Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Chương 59: Chương 59: Chương 56. Cãi vã.




Lý Hiểu biết, Tiêu Tĩnh đánh giá La Yến tuyệt đối không phải là bốn chữ tính tình rõ ràng, chỉ là do nể mặt mình mới đổi cách nói tốt một chút, không thể không nói, anh rất cảm kích sự tỉ mỉ của cô, thôi, nếu La Yến đã làm hỏng nhà mình, thì chuyện chuyển sang nơi khác, cũng có thể mau chóng thực hiện.

"Nếu không, chúng ta đi đến nhà em trước, anh thu dọn đồ trong nhà một chút, sau đó đi đến phòng môi giới, thuận tiện tìm phòng, em thấy như thế nào?"

"Vâng." Tiêu Tĩnh gật đầu một cái, ở lần đầu tiên đã đến chỗ rất xa, lần này, chỉ là tìm bạn trai, cô muốn tìm một chỗ, hiện tại Lý Hiểu phải thay đổi phòng vừa đúng lúc.

"Nếu không xem trong chung cư chúng ta có người bán phòng không, nếu là có cùng kiến trúc là tốt nhất."

Bố mẹ vợ tương lai đều là người dễ chung sống, Lý Hiểu ở gần đó một chút cũng không có ý kiến, "Được, vậy anh sẽ chú ý điểm này."

"Ừ."

Hai người rất nhanh đạt thành hiệp nghị, Lý Hiểu trước tiên đưa Tiêu Tĩnh về nhà họ Tiêu, dàn xếp tốt cho cô sau đó mới về nhà mình sửa sang lại, sửa sang được một nửa nhận được cuộc điện thoại của bạn gọi tới, là buổi tối ngày hôm qua hẹn hôm nay mang La Yến đi kiểm tra, nghĩ đến La Yến, Lý Hiểu liền đau đầu.

"Cô ta không chịu kiểm tra, tôi thấy có thể tạm thời còn phải mất chút thời gian."

"Được rồi, bệnh cô ấy giống như tình cảm, càng sớm chữa trị càng tốt." Người bạn không nhiều lời, làm bác sỹ, rất nhiều bệnh nhân khi biết được mình bị bệnh như vậy có nhiều phản ứng khác nhau, anh sớm thành thói quen.

"Ừ."

Cúp điện thoại của bạn, suy nghĩ một chút, Lý Hiểu có lẽ nên gọi điện thoại cho La Yến, trong điện thoại di động có số điện thoại của ba năm trước, nghe được âm thanh không liên lạc được mới nhớ tới, mấy năm mình không có liên lạc với La Yến, vậy mà bây giờ mình lại không có phương thức liên lạc.

Thử gọi điện thoại cho cha mẹ của La Yến, dẫy số không gọi được, Lý Hiểu có chút nhức đầu vỗ trán, đây là cái chuyện gì.

Quét đồ bị La Yến làm hỏng ra cửa, dù động tác Lý Hiểu rất nhanh, dọn dẹp 1-2 tiếng, rồi lại tắm một cái cho sạch sẽ, đảo mắt chính là buổi trưa, nghĩ đến Tiêu Tĩnh vẫn còn ở nhà chờ mình, vội vội vàng vàng đi đến tiệm ăn nhanh mua đồ ăn rồi mang đi

"Hôm nay chấp nhận ăn thức ăn nhanh một chút, buổi chiều anh dọn dẹp một lát, đi đến chỗ môi giới nhà đất, sau đó buổi tối mang đồ tới đây."

"Vâng, nhà em có ba gian phòng, còn có một phòng sách, anh định ngủ chỗ nào?" Tiêu Tĩnh mở miệng hỏi.

Lý Hiểu sững sờ, "Còn phải hỏi sao, đương nhiên chính là phòng của em."

"Chúng ta chưa kết hôn, cứ như vậy ngủ phòng em không tốt lắm đâu."

"Anh cho rằng chúng ta đã có quan hệ vợ chồng, ngủ một phòng là chuyện đương nhiên." Lý Hiểu nhìn Tiêu Tĩnh, "Thế nào, ăn rồi liền định không chịu trách nhiệm nữa à, anh chính là người đàn ông đàng hoàng tử tế."

"Phốc. . . . . . Anh không biết xấu hổ, còn nói mình là người đàn ông đàng hoàng tử tế đấy." Lý Hiểu làm cho Tiêu Tĩnh buồn cười, hai người vừa ăn cơm vừa nói chuyện, giúp giảm bớt đi một chút không vui do La Yến mang tới.

Lúc tối, Lý Hiểu đúng hẹn mang đồ đạc của mình đến, đi đến chỗ môi giới một chuyến, thuận tiện nói ý định mua nhà, ở chung cư này Tiêu Tĩnh thấy có mấy gian nhà, đáng tiếc không phải cùng kiến trúc, Lý Hiểu hẹn ngày mai đi xem phòng, đến lúc đó Tiêu Tĩnh cùng đi, nếu muốn đến mua nhà thì sẽ làm cùng vợ, xuất phát từ thân sĩ, Lý Hiểu quyết định toàn bộ nghe theo ý kiến vợ.

"Lần này chúng ta mua nhà lớn một chút, chúng ta một phòng, Chi Ca một, về sau chúng ta nếu có đứa bé lại còn thêm một phòng nữa, còn phải thiết kế một phòng sách, bốn phòng hai sảnh là ít nhất."

"Anh có nhiều tiền sao?" Mặc dù thành phố Z thuộc tuyến thành thị hai, giá nhà tương đối mà nói là khá rẻ, nhưng nếu như mua nhà lớn, tổng giá trị sẽ rất nhiều tiền, một nha sĩ có thể có được bao nhiêu tiền, cha mình cũng làm bác sỹ, nếu như không phải là ông có chức phó, vậy thì nhà bọn họ sẽ không trôi qua thoải mái như vậy.

"Có, anh có chức phó."

"Đầu năm nay đều lưu hành chức phó ư, Lý tiên sinh, em chính là rất lười đó, anh muốn ở cùng một chỗ với em, phải chuẩn bị tâm lý thật tốt." Tiêu Tĩnh nhìn Lý Hiểu cười, mặc dù chuyện kết hôn vẫn còn rất xa, chỉ là nghe được sắp xếp của anh, trái lại cô rất vui vẻ, từ đầu tới cuối, anh đều không ghét bỏ mình và con trai của mình.

"Trong lòng anh rất kiên định, hơn nữa có lẽ bởi vì quan hệ nghề nghiệp, chuyện chăm sóc như vậy vẫn tương đối thuận buồm xuôi gió, hơn nữa, nếu anh đã chọn em, cũng đừng có nghĩ anh sẽ thả em ra ngoài gieo họa cho người đàn ông khác."

"Cút." Đáp lại Lý Hiểu chính là hình ảnh Tiêu Tĩnh không chút thục nữ hống sư tử.

"Khi anh coi trọng em, anh chỉ muốn, lúc nào thì cho anh vào phòng của em ngủ giường của em, hiện tại rốt cuộc được như ý nguyện. "Sau khi ăn cơm xong, Lý Hiểu nằm chết dí trên giường Tiêu Tĩnh, có chút vô lại nói.

Tiêu Tĩnh: ". . . . . ."

"Ha ha. . . . . ." Thấy bộ dạng Tiêu Tĩnh im lặng, Lý Hiểu cảm thấy tâm tình vui vẻ, cười một trận, ngồi dậy, "Anh đi chuẩn bị nước cho em tắm."

"Vâng."

Chuẩn bị xong nước, Lý Hiểu tới ôm Tiêu Tĩnh đi phòng tắm, mặc dù tối hôm qua đã làm qua chuyện vợ chồng, Tiêu Tĩnh không phải là thiếu nữ ngây thơ, nhưng không biết vì sao, thấy Lý Hiểu đứng bên cạnh chuẩn bị giúp mình tắm, đột nhiên cảm thấy xấu hổ.

"Cái đó, anh đi ra ngoài đi, một mình em là được rồi."

"Không được, chân em không thể động vào nước."

"Không sao, em sẽ cẩn thận."

"Vẫn chưa được, anh không yên lòng, ngộ nhỡ té thì làm thế nào, được một mất mười."

"Nhưng. . . . . ."

"Thế nào, em đang thấy xấu hổ à, đều là người của anh rồi còn ngượng ngùng cái gì?" Lý Hiểu buồn cười nhìn Tiêu Tĩnh, "Yên tâm, mặc dù dáng người em không được tốt lắm, nhưng anh sẽ không cười em."

". . . . . ."

Thực là một truyện cười, ngoài ý muốn chăm sóc Tiêu Tĩnh thật không biết xấu hổ, nếu anh muốn giúp một tay, cô không có lý do cự tuyệt, chỉ là, Lý Hiểu cấm dục mấy năm, tối hôm qua vừa mới ăn mặn, tự chủ chỉ còn số không, còn chưa có cởi hết choTiêu Tĩnh, thân thể liền nổi lên phản ứng, ánh mắt nóng rực nhìn cô.

"Bảo bối Tĩnh. . . . . ."

Một chân đánh không lại hai chân, bi kịch của Tiêu Tĩnh chỉ có thể là bị ăn sạch, sau đó đỡ cái eo sắp gẫy của mình tức giận mắng, "Anh đồ sắc lang, một người bị thương cũng không bỏ qua cho, em khinh bỉ anh."

"Chỉ là vết thương ở chân mà thôi, anh vẫn luôn giúp em giơ lên đấy, không có chuyện gì đâu."

Tiêu Tĩnh: ". . . . . ."

Ở chung hai ngày cùng Lý Hiểu, ngày thứ nhất ở nhà Lý Hiểu ngày thứ hai ở nhà mình, ngày thứ ba mẹ Tiêu không biết có phải là phát giác lương tâm hay không, còn gọi điện thoại về thăm hỏi cô một chút, nhìn cô hai ngày nay trôi qua như thế nào, nếu như bỏ qua giọng nói bát quái này, Tiêu Tĩnh có thể thật sự cảm động vì mẹ Tiêu quan tâm.

Mặc dù có nhiều bất mãn, nhưng Tiêu Tĩnh không có nói cho mẹ Tiêu chuyện chân mình bị thương, nếu để cho mẹ Tiêu biết, nhất định sẽ lập tức trở lại hỏi mình xảy ra chuyện gì, sau đó biết La Yến tồn tại, lấy thái độ mẹ Tiêu trong mắt kia không được phép xuất hiện dù một hạt cát, đến lúc đó không biết sẽ phải náo loạn thành cái dạng gì nữa.

Nhắc tới cũng thật sự là đúng dịp, hàng xóm lầu dưới lầu bởi vì phải ra khỏi nước nên bán phòng lại có cùng kiểu kiến trúc, ngày thứ ba vừa lúc Lý Hiểu và người mô giới nói muốn mua nhà, người mô giới bên kia mới nhận hóa đơn, lập tức gọi điện thoại cho Lý Hiểu, phòng giống như anh yêu cầu, lúc lên xuống, lại càng thuận tiện hơn?

Hàng xóm dưới lầu có qua giao tình với mẹ Tiêu, khi biết bạn trai Tiêu Tĩnh muốn mua, rất sảng khoái lại giảm giá tiền, còn tặng toàn bộ đồ không thể mang đi trong phòng đưa cho hai người, hai bên ăn nhịp với nhau, đàm phán giá tốt tiền lập tức đi làm thủ tục.

Khi tiến hành thủ tục, Lý Hiểu chủ động nói viết tên tuổi Tiêu Tĩnh lên giấy tờ, điều này làm cho Tiêu Tĩnh có chút áp lực, mặc dù cô hiện tại cũng chỉ là người có chút tiền, nhưng không thể tiếp nhận Lý Hiểu làm như vậy cũng không thể nói lại nổi.

"Hay vẫn là anh viết đi, vốn dĩ do chính anh mua phòng mà."

"Hai chúng ta còn cần phân chia rõ ràng anh và em sao, của anh chính là của em." Lý Hiểu cười, anh thích Tiêu Tĩnh, điểm này không có lời để nói, chỉ cần Tiêu Tĩnh gật đầu, lập tức đi kết hôn cũng không có vấn đề, cho nên, giấy tờ bất động sản viết tên của cô không sao cả, hơn nữa, anh thật sự không để ý khoản tiền ít như vậy.

Lý Hiểu kiên trì, thời điểm sang tên chỉ dùng tên tuổi Tiêu Tĩnh, làm cho Tiêu Tĩnh áp lực như núi, đáng tiếc cô không tranh cãi thắng Lý Hiểu, hơn nữa tranh cãi nữa sẽ thành mình quá hẹp hòi rồi, chỉ là trong lòng cô nghĩ tới, phòng này là của Lý Hiểu, nếu ngày nào đó tách ra, phòng này phải đưa trả người ta.

Phòng ốc mua xong rồi, Lý Hiểu vốn định làm thành ổ cho Tiêu Tĩnh và mình, cho nên chuyện lắp ráp rất để ý, Tiêu Tĩnh vẫn còn đang trong nhà nuôi chân, anh chỉ bảo công ty lắp đặt thiết kế cho mình mấy bản thảo, sau khi cho Tiêu Tĩnh xem qua để cho cô lựa chọn phong cách mình thích, liền đi lắp đặt thiết bị tự mình chọn lựa đồ, còn phải đến phòng khám bệnh, bận tối mày tối mặt, hai người ở nhà bận rộn, cha Tiêu mẹ Tiêu bọn họ mang theo Tiêu Chi Ca ở bên ngoài du ngoạn chung quanh, tất cả chuyện nhà cửa một ít cũng không biết.

Dạo này, có tiền chính là đại gia, dưới sự ủng hộ tiền của Lý Hiểu, công ty sửa chữa tốc độ rất nhanh, mô hình đơn giản, ý tưởng Lý Hiểu đột phát, nếu mình và nhà họ Tiêu lầu trên lầu dưới, vậy thì làm thông giữa hai tầng, tạo một cái cầu thang, sau đó có thể từ trong nhà đi vào nhà nhau?

Ý nghĩ này của Lý Hiểu, đơn thuần là bởi vì anh coi người nhà họ Tiêu như nhà mình, vì vậy thời điểm nghĩ đến vấn đề này, anh liền hào hứng nói cho Tiêu Tĩnh, vốn cho rằng Tiêu Tĩnh sẽ vui vẻ đồng ý đề nghị của mình, kết quả sau khi nghe được đề nghị của anh, Tiêu Tĩnh lộ ra vẻ mặt không đồng ý, cảm giác này giống như là bị hắt một chậu nước lạnh .

"Tại sao không đồng ý, chúng ta về sau là người một nhà, chẳng lẽ em không muốn cùng anh trở thành người một nhà hả??"

Đối mặt Lý Hiểu chất vấn, Tiêu Tĩnh không lời nào để nói, vốn Lý Hiểu để giấy tờ bất động sản viết tên của mình sẽ khiến cô có chút lo lắng, bây giờ còn muốn lối thông hai nhà, về sau nếu cô và Lý Hiểu thành đôi, chuyện này không lời nào để nói, nhưng nếu không thành, tên tuổi trên bất động sản có thể đổi, nhưng lối thông phòng ốc thì sau này làm sao có thể làm?

Vốn phải là hai người tình yêu cuồng nhiệt, gặp phải khó khăn đầu tiên trong cuộc sống bọn họ, Lý Hiểu hi vọng lối thông giữa hai nhà, Tiêu Tĩnh không đồng ý, kết quả công ty lắp đặt làm khó, lão bản, ngài đây là muốn làm a hay là không làm?

Vì cái vấn đề này, Lý Hiểu thậm chí bảo thợ sửa chữa công trình dừng lại, chuyên chú tìm Tiêu Tĩnh khai thông, thẳng thắn nói rõ tâm ý của mình, thuận tiện giải thích cho Tiêu Tĩnh hiểu ý tưởng. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.