Sau Khi Nữ Cải Nam Trang Tôi Cầm Kịch Bản Nam Chính

Chương 25: Chương 25: Chương 19






Đường Lê vừa nói vừa hung ác vặn tay đối phương lần nữa.

Thấy Tống Đào lúc này đã thành thực một chút, mới đem chuyện tiếp tục nói cho xong.

“Nghe đây, lát nữa chọn bóng chuyền. Nam sinh hai lớp chúng ta lát nữa tới giờ tự do hoạt động sẽ thi đấu, sau đó tôi sẽ cố ý đập bóng vào người Tề Diệp …”



“Đường Lê, tôi thấy trong khoảng thời gian này cậu có gì đó không ổn. Tôi nghi ngờ não của cậu có vấn đề …”

Tống Đào im lặng một giây, lấy điện thoại di động trong túi ra, mở danh bạ.

“Đây là số điện thoại của cậu tôi, là bác sĩ tâm lý, nếu rảnh có thể liên hệ với ông ấy để xem qua một chút, giá đắt nhưng theo điều kiện của gia đình cậu thì mỗi ngày đến khám cũng có thể gánh được. “

Đường Lê thái dương giật giật, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Câm miệng.”

“Ông đây chỉ hỏi một câu, có đồng ý hay không?”

“Nói thât, tôi không muốn đồng ý. Vì tôi không muốn điên chung với cậu..”

Cô híp mắt, xoay xoay cổ. Nắm cổ áo hắn ném vào tường.

“Được, ông đây sẽ đánh cho đến khi cậu đồng ý.”

“Được, tôi đồng ý.”

“…Hừ.”

Mặc dù Đường Lê lôi kéo Tống Đào qua đây đã cố ý tránh khuất, nhưng vẫn bị một số bạn học nhìn thấy.

Trong đó có Trần Điềm Điềm.

Chính xác mà nói, từ lúc đặt chân đến sân thể ɖu͙ƈ tới giờ ánh mắt cô nàng vẫn luôn rơi trêи người Đường Lê.

Trần Điềm Điềm nhìn thấy Đường Lê thì cong mắt cười cười, vừa muốn đi qua chào hỏi lại không nghĩ thiếu niên trực tiếp đi thẳng đến chỗ Tống Đào, còn kéo cậu ta túm vào góc.

Cô nàng nheo nheo mắt, luôn cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra.

Không vì cái gì khác, Trần Điềm Điềm nghĩ tới lần trước Tề Diệp bị Tống Đào bắt nạt dùng bóng đập vào đầu.

Tiết này là tiết thể ɖu͙ƈ, Đường Lê cũng ở đây.

Trần Điềm Điềm cắn môi, trong lòng lo lắng.

“Tề Diệp này, chúng ta đi qua nhìn thử một chút xem sao? Tôi lo lắng Đường Lê bởi vì biết chuyện của tiết thể ɖu͙ƈ trước nên đem Tống Đào kéo vào góc hẻo lánh kia kìa.”

“Cậu ấy vừa bị xử phạt, nếu biết rõ mà vẫn cố tình vi phạm đánh người nữa chắc chắn phải ghi vào lỗi lớn, sợ cậu ấy bị ghi hồ sơ sau này nộp đơn vào đại học sẽ rất phiền phức. “

Mi mắt Tề Diệp khẽ run, trong lòng cũng có chút dao động. Nhưng trêи mặt không có một tia cảm xúc.

“Muốn đi qua thì cậu đi, không ai cản cậu.”

“Aiz, không phải, tôi đi cũng vô dụng thôi, cậu ấy sẽ không nghe lời tôi…”

Trần Điềm Điềm chưa nói hết lời, thiếu niên nâng mắt nhìn về hướng phía sau lưng cô nàng cách đó không xa.

Cậu nheo mắt, sau đó hơi nâng cằm lên, ra hiệu cho Điềm Điềm quay đầu nhìn lại.

Trần Điềm Điềm sửng sốt, theo tầm mắt của Tề Diệp nhìn qua.

Đường Lê và Tống Đào bên kia bước ra khỏi cái cây, người đằng sau ngoại trừ cổ áo có vài nếp nhăn ra thì cũng không có gì khác lạ.

“Trần Điềm Điềm, cậu suy nghĩ quá nhiều. Đường Lê và tôi không có giao tình sâu như vậy.”

“Chúng tôi cũng không liên quan gì đến nhau.”

Nhìn thấy Đường Lê không hấp tấp động tay động chân nữa mới nhẹ nhõm thở dài, đoán chừng là cậu ấy chỉ đơn thuần túm hắn đi cảnh cáo vài câu thôi.

Nghe Tề Diệp nói thế, Trần Điềm Điềm cũng không nói thêm gì, bởi vì hiện tại cô nàng hiểu rõ cho dù mình nói cái gì đối phương cũng sẽ không tin.

Cô nghĩ, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Nhưng Trần Điềm Điềm không ngờ được những gì cô đang nghĩ trong lòng chứng minh tất cả gì đó, lại thực sự nói trúng rồi.

Thời gian tự do hoạt động trong tiết thể ɖu͙ƈ, giáo viên thể ɖu͙ƈ tổ chức thi đấu cho học sinh như bình thường.

Hai lớp đã thống nhất với nhau và chọn môn bóng chuyền.

Mặc dù chân của Tề Diệp vẫn còn đau, nhưng cậu vẫn có thể cắn răng chịu đựng.

Không phải là cậu cậy mạnh, chỉ là không thích trở thành đặc biệt. Nam sinh hai lớp đều tham gia, nếu một mình cậu ngồi một chỗ nghỉ ngơi với vài bạn nữ có bà dì tới thăm.

Thật sự rất không thoải mái.

Đường Lê cũng đã liệu trước được Tề Diệp sẽ không xin nghỉ, sau khi nhìn thấy cậu đi vào sân bóng chuyền, lúc này mới cách một tấm lưới mơ hồ cho Tống Đào bên kia một ánh mắt ám chỉ.

Những người khác không chú đến hành động này nhưng Trần Điềm Điềm lại thấy được.

Ban đầu cô còn ngạc nhiên Đường Lê đồng ý chọn bóng chuyền thay vì bóng rổ, lúc này cô nàng thấy Đường Lê lạnh lùng quét mắt với Tống Đào đối diện.

Trần Điềm Điềm di chuyển, không cùng chơi cầu lông với những nữ sinh khác, tranh thủ thời gian chạy đến chỗ xem thi đấu bóng chuyền.

Cầm vợt cầu lông ở bên cạnh, nữ sinh hơi mũm mĩm chớp chớp mắt, sau đó nghi ngờ dừng bước, quay đầu nhìn về phía Trần Điềm Điềm.

“Điềm Điềm, cậu muốn xem thi đấu à? Thi đấu bóng chuyền có gì đáng xem, đám nam sinh kia cả người đều là mồ hôi. Tiểu tiên nữ như cậu phải tránh xa một chút, đừng để bị hôi lây.”

“Hân Di cậu không hiểu. Tôi không phải xem đánh bóng, tôi đang chèo cp.”

(Cp: couple)

” Hả? Cp gì?”

Trần Điềm Điềm bị hỏi như vậy, Trần Điềm Điềm dường như ngay lập tức được bơm thêm sức mạnh. Cô nàng không đem chuyện Đường Lê thích Tề Diệp nói với bạn của mình, mà chỉ mờ ám hạ giọng nói một câu.

“Hân Di,có muốn tìm hiểu một chút về cp ly kỳ không?”

“?”

Khi Lưu Hân Di mơ mơ màng màng muốn hỏi thêm cái gì.

Tiếng còi vang lên, trận đấu đã bắt đầu.

Lực chú ý của Trần Điềm Điềm hoàn toàn rơi vào trêи sân bóng chuyền, tuy rằng thiếu nữ đứng bên cạnh có chút nghi vấn, nhưng cũng không tiện quấy rầy đối phương xem trận đấu.

Nhìn theo tầm mắt của cô nàng và theo dõi cuộc so tài.

Nữ sinh tới xem so tài không ít, Trần Điềm Điềm và Lưu Hân Di trộn lẫn ở bên trong, Đường Lê không chú ý đến.

Cô đã lâu không chơi bóng chuyền, có hơi lạ tay. Khi cầm được bóng, theo bản năng không đánh bóng qua bên kia mà vỗ vỗ xuống đất.

Đường Lê ý thức được đây là bóng chuyền thì dừng một chút. Sau khi cân nhắc sức nặng xong mới không thuần thục mà chuyền bóng đi qua.

Bắt đầu cũng ổn, cô vẫn đang tính toán lực dùng.

Đại khái có thể nắm được mức độ nặng nhẹ xong, Đường Lê nhìn thấy bóng từ phía đối diện đi tới, chạy lấy đà vài bước rồi nhảy lên thật cao.

Cô đứng ở vị trí ngược sáng, tia sáng dừng ở quanh thân người như mạ lên một lớp viền vàng.

Ánh mắt của những người xung quanh gần như bị cô thu hút, nhưng chỉ có Tống Đào chỉ lo lắng nhìn chằm chằm vào quả bóng trêи tay cô.

Cmn, nhảy cao như vậy không phải là muốn chơi chết ông đây à?

Kỳ thật Đường Lê nhảy cũng cao, xem tư thế rất dọa người, nhưng lực trêи tay chả mạnh bao nhiêu.

Nhưng không phải Tống Đào chạm bóng, cậu ta đâu ra nhìn ra được lực mạnh yếu thế nào.

Cậu ta nghĩ đến Đường Lê nâng niu Tề Diệp như vậy, ở nhà ăn vừa nói nặng mấy câu liền bị Đường Lê kéo đến đầu cầu thang đánh một trận.

Trận bóng này nếu có quả nào rơi vào người Tề Diệp, nếu người

kia xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cuối cùng người chịu tổn thất nhất định là mình(Tống Đào).

Tống Đào mới vừa rồi cũng cảm thấy Đường Lê đầu óc có vấn đề, bây giờ nghĩ lại mới thấy được không phải đối phương đầu óc có vấn đề, mà là đổi cái biện pháp chỉnh mình.

Con hàng này rõ ràng là muốn giúp Tề Diệp trút giận, lấy đạo của người trả lại cho người.

Nhưng là lại sợ bị Tề Diệp nhìn ra đầu mối, cho nên mới làm ra nhiều chuyện lòng vòng như vậy.

Cái gì mà không muốn đập quá mạnh, để mình chặn giúp mấy lần? Đều là cmn đánh rắm.

Tống Đào thấy, mỗi quả bóng Đường Lê phát qua đều dùng lực đủ để đem người đập chết.

Tề Diệp làm sao có thể chịu được? Cmn con hàng kia đang ép buộc mình phải chặn hết đây mà.

Khá lắm, con mẹ nó chứ trực tiếp khá lắm.

Mẹ nó, đầu năm nay chơi tâm lý chiến đều bẩn thỉu.

Tống Đào tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến lúc này không ngăn, về sau hắn càng chịu nhiều đau khổ.

Hắn cắn răng, Đường Lê nện bóng chỗ nào hắn liền cản chỗ đó, một bộ anh dũng chịu chết, thấy chết không sờn.

Đường Lê ban đầu còn cảm thấy Tống Đào làm không tệ, nhưng dần dà sau đó, cô phát hiện đối phương mỗi phát đều cản lại hết.

Cậu ta che chở Tề Diệp quá chặt, cô căn bản không có cơ hội ném bóng vào người Tề Diệp.

Mẹ kiếp!

Ông đây không tin ma quỷ!

Được, không để hở một khe nào luôn phải không? Ông đây đập đến khi nào mi tránh ra mới thôi!

Đường Lê bị khát vọng chiến thắng kϊƈɦ thích, các cơ bắp khẽ động, nét mặt nửa phút trước còn ôn hòa.

Lúc này trêи mặt bất tri bất giác xuất hiện sự thù địch.

Khi cô nghiêm túc trêи mặt không có tí nhiệt độ nào, đôi mắt màu trà dưới ánh mặt trời như là đường mật.

Đường Lê nhìn thẳng vào Tống Đào bên lưới đối diện, uy nghiêm và lạnh lẽo.

Ánh mắt kia dọa người như thể khóa chặt con mồi.

Vì Tống Đào toàn bộ hành trình một mực che chở Tề Diệp, cậu ở phía sau lưng Tống Đào, Đường Lê không thể nhìn thấy cậu.

Thiếu niên lại có thể trông thấy ánh mắt của cô.

Ngay từ lúc trận đấu bắt đầu, Tề Diệp đã phát hiện đối phương giống như một mực chú ý đến vị trí của mình, cậu ở đâu ánh mắt của Đường Lê cũng đi theo đó.

Cậu cho là cô lại có ý đồ xấu, muốn cầm bóng nện mình.

Nhưng mà toàn bộ hành trình, những quả bóng Tề Diệp nghĩ sẽ rơi trêи người mình toàn bộ đều đập vào Tống Đào.

Nếu như Trần Điềm Điềm trước đó không nói những chuyện khiến người hiểu lầm, Tề Diệp có thể sẽ không nghĩ tới hướng khác.

Cậu sẽ chỉ coi là Đường Lê và Tống Đào có khúc mắc, thừa dịp này giáo huấn hắn mà thôi. Hoàn toàn sẽ không liên tưởng đến trêи người mình.

Ánh mắt Tề Diệp khẽ động, đôi môi mỏng khẽ mím lại, ngước mắt mịt mờ nhìn về phía người đối diện.

Thiếu niên đứng ngược ánh sáng, mặt mày lạnh lẽo, nhưng đôi mắt ấy vì nhuốm màu giận dữ mà lộng lẫy mỹ lệ như ngọc quý.

Nhận ra mình lại bị đôi mắt này hấp dẫn, Tề Diệp cảm thấy ảo não cau mày, thu liễm cảm xúc.

Trong một giây cậu cúi đầu, người đối diện đã bật cao, hung hăng dùng lưc đưa bóng đập về hướng của Tống Đào.

Đồng tử của Tống Đào co rút lại, quả bóng càng lúc càng gần hắn.

Hắn là át chủ bài của đội bóng chuyền, chỉ bằng tốc độ và tư thế của quả bóng là biết nó có bao nhiêu sức mạnh.

Những quả trước hắn còn chịu đựng được.

Vết thương cũ bị đánh vẫn còn chưa lành, nếu bị quả bóng này đập trúng, liệu cái mạng chó này có còn không?

Tống Đào luống cuống suy sụp, bất chấp Đường Lê sau này có trả thù nữa không. Cơ thể phản ứng nhanh hơn não, nhanh chóng nghiêng người tránh được cú giao bóng.

Nhưng đứng sau Tống Đào là Tề Diệp.

Quả bóng kia xé gió lao đến, mang theo khí thế khiến người ta run sợ. Cuối cùng cứ như vậy “bộp” một tiếng, đập vào Tề Diệp.

Tề Diệp cúi đầu không có chú ý, tránh cũng không thể tránh, trực tiếp bị nện hôn mê bất tỉnh ngã trêи mặt đất.

Xung quanh đột nhiên im lặng, ngay cả một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Diễn biến này không chỉ Đường Lê, ngay cả Trần Điềm Điềm cũng không ngờ tới.

Trần Điềm Điềm nhìn Tề Diệp ngã trêи mặt đất mà sững sờ, trong tiềm thức muốn đi qua nhìn xem.

Nhưng mà Đường Lê động tác còn nhanh hơn.

Dùng bao nhiêu lực chính cô biết rõ, vội vàng nhấc lưới chạy tới.

“Cmn, cậu tránh cái gì! Vừa rồi không phải tận lực mà cản hả! Hả?!”

Đường Lê tức giận đi đến đá cho Tống Đào một cước, sau đó vội vàng nhìn xem tình hình của Tề Diệp.

“Tề Diệp, tỉnh dậy! Tỉnh dậy!”

Thiếu niên sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, sắc môi cũng nhợt nhạt, dưới hàng mi dài đôi mắt nhắm nghiền, không có một chút dấu hiệu thanh tỉnh.

Đường Lê vội vàng xoay người, tay luồn qua đầu gối bế người lên.



Ly kỳ couple là có thật áaaaaa!!!

••••••••••••

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Điềm Điềm: Các chị em, tôi làm được thật rồi!!!

Tề Diệp: Cô ấy nện thật, cô ấy quả nhiên là thích tôi.

Tống Đào: Cmn cậu lật lọng, hèn nhát. Đồ hèn nhát!

Ba người này não không đập cùng một tần số.

Nữ chính là đi theo kịch bản trong sách, đoạn này nàng nhất định phải đi. Không phải cố tình gây chuyện.

Bảy nghìn chữ!!! Cảm tạ mọi người tưới dịch dinh dưỡng, ném mìn, bình luận cỗ vũ nha. Có dịch dinh dưỡng thỉnh ném cho ta để ta có thêm động lực nha~ Phát hồng bao không cố định giờ. Moa moa các tiểu thiên sứ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.