Rạng Sáng Chiều Hôm

Chương 37: Chương 37




"Anh Cận, anh đừng thấy quán này mở ở trong hẻm nhỏ, nếu không phải tôi quen biết với cô chủ, bảo cô ấy để lại một bàn thì có khi chúng ta bị chặn lại ở đây, sợ là mười một mười hai giờ cũng không ăn được!"

Bạch Tiểu Dã không chút do dự ngồi xuống ghế nhựa, áo lụa và túi xách tiện tay ném lên một cái ghế khác, vừa phác thảo lên thực đơn vừa giới thiệu với Cận Trọng Sơn bằng tiếng Tứ xuyên xen lẫn tiếng Phổ thông.

"Nhà này mổ ếch sạch lắm, anh Dã rất để ý nên toàn tới đây ăn! Dầu nóng đổ lên thịt, rắc thêm một nắm rau thơm hành lá, ôi chao không bỏ xuống được! Anh Cận, anh đến bao nhiêu cân? Một mình tôi phải làm ba cân! ”

Môi trường quán nhỏ trong ngõ chờ phá dỡ thực sự đáng lo ngại.

Vóc người Cận Trọng Sơn cao, ghế nhỏ bàn nhỏ, không duỗi chân ra được.

Nhưng cũng chỉ còn lại cái bàn cuối cùng này, bên ngoài còn xếp hàng mấy chục người vừa cắn hạt dưa vừa chờ chỗ ngồi.

"Bình thường Tư Dã được bao nhiêu cân?"

"Ha ha ha, anh Cận, sao cái gì anh cũng xem anh Dã thế?"

Trên bàn đặt hai bình Duy Di, cũng là Bạch Tiểu Dã hỏi Cận Trọng Sơn uống cái gì, Cận Trọng Sơn hỏi ngược lại Tư Dã tới đây uống cái gì.

"Anh Dã không có em vẫn ăn được lắm, mỗi lần tầm hai ba con."

"Vậy thì hai ba con đi."

Bạch Tiểu cũng mở to mắt, "Hai ba con mới một cân, anh Cận à, không tới bốn cân anh ăn không đủ no! ”

Cận Trọng Sơn vốn cũng không đói, Bạch Tiểu Dã vẫy tay với cô chủ: " Người đẹp, bảy cân, hơi cay! ”

"Yo, khẩu vị nhạt đi rồi hả?"

"Bạn của anh Dã là người phương Bắc, không ăn cay được!"

Cô chủ lập tức nhìn về phía Cận Trọng Sơn, "Bạn của anh Dã đấy à? ”

Cận Trọng Sơn nhẹ nhàng gật đầu, " Xin chào."

"Bạn của anh Dã cũng đẹp trai như anh Dã, được, cái này làm cho các anh ít cay."

Giết ếch mổ ếch cần không ít thời gian, Bạch Tiểu Dã bắt đầu lảm nhảm với Cận Trọng Sơn.

"Cửa hàng này chúng tôi cũng không biết đâu, là anh Dã nói cho chúng tôi biết đấy."

"Nhưng anh Dã quá thiếu đạo đức, anh đoán xem anh ấy dẫn bọn tôi đi ăn vào ngày nào?"

Cận Trọng Sơn lắc đầu.

"Ngày Valentine năm nay!" Bạch Tiểu Dã bi thương, "Lúc ấy tôi vừa mới vào làm, anh Dã đã đi Nhật Bản rồi. Ngày lễ, mọi người bảo anh Dã mời khách ăn cơm. Có người miệng tiện, nói phần lớn chúng tôi đều là độc thân, ngày Lễ tình nhân không có chỗ để đi, quấn lấy ông chủ đòi mời khách."

Mi tâm của Cận Trọng Sơn nhẹ nhàng nhíu lại.

"Anh Dã chuyển tiền thật, mời chúng tôi ăn ở quán ếch này. y, ngon thật luôn ấy, anh Dã không lừa bọn tôi."

"Nhưng chúng tôi đã ăn xong, video cũng gửi cho anh Dã xem, anh ấy mới cho chúng tôi xem một tấm hình. Ôi, tôi đã tức giận chết mất! ”

Cận Trọng Sơn không thể tưởng tượng được Tư Dã có thể thiếu đạo đức chỗ nào, "Ảnh gì? ”

Bạch Tiểu cũng điểm một chút, "Cái này này, ôi, cô đơn cô đơn! ”

Hình ảnh là một con ếch kêu cô đơn quá!

Cận Trọng Sơn: "..."

Bạch Tiểu Dã cười to: "Có phải là rất thiếu đạo đức hay không! ”

Cận Trọng Sơn cười không nổi.

Vào ngày 14 tháng 2 năm nay, nếu hắn không chia tay với Tư Dã, đó sẽ là ngày Valentine đầu tiên mà họ ở bên nhau.

"Em ấy hay nói giỡn." Trầm mặc một lát, Cận Trọng Sơn nói.

"Đương nhiên là nói giỡn." Bạch Tiểu Dã kinh ngạc nhìn Cận Trọng Sơn một lát, "Anh Cận, anh thật nghiêm túc nha, có phải vì anh ấy không ăn cơm với chúng ta nên tức giận không? ”

"Không có." Nói xong, Cận Trọng Sơn lại bổ sung: " Sẽ không. ”

Bạch Tiểu Dã lớn lòng, "Không có sao, bữa này cũng là anh Dã mời, tôi tìm anh ấy báo sổ đi. Đáng lẽ nên đưa tiền cho anh, nhưng anh lại không nhận, chỉ có thể mời anh ăn thêm vài con ếch. Ôi, cô đơn cô đơn —— đúng với Anh Cận, anh cô đơn, à, anh độc thân sao? ”

Cận Trọng Sơn không trả lời, uống một ngụm Duy Di.

"Thật ngại quá, chỉ là tôi nhiều chuyện chút, dù sao tôi cũng cô độc." Bạch Tiểu Dã lại giải vây cho Tư Dã, "Hôm nay anh Dã thật sự có việc xã giao, vừa rồi tôi xem ở trong nhóm, anh ấy và chị Tinh phải ăn cơm với Kiều tổng. Đó là một khách hàng lớn, hơn nữa rất quan tâm anh Dã chúng ta…."

Tay Cận Trọng Sơn nắm lấy bình dừng lại.

"Họ ăn ở đâu?"

"Cái này tôi cũng không biết, dù sao nhất định là khách sạn năm sao. Kiều Tổng không thích ăn những quán lề đường như chúng tôi. Chậc, bỏ lỡ rất nhiều đồ ăn ngon nha..."

Cận Trọng Sơn thay đổi vẻ lãnh đạm trước đó, "Cậu hỏi chị Tinh xem. ”

Bạch Tiểu Dã sửng sốt, bị Cận Trọng Sơn nhìn mà có hơi căng thẳng, "A Được. ”

Năm phút sau, Bạch Tiểu Dã báo vị trí.

Bảy cân ếch rốt cục lên bàn, dầu đỏ còn đang sôi trào, phía trên một tầng trải đầy ớt.

Bạch Tiểu Dã vừa nhìn liền nuốt nước miếng.

"Tới đi anh Cận, anh coi thế thôi chứ thật ra không cay đâu!"

Cận Trọng Sơn đứng dậy, trả tiền, còn đem thịt ngũ hoa nướng vừa gọi trên thực đơn đưa cho Bạch Tiểu Dã.

Bạch Tiểu Dã kinh ngạc, "Không phải chứ anh Cận, sao anh lại đi? ”

Cô chủ bưng món mới lên bàn, Bạch Tiểu Dã đã ăn đầy miệng dầu, oán giận với cô chủ: "Tôi nói hơi cay, cô còn bỏ nhiều ớt như này, dọa bạn anh Dã chạy mất rồi kìa!"

Cô chủ: "Cái gì mà lắm điều thế hả? Không có cay đâu ăn đi!"

Chị Tinh cảm thấy hôm nay Tư Dã có gì đó không ổn, đầu tiên là đột nhiên rời đi, nói không ăn cơm với Kiều Tổng.

Sau đó trở lại một cách khó hiểu. Bữa tối, anh không nói mấy câu, không ăn mấy món, uống rất nhiều rượu.

Các loại bữa tiệc, Tư Dã rất ít khi uống rượu, nhiều lắm chỉ có ý đụng một chén.

"Vùng hoang dã" cũng không cần anh phải làm ăn bằng cách uống rượu.

Hơn nữa hôm nay đối mặt còn là Kiều tổng.

Vị này từ sau triển lãm năm ngoái, đã hợp tác cùng "hoang dã", rất đánh giá cao tài năng của Tư Dã, cho tới bây giờ đều là hắn uống rượu, Tư Dã tùy ý.

Lúc mở tiệc, Kiều tổng sai người cất ly rượu trước mặt Tư Dã đi.

Tư Dã lại đè lại, nói muốn uống.

Vừa uống là một phát không thể vãn hồi.

Ai nói hai câu với Tư Dã, Tư Dã liền bưng chén. Sau đó Kiều tổng đều nhìn không nổi nữa, bảo anh uống nước trái cây. Anh lại lắc đầu, chạm cốc với Kiều Tổng.

Giải tán, mọi người đi về phía thang máy.

Chị Tinh lo lắng, muốn về cùng Tư Dã.

Tư Dã lắc đầu, "Em có tài xế."

"Để tôi tiễn cậu ấy đi." Kiều tổng nói, "Hôm nay trách tôi, Tiểu Dã xem ra có tâm sự, còn chạy tới ăn cùng tôi bữa cơm này. ”

Trước cửa khách sạn, tài xế của Kiều tổng lái xe tới.

Chị Tinh có chút do dự, tuy rằng biết Kiều tổng chính nhân quân tử, không đến mức làm ra chuyện gì với Tư Dã nhưng vẫn lo lắng.

"Tôi..." Tư Dã đang muốn lên tiếng, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình.

Một tiếng kia rất xa, giống như cách...

Cách những ngọn núi liên miên.

Nhưng anh vẫn nhìn qua.

Trong tầm mắt lắc lư nhẹ nhàng, Cận Trọng Sơn đứng ở phía bên kia hoa viên, sau khi gọi anh thì vội vàng chạy tới.

"A... Anh..." Anh nhỏ giọng lầm bầm ngay cả Kiều tổng đứng bên cạnh anh cũng không nghe thấy.

Chị Tinh vô cùng ngạc nhiên.

Tuy rằng Tư Dã không chịu nói gì cả, nhưng cô nhìn ra được, Tư Dã đã chia tay với Cận Trọng Sơn.

"Cậu Cận."

"Chị Tinh." Cận Trọng Sơn chào hỏi, lập tức nhìn về phía Tư Dã.

Tư Dã say rượu, mặc dù đang nhìn hắn, nhưng không có tiêu điểm.

Chị Tinh là một người ngoài cuộc, nhìn thấy rõ ràng nhất.

Vừa rồi cô cùng Kiều tổng tranh cãi ai đưa Tư Dã trở về, Tư Dã chẳng nói câu nào, hình như ai đưa đi cũng không sao cả.

Nhưng từ khi Cận Trọng Sơn xuất hiện, Tư Dã không nhìn người khác nữa.

Chị Tinh âm thầm thở dài, lại thả lỏng, "Kiều tổng, người nhà Tiểu Dã đến đón em ấy rồi.”

Kiều tổng nhướng mày, "Người nhà? ”

"Ừm, là anh của Tiểu Dã." Chị Tinh lập tức nói: "Anh Cận, Tiểu Dã uống nhiều quá, phiền anh chăm sóc nó nhé. ”

Cận Trọng Sơn vươn tay về phía Tư Dã, Tư Dã nhìn một chút, môi lơ đãng nghẹn lại, sau đó rất tự nhiên để Cận Trọng Sơn nắm lấy.

Kiều tổng cười cười, "Vậy tôi về trước, hợp tác vui vẻ. ”

Chị Tinh đưa hắn đến bên cạnh xe, "Kiều tổng hẹn gặp lại. ”

Cận Trọng Sơn ôm Tư Dã đi đến bên cạnh xe, mò mẫm ra chìa khóa, để Cho Tư Dã ngồi ở ghế phụ, thắt dây an toàn.

Rượu phát huy tác dụng, Tư Dã càng ngày càng say.

Cận Trọng Sơn nhìn anh một hồi lâu, mới mở điều hướng, lái ra khỏi khách sạn.

"Còn sống ở nơi trước kia hả?"

Tư Dã phản ứng chậm, nửa ngày mới gật đầu: "Ừm. ”

Trở lại gác xép, Tư Dã ngủ thiếp đi. Cận Trọng Sơn không gọi anh, trực tiếp ôm anh vào nhà.

Mọi thứ trong nhà vẫn như cũ, thậm chí không thay đổi mật khẩu.

Cận Trọng Sơn đặt Tư Dã xuống sô pha, đun nước, lại hâm nóng một ly sữa, muốn ôm Tư Dã đi tắm rửa, Tư Dã bỗng nhiên tỉnh táo một chút.

"Anh trở về làm gì?"Hai mắt Tư Dã vẫn không có tiêu cự, rõ ràng nhìn Cận Trọng Sơn, lại như chẳng nhìn gì.

"Tới tìm em"

Tư Dã không biết lấy đâu ra sức mạnh, hai tay nắm lấy áo thun của Cận Trọng Sơn, hung hăng kéo người xuống ghế sa lon.

Những người say rượu sẽ chỉ thể hiện bản thân, còn lại không nghe thấy câu trả lời của người khác.

Đầu gối Cận Trọng Sơn chống trên ghế sa lon, bao trùm Tư Dã.

Ngón tay Tư Dã run rẩy, nắm chặt. Rượu uống vào phảng phất đều lấp đầy con ngươi vừa ướt vừa sáng của anh.

Cận Trọng Sơn gọi là Tư Dã, nhưng Tư Dã không có phản ứng, chỉ lo nói phần mình.

"Anh đã đi rồi, còn trở về làm gì? Em không có gọi anh trở về, không phải em cầu anh trở về..."

Giọng Tư Dã càng nói càng nhỏ, càng nói lại càng tủi thân.

Anh giống như một đứa trẻ bướng bỉnh, cố gắng che giấu sự mong manh của mình.

Cận Trọng Sơn cầm tay anh, "Không phải em gọi anh trở về, là anh trở về tìm em. ”

"Em sẽ quên, em đã quên rất nhiều rồi." Tư Dã tự lừa mình dối người: "Không phải chỉ có anh mới buông xuống được, em cũng buông xuống. Cho em thêm thời gian, em sẽ đặt tất cả mọi thứ xuống.”

Một cảm xúc gọi là đau lòng xâm chiếm lấy Cận Trọng Sơn.

Núi tuyết không bất động như mọi người nhìn thấy.

Cuồng phong cũng sẽ tàn phá nó.

"Anh đi đi, đừng cản trở tiến độ của em." Tư Dã hít mũi, "Em lại phải buông xuống lại từ đầu."

"Không." Cận Trọng Sơn nắm chặt tay anh.

Anh cau mày, thì thầm, "Đau."

Cận Trọng Sơn buông tay, Tư Dã vô thức sờ sờ chỗ bị bóp đỏ, nói thầm: "Dù sao anh cũng phải đi. ”

"Anh không đi."

"Anh buông em rồi."

Đối mặt với đôi mắt nửa mê nửa tỉnh của Tư Dã, yết hầu của Cận Trọng Sơn giống như bị nghẹn lại.

Một trong những lời mà anh đã làm tổn thương Tư Dã nhất chính là: Buông xuống đi.

"Anh buông em rồi." Tư Dã nhẹ giọng lặp lại, ngay cả hốc mắt cũng đỏ lên, "Cho nên em cũng sẽ buông xuống. Anh về đi, đừng đến nữa."

Cận Trọng Sơn ôm anh vào lòng, " Anh không có buông xuống. ”

Tư Dã thẫn thờ nhìn bức tường, thật lâu sau mới nói, "Nhưng em sẽ buông tay anh."

"Anh đã lừa em, em nói muốn anh dẫn đến đường cổ Tháp Toa. Anh không dẫn em đi."

"Nhưng em không quan tâm, sẽ có người khác dẫn em đi xem."

Bả vai Của Cận Trọng Sơn cứng đờ.

Tư Dã tiếp tục nói với bản thân, "Anh cũng không dẫn em đi xem đường cao tốc Độc Khố. Không sao đâu, em cũng tìm được người đưa em đi xem. ”

Cận Trọng Sơn hỏi: "Là ai?" ”

Tư Dã lắc đầu, mí mắt giật giật, "Cho nên anh không cần phải tới đây, em buông anh rồi, Cận Trọng Sơn, em buông anh rồi, anh về đi."

Cận Trọng Sơn buông anh ra, anh cuộn người trên ghế sô pha, nhắm mắt lại nói: "Anh là người muốn đi, anh không cần em, em cũng không cần anh."

Rạng sáng, Tư Dã tỉnh dậy trên giường, ngồi ngẩn người một lát.

Anh nhớ rõ mình uống quá nhiều, là Cận Trọng Sơn đưa anh trở về.

Anh hình như nói rất nhiều chuyện với Cận Trọng Sơn, nhưng anh chẳng nhớ được câu nào.

Vì sao Cận Trọng Sơn lại trở về? Có việc gì ở Thành Đô hay sao?

Tư Dã thở dài, xoa xoa hốc mắt có chút đau đớn.

Không nên suy nghĩ nữa. Cận Trọng Sơn làm cái gì đều không có liên quan gì tới anh. Anh cũng không thể hy vọng xa vời Cận Trọng Sơn trở về vì anh.

Bởi vì anh không thể chịu đựng được lần ' buông bỏ' tiếp theo.

Không ngủ được, Tư Dã chạm vào điện thoại di động ở đầu giường, xem video của Nhịp tim.

Kể từ khi Nhịp tim không còn cập nhật, mỗi ngày đều có fan thúc giục.

Tư Dã chưa từng thúc giục, giờ phút này lại bởi vì Cận Trọng Sơn trở về mà đột nhiên muốn xem đường cao tốc Độc Khố.

Vào mùa hè, đường cao tốc Độc Khố sẽ mở cửa.

Lần đầu tiên Tư Dã giống như những đại ca đứng đầu danh sách thưởng quà, phóng luôn một quả tên lửa.

Lại chê một quả không đã nghiện, liên tục đánh năm quả, kèm theo thúc giục bằng tin nhắn ——

[Khi nào định cho chúng tôi xem đường cao tốc Độc Khố?]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.