Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 117: Chương 117: Ngươi chính là nội ứng lão Thiên! Giết




Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Lập tức Vân Trung Hạc giật mình?

Ta bại lộ? Bại lộ thân phận mật thám Đại Doanh đế quốc Hắc Long Đài?

Đây tuyệt đối không có khả năng.

Nếu quả thật bại lộ như thế, Phong Hành Diệt đại nhân nhất định sẽ nghĩ hết tất cả biện pháp báo cho Vân Trung Hạc.

Nhất là bây giờ nhiệm vụ chinh phục Tỉnh Trung Nguyệt đã hoàn thành, Vân Trung Hạc đã trở thành nội ứng cấp chiến lược trọng yếu nhất Đại Doanh đế quốc.

Trước đó có lẽ còn có điều sơ sẩy, nhưng sau khi đế quốc Hắc Long Đài coi trọng, tình hình đã thay đổi hoàn toàn.

Tất cả mọi người trong Liệt Phong thành biết thân phận nội ứng của Vân Trung Hạc đều đã được điều đi.

Toàn bộ cao tầng Vô Chủ ti cảnh nội đế quốc đều đã thay thế, người biết chuyện Vân Trung Hạc đều bị điều về tổng bộ đế đô xử lí văn thư, theo một ý nghĩa nào đó đã triệt để phong bế.

Một mực đến khi nhiệm vụ Vân Trung Hạc tại Vô Chủ chi địa kết thúc, đám nhân vật này mới được thả ra.

Những người này đều là cấp đại nhân vật đề đốc, vì bảo vệ đại cục, vì bảo hộ thân phận Vân Trung Hạc, bọn họ đều bị nửa giam lỏng.

Bây giờ biết thân phận mật thám Vân Trung Hạc, vẻn vẹn rải rác mấy người mà thôi.

Khôi thủ Hắc Long đài, Hứa lão tiên sinh, Phong Hành Diệt đại nhân, hoàng đế bệ hạ, Tứ hoàng tử điện hạ (lần này đang thống soái đại quân chinh nam).

Không có khả năng bại lộ, hoàn toàn không có khả năng.

...

Còn không đợi Tỉnh Trung Nguyệt ra lệnh, võ tướng trong hành lang, còn có võ sĩ phòng thủ, toàn bộ rút ra chiến đao, bao vây mười cao thủ Đạm Đài Phần lại. Tại Liệt Phong thành vậy mà muốn bắt trượng phu chủ quân chúng ta, không khỏi quá không coi ai ra gì.

Tràng diện lập tức trở nên túc sát.

"Các ngươi muốn kháng lệnh tạo phản sao?" Đạm Đài Phần lạnh giọng nói: "Trên Vô Chủ chi địa có một thiết luật, một khi phát hiện mật thám hai đại đế quốc, tất sát, hẳn phải chết! Mặc kệ thân phận của hắn cao bao nhiêu, mặc kệ hắn lập xuống công lao lớn bao nhiêu."

"Mà trên Chư Hầu liên minh đại hội nói rõ rõ ràng ràng, tất cả chư hầu Vô Chủ chi địa, tuyệt đối không phải món ăn trong mâm của hai đại đế quốc, đối lập với hai đại đế quốc, tất cả chư hầu đều phải có lập trường triệt để, bất kỳ người nào cũng không được vi phạm."

"Tất cả chư hầu Vô Chủ chi địa, một khi cấu kết cùng hai đại đế quốc, chính là công địch của toàn bộ Vô Chủ chi địa. Toàn bộ chư hầu Vô Chủ chi địa, hẳn là khởi binh, cộng đồng thảo phạt."

Đạm Đài Phần lấy ra một phần lại một phần công văn, sau đó đọc lớn lên.

Những công văn này đều phi thường nghiêm túc, mà lại tràn đầy lực lượng quyền uy.

Thậm chí đều là điều cấm của toàn bộ Vô Chủ chi địa.

Trước đó Vân Vạn Huyết bị Vân Trung Hạc tự tay giết, trực tiếp dùng nước thép nung đỏ đổ lên trên đầu gã, cũng bởi vì gã là nội ứng đế quốc.

Lúc đó Đạm Đài Diệt Minh cũng đã nói một câu, đây chính là kết cục của gián điệp hai đại đế quốc tại Vô Chủ chi địa.

Có lẽ, lúc ấy lão âm thầm cảnh cáo uy hiếp Vân Trung Hạc.

...

"Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ, chúng ta biết Vân Trung Hạc vừa mới thành hôn với ngươi, nhưng vì để tránh cho cho toàn bộ Tỉnh thị gia tộc bị tai hoạ ngập đầu, ta khuyên ngươi mau giao hắn ra, để cho chúng ta mang đi." Đạm Đài Phần nói: "Vân Trung Hạc, ngươi không trốn thoát, chủ động một chút, chết như vậy sẽ không quá thống khổ. Vân Vạn Huyết chết thế nào, ngươi hẳn là rõ mồn một trước mắt à? Bởi vì do ngươi tự tay giết hắn."

Vân Trung Hạc cười lạnh nói: "Các ngươi nói ta là gián điệp mật thám đế quốc, vậy ta sẽ như thế sao? Chứng cứ đâu?"

"Chứng cứ?" Đạm Đài Phần cười lạnh nói: "Chúng ta có chứng cứ, mà chứng cứ vô cùng xác thực mới đến bắt ngươi, thậm chí chúng ta cảm thấy những chứng cớ này quá đầy đủ."

"Vân Trung Hạc ngươi, từ nhỏ ở Hàn Thuỷ thành Đại Doanh đế quốc hãm hại lừa gạt, lừa tiền lừa sắc, đắc tội bang chủ Cái bang, đắc tội rất nhiều đại nhân vật, cuối cùng ngươi đắc tội một người căn bản không thể đắc tội, đó là Đại Doanh đế quốc Trấn Nam Công."

Lời này vừa ra, trên mặt Vân Trung Hạc mặc dù vẫn như cũ mang ý cười, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được run lên.

Đạm Đài Phần tiếp tục nói: "Ngươi tai họa chính thê Đại Doanh đế quốc Trấn Nam Công, điều này khiến ngươi gặp tai hoạ ngập đầu, vốn là hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Bởi vì Trấn Nam Công phái ra vô số cao thủ truy sát ngươi, thậm chí giết chết tất cả đồng bọn Cái Bang của ngươi. Ngươi cùng đường mạt lộ, có một người cứu vãn ngươi, người này là một đầu lĩnh gián điệp đế quốc."

"Vân Trung Hạc ngươi am hiểu nhất là gì? Chính là lừa tiền lừa sắc, thông đồng nữ nhân. Cho nên đầu lĩnh gián điệp tình báo này, liền phái ngươi đi Liệt Phong thành. Phát huy năng khiếu ngươi, câu dẫn thành chủ Liệt Phong thành Tỉnh Trung Nguyệt. Mà mục tiêu chỉ có một, là hiến toàn bộ Liệt Phong thành cho đế quốc."

"Trước đó bọn hắn kỳ thật cũng không ôm hi vọng gì với ngươi, dù sao ngươi chỉ là một tên lưu manh xuất thân ăn mày, Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ làm sao lại để ý ngươi? Nhưng không nghĩ tới ngươi vậy mà thật thành công, ngươi vậy mà đã cưới Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ."

"Có lẽ ngươi đã bắt đầu hành động, bắt đầu thuyết phục Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ đầu nhập vào đế quốc. Nếu thật để cho ngươi thành công, vậy đối với toàn bộ Vô Chủ chi địa chính là tai hoạ ngập đầu."

"May mắn, ngươi còn chưa triệt để thành công, chúng ta đã phát hiện ngươi, liền bắt gián điệp nguy hiểm như ngươi, không để cho Vô Chủ chi địa bị tai nạn mang tính hủy diệt.

Sau khi Đạm Đài Phần nói xong, trong đại đường triệt để tĩnh lặng, tất cả mọi người không dám tin nhìn qua Vân Trung Hạc.

Tràn đầy kinh ngạc và hoài nghi, không biết có nên tin hay không?

"Vân Trung Hạc ngươi có lẽ ẩn tàng rất sâu, nhưng không có ích lợi gì, chúng ta đã triệt để tra ra ngươi rõ ràng." Đạm Đài Phần cười lạnh nói: "Cho nên đừng chậm trễ thời gian, đi cùng chúng ta đến tổng bộ Chư Hầu liên minh. Đối với gián điệp đế quốc, chúng ta sẽ luôn rất tàn nhẫn. Nhưng lần này sẽ cho ngươi được thống khoái, trong đại lô tử đốt một nồi nước thép lớn, chúng ta sẽ ném ngươi vào trong, rất nhanh ngươi sẽ biến thành than cốc, thống khổ sẽ vượt qua trong nháy mắt."

Nói xong, Đạm Đài Phần tiếp tục tiến lên, muốn bắt Vân Trung Hạc.

"Chứng cứ!" Tỉnh Trung Nguyệt lạnh nhạt nói: "Nếu như không có chứng cớ, hôm nay các ngươi cũng đừng hòng rời đi."

Đạm Đài Phần nói: "Chứng cứ thật sao? Trước tiên ta nói mấy chi tiết được không?"

"Chi tiết thứ nhất, sau thảm án Bạch Ngân, Liệt Phong cốc các ngươi cần thanh toán một món bồi thường khổng lồ." Đạm Đài Phần nói: "Nhưng Vân Trung Hạc ngắn ngủi hơn nửa tháng đã kiếm được hơn một triệu lượng bạc? Kiếm được từ đâu?"

"Tại Nam Chu đế quốc, người Mạc thị gia tộc đã khai, ngươi nói trước ngươi trị bệnh hoa liễu cho thế tử Ninh An Hầu Nam Chu đế quốc, đổi được một bộ tuyệt thế danh họa « Thượng Kinh Trung Nguyên Dạ ». Ngươi nói ngươi xé mở bức danh họa này, sau đó nạp lại lồng khung, chia làm mấy phó bản, sau đó bán hơn một triệu bạc."

"Nhưng trên thực tế, căn bản không có chuyện này. Đêm hôm đó tại tước phủ Ninh An hầu xuất hiện người mua lớn, người khát vọng với bức họa này, nhưng căn bản không mua được."

"Cho nên Vân Trung Hạc ngươi căn bản không kiếm được hơn một triệu lượng bạc này. Vậy bạc ngươi giao cho Tỉnh Trung Nguyệt là từ đâu? Là đế quốc bí mật cấp phát cho ngươi, nếu không làm sao có thể nửa tháng kiếm được con số bạc trên trời này."

"Còn có chi tiết thứ hai, lúc đàm phán bồi thường thảm án Bạch Ngân, Vân Vạn Huyết là nhân vật Đổ Thần, kết quả hắn lại thua trong tay ngươi. Ngươi ngay cả Đổ Thần cũng có thể thắng, hẳn là còn muốn lợi hại hơn so với Đổ Thần?"

"Còn có chi tiết thứ ba, lúc ngươi quyết đấu với Mạc Thu thiếu chủ, ngươi nói nhỏ một câu, hấp dẫn sự chú ý của hắn. Dù thanh âm của ngươi rất nhỏ, nhưng chúng ta ở đây lại có một cao thủ đỉnh tiêm, hắn lại nghe được ngươi nói rõ rõ ràng ràng. Lúc đó ngươi nói là, Yến Biên Tiên đại nhân có chuyện chuyển cáo cho ngươi."

Lúc này, Vân Trung Hạc không khỏi run lên.

Bởi vì lúc ấy hắn đúng là đã nói câu này, nhưng thanh âm rất nhỏ, khoảng cách nghe được rất xa, hẳn là chỉ có một mình Mạc Thu thiếu chủ nghe được.

Lại bị người khác nghe được. Người này là ai?

Đạm Đài Kính sao? Võ công của hắn lại cao như vậy sao?

Đạm Đài Phần tiếp tục cười lạnh nói: "Yến Biên Tiên là ai? Có lẽ ít người biết, ta có thể thoáng giới thiệu một chút."

"Yến Biên Tiên, người phụ trách tình báo chiến lược bắc chinh của Nam Chu đế quốc. Đề đốc Hắc Băng Đài đế quốc, người của thái tử, tương lai là người thừa kế đô đốc Hắc Băng Đài, được hoàng đế bệ hạ trọng dụng. Đặc sứ đại đô đốc chinh bắc của Nam Chu đế quốc, khâm sai bí mật chấp chưởng Thiên Tử lệnh."

"Có lẽ các ngươi không biết phân lượng của hắn, hắn phụ trách toàn bộ tình báo và ngoại giao Vô Chủ chi địa, quan viên lớn nhất phụ trách chỉnh đốn tập tục Bắc Bộ đế quốc. Lần này quan viên cao cấp, hào môn quý tộc Nam Chu đế quốc chết ở trong tay của hắn không dưới trăm người."

"Người này là Tình Báo Chi Vương tương lai, Hắc Sắc Chi Vương, siêu cấp đại nhân vật có thể làm cho toàn bộ Nam Chu đế quốc thần hồn nát thần tính."

Vân Trung Hạc kinh ngạc, lúc ấy thế tử Ninh An hầu cảm nhiễm hoa liễu, đã nghe đồn Chinh Bắc đại đô đốc phủ muốn đến Kim Châu.

Đại chiến sắp đến, Nam Chu hoàng đế bệ hạ phi thường không hài lòng với các tập tục hành tỉnh phía bắc, những con em quý tộc này không nghĩ báo quốc, ngược lại từng ngày chỉ muốn ăn chơi đàng điếm, cá cược chơi gái.

Cho nên thành lập Chinh Bắc đại đô đốc phủ, tiến hành một lần chỉnh đốn Nam Chu đế quốc trước nay chưa từng có.

Không nghĩ tới, hành động này đã bắt đầu tiến hành sôi động.

Mà Yến Biên Tiên chính là người phụ trách lớn nhất lần chỉnh đốn này.

Mà y còn ra tay giết rất nhiều hào môn quý tộc Nam Chu đế quốc.

Xem ra, thân phận của y xác thực rất cao, được hoàng đế bệ hạ cực kỳ tin cậy.

Đạm Đài Phần nói: "Yến Biên Tiên một đại nhân vật như vậy, ánh mắt của hắn cũng nhìn chằm chằm Liệt Phong thành. Bởi vì Liệt Phong thành ở vị trí hạch tâm Vô Chủ chi địa, chỉ cần chiếm được Liệt Phong thành, trong tương lai chiến tranh nhận được lợi thế gấp rưỡi. Mà Nam Chu đế quốc Hắc Băng Đài tại Liệt Phong thành, có một nội ứng cấp bậc phi thường cao, danh hiệu của hắn gọi là: Lão Thiên!"

"Mà ngươi chính là lão Thiên này, Vân Trung Hạc đại nhân." Đạm Đài Phần cười lạnh nói.

Lập tức Vân Trung Hạc hoàn toàn sợ ngây người, thậm chí phản ứng không kịp.

Trời ạ, thế giới này quá điên cuồng.

Vân Trung Hạc hắn mỗi ngày đều đang tìm lão Thiên này.

Nhưng tìm lâu như vậy, cũng không tìm ra nội ứng cao nhất của Nam Chu đế quốc tại Liệt Phong thành là lão Thiên.

Không nghĩ tới hôm nay, hắn lại bị người chỉ vào mũi nói: Ngươi chính là lão Thiên.

Đạm Đài Phần nói: "Vân Vạn Huyết trên đổ thuật đều không có đối thủ, trên thế giới này chỉ có một người có thể thắng được Đổ Thần, đó chính là lão Thiên."

"Vân Trung Hạc, ngươi chính là lão Thiên, hơn một triệu bạc kia, chính là quân phí Nam Chu đế quốc Hắc Băng Đài bí mật đưa ngươi. Cái gì ngươi đi chữa bệnh cho thế tử Ninh An Hầu, cái gì hắn tặng cho ngươi « Thượng Kinh Trung Nguyên Đồ » hoàn toàn chỉ là ngụy tạo, cho ngươi một lý do kiếm tiền mà thôi."

Vân Trung Hạc cười to nói: "Chứng cứ, chứng cứ đâu?"

Đạm Đài Phần cười to nói: "Chứng cứ, đương nhiên là có chứng cứ."

"Dẫn tới!"

Theo Đạm Đài Phần ra lệnh một tiếng, mấy tên cao thủ lập tức áp tải một người vào.

Tất cả mọi người tập trung nhìn qua, lại là thái giám Nam Chu đế qóc đêm qua đến đây tuyên chỉ.

Điên rồi.

Đạm Đài gia tộc triệt để điên rồi.

Thậm chí ngay cả thái giám Nam Chu đế quốc cũng dám bắt giam, đây cũng không phải thái giám bình thường, đây có thể là thái giám bên cạnh hoàng đế, thành viên nội giám chân chính đó.

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Thái giám này thế nào?"

Đạm Đài Phần nói: "Thánh chỉ đêm qua của Nam Chu đế quốc hoàng đế, tất cả mọi người đã nghe chưa? Nội dung rất đơn giản."

Tất cả mọi người nhớ kỹ, chính là chúc mừng tân hôn Tỉnh Trung Nguyệt và Vân Ngạo Thiên, đồng thời ban cho một đôi ngọc như ý.

"Phần thánh chỉ kia đâu?" Đạm Đài Phần hỏi.

"Đã xé, ném vào trong nhà xí rồi."

Đạm Đài Phần cười lạnh nói: "Vị thái giám này thân mang sứ mệnh bí mật tới, là đến liên lạc với Vân Trung Hạc. Sau khi hắn rời đi, lại thay hình đổi dạng, đóng vai trở thành một người bình thường ở lại trong Liệt Phong thành. Chúng ta lục tìm ở trên người hắn ra được một quyển mật mã, cuốn này ngươi hẳn là hết sức quen thuộc đó."

"Đêm qua Nam Chu đế quốc hoàng đế cho các ngươi phần thánh chỉ kia đâu? Có thể nhặt lại không, đồng thời rửa sạch sẽ?" Đạm Đài Phần hỏi.

Một lát sau.

Phần thánh chỉ Nam Chu đế quốc bị ném vào nhà xí được nhặt lên, đồng thời rửa sạch hong khô.

Hai bên thánh chỉ có thanh trục, đa phần đều là gỗ.

Đạm Đài Phần rút 2 cây trục trong thánh chỉ ra, phát hiện đây hoàn toàn là đàn mộc trục bình thường.

Gã bỗng nhiên một đao, bổ ra.

Kết quả phát hiện trong trục này, vậy mà lại có hoa văn ghập ghềnh, phảng phất loại con dấu lồi lõm kia.

"Cầm qua mực đóng dấu."

Cầm qua mực đóng dấu, Đạm Đài Phần đặt mộc trục lồi lõm này trên mực đóng dấu, sau đó lại đóng ở trên tờ giấy trắng.

Hoàn toàn là một dấu ấn không có bất kỳ ý nghĩa ký hiệu gì.

Nhưng cây mộc trục thứ hai được bổ ra, bên trong cũng có dấu vết lồi lõm.

Bôi lên mực đóng dấu, sau đó đóng ở trên tờ giấy trắng.

Hai cái ký hiệu hoàn toàn tổ hợp lại với nhau, biến thành văn tự rõ ràng: Lão Thiên, ngươi đã chinh phục Tỉnh Trung Nguyệt, kế hoạch thôn phệ, chính thức bắt đầu.

Kí tên không phải chữ, mà là một đồ án chim én phi thường thoải mái.

Tất cả mọi người hoàn toàn sợ ngây người, gần như không dám tin nhìn qua hết thảy.

Đạm Đài Phần nói: "Có lẽ mọi người không biết, nét chữ này chính là Yến Biên Tiên, đồ án chim yến này chính là tiêu chí của hắn."

"Hiện tại chân tướng còn chưa đủ rõ ràng sao? Chúc mừng ngươi đã chinh phục Tỉnh Trung Nguyệt, đây không phải Vân Trung Hạc thì là ai?"

"Vị này chính là thái giám bên người hoàng đế Nam Chu đế quốc, cấp bậc không thấp. Hắn tự mình đến truyền chỉ, chính là vì liên lạc với lão Thiên ngươi, mà bên trong lại giấu giếm bí mật tình báo của Yến Biên Tiên."

"Vân Trung Hạc đại nhân, lão Thiên các hạ, xin hỏi ngươi kế hoạch thôn phệ là gì?"

Đạm Đài Phần nói: "Ngươi có lẽ còn chưa hết hi vọng! Người đâu, dẫn vào!"

Một lát sau, hai người bị mang vào.

Một người là Lam Thần Tiên, được Tỉnh Vô Biên gọi là nghĩa phụ, một người là Cẩm Y ti bách hộ Lam Ngọc.

Hai người đã mình đầy thương tích.

"Vân Trung Hạc, lão Thiên đại nhân, hai vị này cũng là nội ứng Nam Chu đế quốc, đã từng đơn độc hành động, nhưng về sau hoàn toàn phục vụ một mình ngươi, ngươi hẳn là phi thường rõ ràng chứ?" Đạm Đài Phần cười lạnh nói: "Tỉnh Vô Biên đầu óc điên điên khùng khùng, là do một loại thuốc nghiện nào đó, chính là thủ bút của Lam Thần Tiên."

"Lam Thần Tiên, Lam Ngọc, Vân Trung Hạc đại nhân không tiện tự mình đi liên lạc, cho nên hai người các ngươi liền bí mật tiến đến địa điểm liên lạc, cùng vị Từ công công Nam Chu đế quốc này kết nối, tiếp nhận mệnh lệnh mới nhất. Bởi vì Vân Trung Hạc đã cưới Tỉnh Trung Nguyệt, cho nên nhiệm vụ tiếp theo khẳng định là có biến hóa mới, chính là muốn để Nam Chu đế quốc bí mật cướp đoạt Liệt Phong thành." Đạm Đài Phần nói: "Nhưng không ngờ, chúng ta cẩn thận lớn mật như vậy, dám nhìn chằm chằm vị thái giám Nam Chu đế quốc này, kết quả bị chúng ta một mẻ hốt gọn. Lam Thần Tiên, Lam Ngọc, hai cha con này cũng lọt lưới."

Đạm Đài Phần ngồi xổm xuống, cười lạnh nói: "Lam Thần Tiên, Lam Ngọc, nội ứng cao nhất của các ngươi là lão Thiên ngay trước mặt các ngươi, hắn đã thành công cưới Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ, các ngươi hẳn phải rất cao hứng, hẳn là cảm thấy khoảng cách thành công gần thêm một bước! Hiện tại hết thảy chứng cứ vô cùng xác thực, mau cung khai đi, vị Vân Trung Hạc này có phải lão Thiên hay không? Có phải nội ứng cao nhất của Nam Chu đế quốc tại Liệt Phong thành không?"

"Không phải."

"Không phải."

Lam Thần Tiên và Lam Ngọc chém đinh chặt sắt nói.

"Tốt, rất trung thành, ta thích." Đạm Đài Phần nói: "Nhưng không cần nóng nảy, chúng ta còn có nhiều thời gian, ngươi đã rơi vào trong tay chúng ta, chúng ta sẽ có trăm ngàn biện pháp tra tấn ngươi, chúng ta sẽ có vô số cực hình, luôn có một loại để cho ngươi mở miệng."

Lập tức, mặt hai người Lam Thần Tiên và Lam Ngọc xám như tro.

"Cung khai đi, chết như vậy còn dễ chịu một chút, cơ hồ hoàn toàn không có bất kỳ thống khổ gì, trực tiếp liền chết. Nếu như không cung khai, ta sẽ cho ngươi biết cái gì là muốn sống không được, muốn chết không xong." Đạm Đài Phần cười lạnh nói.

Lam Thần Tiên nhìn qua Vân Trung Hạc một chút, ánh mắt lộ ra một tia quyết tuyệt.

Sau đó, bỗng nhiên lão cắn mạnh một cái, một ngụm máu đen từ khóe miệng tràn ra.

"Ta... Ta cận kề cái chết cũng tuyệt đối không bán chiến hữu của mình."

Nói xong, Lam Thần Tiên nghiêng đầu một cái, chết thẳng cẳng.

Thất khiếu chảy máu.

Đạm Đài Phần kinh hãi, lập tức hét lớn: "Cạy miệng hắn ra, đừng để hắn chết."

Nhưng đã không còn kịp rồi, Lam Ngọc bỗng nhiên cũng dùng lực, sau đó thân thể run lên, máu đen từ miệng mũi tuôn ra.

Đồng dạng thất khiếu chảy máu.

Mấy người tiến lên kiểm tra hơi thở, lại sờ mạch đập, sau đó lắc lắc đầu nói: "Đạm Đài Phần đại nhân, đã chết."

Đạm Đài Phần vỗ tay vỗ tay nói: "Không tầm thường, không tầm thường, thật sự là không nghĩ tới, gián điệp nội ứng Nam Chu đế quốc Hắc Băng Đài vậy mà trung thành như thế, không sợ chết như thế. Vân Trung Hạc đại nhân, lão Thiên các hạ, bọn hắn cận kề cái chết cũng không bán ngươi, quá oanh liệt."

Vân Trung Hạc không lên tiếng.

Đạm Đài Phần nói: "Đương nhiên một màn vừa rồi, không phải càng thêm chứng minh sao? Ngươi chính là lão Thiên, Lam Thần Tiên và Lam Ngọc vì bảo hộ ngươi, thà rằng tự sát, chỉ có ngươi mới có phân lượng này!"

Toàn trường hít sâu một hơi, ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Vân Trung Hạc.

Mà Vân Trung Hạc thì hoàn toàn nhìn mà than thở.

Quá ngưu bức, quá độc ác!

Chân chính giết người tru tâm à.

Thật không nghĩ tới a, Đạm Đài gia tộc vì Vân Trung Hạc hắn, vậy mà hao tốn thiên đại thủ bút như thế.

Tốn hao đại giới lớn như vậy?

Thái giám này đúng là thật, thật là bên cạnh Nam Chu đế quốc hoàng đế.

Mà mật văn trong thánh chỉ này cũng là thật, thậm chí rất có thể chính là Yến Biên Tiên tự tay viết.

Lam Thần Tiên và Lam Ngọc, hai tên nội ứng mật thám này cũng là thật, trên thực tế Vân Trung Hạc đã sớm đoán được hai người này chính là nội ứng Nam Chu đế quốc, nhưng hắn không hành động thiếu suy nghĩ.

Mà bây giờ trực tiếp hi sinh hai tên nội ứng này, chính là vì đóng đinh thân phận nội ứng Vân Trung Hạc.

Vừa rồi một màn kia còn chưa đủ rõ ràng sao?

Lam Thần Tiên và Lam Ngọc tự sát trước mặt mọi người, chính là không tố giác Vân Trung Hạc.

Nhưng... Đây không phải giấu đầu lòi đuôi sao? Nếu Vân Trung Hạc không phải là lão Thiên, Lam Thần Tiên và Lam Ngọc hoàn toàn có thể tùy tiện vu cáo, ngươi tự sát như thế, không phải là đóng đinh thân phận Vân Trung Hạc sao.

Thái giam bên người Nam Chu đế quốc hoàng đế tự mình đến liên lạc.

Hi sinh nội ứng hai bên.

Hết thảy mọi chuyện chính là vì nói xấu Vân Trung Hạc.

Vì Vân Trung Hạc hắn, đúng là thủ bút thật lớn. Đạm Đài Diệt Minh tiên sinh, ngươi cứ như vậy muốn giết ta sao?

So với thủ bút hôm nay, ngày đó Thần Tiễn Thủ ám sát tại Lạc Diệp lĩnh, hoàn toàn chẳng đáng là gì.

Đương nhiên, Lam Thần Tiên và Lam Ngọc khả năng không phải thật sự chết, mà là giả tự sát, chí ít đối với bọn họ, hẳn là giả tự sát.

Nhưng tiếp theo bọn họ có thể sống lại hay không, thì chưa biết.

Đối với bọn họ chính là giả tự sát, nhưng đối với thế lực phía sau bọn họ, chính là thật tự sát.

Hiện tại tư thế này, hoàn toàn chính là bằng chứng như núi, nhảy vào Thiên Giang cũng rửa không sạch tội.

Vân Trung Hạc ngươi, chính là lão Thiên, nội ứng cao cấp nhất của Nam Chu đế quốc tại Liệt Phong thành.

Mụ nội nó, các ngươi cũng quá để mắt Vân Trung Hạc ta đi?

Yến Biên Tiên, ngươi cũng không tránh khỏi quá mánh khoé thông thiên đi, thậm chí ngay cả thánh chỉ hoàng đế cũng lợi dụng, ngay cả thái giám bên cạnh hoàng đế cũng lợi dụng.

Dùng hoàng thất, dùng thánh chỉ để chứng minh Vân Trung Hạc ta là nội ứng Nam Chu đế quốc.

Này... Tiền vốn này quá lớn.

Nhưng các ngươi bỏ ra tiền vốn lớn như vậy, chính là vì giết một mình ta sao?

Ta thật là có chút không tin, khẳng định còn có mục tiêu cao hơn, mục đích lớn hơn.

Nếu không hao tốn thiên đại giới này, chính là vì giết một mình ta? Vậy cũng không khỏi quá xa xỉ đi.

Vân Trung Hạc không khỏi nghĩ.

Trận âm mưu này, người chủ đạo là ai?

Trong đầu hắn nổi lên gương mặt ảm đạm Đạm Đài Diệt Minh lúc sáng lúc tối.

Còn có Đạm Đài Kính, gương mặt tuấn mỹ lãnh khốc kia.

Còn có ai?

Yến Biên Tiên? Hắn vẻn vẹn chỉ là tham dự, vẫn chỉ là người chủ đạo? Hắn và Đạm Đài gia tộc có quan hệ gì?

Thế cục này thật sự lập tức trở nên phác sở mê ly à.

Nhưng không hề nghi ngờ có một chút, đại chiến thật sắp bạo phát.

Mà Liệt Phong thành ở vào khu vực hạch tâm Vô Chủ chi địa, lập tức trở thành mắt phong bạo.

Sau đó thế cục sẽ càng ngày càng quỷ quyệt khó lường, càng ngày càng ly kỳ, càng ngày càng nguy hiểm.

Đạm Đài Phần cười lạnh nói: "Hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, Vân Trung Hạc ngươi có lời gì nói không? Còn không thúc thủ chịu trói?"

Tất cả quan viên Liệt Phong cốc, toàn bộ hai mặt cùng nhìn nhau, không có ai tiến lên ngăn cản.

Bởi vì theo bọn họ nghĩ, thật là ván đã đóng thuyền rồi.

Lão Thiên, lão Thiên!

Có thể trên sòng bạc thắng Đổ Thần Vân Vạn Huyết, không phải lão Thiên thì là ai?

Còn có hơn một triệu lượng bạc Vân Trung Hạc kiếm về từ Nam Chu đế quốc, thật là phi thường ly kỳ à.

Đủ loại chứng cứ, đủ loại dấu hiệu, đều hoàn toàn chứng minh.

Vân Trung Hạc chính là lão Thiên!

Thật sự quá quỷ dị đi, Vân Trung Hạc trăm phương ngàn kế muốn tìm ra lão Thiên, vậy mà xuất hiện kết quả hoang đường này.

Đạm Đài Phần chậm rãi nói: "Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ, thiết luật Vô Chủ chi địa chúng ta rõ rõ ràng ràng, ai dám cấu kết hai đại đế quốc, chết! Bất luận gián điệp hai đại đế quốc tại Vô Chủ chi địa bị bắt được, chết!"

"Mặc kệ thân phận của hắn cao bao nhiêu, hắn lập xuống công lao lớn bao nhiêu, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ."

"Vân Trung Hạc mặc dù cùng ngài bái đường thành thân, nhưng trong lòng chúng ta đều phi thường rõ ràng, hắn chỉ là trượng phu trên danh nghĩa mà thôi, chỉ là tấm bình phong của ngài mà thôi. Ngài và hắn cũng chưa chân chính phát sinh cái gì, cũng không thể có tình cảm thật."

Ánh mắt Tỉnh Trung Nguyệt hơi co lại, cái gì gọi là không chân chính phát sinh cái gì?

Ngươi hẳn là hỏi, còn có chuyện gì chưa có làm qua.

Đạm Đài Phần nói: "Cho nên, giao Vân Trung Hạc ra, đối với ngài thì ngay cả bỏ những thứ yêu thích cũng không tính."

Hiện tại Vân Trung Hạc minh bạch, Đạm Đài gia tộc vì sao đêm qua không động thủ.

Bởi vì một khi động thủ, hôn lễ sẽ bị quấy rầy.

Để Vân Trung Hạc và Tỉnh Trung Nguyệt thuận lợi bái đường thành thân, có tên vợ chồng.

Dù sao Đạm Đài gia tộc cũng xem, Tỉnh Trung Nguyệt không có khả năng chân chính coi trọng Vân Trung Hạc xuất thân ti tiện, chắc chắn sẽ không phải vợ chồng thực.

Mấy năm sau khi bắt Vân Trung Hạc đi, hoặc là giết chết.

Vậy Tỉnh Trung Nguyệt trực tiếp biến thành quả phụ.

Một khi trở thành quả phụ, vậy sẽ không đáng giá, không thể kiêu ngạo, như vậy trở thành tình nhân Đạm Đài Kính, có phải sẽ không có chướng ngại tâm lý hay không?

Thật đúng là dụng ý khó dò à.

Đạm Đài Phần tiếp tục nói: "Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ, phụ thân ngài Tỉnh Ách thành chủ vào lúc tráng niên, lại trực tiếp trúng gió ngã xuống, khẳng định là bị người hãm hại, không phải Nam Chu đế quốc, chính là Đại Doanh đế quốc, cho nên đối với hai đại đế quốc này ngài hận thấu xương, hoàn toàn là thù sâu như biển."

"Vân Trung Hạc là lão Thiên làm mật thám cho Nam Chu đế quốc, hắn ẩn núp bên người ngài, không chỉ muốn lừa tài gạt sắc, mà lại muốn triệt để phá vỡ cơ nghiệp trăm năm Tỉnh thị gia tộc ngài. Chúng ta bắt Vân Trung Hạc, giết chết Vân Trung Hạc, cũng hoàn toàn là vì ngài thanh lý môn hộ, cũng là vì suy nghĩ cho cơ nghiệp ngài."

Mặt Tỉnh Trung Nguyệt như hàn băng, không nói một lời.

Đạm Đài Phần cười lạnh nói: "Vân Trung Hạc, ngươi chủ động một chút theo chúng ta đi, hay là chúng ta cưỡng ép bắt ngươi đi, như thế sẽ mất thể diện đấy?"

Vân Trung Hạc không nói một lời, cũng chỉ nhìn qua Tỉnh Trung Nguyệt.

Đạm Đài Phần nói: "Đương nhiên, chúng ta nguyện ý cho Tỉnh Trung Nguyệt thành chủ một bộ mặt. Chính ngài đến động thủ, ngài quân pháp bất vị thân, thanh lý môn hộ như thế nào? Chỉ cần ngài giết Vân Trung Hạc tại chỗ, chúng ta cam đoan nửa câu cũng không có, trực tiếp rời đi."

"Không chỉ như vậy, chúng ta sau đó cũng tuyệt đối giữ bí mật, tuyệt đối sẽ không thông báo khắp nơi nói ngài bị người lừa gạt, vậy mà gả cho nội ứng Nam Chu đế quốc. Như vậy thanh danh ngài, cơ nghiệp ngài đều có chỗ tốt. Còn Vân Trung Hạc, coi như hắn bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử."

Tỉnh Trung Nguyệt vẫn như cũ không nói một lời.

Đạm Đài Phần nói: "Tỉnh Trung Nguyệt đại nhân, nếu như ngài không tự tay tru sát Vân Trung Hạc, vậy chúng ta sẽ phải bắt hắn đi? Đến lúc đó cục diện khó mà khống chế."

Tỉnh Trung Nguyệt vẫn như cũ bất động, cả người như pho tượng tuyệt mỹ.

Đạm Đài Phần nói: "Nếu Tỉnh Trung Nguyệt đại nhân không chịu giết, vậy cứ giao cho chúng ta tới giết, cũng giống nhau thôi. Bất quá như vậy, danh khí ngài cũng có chút bất lợi."

Nói xong, Đạm Đài Phần cầm xiềng xích lại một lần nữa tiến lên quát: "Trói Vân Trung Hạc đại nhân lại, chính thức mang đi!"

Mà ngay lúc này!

Tỉnh Trung Nguyệt rút kiếm.

"Keng!" Kiếm của nàng tựa như tia chớp, bỗng nhiên chém xuống.

Lạnh buốt như tuyết.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.