Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Tìm Đường Chết Thì Xuyên Về Rồi

Chương 21: Chương 21: Nếu được bắt đầu lại




Edit: Cá Viên

Chúc Tiêu không biết sự chấn động trong lòng của người quan sát trên bầu trời, và hắn cũng không quan tâm đến việc người ta có nhận ra mình hay không.

  

Chúc Tiêu lại mở mắt ra, dư quang khóe mặt trộm đặt ở chỗ Văn Thanh Nhạc.

  

Sau một thời gian chờ đợi, cuộc thi chính thức bắt đầu.

  

Bởi vì nhân số quá nhiều, cuộc thi áp dụng hệ thống xổ số, ai được rút thăm trúng người nào thì phải được so sánh với người của bên khác. Nếu có sự chênh lệch quá nhiều về số lượng thủ hạ giữa hai người. Bên nào có số lượng nhiều thì có thể lựa chọn phương thức đối chiến, có thể sử dụng xa luân chiến để lấy nhiều địch yếu hoặc có thể chọn những người mạnh nhất trong đội để đấu với những bên ít người hơn.

  

Văn Thanh Nhạc rút thăm, trúng đối thủ số 18.

  

Cậu quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện người thứ mười tám là người phụ nữ quyến rũ được có nhiều đàn ông nhất. Văn Thanh Nhạc đã nghe những gì người dẫn chương trình nói khi anh ta đến phỏng vấn cô ấy, và biết rằng trong số những người đàn ông của cô, có một người tự nhận chỉ thua Chúc Tiêu.

  

Văn Thanh Nhạc nhìn thấy người phụ nữ nhếch môi cười, không chút do dự chọn xa luân chiến.  

Người đẹp nói: “Đừng nói tỷ tỷ không cho cậu mặt mũi nha~”

Nữ nhân diễm mỹ nói tiếp: “Nghe nói thủ hạ của cậu có một người tương đối yếu, thân thể không tốt? Đừng làm hắn khổ sở lâu, chị đây sẽ cử ra một người đối chiến với hắn những người khác thì tiến hành xa luân chiến nhé.” Người phụ nữ giơ tay, sau đó người tự nhận mình chỉ thua Chúc Tiêu đứng lên.

  

Văn Thanh Nhạc nhíu mày.

Rốt cuộc cậu có thể khẳng định rằng Văn Tiêu đánh không lại người đàn ông này, khó có thể nói Hạ Nhiên có thể đánh bại những người khác, cho dù có làm như vậy, cậu ấy cũng nhất định sẽ cạn kiệt sức lực. Khi đó, thật tệ khi phải chống lại người đàn ông hầu như không tốn chút sức lực nào để đối chiến với họ.

Văn Thanh Nhạc là một trong số ít những người có ít cấp dưới nhất, không có quyền từ chối những gì một người phụ nữ nói. Cậu chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi vỗ vai Văn Tiêu và Hạ Nhiên động viên: “Cố gắng lên, đừng quá quan tâm nếu thua cuộc, an toàn là trên hết.”

  

Văn Tiêu mỉm cười, tay như có như không nhẹ nhàng chạm vào ngón tay cậu.

“ Anh sẽ thắng,“ Văn Tiêu nói, “Tôi bảo đảm.”

  

Văn Thanh Nhạc vừa cảm động vừa muốn cười, không muốn đả kích nhiệt tình của Văn Tiêu, đang định khen vài câu thì bị Hạ Nhiên chen lên.

  

“Đúng, đúng, cậu ta sẽ thắng. Nếu cậu ta thua còn có em, Lục ca không cần lo lắng.” Hạ Nhiên làm nũng nói, “Nếu lần này em đem tất cả mọi người đánh bại, trở về có thể ăn đồ ăn do Lục ca làm không?” 

Văn Thanh Nhạc còn không kịp nói chuyện, Văn Tiêu nhẹ nhàng cầm cổ tay của cậu, nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo lập tức tiếp xúc với làn da của cậu. Văn Thanh Nhạc sửng sốt, nghe thấy Văn Tiêu thì thào: “Tôi căng thẳng.”

  

Văn Thanh Nhạc tỏ vẻ lý giải, biết Văn Tiêu lại là muốn muốn dùng dũng khí xua tan căng thẳng, liền không bảo Văn Tiêu buông tay.

—–

Chẳng bao lâu nữa, cuộc chiến xa luân này sắp bắt đầu. Trận xa luân này được chia thành hai địa điểm thi đấu, một là địa điểm của Văn Tiêu, và địa điểm còn lại là địa điểm của Hạ Nhiên.

  

Hai người rời khỏi chỗ Văn Thanh Nhạc rồi đi vào hậu trường để chuẩn bị.

  

Khi Văn Thanh Nhạc không có ở đó, bầu không khí giữa Chúc Tiêu cùng Hạ Thúc Phượng nghiêm trọng hẳn lên.

  

“Cậu giả bộ yếu đuối làm gì? Cậu yếu sao? Có cần mặt mũi hay không!” Hạ Thúc Phượng rốt cục không nhịn được nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu không phải là nhờ tính khí tốt của anh ấy, cậu tưởng rằng mình có thể lấn thêm một bước à? Cậu cứ việc đánh bài tâm lí đi, người anh ấy thích nhất vẫn là tôi.”  

Chúc Tiêu mặc kệ hắn ta, lặng lẽ thu xếp quần áo. Bảo đảm sẽ xuất hiện trên sân khấu với hình ảnh đẹp nhất, Văn Thanh Nhạc có thể nhìn mình thêm vài lần, sau đó mới yên lặng đứng lên.

  

Lời nói của Hạ Thúc Phượng không thể chọc tức hắn được.

  

Dù sao, mục tiêu của hắn bây giờ đối với Văn Thanh Nhạc không phải coi hắn là đàn em thân thiết, mà là một người có thân phận khác.

  

  ————

Văn Thanh Nhạc điên cuồng tìm kiếm thông tin của người đàn ông được cho là chỉ thua Chúc Tiêu, nhưng càng xem càng lo lắng.

  

Người ta nói rằng người đàn ông đó rất mạnh mẽ. Trước khi Chúc Tiêu trở thành thủ lĩnh, đó là người mạnh nhất trong quốc gia này, bởi vì anh ta không chỉ có thể tấn công đối thủ từ bên ngoài, mà còn tạo ra ảo ảnh dựa trên khả năng của mình, làm đối thủ đặt mình trong hoàn cảnh thống khổ nhất, trực tiếp công kích tâm lý, làm đối thủ phát điên.  

Văn Thanh Nhạc ảo tưởng một chút, nếu Văn Tiêu ở ảo cảnh bên trong nhìn đến anh trai hắn trái ôm phải ấp, sau đó một chân đem hắn đá văng, nói không bao giờ muốn nhìn thấy hắn nữa, Văn Tiêu chắc chắn sẽ sụp đổ.  

Xuất phát từ lo lắng, Văn Thanh Nhạc cuối cùng quyết định lựa địa điểm thi đấu của Văn Tiêu

  

Người chỉ thua Chúc Tiêu tên là Bặc Bại, gã ngẩng cao đầu, biểu tình nhẹ nhàng tự tại như là đi dạo ở phố, hiển nhiên không đem đối thủ để vào mắt.  

Bặc Bại xác thật không khẩn trương, gã tạm thời tìm kiếm lai lịch và thực lực của đối phương, liền phát hiện Văn Tiêu không có danh tiếng gì, chỉ là một tên hậu bối không biết từ đâu đến.

  

Gã chỉ cần một ngón tay là có thể đánh bại, căn bản không cần tốn nhiều tâm tư  

Bặc Bại nghĩ như vậy, nhưng mà chờ đến khi Văn Tiêu lên đài, thần sắc lại bỗng nhiên hoảng sợ.

Người trên sân khấu trông thật lạnh lùng, rõ ràng là không có khả năng phòng thủ và thiếu sức mạnh, nhưng có một cảm giác rằng dường như người này không để gã vào mắt.

  

Biểu hiện này, vậy mà lại giống như Chúc Tiêu — người dễ dàng đánh bại gã ta, sau đó bỏ đi không nói một lời!

  

Trong lòng Bạc Bại dâng lên một cỗ tức giận, gã không thể đánh bại được Chúc Tiêu, vậy hôm nay sẽ rửa mối nhục trên người kẻ có dáng vẻ như Chúc Tiêu này!

  

Văn Thanh Nhạc lo lắng nhìn từ phía dưới, Văn Tiêu làm sao có thể chiến đấu mà không có một chút vũ khí, không thể để Văn Tiêu dùng nắm đấm sắt đánh gục đối thủ, đây không phải mơ mộng hão huyền sao?

  

Văn Thanh Nhạc suy nghĩ một chút, ngồi xổm xuống một góc mà mọi người không để ý tới, từ trên mặt đất rút ra một khúc xương, đơn giản làm thành một con dao bằng xương, từ phía dưới ném cho Văn Tiêu.

  

Văn Tiêu rõ ràng là sửng sốt khi bắt được con dao, sau đó khí chất trên người biến đổi.  

Một màn này ở trong mắt Bặc Bại hoàn toàn là kiêu kích! Người này không chỉ bắt chước biểu tình Chúc Tiêu, mà ngay cả vũ khí cũng bắt chước Chúc Tiêu, quả thực chính là không đem gã để vào mắt! 

Khi trọng tài ra hiệu lệnh, Bặc Bại ngay lập tức lao tới và định giáng cho Văn Tiêu một đòn chí mạng, tuy nhiên, Văn Tiêu đã chớp thời cơ dễ dàng nâng tay lên cho gã một kích

Các chiêu thức của Văn Tiêu không hoa mỹ, nhưng nguy hiểm chết người và khó lường.

  

Văn Thanh Nhạc: “... Má ơi.”

Văn Thanh Nhạc: “ Mạnh như vậy sao?”

  

【 Ký chủ, cậu tùy tay nhặt một người cũng đều thật lợi hại, 】 Hệ thống cảm thán, 【 Đây chính là hào quang nhân vật chính đi. 】

Văn Thanh Nhạc không biết mình có khí chất của nhân vật chính hay không, nhưng cậu nhớ rõ mình vẫn chưa trả lương cho Văn Tiêu, thậm chí còn chưa thảo luận chi tiết về vấn đề tiền lương.

  

Văn Thanh Nhạc lau mồ hôi lạnh xấu hổ trên trán, dự định sau khi Văn Tiêu trở về sẽ nói chuyện cụ thể với Văn Tiêu.

  

Trên sân khấu, sau khi thua liền lộ ra sát khí, vung tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một quả cầu ánh sáng.

  

“Mày cho rằng có thể đánh bại tao sao?” Bặc Bại chế nhạo, “Ngây thơ!”

Quả cầu ánh sáng mở rộng, ánh sáng bên trong bộc phát, bao phủ cả người Văn Tiêu

Bặc Bại cười đắc thắng, đây là ảo tưởng của gã ta, những ai bước vào quả cầu ánh sáng sẽ trải nghiệm lại điều kinh tởm nhất và đau khổ nhất phải trải qua trong cuộc đời này, qua việc tìm ra nguyên nhân sâu xa của nó.

Chỉ cần trúng ảo thuật người công kích điểm mấu chốt giả, thì kẻ ảo tưởng sẽ trọng thương, và gã cũng sẽ chiến thắng.

  

Cho dù gã không làm cái gì, ai cũng không thương tổn ai, người đó cũng sẽ bị ảo thuật này tiêu hao tinh lực, như vậy gã cũng có thể chiếm thế thượng phong. 

Trừ phi có thể trở tay công kích chính mình, như vậy mới có thể làm gã bị nhưng ngoài tên biến thái của Chúc Tiêu, chưa có ai làm điều này.

  

Gã sẽ thắng trận chiến này!

  

  ——

Bạch quang trước mắt Chúc Tiêu lóe lên, khi bạch quang tan đi, cảnh tượng trước mắt không còn là chiến trường vừa rồi.

  

Những gì hiện ra trước mặt hắn là nội thất của một ngôi nhà, một căn nhà gỗ rộng rãi và sang trọng với đủ loại đồ trang trí nhỏ ấm áp, mùi thức ăn bay lơ lửng trong không khí và tiếng nói chuyện của những người trẻ tuổi vẫn còn vang vọng trong anh. tai.

  

“Câu hỏi này cũng không phải là như vậy, tôi đã nói hết cho cậu, cậu còn không tin, không tin thì đi hỏi anh ấy... Chờ một chút, cậu không phải cố ý tìm lý do để ở một mình với anh ấy đi?

  

“Đừng nghĩ vậy là dễ, tôi sẽ nói với anh ấy rằng cậu quá ngu ngốc và không học được gì, và tôi, người thông minh và tràn đầy tình bạn, đã làm việc rất chăm chỉ để giải thích vấn đề cho cậu bạn chậm phát triển một lần nữa, hehehe. “

  

“Các anh con mẹ nó có phiền hay không, đi đi! “

  

Chúc Tiêu hít một hơi thật sâu và xoa dịu trái tim đang bồn chồn của mình.

  

Ảo ảnh đã thấu hiểu nỗi đau của hắn, và để hắn quay trở lại ngày mà Văn Thanh Nhạc chết.

  

Chúc Tiêu đứng dậy sau khi nhìn nhóm thanh niên đánh nhau một hồi với ánh mắt lạnh lùng.

  

“Anh ấy như thế nào còn không ra, tôi đi gọi anh ấy.”

“Tôi cũng đi.”

“Em cũng đi!”

  

Chúc Tiêu lặng lẽ đứng dậy khi nhìn thấy người thanh niên, đi theo sau ba người kia.

  

Tuy nhiên, giữa chừng, bốn người lần lượt gục ngã.

  

Toàn thân vô lực, vô pháp hành tẩu, vô pháp sử dụng dị năng, thậm chí liền lời nói đều nói không nên lời.

Bọn họ bị người tính kế.

“Lạch cạch ——”

  

Trong sự kinh ngạc của các thiếu niên, cửa phòng ngủ được đẩy ra, và một người đàn ông đeo mặt nạ bước ra.

  

Ánh mắt Chúc Tiêu dính vào người đó.

  

Hắn bây giờ cao hơn và mạnh mẽ hơn người này, muốn báo thù cho hả giận tựa hồ dễ như trở bàn tay.

  

Chúc Tiêu không nhúc nhích, hắn yên lặng nhìn Văn Thanh Nhạc đi tới chỗ nhóm thiếu niên.

  

Việc tiếp theo là lịch sử lặp lại, sau khi Văn Thanh Nhạc tự giễu cợt và tự phân tích bản thân, anh ấy đã đè cổ người thân cận nhất với mình, Chúc Tiêu, liền phải mạnh mẽ cướp lấy dị năng, cuối cùng lại tiến hành tàn nhẫn giết hại.

Lúc này mọi thứ đều đóng băng, Văn Thanh Nhạc động tác cũng không tiếp tục, Chúc Tiêu thấy người thanh niên nhìn sang mình, trong đôi mắt đen hiện lên vẻ khẩn cầu, thầm nói: “Cứu cứu tôi...... Cầu cậu, giết hắn!”

Chúc Tiêu nhìn chính mình lạnh lùng, rồi nhìn bàn tay đang kẹp trên cổ thiếu niên.

  

Đây là cảnh mà hắn ít muốn nhớ lại nhất, mỗi khi nhớ lại, hắn luôn hận sự bất lực của mình trong quá khứ và hận bản thân không thể làm được gì vào thời điểm đó.

  

Nếu cho hắn thêm một cơ hội thay đổi cục diện thời điểm...

  

“Cậu là ai?” Văn Thanh Nhạc cũng quay đầu nhìn hắn, giọng điệu khinh thường, “Muốn báo thù? Đến, xem cậu có khả năng này không!”

  

Chúc Tiêu rời đi.

  

Dưới sự khiêu khích của Văn Thanh Nhạc, lời cầu xin của chính mình khi còn là một thiếu niên, mọi thứ đều văng vẳng bên tai Chúc Tiêu, hắn chậm rãi đưa tay ra.

  

Không phải với Văn Thanh Nhạc, mà là với chính mình.

  

Da thịt của Chúc Tiêu trẻ tuổi đó nhanh chóng biến mất, và ngay sau đó chỉ còn lại một mảnh xương trắng.

  

Chúc Tiêu mỉm cười hài lòng.

  

Văn Thanh Nhạc lùi lại trong ảo cảnh, kinh hãi ngước mắt lên, nhìn thấy ánh mắt điên cuồng của người đàn ông trước mặt.

“Như vậy......” Chúc Tiêu nhẹ giọng nói, “Anh sẽ không sao cả.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.