Sau Khi Tôi Cặp Kè Với Thế Thân Tra Công, Thì Crush Trở Về

Chương 66: Chương 66




Trình Kiến Du ngả người lên sofa, chiếc đèn treo kiểu Bắc Âu đơn giản thời thượng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, trắng xóa một khoảng trước mắt. Chương trình TV ồn ào mang lại vài phần ấm áp lúc đêm khuya, giọng nói của Giang Diễn vẫn còn loáng thoáng bên tai cậu.

Cậu nhắm mắt thật chặt, đầu nhói đau. Giang Diễn rất khó xua đuổi, cùng một chuyện, Ôn Nhạc Minh rất biết cách có chừng mực trong giao tiếp xã hội, một khi đã tỏ vẻ từ chối, Ôn Nhạc Minh sẽ hiểu ngay, biểu hiện không hề miễn cưỡng, thoải mái giống như mưa thuận gió hòa.

Giang Diễn thì ngược lại, giống như một con chó hung ác cắn chặt miếng thịt trong miệng, mặc cho người đánh người mắng, nó cũng sẽ không nhả ra.

Trình Kiến Du cảm thấy phiền phức, lại cảm thấy bó tay. Dựa vào việc Giang Diễn đã cứu Ôn Nhạc Minh ở Ethiopia và bị thương, cậu không thể vô tình vô nghĩa trở mặt được. Nhưng giằng co thế này cũng không phải là chuyện hay.

Bằng không thử làm bạn với Giang Diễn xem sao? Trình Kiến Du nghiêm túc suy nghĩ tính khả năng, đây là biện pháp giải quyết hợp lý nhất vào lúc này.

Ngày hôm sau, studio sửa sang đã lâu cuối cùng cũng hoàn công rồi. Phong cách thuần gỗ, đơn giản sạch sẽ, mùi formaldehyde xộc thẳng lên mũi, Trần Khai phải tìm công ty khử mùi formaldehyde, mất một tháng khử mùi, tháng sau mới có thể chính thức đưa vào sử dụng.

Nhờ phúc của Lương Khâu tiến cử Trình Kiến Du cạnh tranh biên kịch bản cải biên “Túi Da” của nước ngoài, tuy rằng vẫn chưa đâu vào đâu nhưng điều này cũng đủ chứng minh sự thừa nhận của xu hướng chính trong giới phim điện ảnh và truyền hình đối với cậu. Những đồng nghiệp trước đây ở studio của Bối Tín Hồng quả thực là bay tới như hoa tuyết. An An chỉ lựa chọn những người chưa từng nói xấu Trình Kiến Du. Trừ những người này ra, trong ngành còn có một vài biên kịch nổi tiếng đã từng ám chỉ ý muốn gia nhập với bọn họ, Trình Kiến Du đều vô cùng hoan nghênh, ai tới cũng không từ chối.

Đối với cậu, tiền đủ tiêu là được, bình thường cậu căn bản không có chỗ tiêu tới tiền, không có bạn bè thích chơi bời, cũng không có hoạt động giải trí nào. Sở thích duy nhất của cậu là đọc sách uống trà, sống thanh tâm quả dục.

Cho nên tiền lương mà cậu trả cũng là giá cao chót vót trong ngành, trả nhiều tiền sẽ không cần phải tốn tâm tư đi quản lý cấp dưới làm việc thế nào, dùng tiền để mua sự thanh tĩnh.

Buổi trưa cậu đi ăn với Trần Khai và An An ở khu phố thương mại bên cạnh, đầu tiên là bàn chuyện tuyển người, sau đó nói tới chuyện mức năng lực của những nhân viên từng làm việc ở studio của Bối Tín Hồng, ai là nhân tài có thể đào tạo, ai chỉ là người đục nước béo cò. Cứ thế câu chuyện lại tiếp tục bàn tới Trình Kiến Du.

An An mặt mày hớn hở, “Chị X không thể nhận được, chị ta rất thích moi chuyện gốc rễ của đồng nghiệp, chuyện anh Du và Giang Diễn yêu đương là em nghe được từ miệng chị ta nói đấy. Trong điện thoại của chị ta còn có hình của anh Du và Giang Diễn bị phóng viên chụp được, khi đó nhìn anh Du còn rất ngây ngô…”

“Hai người chia tay lâu lắm rồi, còn nhắc tới làm gì nữa.” Trần Khai chuyển đề tài câu chuyện, cười xấu xa, “Anh bác sĩ lần trước gặp ở nhà em giờ phát triển tới đâu rồi?”

An An giơ ngón tay cái, “Bác sĩ Ôn đúng là không tệ, Lâm Chiếu cũng rất tốt, tuổi trẻ chính là có tiền vốn rồi nha.”

Trần Khai cười ngặt nghẽo, “Lâm Chiếu? Phụ nữ bọn em thích dạng cún con, Kiến Du thì không thích đâu nhé. Nếu như em ấy thật sự muốn yêu đương người ở trong giới giải trí thì Chung Lộ Niên cũng không tồi, năng lực chuyên nghành rất mạnh, còn rất đẹp trai nữa.”

Từ đầu tới cuối Trình Kiến Du luôn dựa vào sofa, thờ ơ nhìn bọn họ, đợi khi hai người nói xong rồi, ngón tay đường nét rõ ràng của cậu gõ mặt bàn, “Đang tuyển phi cho em đấy hả?”

Thấy Trình Kiến Du không thích nói những chuyện này, hai người kia im lặng ăn, không nói lấy một lời. Trình Kiến Du đứng dậy thanh toán, khi đi qua Trần Khai cậu khẽ bóp bả vai anh ta, “An An là một cô gái tốt, cố lên.”

Vài giây yên lặng qua đi, Trần Khai và An An mở to mắt ngơ ngác nhìn nhau. Trình Kiến Du không ngạc nhiên, tối nào hai người cũng chơi game trong nhóm công việc, cậu chỉ lơ đãng chút thôi là đã lên tới cả nghìn tin nhắn. Trần Khai mà cố gắng thêm chút nữa thì năm sau có thể bế em bé luôn rồi.

Trong lòng Trình Kiến Du rất vui vẻ, thanh toán xong thì quay lại công ty, để lại chỗ cho đôi nam nữ đang tản ra hơi thở của mùa xuân. Cũng coi như là làm việc thiện, tác thành cho đôi uyên ương số khổ này.

Cửa studio có hai người quen cũ đang ngồi. Khuôn mặt Giang Sam có nét tương tự như Ôn Dịch Quân nhưng khí chất thì rất khác biệt. Ôn Dịch Quân ngồi đoan chính, khuôn mặt trang trọng nghiêm túc, dung nhan xinh đẹp không thể áp chế được hơi thở hung hãn, sự cao ngạo tích lũy qua năm tháng đã dung nhập vào trong xương cốt, điểm này rất giống Giang Diễn của trước đây.

Giang Sam nhìn Trình Kiến Du, khẽ cười nói, “Cậu Trình này, bọn chị có thể nói chuyện với em được không?”

Đã lâu rồi Trình Kiến Du không gặp hai người, từ lần trước Ôn Dịch Quân tới đây để rồi bị sỉ nhục, cậu cảm thấy với tính tình của Ôn Dịch Quân, có lẽ cả đời này bà sẽ không bước chân vào cánh cửa này lần nữa. Quả thực là bất ngờ. Trình Kiến Du khẽ gật đầu, đẩy cửa studio bước vào trong.

Ôn Dịch Quân xem xét phòng khách một vòng, sắc mặt không mấy dễ nhìn. Bà thuận tay đặt chiếc túi xách hàng xa xỉ phiên bản giới hạn xuống, nhìn chằm chằm vào Trình Kiến Du, đi thẳng vào vấn đề, “Con trai và em trai tôi năm nay đều không về nhà ăn Tết.”

Trình Kiến Du ngồi trước mặt bà, mở rộng đôi chân dài, không cảm thấy chuyện này có liên quan gì tới mình cả. Ôn Nhạc Minh bận công việc, Giang Diễn… bố mẹ ruột đều không quản nổi, cậu có năng lực gì mà quản hắn đây.

“Mẹ…” Giang Sam kéo tay áo Ôn Dịch Quân, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đã nói rồi mà, không phải tới đây để cãi nhau.”

Ôn Dịch Quân do dự mấy giây, bả vai kéo căng đột nhiên rũ xuống như mất hết sức lực chiến đấu, giường như trở nên già nua trong nháy mắt, giọng điệu của bà mang theo cay đắng trước giờ chưa từng có, “Mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại, là tôi không tốt. Năm ấy tôi không chịu được em trai mình buồn bực không vui cho nên mới trút giận lên đầu cậu, là tôi đẩy cả ba người vào bước đường cùng, tôi thật sự rất hối hận…”

Đi tới tình trạng bây giờ, con trai không chấp nhận bà, em trai không để ý tới bà, hai người thân trên thế giới này lại coi bà như người xa lạ. Giang Diễn nói đúng, bà thực sự đã gặp báo ứng rồi.

Cẩn thận ngẫm lại nếu như ban đầu bà tha thứ cho Trình Kiến Du thì tất cả mọi người đều vui vẻ. Chỉ cần bà lương thiện hơn, nhân từ hơn, để Trình Kiến Du bên cạnh Ôn Nhạc Minh vượt qua khoảng thời gian u ám ấy, tình cảm trải qua đau đớn sẽ càng thêm vững chắc, bọn họ sẽ hạnh phúc bước trên lễ đường kết hôn. Giang Diễn cũng sẽ không gặp Trình Kiến Du, sẽ không chản nản, sẽ không suy sụp, sẽ không đau đớn tới mức này. Mỗi người đều có thể đạt được ước mong của mình.

Đêm giao thừa, Ôn Dịch Quân ngồi một mình trong căn phòng xa hoa, xem lại chương trình “Nào Mình Cùng Đi Du Lịch” mà Giang Diễn từng quay. Khi ấy Giang Diễn tràn đầy sức sống, vô cùng hạnh phúc. Cuối cùng bà cũng hiểu ra, quan hệ của Trình Kiến Du và Ôn Nhạc Minh trong quá khứ như thế nào cũng không quan trọng, chuyện cậu cháu bị người ta chê cười ảnh hưởng tới thể diện cũng không quan trọng, quan trọng là con trai và em trai vui vẻ là được.

Trước đây bà cho rằng Trình Kiến Du ham tiền tài, nếu như bỏ lăng kính thù hận ra, đứa trẻ này quả thực là một sự lựa chọn không tệ, có tài cán có khí chất, tuổi còn trẻ mà đã có thể chững chạc đến vậy, nếu có thể ở bên Giang Diễn, bà sẽ yên tâm về Giang Diễn hơn nhiều.

Trình Kiến Du tưởng rằng bà tới đây để hỏi tội, không ngờ lại là chuyện khác. Cậu hơi sững người, định thần lại mới nói: “Cô à, chuyện đã qua rồi cháu cũng không tính toán gì nữa.”

“Cậu và Giang Diễn…” Ôn Dịch Quân vẫn chưa thể buông xuống thể diện của mình. Bởi vì hạnh vì hạnh phúc nửa đời sau của Giang Diễn, bà ho vài tiếng: “Còn khả năng không?”

Trình Kiến Du híp mắt, chậm rãi nói: “Giang Diễn đã không còn nhỏ nữa rồi, không thể kéo dài thời gian với cháu được nữa, cô nên giúp anh ấy xem xét vài người phù hợp. Việc xem mắt không có gì xấu hổ cả, cô nói xem có đúng không?”

Ôn Dịch Quân bị đâm một con dao mềm, nụ cười trên mặt trở nên gượng gạo. Bà quá hiểu về con trai mình, trâu không uống nước đố ai đè được sừng trâu xuống, tính khí Giang Diễn còn mạnh hơn cả trâu. Chuyện mà hắn đã xác định thì có tám con ngựa cũng không kéo được hắn lại. Muốn Giang Diễn đổi một người tạm bợ, còn khó hơn cả lên trời.

Nhưng không thể độc thân cả đời được, không ra thể thống gì.

Hi vọng duy nhất nằm trên người Trình Kiến Du.

Rốt cuộc Giang Diễn đang làm gì, hơn nửa năm qua rồi, ở đối diện nhà người ta tại sao còn chưa theo đuổi được người ta quay lại chứ? Bây giờ bảo Giang Diễn học tập Ôn Nhạc Minh làm thế nào để theo đuổi người ta còn gấp hơn cả việc giới thiệu đối tượng xem mắt cho Giang Diễn.

Trình Kiến Du tiễn hai mẹ con bà đi, bất chợt phì cười, khó mà tưởng tượng được người phụ nữ như Ôn Dịch Quân cũng biết xin lỗi, e rằng hôm nay mặt trời phải mọc đằng Tây mất.

Mấy ngày sau, nhà đầu tư “Túi Da” mời một nhóm biên kịch tới hội nghị, hiện trường đều là dùng tài ăn nói để cạnh tranh, đây không phải là thế mạnh của Trình Kiến Du. Trước đó cậu đã thức thông mấy đêm liền, chuẩn bị tỉ mỉ một bản PPT, phân tích kỹ lưỡng bộ điện ảnh này trước nay chưa từng có. Chỉ cần cậu trình bày lưu loát sinh động trên sâu khấu hội trường, cậu có tự tin rằng mình nắm chắc chín phần mười vị trí biên kịch cho “Túi Da”.

Hội nghị tổ chức tại một làng du lịch ở vùng ngoại thành, phong cảnh tươi đẹp, không khí trong lành. Trình Kiến Du đưa chìa khóa xe cho người trông coi bãi đỗ, cậu duỗi thắt lưng, mang theo máy tính xách tay đi vào.

Những thông tin chính liên quan tới số tiền đầu tư và kịch bản đều là bí mật thương mại. Ở ngoài cửa có hai nhân viên kiểm tra an toàn, hai hàng tủ để đồ điện tử, Trình Kiến Du làm việc dựa theo quy củ ở đây.

Vừa bước vào cánh cửa đại sảnh, Lương Khâu đứng từ xa vẫy tay với cậu, xung quanh toàn là những người trong nghề mặc Âu phục màu đen, mọi người đồng loạt nhìn về phía cậu. Trình Kiến Du không sợ ánh mắt mọi người, cứ thế đi qua ngồi xuống bên cạnh Lương Khâu. Cậu thờ ơ cầm lấy quyển sổ trên bàn giở ra xem.

Chủ nghĩa tư bản quả nhiên là chủ nghĩa tư bản, số tiền đầu tư là một trăm triệu Đô La Mỹ, tương đương với hơn bảy trăm triệu Nhân Dân Tệ. Số tiền đầu tư của bộ phim “Xin Hãy Dịu Dàng Giết Chết Tôi” của Trình Kiến Du không vượt quá bảy mươi triệu, đã coi như là khoản đầu tư lớn rồi. Lần này số tiền gấp mười lần, nếu như bộ điện ảnh này quay hỏng, chỉ bồi thường tiền vốn thôi thì sự nghiệp của Trình Kiến Du cũng chấm dứt ở đây, còn phải chịu trong ngành chế nhạo suốt đời, thỉnh thoảng sẽ bị lôi ra làm tài liệu dạy học về mặt trái, chết rồi cũng không được yên thân.

Nhưng nếu như thành công, cậu sẽ lên cực cao như diều gặp gió, sau này những tác phẩm điện ảnh và truyền hình trong nước sẽ không thể mặc cả giá, cậu có thể tùy ý lựa chọn đạo diễn và diễn viên. Cậu sẽ trở thành biên kịch có địa vị cao nhất trong giới biên kịch Trung Quốc này.

Trình Kiến Du cởi bó hai khuy áo sơ mi, thả lỏng hô hấp, lòng bàn tay cậu chảy một tầng mồ hôi mỏng, áp lực lớn trước giờ chưa từng có.

“Căng thẳng hả?” Lương Khâu cười hỏi cậu,

Trình Kiến Du gật đầu, vuốt lồng ngực đang kích động của mình, cố gắng bình tĩnh lại. Cậu vươn tay cầm cốc nước lên, “Tôi cảm giác như đã lên nhầm thuyền giặc của ông rồi.”

Lương Khâu cười vui vẻ, chỉ thấy mũi không thấy mắt, “Khi tôi quay “Túi Da”, tiền đầu tư chỉ có năm mươi triệu, phải ăn tiêu tiết kiệm, nhạc sĩ vốn định mời còn không mời nổi, bối cảnh mong muốn cũng không thể làm ra, bây giờ vẫn còn tiếc nuối. Thật hâm mộ lão già này có thể tiêu tiền thỏa thích!”

Trình Kiến Du đang định trêu chọc mấy câu, ánh mắt Lương Khâu thoáng cái thay đổi, nhìn thẳng về phía sau cậu. Trình Kiến Du vô thức quay đầu lại. Không phải oan gia không gặp mặt, Chu Giác Thanh đang nâng một ly cocktail, tươi cười nhìn về phía này nhưng trong lòng lại không cười.

“Đạo diễn Lương, biên kịch Trình, chào hai người nhé.” Chu Giác Thanh không mời mà tới, kéo chiếc ghế ngồi xuống.

Trình Kiến Du chẳng mấy hứng thú nhìn liếc qua cậu ta sau đó nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Lương Khâu nhìn về phía Trình Kiến Du, cầm chén trà như lão tăng ngồi thiền, giả câm giả điếc. Không ai để ý tới Chu Giác Thanh cả.

Chu Giác Thanh da mặt dày, ánh mắt dừng lại trên người Trình Kiến Du, cười hỏi: “Mỗi lần thấy biên kịch Trình tôi thường gặp chuyện vui. Lần trước biên kịch Trình giúp tôi né tránh được cái bẫy của Bối Tín Hồng, giúp tôi không bị liên lụy. Lần này tôi chấm dứt hợp đồng với công ty lại được Mạc Khoa đưa tay đón lấy. Biên kịch Trình đúng là ngôi sao may mắn của tôi.”

“Haiz.” Chu Giác Thanh lại thở dài, tự hỏi tự đáp: “Mạc Khoa có tài nguyên tốt, công ty lớn, chẳng qua lịch trình công việc sắp xếp quá bận rộn, tôi có muốn diễn phim của biên kịch Trình cũng không có thời gian rảnh, quả thực là đáng tiếc.”

Lương Khâu cau mày khó chịu, nhìn Chu Giác Thanh với ánh mắt ghét bỏ, không ngờ lại có dạng người mặt dày vô liêm sỉ thế này.

Trình Kiến Du nghe vậy bật cười, nói một cách chặt chẽ thì cậu và Chu Giác Thanh có thù lớn gì đâu, chẳng qua chỉ vì Chu Giác Thanh sửa kịch bản, cậu mới đổi diễn viên. Chu Giác Thanh lại canh cánh trong lòng, vu oan hãm hại, bày đủ thủ đoạn đê tiện. Có thời gian đến vậy không bằng đi học thêm kỹ năng diễn xuất thì hơn.

“Không làm phiền hai người nữa.” Chu Giác Thanh gặp được chuyện vui, tinh thần thoải mái. Cậu ta bước được lên con thuyền lớn Mạc Khoa, đằng sau còn có nhà họ Chu có tiền có thế, con đường làm ngôi sao trong tương lai sẽ rộng mở. Cậu ta có thể dễ dàng giẫm nát Trình Kiến Du dưới bàn chân, nhìn Trình Kiến Du tiếp tục lăn lộn trong vũng bùn lầy, đánh gẫy sống lưng cậu rồi, xem xương cốt của cậu cứng tới mức nào.

Chu Giác Thanh nâng ly rượu đứng dậy. Trình Kiến Du dời ánh mắt sang chỗ khác, nhìn trấn an Lương Khâu. Chu Giác Thanh đi được mấy bước, dường như nhớ ra gì đó, cậu ta quay lại, cúi người ghé sát lại gần Trình Kiến Du, hỏi thăm ác độc: “Đúng rồi, xin hỏi nhà biên kịch lớn một câu.”

“Máy tính ngấm nước có còn mở được không nhỉ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.