Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Chương 277: Chương 277: Xe quân sự áp tải






Khối nguyên thạch kia cuối cùng vẫn rơi vào tay An Thị, chẳng trách những người này tỏ ra tôn kính đối với mình, không nghe mình mua khối nguyên thạch đắt tiền đó rồi cược thua, cộng thêm những nguyên thạch này giải ra đổ thắng nhiều như vậy, bọn họ không thay đổi thái độ đối với mình mới gọi kỳ quái. Nhưng đối với việc Vương lão có thể chủ động nhận sai lầm thì Lý Dương rất kinh ngạc, đối với chuyên gia như vậy mà nói, có thể chủ động nhận sai lầm cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

- Anh Lý, xe đến rồi, chúng ta đi ra ngoài đi?

Lưu Cương nhận điện thoại, trở lại nói một câu nhẹ giọng với Lý Dương, xe hắn tìm đã tới, đem những nguyên thạch này về Minh Dương, lần này Lý Dương coi như đã có kết quả thắng toàn diện tại Lễ hội Bình Châu.

- Xe gì vậy?

Vương lão hỏi.

Lý cố vấn đến thu hồi những nguyên thạch để chỗ chúng ta ngày hôm qua, bên ngoài là xe tới kéo những nguyên thạch này.

An Văn Quân giải thích, hơn nữa còn chuẩn bị đi ra ngoài, Lý Dương muốn mang những nguyên thạch đi cô nhất định đích thân ra mặt, nếu không những nguyên thạch này căn bản là không thể ra khỏi cửa kho hàng.

- Là những nguyên thạch Lý cố vấn chọn mua à? Lý cố vấn chọn cho mình, chắc chắn sẽ không kém so với những nguyên thạch ở đây của chúng ta.

Vương lão quay đầu lại liếc mắt nhìn, rất là hâm mộ nói, An Văn Quân vừa định đi ra một bước liền lập tức ngừng lại, ánh mắt đột nhiên sáng lên.

Người nói vô tình, người nghe chợt động lòng.

Những nguyên thạch này tuyệt đối có thể xếp vào hàng nguyên thạch thượng đẳng, e là tỷ lệ bảy mươi phần trăm cuộc thắng cùng với gần bốn mươi phần trăm là thắng lớn có khi còn hơn thế, khiến An Văn Quân không khỏi động lòng suy nghĩ, nếu những nguyên thạch kia có thể có thành tích khá như vậy, nguyên thạch mà Lý Dương chọn lựa cho bản thân khẳng định không kém.

Ít nhất sẽ không kém như nguyên thạch của bọn họ ở đây.

An Thị thiếu nhất là cái gì, còn không phải là những Phỉ Thúy nguyên liệu cao cấp hay sao? Đem tiền đầu tư vào Đại lễ giao dịch Bình Châu nhiều như vậy, không phải là vì muốn giải ra nhiều Phỉ Thúy hơn sao, cũng là để ứng phó với nhu cầu khổng lồ của thị trường.

Một câu nói của Vương lão nhắc nhở An Văn Quân, Lý Dương chọn cho bọn họ nguyên thạch tốt như vậy, hắn đích thân mua chỉ có thể càng tốt hơn, tuyệt đối sẽ không kém. Lý Dương cũng không phải là người của công ty châu báu, hắn mua những nguyên thạch này cũng là vì giải thạch kiếm tiền, mình ra giá cao, có thể mua lại những nguyên thạch này.

- Lưu Cương, người bạn đó là ai vậy? Sao nhanh thế?

Lý Dương vừa đi vừa hỏi Lưu Cương, bọn họ cũng đến Quảng Châu rồi mới ra quyết định, không ngờ mới vừa tới xưởng gia công chưa được mấy phút, bạn của Lưu Cương đã đến, tốc độ này cũng ngoài sức tưởng tượng.

- Là chiến hữu của tôi ngày trước, Lý ca, anh yên tâm, tuyệt đối có thể tin.

Lưu Cương nhếch miệng cười, Lý Dương gật đầu một cái không nói chuyện thêm, nếu là chiến hữu của Lưu Cương vậy thì không có gì cần nói, thân phận Lưu Cương, Lý Dương chỉ mơ hồ biết một chút, nhưng đối với Lưu Cương, Lý Dương lại rất yên tâm .

- Lý cố vấn, Lý cố vấn, anh đợi chút.

An Văn Quân chạy đi theo từ một đường phía sau tới đây, chạy đến trước mặt Lý Dương còn đang cúi nửa người thở hổn hển, hai khối ngực tròn lộ ra đến một nửa.

Ánh mắt Lý Dương lập tức nhìn lên bầu trời, thật ra thì hắn vốn định thuận thế xem cảnh tuyệt đẹp đó, kết quả Ngô Hiểu Lỵ bên cạnh len lén bấm hắn một cái, để cho hắn lập tức trở lại bộ dạng quân tử.

- Phó tổng An, sao cô lại gấp gáp thế?

Ngô Hiểu Lỵ cười, tiến lên giúp An Văn Quân kéo y phục, mùa hè nóng nực, An Văn Quân mặc trên người một bộ quần áo liền thân rất đẹp, khi cúi người xuống dễ dàng dãn ra, Ngô Hiểu Lỵ bèn giúp cô kéo lại y phục.

Sắc mặt An Văn Quân đỏ lên một chút, lập tức đứng thẳng người, đưa ánh mắt cảm kích Ngô Hiểu Lỵ, sau đó nhẹ giọng nói với Lý Dương:

- Lý cố vấn, tôi muốn hỏi anh một câu, những nguyên thạch này, anh định xử lý như thế nào?

- Đương nhiên là mang về để nhà trước đã, về sau có thời gian thì từ từ mà giải. Phó tổng An, cô cũng biết, tôi thích mang chút nguyên thạch đặt ở trong nhà, bình thời còn có thể luyện tay một chút.

Trong nhà Lý Dương có máy giải thạch, điểm này An Văn Quân biết, hơn nữa An Văn Quân cũng tận mắt nhìn thấy nguyên thạch trong nhà Lý Dương, biết Lý Dương có cái thói quen này.

Hít thở đều một lát, sắc mặt An Văn Quân đã khôi phục lại, trên mặt còn có vẻ mỉm cười:

- Lý cố vấn, những nguyên thạch này anh có thể chuyển nhượng cho chúng tôi hay không, tôi sẽ cho anh một giá tiền hài lòng, dĩ nhiên, nếu anh cần, tôi có thể cho thêm anh một số nguyên thạch để cho anh mang về luyện tay, anh thấy thế nào?

Nói xong, An Văn Quân còn nhìn Lý Dương tỏ ra mong đợi.

Trên mặt Lý Dương thoáng sáng lên, liền hiểu chuyện gì xảy ra, khi thấy thành tích các nguyên thạch mình giúp bọn họ chọn mua, An Văn Quân đem chủ ý mua lại những nguyên thạch này nói với mình.

Lý Dương khẽ cau mày một cái, hắn mua những nguyên thạch này đích xác là muốn trở về từ từ giải, chưa từng nghĩ tới đem bán nguyên thạch đi, những nguyên thạch này trong mắt Lý Dương cũng đều là nguyên thạch tốt, giá trị hắn lại vô cùng rõ ràng, bán như giá cuộc thạch, bây giờ quá thua thiệt.

- Lý cố vấn, anh thấy như vậy có được hay không, tôi trả cho anh gấp đôi giá tiền, anh cũng không cần vận chuyển về phiền phức như vậy.

Thấy dáng vẻ Lý Dương, trong lòng An Văn Quân hơi chột dạ, vội vàng lại nói thêm một câu. Gấp đôi giá tiền, Lý Dương bỏ ra hơn sáu mươi triệu mua nguyên thạch chỉ để một ngày liền biến thành một tăm hai mươi triệu, kiếm hơn sáu mươi triệu, cái kiểu buôn bán này bất luận kẻ nào cũng vô cùng coi trọng, ngay ngân hàng cũng không kiếm tiền nhanh như vậy.

Ngô Hiểu Lỵ kinh ngạc nhìn An Văn Quân, An Văn Quân đúng là nữ cường nhân, giá tiền những nguyên thạch này vốn cũng không thấp, cô còn dám trả gấp đôi giá tiền, nếu là những công ty châu báu khác, đâu cần biết Lý Dương lợi hại thế nào, chỉ e sẽ không quyết tâm được như vậy.

Chân mày Lý Dương còn là đang nhíu lại, An Văn Quân rất có thành ý, nhưng Lý Dương biết, nếu giải hết những nguyên thạch này ra, giá trị tuyệt đối có thể đạt tới hai trăm triệu.

Lý Dương chọn lựa nguyên thạch cho mình, tỷ lệ cược thắng chừng sáu phần, nhưng tất cả nguyên thạch có thể cược thắng căn bản cũng là thắng lớn, tổng thể coi như giá trị cao hơn với những nguyên thạch mà Lý Dương chọn cho An Thị.

- Lý cố vấn, anh còn băn khoăn cái gì sao?

Chân mày An Văn Quân cũng nhíu lại một chút, gấp đôi giá tiền, là giới hạn lớn nhất cô có thể làm chủ, những nguyên thạch này chẳng qua cũng là nguyên thạch cược thạch thường, không phải là Phỉ Thúy, ra giá quá cao cô cũng phải gánh chịu sự nguy hiểm rất lớn, nếu không có việc Lý Dương giúp một tay chọn những nguyên thạch biểu hiện tốt kia, An Văn Quân căn bản không dám ra cái giá này .

- Phó tổng An, cám ơn ý tốt của cô, cô cũng biết, bây giờ tôi cũng không thiếu tiền, tôi biết các cô muốn là Phỉ Thúy, mà tôi muốn là quá trình giải thạch. Nếu không thì như vậy đi, những nguyên thạch này tôi mang về, sau này nếu có giải ra Phỉ Thúy liền giao cho quản lý chi nhánh Minh Dương là Trương Ưng. Những nguyên thạch này mà giải ra Phỉ Thúy, chỉ cần tôi chưa dùng tới, cũng ưu tiên cung cấp cho các cô, cô xem như vậy thì thế nào?

Lý Dương do dự một hồi, trong lòng mới ra quyết định, tám mươi triệu cũng không phải là con số nhỏ, Lý Dương tự nhận không phải là một thánh nhân, không thể đã biết rõ có thể kiếm nhiều như vậy mà còn bỏ qua cơ hội.

Huống chi, Lý Dương bây giờ thật không thiếu tiền, đi mua những nguyên thạch này, Lý Dương trên còn gần bảy mươi triệu tiền mặt, còn có một số Phỉ Thúy chưa bán trong buổi bán đấu giá, đợi buổi đấu giá kết thúc, tiền mặt của Lý Dương tuyệt đối còn có thể quá tẳm triệu.

- Anh giải ra thì toàn bộ ưu tiên cung cấp cho chúng tôi?

Bây giờ đổi thành An Văn Quân do dự, nếu là Lý Dương làm theo lời hắn nói thật, đối với An thị mà nói, tuyệt đối là tốt.

Đầu tiên An Thị không cần bỏ ra nhiều vốn lưu động như vậy, lần này, sau phiên giao dịch, vốn lưu động của An Thị đã không nhiều lắm, nếu lấy thêm hơn một trăm triệu mua nguyên thạch này, e rằng vốn lưu động của An Thị sẽ có chút khó khăn. Huống hồ, Lý Dương không tham gia buổi đấu giá, An Thị cần phải mua lại mấy khối Phỉ Thúy đó.

Hơn nữa, Lý Dương đồng ý đem Phỉ Thúy giải ra được ưu tiên cung cấp cho bọn họ, mà có thể cùng Lý Dương thành lập một đường giây không liên lạc ngừng, cho dù về sau không cách nào buộc chặc Lý Dương trên chiến xa của An Thị, cũng vẫn có thể giữ vững quan hệ tốt.

- Đúng vậy, toàn bộ ưu tiên cho các cô.

Lý Dương gật đầu một cái, bán Phỉ Thúy cho ai cũng như nhau, An Thị chỉ cần cho giá tiền thích hợp, toàn bộ cho An Thị cũng không vấn đề, trước mắt mà nói Lý Dương và An Thị đang hợp tác tốt. Thông qua tay Trương Ưng giao Phỉ Thúy cho An Thị, còn có thể để cho Trương Ưng lưu lại ấn tượng rất sâu với An Thị, đối với Trương Ưng cũng có rất nhiều cái tốt .

- Được, vậy thì như anh nói đi, chúng tôi nhất định sẽ cho anh giá cao nhất thị trường, tôi giúp anh để cho người ta đem những nguyên thạch này đi nhé.

Trong nháy mắt, An Văn Quân liền ra quyết định, mỉm cười với Lý Dương nói, Ngô Hiểu Lỵ yên lặng gật đầu một cái, đây quả là một nữ nhân rất quả quyết.

Ngoài cửa, đang đỗ một chiếc xe chở hàng cỡ lớn cùng một chiếc xe chạy đường trường, nhìn thấy hai chiếc xe này ,Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ cũng sửng sốt một chút, vẻ mặt An Văn Quân cũng không giấu bất ngờ.

Đứng trước xe là một người trung niên hơn ba mươi tuổi, mặc một bộ quân trang, da rất đen, có vẻ rất khỏe mạnh, Lưu Cương vừa thấy hắn liền chạy tới.

- Lý Dương, Lưu Cương sao có thể mượn xe quân sự ở Quảng Châu?

Ngô Hiểu Lỵ nhỏ giọng hỏi Lý Dương một câu, trên mặt Lý Dương cũng tràn đầy nghi ngờ, không biết trả lời thế nào:

- Lưu Cương nói là chiến hữu của hắn, là nhờ chiến hữu tìm giúp một tay.

- Chiến hữu?

Nghe được đối thoại giữa hai người, An Văn Quân nhẹ nhàng lắc đầu, tìm chiến hữu mượn chiếc xe quân sự hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng là muốn mượn xe quân sự vận chuyển đồ liên tỉnh thì không dễ dàng như vậy. Tới hai chiếc xe quân sự, còn có một vài chiếc xe thường, rõ ràng muốn dùng mấy xe thường này vận chuyển nguyên thạch cho Lý Dương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.