Sủng Phi Nghiện: Nương Tử, Bổn Vương Chín Rồi!

Chương 37: Chương 37: Đúng Là Sắc Cẩu




Editor: Bộ Yến Tử

Dạ Tử Huyên đùa Nhiều Hơn, trong lòng càng nghi hoặc, luôn có loại bị người chỉnh cổ thấy lỗi. Nhìn sang bên ngoài, sắc trời đã tối muộn ánh trăng đã dần dần thăng lên cành, nhưng lại nửa khép trốn vào trong đám mây.

Đêm dài thật là nhàm chán, không tìm chút việc vui, sao có thể bình yên ngủ? Lần trước đi Đạp Tuyết Tìm Liễu bị cái tên Hiên Viên Đình đáng chết kia phá hủy, tuy rằng nhìn sạch tinh quang của hắn, còn mò ra một số bạc lớn. Nhưng mà, nữ tử trong đó ngay cả một sợi lông nàng cũng chưa có đụng đến!

Tổng kết ra bốn chữ có thể hình dung tâm tình của nàng là: Thậm chí đáng tiếc! Hơn nữa, cứ coi như Hiên Viên Đình không phải cơ hữu, nàng cũng không muốn gả cho hắn gì gì kia kia! Không có tình cảm, vậy chỉ có hy sinh bản thân một chút!

”Thúy Nhi, ngươi ngủ đi! Không cần hầu hạ!”

Dạ Tử Huyên ra vẻ lơ đãng nói, sau đó tiếp tục trêu đùa đại cẩu lông rậm, cẩu dịu ngoan trung thành, quả nhiên là bạn tốt của con người!

Thúy Nhi nhìn sắc trời, tiến đến trước mặt nàng nói: “Tiểu thư, bây giờ còn sớm lắm, nếu không người lại kể một ít chuyện xưa kỳ dị cho Thúy Nhi nghe đi!”

Kể chuyện xưa? Hiện tại là chuyển tảng đá đập lên chân mình, thực hối hận những buổi tối ngủ không được thì nói chuyện xưa (Nghìn lẻ một đêm) cùng Thúy Nhi.

Mỗ nữ vỗ trán, ruột cũng xanh luôn, quả thật thời gian còn sớm, chính là nàng thực không muốn kể chuyện xưa. Nửa ngày sau, có cách rồi!

”Bổn tiểu thư đói bụng! Ngươi đi đại trù phòng đôn chung cháo tổ yến lại đây, ta muốn huyết yến tốt nhất, đến chỗ mẫu thân lấy! Ngươi tự mình xem!”

”A —— “

Thúy Nhi quái dị kêu, đôn này vừa đi một hồi ít nhất hai ba canh giờ, tiểu thư đói bụng còn muốn bản thân ép buộc lâu như vậy?

”A cái gì mà a? Đi nhanh đi!”

Dạ Tử Huyên đạp Thúy Nhi một cước, thúc giục nàng ta rời đi. Thúy Nhi tha thiết mong liếc nhìn tiểu thư nhà mình, phát hiện mặt nàng càng ngày càng đen, không dám hỏi lại, vội chạy ra ngoài!

”Hắc hắc ~” Dạ Tử Huyên đắc ý nở nụ cười, không ác với ngươi một chút, ngươi liền xem tiểu thư nhà ngươi là HOLLEKITTY, “Nhiều Hơn, theo ta đi tới một nơi rất tuyệt!”

Dứt lời, Dạ Tử Huyên mang theo đại cẩu chạy ra khỏi phủ Tướng quân.

Dọc đường đi, Nhiều Hơn không thể nghi ngờ khiến cho người qua đường chú ý, nháy mắt một người một cẩu quay đầu dẫn bạo tăng. Dạ Tử Huyên lên mặt lôi kéo Nhiều Hơn đi dưới các loại ánh mắt, sau nửa canh giờ, vừa đi đến cửa Đạp Tuyết Tìm Liễu.

Giống như dĩ vãng, cửa Đạp Tuyết Tìm Liễu náo nhiệt phi phàm, khách nhân quá nhiều. Dạ Tử Huyên mang theo Nhiều Hơn sáp ở bên trong xếp hàng, đưa tới ánh mắt quái dị của mọi người. Dựa theo tình huống bình thường mà nói, thời điểm cô nương gia chưa lấy chồng hoặc phụ nhân đi ngang qua cửa thanh lâu, đều là mặt đỏ tai hồng, vội vội vàng vàng muốn xa cách nơi này. Nhưng vị cô nương này lại trái ngược, tiến tới đội xếp hàng, chẳng lẽ cũng học nam nhân dạo kỹ viện hay sao?

”Nhiều Hơn!”

Dạ Tử Huyên nghe được lời ra tiếng vào, nhẹ nhàng gọi một tiếng, bỗng nhiên Nhiều Hơn tựa như thùng hỏa dược, nhìn vài tên nam nhân điên chỉ trỏ sủa lên, mấy người kia sợ tới mức sững sờ vội lùi lại vài bước.

Khi bọn hắn kinh hồn chưa định, là lúc bên tai lại vang lên lời nói châm chọc của Dạ Tử Huyên:“Hành vi của chư vị vừa rồi, chính là bắt chó đi cày, xen vào việc của người khác!”

”Ngươi...”

Mấy người kia mặt đỏ tới mang tai, lắc lắc ống tay áo, kết bạn rời đi. Cũng phải, bị người ta giáp mặt mắng là chó, còn không thể phản bác, giống như hưng trí uống hoa tửu nháy mắt không còn sót lại chút gì.

”Hừ!”

Dạ Tử Huyên chiếm thượng phong, những người khác muốn chỉ trích chỉ có thể cảm thán miệng lưỡi cô nương này quá lợi hại. Chờ xếp đến Dạ Tử Huyên, cô nãi nãi này lại cùng lấy tiền giang thượng.

Một tá thủ bên cạnh nhìn thấy người đến giao tiền là một tiểu cô nương, nháy mắt giống như minh bạch cái gì, sau đó nói với Dạ Tử Huyên, “Tiểu cô nương, nhanh chóng rời đi đi, nơi này không phải nơi cô nên đến.”

”Ngươi kỳ thị giới tính! Bổn tiểu thư muốn đi vào!” Dạ Tử Huyên phồng lên cái mặt bánh bao, tức giận quát.

”Năm ngàn lượng!”

”Mấy ngày hôm trước không phải chỉ có một trăm lượng sao? Sao hôm nay lại tăng tới năm ngàn lượng?”

”Hôm nay giá thấp nhất chính là năm ngàn lượng!” Đả thủ cũng không giải thích, hung thần ác sát nhìn nàng.

”Dựa vào! Lão bản các ngươi xuất thân là giết heo à?” Nàng thô bạo hô ra miệng, “Phanh” một tiếng đập lên trên bàn nói: “Gặp một cái, tể một cái!”

”Tiểu thư, thỉnh nói cẩn thận!”

”Hừ! Đừng để cho ta biết lão bản các ngươi là ai! Bằng không...”

Đột nhiên Dạ Tử Huyên nghĩ đến mục đích việc này, còn chưa có vào cửa nổi bật cũng đã ra, vậy cũng không uổng. Năm ngàn lượng tuy có chút thịt đau, nhưng mà, không phải có câu nói, à, đúng rồi “Thiên kim tan hết còn phục đến” thôi!

”Năm ngàn lượng lấy tốt lắm, đừng cầm tiền này liền lập tức thỉnh đại phu!”

Dạ Tử Huyên không chút khách khí đem tiền đập lên tay đả thủ, cãi lại ba ác độc nguyền rủa một phen.

Đả thủ cầm tiền, như khoai lang phỏng tay, Ẩn chủ, có phải người đang hố chúng ta không! Cô nãi nãi kia đưa năm ngàn lượng còn không phải sẽ đi vào à! Than thở! Than thở! Bản thân khi còn sống, sợ là đêm nay liền giao đãi ở trong này.

Dạ Tử Huyên dẫn Nhiều Hơn vào đại sảnh, ngạc nhiên từ đại cẩu xa xa còn có lực hấp dẫn hơn mỹ nữ như nàng, đang tiếp đón khách nhân hoặc là các cô nương tiếp rượu đều ào ào quay đầu, ánh mắt đều là yêu thích. Khi ngẩng đầu nhìn Dạ Tử Huyên, lại có người ngây ngẩn cả người, nhất thời, trong đại sảnh yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng châm rơi trên mặt đất.

”Lại có tiểu cô nương đến dạo kỹ viện, ha ha ha ha ha...” Cũng không biết là ai nói một câu, sau đó toàn trường đều nở nụ cười.

”Hắc hắc ~ các vị tiếp tục, tiếp tục, đừng nhìn ta, đừng nhìn ta...”

Tìm một góc hẻo lánh ngồi xuống, vẫn còn bị nhiều ánh mắt trành như đứng đống lửa, như ngồi đống than, năm ngàn lượng mua một chỗ ngồi đã đủ nghẹn khuất, mẹ kiếp, hiện tại cả người nàng rất khó chịu. Đáng chết, không nhìn nàng, bọn họ sẽ chết!

So với Dạ Tử Huyên, đại cẩu Nhiều Hơn lại tương đương hưởng thụ các ánh mắt đó, nhất là nhóm các vị mỹ nữ sát chi mạt phấn. Lè ra đầu lưỡi thật dài, đầu ngẩng cao, chân sau đứng thẳng, chân trước làm “Chúc mừng”, đưa tới đại gia ào ào trầm trồ khen ngợi! Nhiều Hơn nghe thấy tiếng trầm trồ khen ngợi, càng lên mặt, hưng phấn đem những gì Dạ Tử Huyên huấn luyện cho nó nhất nhất triển lãm cho mọi người thưởng thức, lúc này có một cô nương đi qua, nó một ngụm cắn quần áo người ta, “Rào rào” một tiếng, vốn là cô nương mặc mỏng manh nháy mắt chỉ còn lại cái yếm, “A ~ “

Tiếng thét chói tai và sắc mặt xấu hổ kéo Dạ Tử Huyên về hiện thực, xem tình cảnh trước mắt, hai tay xoa trán, sao nàng có thể dưỡng ra một con chó háo sắc như vậy chứ. Xem bộ dáng con chó kia nóng lòng muốn thử, Dạ Tử Huyên hận không thể một cước đạp lăn nó!

Theo tiếng thét chói tai, đám người vốn đã xem nhẹ nàng, lại từ bốn phương tám hướng quay đầu trưng ra ánh mắt tò mò, nhìn thấy Nhiều Hơn đang liếm đùi cô nương nhà người ta, mọi người ào ào bàn tán sau đó cười té trước ngã sau, lúc này Dạ Tử Huyên hận không thể tìm cái lỗ chui xuống, chó này, nàng thật sự không biết!

Đột nhiên, có người nhận ra nàng, rống lên: “Đó không phải là Thất tiểu thư Dạ gia sao?”

”Oanh” một tiếng, đại sảnh lại lần nữa bùng nổ tiếng thảo luận, Dạ Tử Huyên biết, mục đích của nàng đã đạt được: Hiên Viên Đình bị nàng tha xuống nước!

”Nha đầu!”

Dạ Tử Huyên nghe tiếng người tới mà hoảng sợ, xong rồi, thật sự xong rồi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.