ mạnh mẽ dị thường. Nó cử động không ngừng, sờ soạng, vặn vẹo, khỏ gỏ, chạy nhảy lung tung. Học hành sa sút hẳn. ơi với những bạn bè tưởng tượng. Giở những bánh khóe gây chú ý thật quái dị.

" ẳng hạn như thế nào?" người thầy thuốc hỏi.

Nàng bắt đầu từ vụ những tiếng gõ. Từ cái đêm nàng lên thanh sát căn rầm thượng, nàng còn nghe những tiếng gõ ấy thêm hai lần nữa. Trong cả hai lần đó, nàng nhận xét, Regan đều có mặt trong phòng, và những tiếng gõ đó im bặt lúc ris bước vào. Hai nữa, nàng thuật cho bác sĩ nghe, Regan thường "làm mất" đồ đạc ở trong phòng; một chiếc áo, chiếc bàn chải đánh răng, sách vở, giày dép. Con bé cứ than phiền về "một người nào đó cứ di chuyển" đồ đạc, bàn ghế trong phòng nó. Điểm cuối cùng, vào buổi sáng sau buổi tiệc tối tại Toà Bạch Ốc, ris gặp Karl trong phòng ngủ của Regan đang đẩy chiếc tủ ngăn kéo trở lại chỗ cũ từ bột vị trì mãi giữa phòng. Lúc ris hỏi anh ta đang làm gì, anh ta nhắc lại câu nói lần trước "Có kẻ nào kỳ lạ thật" và không chịu nói rõ thêm, nhưng liền sau đó, ris bắt gặp Regan trong bếp than phiền rằng một người nào đó đã di chuyển tất cả đồ đạc trong phòng nó từ lúc ban đêm khi nó ngủ.

ính biến cố này, ris giải thích, rốt cuộc đã khẳng định những mối nghi ngờ của nàng. Rõ rệt chính con gái nàng đã làm tất cả mọi điều đó.

" ị muốn nói đến chứng mộng du à? Con bé làm điều đó lúc nó đang ngủ à?"

" Không phải vậy đâu, Marc, nó làm điều đó ngay lúc nó thức. Để bắt người ta chú ý đến nó."

ris đề cập đến việc chiếc giường bị lắc, việc đó còn xảy ra hai lần nữa, và lần nào cũng kéo theo màn Regan đòi ngủ lại với mẹ.

" Có thể đó là một hiện tượng vật lý được lắm chứ", người bác sĩ nội trú đánh bạo.

" Không đâu, Marc, tôi không hề nói là chiếc giường lắc. Tôi chỉ nói rằng con bé bảo là nó lắc thôi."

" Chị có biết là nó không lắc không?"

" Không."

" à, có lẽ lắm là chứng động kinh rồi", ông thầm thì.

" Ai cơ ạ?"

" Có sốt không?"

" Không. Này theo ý anh", nàng hỏi. " Tôi có nên đưa nó đến một bác sĩ tâm thần hay ai khác không?"

" ris ạ, chị có nhắc đến việc học hành của cháu. Về môn toán, cháu nó học ra sao?"

" o anh hỏi thế?"

" Nó học môn toán ra sao?" người thầy thuốc khăng khăng.

" Thật tồi tệ. Tôi muốn nói là bỗng dưng tồi tệ."

Người thầy thuốc lầu bầu điều gì đó.

" Tại sao anh lại hỏi thế?" nàng lập lại.

" Đó là một phần của hội chứng."

" Của cái gì cơ?"

" Không có gì nghiêm trọng đâu. Tôi không muốn đoán bệnh trên điện thoại. Có bút chì đó không?"

Ông muốn cho nàng tên một bác sĩ nội trú ở Washington.

" Marc à, anh không thể đích hân đến chẩn đoán cho cháu được sau?"

Trước đây, Janie, con trai nàng, mắc chứng truyền nhiễm kéo dài. Bác sĩ của ris lúc đó đã kê toa một loại trụ sinh mới, có phạm vi công hiệu rộng. Tại dược phòng địa phương, lúc cấp thuốc theo toa bác sĩ, người dược sĩ đã cảnh cáo. "Tôi không muốn làm bà kinh động, thưa bà, nhưng thứ tân dược này... a, nó còn rất mới mẽ trên thị trường. Ở Georgia, người ta đã khám phá ra nó là nguyên nhân gây ra chứng thiếu máu do suy tủy xương trong... " Janie. Jane. Nó đã chết. Kể từ đó, ris không còn tin tưởng các bác sĩ nữa. Trừ mỗi mình Marc. Mà cũng phải mất đến hàng mấy năm. "Marc à, anh không đến được sao?". ris van vỉ.

"Vâng, tôi không thể đến được, nhưng chị đừng lo.Người này rất giỏi. Một tay cự phách. Bây giờ chị lấy bút chì đi."

Lưỡng lự một lúc, nàng đáp: "Thôi được."

Nàng ghi lại tên vị bác sĩ.

" Bảo ông ta khám cho cô bé rồi dặn ông ấy gọi dây nói cho tôi", người thầy thuốc khuyên. "Còn bây giờ quên cái vụ bác sĩ tâm thần ấy đi."

" Anh chắc đấy chứ?"

Vị bác sĩ tuôn ra một tràng nhận xét phũ phàng về thói dễ dàng chấp nhận các căn bệnh thần kinh của quảng đại quần chúng, trong khi họ lại không công nhận điều ngược lại, đó chính là những bệnh tật của thân thể thường lại là nguyên nhân gây bệnh tâm trí.

Để minh giải điều ấy, bác sĩ đề nghị. " Bây giờ chị sẽ nói sao, giá dụ như chị là bác sĩ của tôi, nghe tôi khai là tôi bị đau đầu, hay bơ thấy ác mộng, nôn mửa và thị giác bị mờ, rồi những là tôi hay cảm thấy bị bấn loạn và chán việc đến chết được? ị có bảo rằng tôi bị loạn thần kinh hay không?"

" Hỏi tôi thì chẳng được cái tích sự gì đâu, Marc, tôi biết là anh điên rồi."

" Những triệu chứng tôi vừa kể với chị giống hệt như những triệu chứng khi bị khối u trong não, ris ạ. Trước tiên, hãy khám xét chính thân thể cái đã. Rồi sau đó hẳn tính."

Chris gọi điện thoại cho người bác sĩ nội trú, xin một cái hẹn chiều hôm ấy. Lúc này, nàng hoàn toàn rảnh rỗi. Việc quay phim đã xong, ít ra cũng là về phần nàng. Burke Dennings vẫn tiếp tục làm việc, ông tà tà chỉ đạo công việc của "đơn vị hai", thường là một ê kíp ít tốn kém hơn, có nhiệm vụ quay những cảnh không mấy quan trọng, hầu hết là những màn quay từ trực thăng các ngoại cảnh quanh thành phố, cùng những màn nhào lộn nguy hiểm, những cảnh không có mặt diễn viên chính nào. Nhưng nhà đạo diễn muốn mỗi thước phim quay đều phải toàn bích.

° ° °

Vị bác sĩ đó ở Arlington, tên là Samuen Klein. Trong khi Regan ngồi chù ụ trong phòng khám, bác sĩ Klein mời mẹ cô bé ngồi trong văn phòng và nghe kể sơ lược tiểu sử bệnh chứng. Bà kể cho ông nghe chuyện trục trặc. Ông lắng nghe, gật đầu, ghi chú không ngừng. Lúc nghe nàng nói đến vụ lắc giường, ông có vẻ cau mày. Nhưng ris vẫn tiếp tục.

" Marc có vẻ cho rằng việc Regan học toán sa sút là một điều có ý nghĩa. Tại sao lại thế?"

" Bà muốn nói đến việc học hành?"

" Vâng, việc học hành, nhưng đặc biệt là môn toán. Điều đó có ý nghĩa gì?"

" Được, cứ đợi cho tôi khám xong cô bé đã, thưa bà Mac Neil".

u đó, ông cáo lỗi rồi khám tổng quát cho Regan kể cả thử nước tiểu và xét nghiệm máu. Thử nước tiểu để trắc nghiệm các chức năng của thận và gan, thử máu để xem xét một số việc, bệnh đái đường, chức năng tuyến giáp trạng, đếb hồng cầu để dò xem có bị thiếu máu không, đếm bạch cầu để tìm xem có bị những chứng bệnh máu ngoại lai không.

u khi khám xong, ông ngồi nói chuyện một lúc với Regan, quan sát cử chỉ của cô bé, rồi trở lại với ris, bắt đầu kê toa.

" Hình như cô bé bị rối loạn chức năng tăng vận động."

" Cái gì ạ?"

" Một sự rối loạn thần kinh. Ít ra thì đó cũng là điều chúng tôi nghĩ. úng tôi không biết chính xác được tác động của nó, nhưng có điều ta thường gặp nó nơi đám thiếu niên mới lớn. Cô bé cho thấy có tất cả mọi triệu chứng: sự tăng vận động, tâm tình nóng nảy, thành tích trong môn toán."

" Vâng, môn toán. Tại sao lại môn toán?"

" Nó ảnh hưởng đến sự tập trung." Ông xé toa thuốc khỏi tập giấy nhỏ màu xanh dương, trao cho ris. "Toa này để bà mua Ritalin."

" Cái gì?"

" Methylphenidate."

" Ồ."

" Mười miligam, ngày hai lần. Tôi đề nghị uống một lần vào lúc tám giờ sáng, lần thứ hai vào lúc hai giờ chiều."

Nàng nhìn toa thuốc.

" Cái gì thế này? Một loại an thần hả?"

" Một loại thuốc kích thích."

" Thuốc kích thích? Con bé bây giờ đã bay cao hơn diều rồi."

" Tình trạng của cô bé không hoàn toàn giống như hiện tượng bên ngoài." Klein giải thích. " Đó là một hình thức đền bù quá độ. Một phản ứng thái quá với chứng trầm cảm."

" Trầm cảm?"

Klein gật đầu.

" Trầm cảm... " ris thì thầm. Nàng tư lự.

" à, bà có đề cập đến bố của cô bé", Klein nói.

ris ngước lên. " Bác sĩ có cho rằng tôi nên đưa cháu đến khám một bác sĩ tâm thần không?"

" Ồ không. Tôi còn chờ xem phản ứng đối với Ritalin ra sao đã. Tôi nghĩ đó là đáp số. Hãy đợi hai ba tuần nữa."

" Vậy bác sĩ cho đây chỉ là trạng thái thần kinh."

" Tôi nghĩ là như thế."

" Và những lời nói dối bà con bé vẫn nói? Thuốc này sẽ chấm dứt việc đó chứ?"

Câu trả lời của bác sĩ khiến nàng chưng hửng. Ông hỏi nàng có biết Regan từng chửi thề hay nói tục tĩu không.

" Không bao giờ."

" Vâng, bà thấy đó, điều đó hoàn toàn giống như những điều đại loại như thể sự nói dối của cô bé. Theo như chỗ bà kể với tôi thì điều đó ngược hẳn với cá tính của cô bé, nhưng trong những trạng thái rối loạn thần kinh nào đó, vẫn có thể."

" Xin chờ một chút". Chris ngắt lời, đầy bối rối. "Do đâu bác sĩ lại cho rằng con bé nói năng thô tục? Tôi muốn nói là có phải bác sĩ quả đã nói như thế, hay là tôi nghe lầm?"

Trong một thoáng, ông nhìn nàng, hơi tò mò, cân nhắc, rồi đánh bạo: "Vâng, quả tôi có nói rằng cô bé đã nói tục tĩu. Há bà không nhận thức được điều đó hay sao?"

" Tôi vẫn chưa ý thức được điều ấy! Bác sĩ đang nói gì vậy?"

" Vâng, cô bé đã văng tục ra hàng tràng lúc tôi khám cho cháu, thưa bà MacNeil."

" Bác sĩ cứ đùa! ẳng hạn nó nói sao?"

Ông có vẻ tránh né. " Tôi phải nói là vốn ngữ vựng của cô bé khá phong phú."

" ẳng hạn là cái gì? Tôi muốn bác sĩ cho một ví dụ."

Ông ta nhún vai.

" Có phải bác sĩ muốn nói là "cứt"? hay "đ... " không?"

Ông nhẹ nhõm trở lại. "Vâng, cô bé đã sử dụng những từ đó", ông đáp.

" Nó còn nói gì nữa không?"

" ính xác thì cô ta bảo tôi là hãy dẹp mấy ngón tay chết tiệt ra khỏi l... cô ấy."

ris há hốc mồm vì chấn động. "Nó sử dụng những từ đó sao?"

" Vâng, điều đó chẳng có gì bất thường cả, thưa bà MacNeil, và thực tâm tôi không phiền lòng chút nào về điều đó cả. Đó là một phần của hội chứng."

Nàng lắc đầu, nhìn xuống giầy. "Thật là khó lòng tin được."

" Kìa, tôi không tin rằng cô bé hiểu được những lời cô ta nói nữa là khác," ông trấn an.

" Vâng, tôi đoán thế", ris thì thầm." Có lẽ nó không hiểu."

" Cứ cho dùng thử Ritalin", ông khuyên nàng. "Rồi chúng ta sẽ xem diễn biến ra sao. Hai tuần nữa, tôi sẽ tái khám cho cháu."

Ông tham khảo một tập lịch trên bàn. "Ta xem nào, cứ ấn định là thứ tư ngày hai mươi bảy đi nhé! Có tiện không ạ?" ông hỏi, vừa ngước lên.

" Vâng, hẳn là được." Nàng thì thầm, đứng lên khỏi ghế. Nàng nhét toa thuốc vào túi áo khoác. "Ngày hai mươi bảy thì tiện lắm."

" Tôi là một khán giả rất ái mộ bà", Klein mỉm cười nói, lúc nàng mở cánh cửa dẫn ra hành lang.

Nàng dừng lại ở ngưỡng cửa, ưu tư, một ngón tay miết lên môi. Nàng thoáng nhìn bác sĩ.

" Bác sĩ không cho rằng phải cần đến một bác sĩ tâm thần đấy chứ?"

" Tôi không rõ. Nhưng lời giải thích tốt nhất bao giờ cũng là lời giải thích đơn giản nhất. Ta cứ chờ. Cứ chờ xem." Ông mỉm cười khích lệ. "Tạm thời, hãy cố đừng lo lắng."

" o ạ?"

Nàng giả từ ông.

° ° °

Trên xe về nhà, Regan hỏi mẹ bác sĩ nói những gì.

" Bảo rằng con bị kích động thần kinh."

ris nhất định không nói gì về chuyện ngôn ngữ của con. Burke rồi. Con bé bắt chước ngôn ngữ của Burke rồi.

Nhưng sau đó, nàng có thuật cho Sharon nghe chuyện ấy, và hỏi người thư ký xem có bao giờ nghe Regan nói thứ ngôn ngữ tục tĩu ấy chưa.

" Không!" Sharon đáp. "Ý em muốn nói là ngay cả thời gian gần đây cũng không. Nhưng chị biết đó, hình như cô giáo dạy nghệ thuật của cháu có đưa ra một nhận xét." Đó là một cô giáo đặc biệt đến kèm tại nhà.

" Cô định nói là mới đây ấy à?" ris hỏi.

" Vâng, mới tuần trước đây thôi. Nhưng chị cũng biết cô ta rồi đó. Em đoán chắc Regan cũng chỉ nói những từ đại loại như là "mẹ kiếp" hay "đồ rác rưởi" gì đó thôi."

" À này, cô có nói chuyện nhiều về vấn đề tôn giáo với nó không, Shar?"

Sharon đỏ mặt.

"Có chút đỉnh thôi. uyện đó làm sao mà tránh được. ị thấy đó, cháu nó hỏi em vô số câu hỏi - và rồi... " Cô gái phát một động tác nhún vai bất lực. " Thật là khó. Em muốn nói là làm sao em có thể trả lời mà không bảo cho nó nghe cái điều mà chính em nghĩ là một sự dối trá vĩ đại?"

" Cứ cho nó một bài tập có nhiều đáp số để chọn."

° ° °

Vào những ngày trước hôm tổ chức bữa tiệc tối, ris hết sức quan tâm lo cho Regan dùng đủ liều lượng Ritalin. Tuy nhiên, vào buổi tối thết tiệc, nàng không thấy có chút cải thiện đáng kể nào. Thực vậy, đã manh nha xuất hiện những dấu hiệu suy thoái tiệm tiến, tật hay quên gia tăng, thói bừa bộn và một lần cô bé than phiền là buồn nôn. Về những mánh khóe tạo chú ý, dù những trò quen thuộc không còn diễn ra, nhưng có vẻ đã xuất hiện bột ngôn ngữ mới, cô bé than phiền về một "mùi" hôi thối, khó chịu trong phòng ngủ của nó. Trước sự khẳng định nằng nặc của Regan, một ngày kia ris đã hít hà đánh hơi, nhưng nàng không ngửi thấy gì cả.

" Mẹ không ngửi thấy sao?"

" Con định nói là con ngửi thấy mùi đó ngay lúc này ấy à?" ris hỏi con.

" Vâng, chắc chắn như vậy."

" Cái mùi đó ra sao?"

Cô bé nhăn mũi. " Giống như một cái gì cháy khét."

" Ra thế?" ris khịt mũi.

" Mẹ không ngửi thấy sao?"

" Ồ có thấy, cưng ạ", nàng nói dối. " chỉ chút đỉnh thôi. Ta hãy bở cửa sổ ra một lát, cho không khí lùa vào."

Sự thật thì nàng không ngửi thấy gì cả, nhưng nàng đã quyết định đánh một nước cờ "hoãn binh chi kế", chí ít cũng cho đến ngày hẹn với bác sĩ. Nàng cũng còn phải ưu tư về những mối quan tâm khác. Một là những sắp xếp cho buổi dạ tiệc. Hai là công việc liên quan đến kịch bản. Dù nàng rất tha thiết với cái viễn ảnh được đạo diễn phim, nhưng sự cẩn trọng tự nhiên đã không cho phép nàng quyết định ngay được. Lâm thời, người đại diện của nàng cứ gọi điện cho nàng hàng ngày. Nàng đã cho anh ta biết là nàng đã trao kịch bản ấy cho Dennings, để xin ý kiến, hy vọng ông ta đang đọc và không đốt nó đi.

Điều quan trọng thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất, chính là sự bất thành trong hai toan tính về tài chính của nàng: việc mua những trái phiếu có thể hoán chuyển ra đô la bằng cách sử dụng số tiền lãi được trả trước. Việc đầu tư vào một dự án khoan dầu tại Nam Lybie. Cả hai dự tính đều nằm trong kế hoạch bảo đảm cho số lợi tức khỏi phải bị đánh thuế nặng nề. Nhưng một điều còn tồi tệ hơn nữa đã bộc phát: các giếng dầu bị khô kiệt và lãi suất tăng phi mã đã thúc đẩy việc bán tống bán tháo các trái phiếu.

Đây chính là những vấn đề mà viên giám đốc kinh doanh của nàng đã bay đến thủ đô để thảo luận. Ông ta đến hôm thứ năm. ris yêu cầu ông thuyết trình và giải thích qua đến thứ sáu. Cuối cùng, nàng đã quyết định một cung cách hành động mà viên giám đốc cho là khôn ngoan. Ông gật đầu tán thành. Nhưng ông cau mày lúc nàng nêu ý kiến muốn mua một chiếc Ferrari.

" Cô muốn nói một chiếc xe mới ư?"

" Tại sao không? Ông biết đấy, có lần tôi đã lái một chiếc xe hiệu đó trong một cuốn phim. Có lẽ nếu ta viết thư cho hãng chế tạo nhắc họ về vụ đó, có thể họ sẽ cho chúng ta một cái giá phải chăng. Ông có nghĩ thế không?"

Ông ta không hề. Và ông ta còn cảnh cáo rằng sắm một chiếc xe mới là chuyện tiêu hoang, không biết tiên liệu.

" Ben à, năm ngoái tôi kiếm được tám trăm thiên, vậy mà ông bảo là tôi không thể tậu một chiếc xe bảnh! Ông không cho đó là nực cười sao? Vậy chớ tiền đi đâu cả rồi?"

Ông nhắc cho nàng nhớ rằng hầu hết tiền bạc của nàng đều được ký thác. Xong, ông liệt kê nhiều món phải tiêu vào tổng lợi tức của nàng, thuế lợi tức liên bang, thuế lợi tức liên bang dự toán, thuế tiểu bang, thuế sở hữu bất động sản, hoa hồng mười phần trăm cho đại diện của nàng, năm phần trăm cho ông ta, năm phần trăm cho nhà quảng cáo, một phẩy một phần tư phần trăm trích tặng vào Quỹ phúc lợi Điện ảnh, một khoảng tiêu cho tủ quần áo hợp thời trang, lương trả Willie, Karl và Sharon, cùng người coi sóc ngôi nhà tại Los Angeles, phí tổn di chuyển các loại, và cuối cùng là những tiêu pha hàng tháng của nàng.

" Cô sẽ đóng thêb một phim khác năm nay chứ?" Ông hỏi nàng.

Nàng nhún vai. " Tôi không biết. Có cần phải đóng không?"

" Có, tôi nghĩ là cô nên đóng."

Nàng úp mặt vào đôi tay và nhìn ông ảm đạm. "Ta mua một chiếc Honda được chứ?"

Ông ta không đáp.

Tối hôm đó, ris cố dẹp qua mọi nổi lo âu, cố bắt mình bận rộn với những chuẩn bị cho bữa tiệc tối hôm sau.

" Ta hãy chuẩn bị một bữa tiệc tự phục vụ, ăn đứng với món cà ri, thay vì ngồi bàn", nàng bảo Willie và Karl. "Ta kê một bàn ở cuối phòng khách, ổn chứ?"

" Được lắm, thưa bà", Karl nhanh nhảu trả lời.

" Còn chị nghĩ sao, Willie ? Một món hoa quả tươi để ăn tráng miệng?"

" Vâng, tuyệt!" Karl đáp.

Khách nàng mời là một hỗn hợp lý thú. Ngoài Burke (Mẹ kiếp! Xin ông tỉnh táo mà đến dùm cho). Và người đạo diễn đơn vị hai còn khá trẻ, nàng mong sẽ được đón một thượng nghị sĩ (và vợ), một phi hành gia thuộc chương trình Appolo (và vợ), hai tu sĩ Dòng Tên thuộc trường Đại học Georgetown, mấy người láng giềng, cùng Mary Jo Perrin và Ellen Cleary.

May Jo Perrin là một nữ tiên tri người Washington tóc hoa râm, người mũm mĩm mà ris đã gặp tại bữa tiệc tối ở Toà Bạch Ốc và nàng rất ưa thích. Nàng cứ ngỡ bà ta phải khe khắt và hãm tài lắm, nhưng "ị không như thế chút nào cả !". Nàng đã có thể nói với bà ta như vậy.

Ellen Cleary là một phụ nữ trung niên, thư ký tại Bộ Ngoại giao Mỹ, đã từng phục vụ tại toà Đại sứ Hoa Kỳ ở Mascova lúc ris du lịch sang Nga. Bà đã không quản khó nhọc và đã hết sức nỗ lực can thiệp cho ris thoát khỏi bao nhiêu chuyện khó khăn rắc rối nàng gặp phải trong chuyến du hành mà phần lớn gây ra do tính ăn nói phang ngang bổ củi, huỵch tẹt của người diễn viên tóc đỏ này. Bao năm qua, nàng vẫn hằng nhớ đến bà với tình cảm quý mến, và ngay khi đến thủ đô Washington, nàng đã tìm đến thăm bà.

" Ê, Shar," nàng hỏi. " Các tu sĩ nào sẽ đến vậy?"

" Em cũng chưa biết rõ. Em đã đặt giấy mời nhị vị Viện trưởng và Khoa trưởng trường Đại học, nhưng em nghĩ Viện trưởng sẽ cử người đại diện. Bí thư của ông đã gọi điện thoại cho em sáng nay cho biết có lẽ ông ta có việc phải rời thành phố."

" Ông ta sẽ cử ai đại diện?" ris hỏi với vẻ chú tâm dè dặt.

" Để em xem", Sharon lật qua tập ghi chú. " À, đây rồi, ris. Phụ tá của ông - a Joseph Dyer".

" Cũng ở trường Đại học à?"

" à, em cũng không chắc lắm."

" Thôi, được rồi."

Nàng có dáng thất vọng.

" Nhớ ngó chừng Burke vào tối mai." Nàng căn dặn.

" Vâng."

" Rags đâu?"

" Dưới nhà."

" Này, có lẽ cô nên chuyển máy chữ xuống đó đi, cô nghĩ sao? Tôi nói thế là muốn cô vừa đánh máy vừa có thể trông chừng được con bé. Được chứ? Tôi không muốn cháu nó ở một mình thường quá."

" Ý kiến hay đấy."

" Thôi, tạm biệt. Về nhà đi. Tham thiền. ơi với lũ ngựa."

Việc dự trù và chuẩn bị xong đâu đấy. ris lại bắt gặp mình trở về với những ý nghĩ lo lắng vì Regan. Nàng gắng gượng xem truyền hình, nhưng không sao tập trung được. Nàng cảm thấy bồn chồn. Có một vẻ gì kỳ bí ngự trị trong ngôi nhà. Giống như sự tĩnh lặng đang khu trú. Cát bụi trĩu nặng.

Lúc nữa đêm, cả nhà đều say ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.