Siêu Cấp Binh Vương

Chương 243: Chương 243: Mạnh Tỉnh Trưởng Giá Lâm




Mạnh Trường Đức Mạnh tỉnh trưởng vừa mới triển khai hội nghị xong, liền nhận được điện thoại của thị trưởng Ngũ Sĩ Bình, nói là phân cục phòng công an thành phố bị quân đội bao vây. Mạnh Trường Đức chấn động, đây cũng không phải là chuyện nhỏ a, quân đội từ trước đến nay đều không can thiệp chính trị, quân đội Nam Kinh cũng sẽ không vô duyên vô cớ sẽ đem cục cảnh sát bao vây, khẳng định là người phía dưới bắt người trong quân đội.

Mạnh Trường Đức bất đắc dĩ thở dài, tác phong của quân đội hắn từ trước đến nay đều tinh tường, cực kỳ bao che khuyết điểm, trước không hỏi rốt cuộc là ai đúng ai sai, cho dù người của hắn làm sai, thì cũng phải do bọn hắn xử phạt, không tới phiên cảnh sát nhúng tay. Bất quá, nếu thật nháo sự, hắn cũng không có sợ, dù sao quân đội không được tham dự vào chính sự là nghiêm lệnh của quốc gia, quân đội cũng không dám tùy tiện xúc phạm nghiêm lệnh này. Chỉ là, chuyện này náo lớn đối với ai cũng không tốt, vạn nhất náo lên phía trên, mình cũng không có quả ngon để ăn. Hiện tại mấu chốt vẫn là mau chóng giải quyết chuyện này là tốt nhất.

Nghĩ tới đây, Mạnh Trường Đức lập tức mang theo thư ký của mình, hướng cục cảnh sát chạy đến. Lúc đến cửa ra vào, liền trông thấy những bình sĩ đang đứng ở nơi đó. Cũng không biết những cảnh sát này rốt cuộc là bắt vị đại nhân vật nào a.

Thở dài, Mạnh Trường Đức mang người của hắn hướng trong cục cảnh sát đi đến. Những binh lính kia cũng không phải người ngu, nhìn thấy hai vị này là đại nhân vật, tự nhiên sẽ không đi lên ngăn trở, tùy ý để bọn hắn tiến vào cục cảnh sát.

Sau khi tiến vào cục cảnh sát, Mạnh Trường Đức liền tìm cục trưởng phân cục hỏi thăm một chút tình huống đại khái, mới biết nguyên nhân là do Tưởng Chính Nghĩa bắt Diệp Khiêm, lúc này mới dẫn xuất họa lớn như vậy. Cục trưởng phân cục từ lúc bộ đội vừa bao vây cục cảnh sát, liền gọi điện thoại cho thị trưởng Ngũ Sĩ Bình nói đơn giản tình huống đang xãy ra. Loại chuyện này, hắn biết Tưởng Chính Nghĩa không có khả năng dọn dẹp. Đối với Diệp Khiêm, Mạnh Trường Đức mặc dù không có gặp qua, nhưng là cũng nghe qua tên của hắn, vị này là lão đại mới nổi của thành phố Nam Kinh, người nối nghiệp của Trần Phù Sinh, năng lực so với Trần Phù Sinh càng lớn hơn, thủ đoạn cứng hơn ah. Bất đắc dĩ lắc đầu, Mạnh Trường Đức hướng phòng thẩm vấn đi đến.

Vừa tới cửa, Mạnh Trường Đức liền nghe lời Diệp Khiêm nói không khỏi có chút nhíu lông mày, trong lời nói của Diệp Khiêm để lộ ra ý tứ uy hiếp, đây không phải là điều Mạnh Trường Đức hi vọng nghe được. Cho dù Tưởng Chính Nghĩa không đúng, cũng là cục trưởng phòng công an thành phố, Diệp Khiêm bất quá chỉ là một lão đại giang hồ mà thôi, mọi thứ có chừng có mực là được rồi.

Bất quá, Mạnh Trường Đức cũng biết, chuyện này đã kinh động đến quân đội Nam Kinh, đủ để chứng minh Diệp Khiêm không phải là người đơn giản như vậy, vẫn nên xử lý cho thỏa đáng, nếu không hậu quả chỉ sợ khó có thể thu thập.

Trông thấy Mạnh Trường Đức cùng Ngũ Sĩ Bình, Tưởng Chính Nghĩa không khỏi sửng sốt, cuống quít kêu lên: “Mạnh tỉnh trưởng, Ngũ thị trưởng!”

Diệp Khiêm cũng có chút sửng sốt, đánh giá hai người, có chút nhẹ gật đầu, không nói gì.

“Ngươi là Diệp Khiêm a?” Mạnh Trường Đức ha ha mà cười cười đi đến trước mặt Diệp Khiêm, nói, “Anh hùng xuất thiếu niên ah. Là người mà thành phố Nam Kinh đang bàn tán xôn xao, không nghĩ tới còn trẻ như vậy, tiền đồ bất khả hạn lượng ah.”

Diệp Khiêm khiêm cung nở nụ cười, nói: “Mạnh tỉnh trưởng quá khen, không đáng nói đến.”

“Ha ha, người trẻ tuổi khiêm tốn là chuyện tốt ah.” Mạnh Trường Đức nói. Sau đó ánh mắt chuyển hướng Hoàng Phủ Thiếu Kiệt, nói: “Ngươi là Hoàng Phủ Thiếu Kiệt? Người ở phía ngoài là ngươi mang đến?”

“Đúng vậy, bọn hắn vô duyên vô cớ bắt sư phụ của ta, hơn nữa lại lạm dụng hình phạt riêng, xem sư phụ ta đều bị đánh thành cái dạng gì hả? Ta nếu như đến muộn, chẳng phải là bị bọn hắn đánh chết sao.” Đối mặt tỉnh trưởng, Hoàng Phủ Thiếu Kiệt thái độ cũng khiêm cung rất nhiều, không có cuồng bạo như vừa rồi.

“Sư phụ?” Mạnh Trường Đức có chút sửng sốt, bất quá cũng không có miệt mài theo đuổi. Quay đầu nhìn thoáng qua vết thương trên mặt của Diệp Khiêm, lập tức phẫn nộ nhìn Tưởng Chính Nghĩa quát: “Tưởng cục trưởng, cái này chính là thái độ chấp pháp của các ngươi sao? Lạm dụng hình phạt riêng, ngươi đây là biết pháp luật mà còn phạm pháp, ngươi thân là nhân viên chấp pháp, chẳng lẽ ngay cả điều này đều không rõ ràng sao?”

“Ta...” Tưởng Chính Nghĩa khó lòng giãi bày, nói không ra lời.

“Còn không mau hướng Diệp tiên sinh xin lỗi!” Mạnh Trường Đức nghiêm nghị quát.

“Không cần, Mạnh tỉnh trưởng, Tưởng cục trưởng đây cũng là vì công việc nha.” Diệp Khiêm nói, bất quá ánh mắt lại chăm chú nhìn chằm chằm Tưởng Chính Nghĩa, rất rõ ràng đang đợi hắn xin lỗi. Thế nhưng mà lời này nói ra lại để cho Mạnh Trường Đức đối với Diệp Khiêm có cách nhìn tốt hơn rất nhiều. Mạnh Trường Đức đã sớm nghe nói những lão đại giang hồ phần lớn là người xảo trá, hôm nay nhìn thấy Diệp Khiêm, lại không phải như thế, chàng trai nói chuyện nho nhã lễ độ, hơn nữa lại hiểu chuyện, đáng quý ah. Hắn thậm chí âm thầm nghĩ, nếu như đem tiểu tử này bỏ vào thể chế học hỏi kinh nghiệm, nói không chừng tương lai còn là một người tài hữu dụng a.

“Diệp tiên sinh, chuyện này là ta xử lý lỗ mãng, là lỗi của ta, ta hướng ngươi xin lỗi!” Tưởng Chính Nghĩa trong nội tâm có chút tức giận bất bình, bất quá Mạnh Trường Đức lên tiếng, hắn cũng không thể không xin lỗi. Huống hồ, hắn cũng không có khí phách tại chống lại lời nói của Mạnh tỉnh trưởng, còn không bằng biết thời biết thế.

“Tưởng cục trưởng, ngài nói quá lời, chuyện này ta cũng làm không đúng, ta cũng nên hướng ngươi xin lỗi.” Diệp Khiêm cuống quít đở lấy Tưởng Chính Nghĩa, nói. Thái độ thành khẩn lại để cho Tưởng Chính Nghĩa có chút mờ mịt, hoàn toàn không rõ lời này của Diệp Khiêm rốt cuộc là thiệt tình hay là giả ý.

Mạnh Trường Đức cùng Ngũ Sĩ Bình đều có chút nhẹ gật đầu, hảo cảm đối với Diệp Khiêm lập tức thăng cấp.

“Diệp tiên sinh, chuyện này, Tưởng cục trưởng xác thực làm có chút không đúng, hắn cũng đã hướng ngươi xin lỗi. Ngươi xem bên ngoài... Có phải hay không nên để cho bọn hắn về trước, để họ ở đây có chút không tốt ah.” Mạnh Trường Đức nói.

“Ách, dạ dạ, ngài không nói ta còn thiếu chút nữa đã quên rồi.” Diệp Khiêm cuống quít nói. Nhìn Hoàng Phủ Thiếu Kiệt, nói: “Thiếu Kiệt, mang người của ngươi trở về, tự tiện điều động bộ đội, chờ ta sau khi trở về mới hảo hảo tính sổ với ngươi.”

Hoàng Phủ Thiếu Kiệt ngạc nhiên, mình làm chuyện tốt thế nào không có chiếm được niềm vui của sư phụ, ngược lại phải chịu lấy trừng phạt ah. Ai, làm đồ đệ thật đúng là con mẹ nó không dễ dàng ah. Bất quá sau khi chứng kiến ánh mắt của Diệp Khiêm, Hoàng Phủ Thiếu Kiệt bừng tỉnh đại ngộ, rất nhanh liền minh bạch ý tứ của Diệp Khiêm. “Sư phụ, vậy ngài ở chỗ này sẽ không có nguy hiểm gì chứ?” Hoàng Phủ Thiếu Kiệt một bộ dáng rất lo lắng nói.

“Yên tâm đi, Mạnh tỉnh trưởng cùng Ngũ thị trưởng đều ở đây, ta sẽ có nguy hiểm gì ah.” Diệp Khiêm nói.

“Đúng vậy a, ngươi cứ yên tâm trở về đi, ta cam đoan sư phụ của ngươi một sợi tóc cũng sẽ không thiếu, nếu không ngươi cứ tìm ta tính sổ là được.” Mạnh Trường Đức nói.

“Nếu Mạnh tỉnh trưởng đã nói như vậy, ta đây có thể đem sư phụ giao cho ngươi rồi.” Hoàng Phủ Thiếu Kiệt nói, “Sư phụ, ta đi trước, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho ta.”

“Đi thôi, đi thôi, làm gì lề mề như vậy.” Diệp Khiêm trực tiếp tại trên mông đít của Hoàng Phủ Thiếu Kiệt đạp một cước, nói, “Chạy nhanh cút!”

Hoàng Phủ Thiếu Kiệt hắc hắc nở nụ cười, hấp tấp chạy ra ngoài.

Thấy một màn như vậy, Mạnh Trường Đức cùng Ngũ Sĩ Bình cũng không khỏi sửng sốt, bọn hắn đều tinh tường biết rõ cách làm người của Hoàng Phủ Thiếu Kiệt, tại thành phố Nam Kinh hắn gây ra không ít rắc rối, và không có mấy người có thể quản được ở hắn, lại không nghĩ Diệp Khiêm có thể sai bảo hắn, xem ra Diệp Khiêm tiểu tử này thật sự có vài phần bản lĩnh ah.

Chứng kiến Hoàng Phủ Thiếu Kiệt rời đi, Mạnh Trường Đức ha ha nở nụ cười, nói: “Diệp tiên sinh, chúng ta có nên đổi chổ khác nói chuyện không, tại đây quá nóng.”

“Dạ dạ, Mạnh tỉnh trưởng mời!” Diệp Khiêm rất khiêm cung nói, “Mạnh tỉnh trưởng cũng đừng gọi ta là Diệp tiên sinh, tiểu tử ta có chút sợ hãi a, hay là trực tiếp gọi tên của ta a, như vậy nghe thoải mái hơn.”

Mạnh Trường Đức ha ha cười cười, nói: “Đúng vậy a, ta kêu lên cũng cảm thấy không được tự nhiên, ha ha. Ngươi cũng cũng đừng cùng ta khách sáo, năm đó lão bản Trần Phù Sinh cùng ta cũng coi như có chút giao tình, ngươi cứ gọi ta một tiếng Mạnh bá bá là được. Cũng đừng trách ta chiếm ngươi tiện nghi a, ha ha!”

“Đó là vinh hạnh tiểu tử, tiểu tử cầu còn không được.” Diệp Khiêm khiêm cung nói.

Một bên Tưởng Chính Nghĩa trông thấy một màn này, trong nội tâm âm thầm thở dài, chỉ mấy câu nói, hai người lại kéo lên quan hệ thân thích. Ngũ Sĩ Bình lại hơi hơi cười nhẹ một tiếng, đối với Mạnh Trường Đức bội phục không thôi, rải rác mấy lời chẳng những hóa giải tranh chấp, hơn nữa khuất phục người trẻ tuổi không bị trói buộc này, loại thủ đoạn cùng phách lực này thứ là mà hắn cần học tập a.

Đến văn phòng cục trưởng ngồi xuống, Mạnh Trường Đức nhìn thoáng qua Tưởng Chính Nghĩa bên cạnh, nói: “Tưởng cục trưởng, tại đây không có chuyện của ngươi, ngươi đi ra ngoài trước a, ta cùng ngũ thị trưởng còn có Diệp Khiêm hảo hảo tâm sự. Đúng rồi, thuận tiện gọi người đưa lên vài chén trà, chúng ta cũng phải hiểu được đạo đãi khách, không thể để cho Diệp Khiêm khát mà nói chuyện với chúng ta ah.”

Tưởng Chính Nghĩa ngạc nhiên sửng sốt, trong nội tâm âm thầm thở dài, đáp ứng yêu cầu của Mạnh Trường Đức, sau đó quay người đi ra ngoài. Chuyện ngày hôm nay làm cho hắn cảm thấy uất ức nhất. Hắn thậm chí cảm thấy hết thảy đều là do Tô Kiến Quân làm hại hắn, nếu như không phải Tô Kiến Quân, mình cần gì phải đi đắc tội Diệp Khiêm, như thế nào lại liên lụy nhiều phiền toái như vậy.

“Diệp Khiêm a, chúng ta hôm nay chỉ nói việc nhà, ngươi cũng không cần quá câu thúc, có cái gì muốn nói thì cứ việc nói thẳng.” Mạnh Trường Đức nói, “Chuyện hôm nay, chúng ta không nhắc tới nữa, ai đúng ai sai, sau này hãy nói, được không?”

“Mạnh bá bá nói như thế nào, tiểu tử ta hết thảy đều nghe lời ngươi.” Diệp Khiêm nói.

“Ha ha, ta nghe nói gần đây thị trường chứng khoán thượng rất không bình tĩnh, giá cổ phiếu của công ty ngươi hạ thấp trên phạm vi lớn, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự ổn định của thị trường chứng khoán, đưa đến rất nhiều người trong vòng một đêm táng gia bại sản. Diệp Khiêm, chuyện này không phải là ngươi đang âm thầm thao túng chứ?” Mạnh Trường Đức nói, “Tha thứ cho tâm tư tiểu nhân của ta, ta đây cũng là vì dân chúng mà suy nghĩ thôi. Bọn hắn tân tân khổ khổ mới có một chút tiền, trong vòng một đêm lại bị mất sạch, rất thê thảm, chuyện này sẽ làm cho xã hội trị an không ổn định.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.