Rất Yêu, Rất Yêu Em

Chương 234: Chương 234: Chương 225




Cô ta thực sự rất ngu đần,rõ ràng biết được hiện nay Cố Minh Thành không thể cho cô ta một cuộc hôn nhân,nhưng cô ta một câu cũng không nói,một câu cũng không hỏi。

Đầu óc cổ hủ không biết thay đổi khiến cho anh ta đau lòng đến chết。

Nhưng một khi cô ta rời khỏi thì sao?Anh ta sẽ có phản ứng như thế nào?

Lúc nãy nhìn thấy có mấy người đàn ông khác chỉ nhìn cô ta mấy cái thôi,thì anh ta đã chịu không nổi,thấy ghét đến nổi muốn móc mắt của người đó ra!

Cố Minh Thành hận bản thân như vậy,từ xưa đến nay anh ta đối với mọi chuyện cũng nắm bắt được,xưa nay cũng không chậm chạp dây dưa,nhưng mà chuyện của cha,thực sự - -

Rất khó xử đó。

Anh ta có thể chịu được tạm thời không kết hôn với cô ta,nhưng mà để cô ta đến với vòng tay của người đàn ông khác,cả đời này anh ta cũng không chịu đựng được。

Đây là giới hạn của anh ta。

Đã từng,cô ta đã bốn năm không có ở bên cạnh bản thân,biệt vô âm tín,khi đó,cô ta đang ở nơi xa,nhưng bởi vì ngày nhớ đêm mong,cô ta mỗi phút mỗi giây đều ở trong lòng của anh ta,cho nên,anh ta không hề cảm thấy cô ta xa lạ,những oán hận đó cũng có thể chịu đựng được。

Nhưng mà hiện nay,cô ta và bản thân ngày đêm đều ở bên nhau,chính giữa vẫn còn một ngăn cách。

Cô ta và anh ta,là một người xa lạ ở gần với nhau nhất。

Chỉ vì tờ giấy chứng nhận kết hôn đó。

Hai người đã yêu nhau lâu như vậy,sớm đã nên bước vào trong hôn nhân。

Rất nhiều phụ nữ đã ép hôn,cũng chỉ sợ mình trở thành phụ nữ dư thừa thôi。

Nhưng mà Khương Thục Đồng chưa từng nhắc qua hai chữ“Kết hôn”。

Cũng chính vì Khương Thục Đồng chưa từng nhắc qua,anh ta biết được cô ta để ý đến,bởi vì ý nghĩa sâu sắc của từ để ý,cho nên,cũng chưa từng chủ động nhắc đến。

Sự thật thì theo như bản tính của anh ta,công khai với Khương Thục Đồng nhận giấy kết hôn không hề có gì hết,chỉ là,anh ta hy vọng hôn nhân của anh ta sẽ nhận được sự chúc phúc của mọi người,không thể nào có một chút ít nguyền rủa。

Khương Thục Đồng bước lên xe,vẫn còn đang chăm chỉ xem sổ ghi chép。

Bộ dạng nghiêm túc,giống như một học sinh tiểu học vậy。

Trường học cách nhà không xa lắm,rất nhanh đã về đến。

Khi về đến nhà là buổi trưa,tiểu Cù đang ở nhà,Ken nhìn thấy mẹ quay về vô cùng vui mừng,nói với mẹ,áo của mình lúc nãy bị rách rồi,nhờ mẹ giúp vá lại。

Tiểu Cù nói,Ken lúc nãy vây quanh bàn cà phê chơi đùa,không cẩn thận làm rách đó,tiểu Cù nói nhờ đứa trẻ cởi chiếc áo ra,chiếc áo này sau này không thể mặc được nữa。

“Không gì đâu,tí nữa mẹ giúp Ken vá lại thì được rồi!” Khương Thục Đồng sờ vào đầu Ken một cái,lấy ra kim và chỉ may,ngồi trên ghế sofa,từng mũi từng mũi kim vá lại。

Tiểu Cù cứ như vậy yên lặng nhìn cô ta,bộ dạng của Khương Thục Đồng rất điềm đạm,mái tóc của cô ta từ bên tai rơi xuống,cô ta lại vén lại sau tai,sau đó,mái tóc đen của cô ta có một số tóc vén phía sau tai,cứ mền mại treo đó,còn một số tóc khác,đã xoã xuống,đầu cô ta vô thức nghiêng về bên mái tóc không xoã xuống。

Tiểu Cù tình cờ quay đầu,nhìn thấy Cố Minh Thành đang ngây người ra chăm chút nhìn Khương Thục Đồng,trong ánh mắt có trăm ngàn tình cảm dịu dàng。

Một người phụ nữ nhàn nhã yên tịnh như vậy,là sự khát khao nằm mơ cũng muốn có được của rất nhiều đàn ông đó。

Sự khát khao có được này,cũng hoá thành hoóc môn trong người。

Tiểu Cù biết được,có rất nhiều phụ nữ,không chỉ có bề ngoài thu hút được đàn ông,mà là rất nhiều chi tiết tinh tế như nhiễu giọt vậy,trong sự nhiễu giọt đó thu hút lại người đàn ông。

Ít nhất trong mắt của tiểu Cù,động tác này của Khương Thục Đồng đã tràn đầy sự gợi cảm nũng nịu của người phụ nữ。

Sau khi vá xong,Khương Thục Đồng cắn đứt sợi chỉ bên cạnh khoé môi,nói với Ken,“Xem thử có được không?”

Xem ra đây không phải lần đầu tiên Khương Thục Đồng giúp Ken vá quần áo,bởi vì Ken không hề ngạc nhiên,thằng bé nói,“Tay nghề của mummy,xưa nay rất tốt。”

Khương Thục Đồng chỉ cười。

Từng sảy thai hai lần,khi sinh Ken,xém tí thì té ngã trong mưa không thể đứng dậy,nhưng mà đứa con này cao lớn như vậy,khỏe mạnh như vậy,nụ cười của cô ta càng thấy an ủi。

Hôm nay Khương Thục Đồng muốn nói với Cố Minh Thành,cô ta phải quay về nhà ở,dù sao anh ta đã khỏe rồi,nhưng mà cứ không nghĩ đến phải nói như thế nào,còn nữa nếu như cô ta đi rồi,chỉ còn lại một mình Ken ở đây,thầy giáo từng nói,cha mẹ phải dành nhiều thời gian cho con,bên con nhiều hơn - -

Khương Thục Đồng rất mâu thuẫn,cô ta muốn nói chuyện với Cố Minh Thành。

Sau khi ăn cơm trưa,Ken đã ngủ trưa,mùa hè,người hay buồn ngủ,vì Cố Minh Thành hôm nay phải họp phụ huynh,không có đến công ty。

Ti vi trong phòng khách đang mở,là một bộ phim tình cảm,trong lòng Khương Thục Đồng đang nghĩ phải nói như thế nào với Cố Minh Thành,cho nên không chú ý nội dung trong tivi,Cố Minh Thành từ trên lầu bước xuống,Khương Thục Đồng nói một câu,“Minh Thành,em có chuyện muốn nói với anh。”

Đúng lúc này,trên tivi đang chiếu cảnh nóng nhân vật nam nữ chính có kích cỡ lớn trên giường,tuy rằng không có trần chuồng,nhưng những cảnh quay này,đang dẫn đến nhiều sự mờ ám,động tác hôn nhau,còn có tiếng động kẽo kẹt kẽo kẹt của chiếc giường,nhưng mà Khương Thục Đồng đang nghiêng đầu qua nhìn Cố Minh Thành,vẫn chưa thấy cảnh nóng khiến mạch máu nổ tung như thế này。

Cố Minh Thành nhìn một cái đã thấy,ánh mắt của anh ta luôn chăm chú trên tivi,tay che trên miệng,ho một tiếng,dùng giọng nói trầm thấp khàn khàn nói,“ Nói đi。”

“Em muốn mấy ngày nay quay về nhà ở。Bệnh của anh đã khỏe rồi。Ken vẫn chưa bắt đầu đến trường mầm non,chuyện của bác trai,em rất xin lỗi,em biết chuyện này khiến cho anh rất đau lòng,nhưng mà thời gian lâu rồi cũng sẽ qua thôi。Nhưng chuyện em có thể làm chỉ có như vậy thôi - -” Khương Thục Đồng đang cầm cái remote trong tay。

Âm thanh của bối cảnh cũng rất ám muội,nhưng rõ ràng không lọt vào tai của Khương Thục Đồng。

“Cho nên cho anh đến xem những thứ này sao?” Cố Minh Thành thoải mái kê chân này lên chân kia,ngồi cách với vị trí một chỗ ngồi của Khương Thục Đồng,một tay đặt trên lưng ghế sofa,ánh mắt chơi đùa nhìn Khương Thục Đồng。

Khương Thục Đồng không lý giải,sắc mặt của cô ta có chút ngạc nhiên,“ Cái gì?”

Tiếp đó y như đã ý thức được điều gì,cô ta nhìn sang tivi,đoạn phim kịch liệt mới chiếu qua,nam nữ vai chính đang nói chuyện tình bên tai。

Gió mùa hè thổi vào,hơi thở nóng bổng,từ từ vậy,rất thư giãn - -

“Không phải,em không phải - -”

Khương Thục Đồng đột nhiên cảm thấy rất khó xử。

Đã từng,anh ta cũng thích bên tai mình nói những lời yêu thương,đã rất lâu rất lâu cũng không có rồi,thậm chí Khương Thục Đồng nghĩ là,chỉ có nam nữ trong thời kỳ yêu nhau mới có khái niệm nói lời yêu。

Quan hệ giữa cô ta và Cố Minh Thành,hiện nay đang tiếp cận điểm kết băng。

“Muốn nói gì? ” Giọng nói của Cố Minh Thành đột nhiên trở nên rất khàn,rất ấm áp。

Nhưng Khương Thục Đồng nhớ là,cô ta lúc nãy rõ ràng đã nói qua một lần- - Cô ta muốn về nhà。

“Em lúc nãy nói rồi。”

“Sau khi em ra nước ngoài,thuốc ho của anh không có người nấu,vẫn còn trong tủ lạnh,có thể đã quá hạn rồi,phải lấy lại thuốc mới, em tự xem mà làm!”

Khương Thục Đồng sửng sờ,từ từ suy đoán ý nghĩa của anh ta,đây là không cho cô ta đi sao?

Trước khi cô ta ra nước ngoài không phải đã nói với anh ta sao, tìm người giúp anh ta nấu thuốc mà?Sau khi quay về nhiệm vụ này vì sao vẫn là của cô ta chứ?

Khương Thục Đồng không thể đi được,thôi bỏ đi。

Hơn nữa,cũng không nghe thấy tiếng ho của anh ta mà。

Nhưng mà bị ho nếu không trị dứt điểm,sau này rất dễ để lại bệnh đó,tạm thời giúp anh ta nấu xong thuốc mới đi。

Khương Thục Đồng nhìn thấy thuốc trong tủ lạnh,sợ đã quá hạn rồi,bắt đầu đi lấy thêm mười ngày thuốc,bắt đầu nấu cho anh ta。

Khi uống được ngày thứ ba,Cố Minh Thành nói anh ta phải đi công tác,phải đi Mỹ,có thể phải đi một tuần。

Đó là khi anh ta uống xong thuốc,để cái chén xuống,mới nói cho Khương Thục Đồng biết。

“Ờ,vậy thuốc phải làm sao?”

“Anh đem theo đi Mỹ,tìm người nấu giúp! Em và con nếu thấy sợ ở lại trong biệt thự,quay về nhà ba của em đi。” Cố Minh Thành nói。

“Thật sao?”Hai mắt của khương Thục Đồng mở to ra。

Bộ dạng nóng vội của Khương Thục Đồng,vẫn đâm đau Cố Minh Thành。

Cố Minh Thành gật đầu。

Sau khi Cố Minh Thành đưa hai mẹ con họ về nhà thì quay đi,cũng không lên nhà của Khương Lịch Niên。

Anh ta đối với cha có một sự hiềm khích rất sâu nặng,Khương Thục Đồng biết được,cho nên không có miễn cưỡng。

Chuyến bay của Cố Minh Thành là buổi tối。

Anh ta luôn nghĩ về bộ dạng của Khương Thục Đồng và Ken,trước đó là nhớ một người,hiện nay là nhớ về hai người。

Hiện nay Khương Thục Đồng,vẫn còn dẫn theo con đến xưởng may,những đơn hàng bên Đức và Thượng Hải rất nhiều。

Buổi tối,sau khi ăn cơm tối,Khương Thục Đồng vẫn như thường lệ đi tắm rửa,sau khi tắm xong,quấn một chiếc khăn tắm từ phòng tắm bước ra。

Nhìn thấy Ken đang ngồi trên giường,trong tay đang chơi chiếc điện thoại của cô ta。

Mái tóc của Khương Thục Đồng xoắn nhẹ,trên mặt đỏ hồng,đang thoa kem dưỡng trên mặt。

“Cha ơi,mummy tắm xong ra rồi nè。”Ken nói trong điện thoại một câu。

Khương Thục Đồng sửng người,đây là đang gọi điện thoại với cha sao?

Cũng không biết lúc nãy Ken có mang hình ảnh của mình quay vào trong điện thoại không nữa。

Vì sao cảm thấy mỗi lần tắm rửa cũng không tránh được anh ta vậy?

Khương Thục Đồng lấy ra quần áo của mình,bước vào phòng vệ sinh thay áo。

Ngồi bên cạnh Ken chải đầu。

Cố Minh Thành đang mặc trên người một chiếc áo sơ mi công sở màu đen,đang trong khách sạn。

Nhìn thấy trong cuộc gọi thoại có hình ảnh của Khương Thục Đồng,anh ta quả nhiên cúi đầu cười một cái。

Cười đến Khương Thục Đồng cảm thấy cột sống lưng phát lạnh。

Nhìn nụ cười này chắc chắn đã thấy được rồi。

“Đều nhìn thấy hết rồi,còn thay áo làm gì nữa?” Cố Minh Thành nói。

Quả nhiên bị anh ta nhìn thấy,sau đó nói chuyện cũng có chút ngại ngùng,“Thuốc của anh sao rồi?”

“Ừ。”

“Uống đúng giờ đó。”

Bên kia lại “ Ừ” Một tiếng 。

Khương Thục Đồng đột nhiên không biết nói gì nữa,nói với Ken,còn trò chuyện với cha,mẹ ra ngoài nói chuyện với ông ngoại。

Nói xong,thì bước ra ngoài。

Cô ta cũng không biết,bản thân đang né tránh điều gì nữa。

Khương Thục Đồng ra ngoài trò chuyện với cha。

Khương Lịch Niên trầm lặng,rất lâu sau mới hỏi,trong khoảng thời gian này Cố Minh Thành như thế nào rồi?

Khương Thục Đồng nói,sau chuyện của Cố Thanh Nguyên,anh ta hao tổn nguyên khí,đã bệnh rất lâu,hiện nay vẫn còn ho。

Khương Lịch Niên chỉ trầm lặng。

Ông ta cũng biết,ông ta làm như vậy sẽ mang lại hậu quả như thế nào cho con gái mình。

Sau khi trầm lặng rất lâu,Khương Lịch Niên mới nói,“Nếu như anh ta cầu hôn với con,vậy thì theo anh ta đi。”

Khương Thục Đồng ngồi đó,giống như bị cậy gậy đập vào đầu vậy đột nhiên tỉnh ngộ。

Xưa kia cha đã nghĩ ra trăm phương ngàn kế để ngăn cản bản thân và Cố Minh Thành ở bên nhau,hiện nay cuối cùng cũng chịu mở lời rồi。

Nhưng mà cô ta và Cố Minh Thành đã không còn duyên phận nữa。

Xem ra,xưa nay cuộc đời vẫn kỳ diệu như vậy。

Quay đi quay lại,vẫn là đi đến kết cuộc định mệnh đó。

Anh ta và cô ta,xưa nay kém duyên mà。

Tuy rằng dây dưa nhiều hơn,cũng là uổng công。

Nhưng mà,Khương Thục Đồng đã chịu thua。

Qua một hồi,Ken từ trong phòng bước ra,nói với Khương Thục Đồng。“Mummy,lúc nãy cha nói ngày mốt cha quay về,muốn mẹ đi đón cha。”

Hả?Khương Thục Đồng sửng sờ một lát,vì sao cô ta phải đi đón chứ?

Không phải có tài xế chuyên dụng sao?

Hiện nay cô ta một chiếc xe cũng không có làm sao đi đón đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.