Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 171: Chương 171: (thêm càng nhất) Vấn đề là Tần Duyệt đã chết




Edit: Chiryu Vũ

Liễu Linh U nâng tay, đặt ở trên đầu Tần thị, ôn nhu xoa xoa, sau đó, tay lại đặt trên cổ Tần thị, vạch tới lưng của bà ta. Ngón trỏ khẽ động, nàng ta viết trên lưng Tần thị.

Tần thị ngẩn ra, yên lặng không phản ứng.

Liễu Linh U viết ở sau lưng bà ta hai chữ “Giết chết“.

Chỉ có giết chết người uy hiếp đến địa vị của mình, bọn họ mới có khả năng tiếp tục chờ đợi ở cái nơi ăn thịt người này. Mà kẻ đó, chính là Liễu Hồ Nguyệt ——

Đi ra từ viện của Liễu Linh U, Liễu lão phu nhân không để ý đến tay Liễu Hồ Nguyệt, đứng ở trên cầu bắc qua sông nhỏ, xoay người, nghiêm túc chất vấn: “Đêm qua ngươi đi nơi nào?”

“Ta ngủ ở trong phòng.” Liễu Hồ Nguyệt cúi đầu, nhẹ giọng nói.

Nói hết lời, Liễu Hồ Nguyệt rõ ràng cảm nhận được ánh mắt cực nóng đầy sắc bén của Liễu lão phu nhân cực, nàng càng cúi đầu thấp xuống.

Liễu lão phu nhân thấp giọng hừ một tiếng: “Nguyệt Nhi, ngươi không thể gạt được ta. Đêm qua ta đến phòng ngươi một lần, cũng không thấy ngươi ở trong phòng.”

Liễu Hồ Nguyệt bĩu môi nói: “Tối hôm qua Nguyệt Nhi ngủ không được, cho nên đến bên hồ đi một chút. Tổ mẫu, ngươi cũng biết thời điểm ta ngủ không được, thích ra ngoài chơi.”

“Ngươi lớn lên thế nào ta còn sẽ không biết sao? Buổi tối chính là thời gian ngươi có giấc ngủ tốt nhất, nếu ngươi ngủ không được, còn khó hơn so với trời phạt.” Một câu của Liễu lão phu nhân lại phá tan lời nói dối của nàng.

Liễu Hồ Nguyệt biết không thể gạt được lão hồ li này, liền ngẩng đầu, hì hì cười nói: “Tổ mẫu, tối hôm qua ta đi Tử Trúc sơn.”

Liễu lão phu nhân nhướng mày: “Tần Duyệt với Linh U cũng đi?”

Liễu Hồ Nguyệt gật đầu: “ Đúng, đúng là Tần Duyệt hẹn ta đi.”

“Ngươi hồ đồ.” Liễu lão phu nhân gõ mạnh quải trượng xuống đất: “Vạn nhất tiểu tử Tần Duyệt kia đang âm thầm hạ độc thủ với ngươi, ngươi làm sao bây giờ?”

Liễu lão phu nhân nghe thấy lời nói của Liễu Hồ Nguyệt, nghĩ đến đầu tiên không phải là có phải Tần Duyệt chết ở trên tay Liễu Hồ Nguyệt hay không, mà là an nguy của nàng. Liễu Hồ Nguyệt cảm động cười nhìn Liễu lão phu nhân. Dưới ánh trăng, hai má nàng đỏ ửng, nhìn kĩ một chút có thể thấy ý cười ngọt ngào, con ngươi đen thẫm sáng lung linh, so với sao trên trời còn lộng lẫy hơn.

Nàng nói: “Vấn đề là Tần Duyệt đã chết.”

Liễu lão phu nhân than nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Kỳ thực ngươi có thể giáo huấn hắn một chút.”

“Hắn hại ta bị phế khí mạch, chỉ đơn giản giáo huấn hắn một chút, không khỏi quá tiện nghi cho hắn rồi. Huống hồ, hắn còn cân nhắc thanh lọc Liễu gia, lấy Tần gia thế chỗ.” Liễu Hồ Nguyệt đem lời nói Tiểu Lam đêm đó nói với Tần Duyệt ở trong rừng trúc, từng câu từng chữ nói lại choLiễu lão phu nhân nghe.

Tiểu Lam tuy rằng nhận trọng phạt, nhưng cũng chưa chết, lúc này, quét dọn vệ sinh ở ngoại viện của Liễu lão phu nhân, một bước cũng không được bước vào đại viện.

Liễu lão phu nhân nghe xong, càng thất vọng về Tiểu Lam: “Ta xem nha đầu kia như đứa nhỏ của ta, không nghĩ tới vì một người nam nhân, vậy mà muốn hại ta.”

“Tổ mẫu, ta làm việc đều có chừng mực, ngươi không cần lo lắng thay ta. Giờ Tiểu Lam có chạy đằng trời, Tần Duyệt vừa chết, nàng cũng không có chỗ dựa gì vững chắc.” Liễu Hồ Nguyệt nói.

Liễu lão phu nhân bắt được Liễu Hồ Nguyệt cánh tay, không hiểu lại tò mò hỏi: “Khí mạch được chữa trị tốt khi nào?”

Liễu lão phu nhân trước giờ luôn cho rằng nàng là một triệu hồi sư, không nghĩ tới nàng còn là một chiến sĩ giỏi, thật sự còn giỏi hơn so với cha nàng.

Liễu Hồ Nguyệt cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tổ mẫu, Nguyệt Nhi vô tình gặp gỡ cao nhân, được vị cao nhân kia chỉ điểm...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.