Sủng Trong Lòng Bàn Tay

Chương 113: Chương 113




Editor: Masha

Lục Ngạn Viễn vốn đang thất thần nhìn về nơi khác, Mạc Tú Đình nói gì cũng không đáp lại. Nếu không phải mẫu thân bắt buộc hắn đi cùng Mạc Tú Đình xem hoa đăng, tăng thêm cảm tình phu thê, hắn sao phải ở chỗ này lãng phí thời gian. Giữa hắn và Mạc Tú Đình còn có cảm tình gì nữa đây?

Liên hôn chính trị, phần nhiều là vì lợi ích mà thôi.

“Phu quân, trà của trà lâu này rất có tiếng tăm, chàng nhất định phải nếm thử xem.” Mạc Tú Đình lấy chén trà từ khay trà người hầu mang đến, đặt trước mặt Lục Ngạn Viễn.

Lục Ngạn Viễn từ nhỏ đã trải qua cẩm y ngọc thực, loại trà ngon nào chưa từng uống qua, tất nhiên không thấy trà này có gì đặc biệt. Những ngày gian khổ nhất hẳn là lúc chạy tới Tuyền Châu giải sầu, trên người không mang tiền bạc, về sau lại nghèo đến mức trâm ngọc cũng phải cầm đi chất kho mượn nợ. May mắn gặp được Hạ Sơ Lam, không nói hai lời liền cho hắn mượn bạc.

Khóe miệng hắn mang theo chút ý cười lâm vào hồi ức.

Bọn họ lần đầu gặp mặt, hắn là công tử nghèo túng, nàng là thiên kim nhà giàu, vừa gặp đã thương, vốn giống như kịch bản của những câu chuyện xưa. Chẳng qua khi vừa mới bắt đầu, ai cũng không thể ngờ được bọn họ sẽ có kết cục này.

Hắn hứa hẹn sẽ đối xử tốt với nàng, nhưng cuối cùng là nuốt lời.

Mạc Tú Đình cố gắng nói thêm: “Phu quân không nếm ra trong trà này có mùi hương của hoa quế sao? Nghe nói nước pha trà chính là nước suối trên Phượng Hoàng sơn, hương vị đặc biệt mát lành.”

Lục Ngạn Viễn không nói gì, hắn không có chút hứng thú nào với trà của nơi này, nóng lòng muốn đi. Đột nhiên, hắn khóe mắt dư quang liếc thấy một hình bóng quen thuộc, cơ hồ lập tức đứng lên.

Cố Hành Giản và Trương Vịnh cũng không ngờ lại gặp Lục Ngạn Viễn ở chỗ này, hai người đồng thời dừng bước. Hạ Sơ Lam và Trương phu nhânở phái sau cũng dừng lại.

Lầu hai không còn chỗ ngồi, bọn họ chỉ cách bàn của Lục Ngạn Viễn mấy cái bàn khác. Chẳng qua Lục Ngạn Viễn đột ngột đứng lên, hấp dẫn ánh mắt người khác. Có người nhận thức bọn họ, nhỏ giọng mà nghị luận lên.

Lục Ngạn Viễn không để ý tới những người đó, chắp tay nói: “Khó được khi gặp mặt hai vị đại nhân, không bằng ngồi xuống nói chuyện.”

Cố Hành Giản không cần nghĩ ngợi cự tuyệt: “Không khéo, chúng ta có việc muốn đến nhã gian nói chuyện, thế tử thỉnh tự tiện.”

Sắc mặt Lục Ngạn Viễn cứng đờ, bên cạnh thanh âm nghị luận lớn hơn nữa. Trương Vịnh đương nhiên biết chuyện giữa Lục Ngạn Viễn và Hạ Sơ Lam, vội vàng bổ sung: “Hảo ý của thế tử chúng ta tâm lĩnh. Chỉ là chúng ta thật sự có chút công sự cần thảo luận, không quấy rầy nhã hứng của ngài và phu nhân.”

Ánh mắt Lục Ngạn Viễn trước sau dừng trên người Hạ Sơ Lam, không thèm che giấu. Tối nay nàng đẹp vô cùng, phải nói sau khi gả cho người, đuôi lông mày khóe mắt tính trẻ con tất cả đều bỏ đi, nhiều thêm vài phần thành thục phong vận. Nhưng chỉ cần nghĩ đến người làm nàng lột xác như vậy là Cố Hành Giản, tay Lục Ngạn Viễn không tực hủ được nắm chặt thành quyền, thầm hận liên tiếp sinh sôi.

Vì cái gì người đứng bên cạnh nàng không thể là hắn?

Hạ Sơ Lam theo bản năng nhích lại gần Cố Hành Giản, không thích ánh mắt Lục Ngạn Viễn. Cố Hành Giản bất động thanh sắc che lại nàng ở phía sau, ánh mắt nhìn về phía Lục Ngạn Viễn chứa vài phần cảnh cáo. Nếu không phải nơi này người nhiều, hắn chắc chắn bảo ám vệ động thủ, đuổi đi người chướng mắt này.

Nhưng Lục Ngạn Viễn dù sao cũng là thế tử Anh Quốc Công, thân phận tôn quý, bên người khẳng định cũng có người đi theo. Thật muốn động thủ, hai bên rất khó coi.

Ánh mắt hai người giằng co một trận, Lục Ngạn Viễn bại trận trước. Ngay cả phụ thân cũng kiêng kị Cố Hành Giản vài phần, hắn sao có thể từ trong tay Cố Hành Giản chiếm được cái gì tốt? Hắn nhàn nhạt nói: “Một khi đã như vậy, vậy ngày khác lại nói đi.”

Cố Hành Giản gật đầu, không nói gì mà ôm lấy Hạ Sơ Lam tiến vào nhã gian. Lục Ngạn Viễn nhìn thấy phu thê bọn họ vô cùng thân mật, trong lòng Hạ Sơ Lam ôm một cái đèn lưu li, ngẩng đầu nói gì đó với Cố Hành Giản, trên mặt mang theo ý cười. Cố Hành Giản vừa nghe vừa gật đầu, dường như còn duỗi tay điểm nhẹ chóp mũi nàng, ý cười của nàng càng nhiều.

Lục Ngạn Viễn đến nay đều nhớ rõ, dáng vẻ trước kia khi nàng nói thích hắn, e lệ ngượng ngùng, giống như đóa hoa chưa nở. Nhưng hiện tại ánh mắt nàng nhìn Hành Giản mang theo nhiều sùng bái, mê luyến và ỷ lại. Cố Hành Giản hẳn đối xử với nàng rất tốt? Cho nàng danh phận và địa vị danh chính ngôn thuận.

Mạc Tú Đình nhìn thấy người đã đi rồi, Lục Ngạn Viễn còn nhìn chằm chằm cửa nhã gian của bọn họ, tức giận đập đũa xuống bàn, phát ra tiếng động lớn. Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, hắn cũng không sợ ngày mai lời đồn đãi nổi lên bốn phía trong đô thành?

“Nàng làm gì vậy?” Lục Ngạn Viễn nhíu mày hỏi.

“Phu quân nhìn đủ chưa? Ta cảm thấy trà nơi này cũng chẳng ngon lắm, chúng ta trở về đi.” Mạc Tú Đình đứng dậy nói.

Lục Ngạn Viễn vốn cũng không muốn ngồi lâu ở trà lâu này, nhưng hiện tại bỗng nhiên hắn muốn ngồi ở chỗ này thưởng trà trong chốc lát, liền nói với Mạc Tú Đình: “Ta lại ngồi một lát, để Định Bắc đưa nàng về.”

Mạc Tú Đình không nhịn được châm chọc nói: “Chàng ngồi ở chỗ này được cái gì? Nàng sẽ không liếc mắt nhìn chàng một cái. Lúc ấy chàng bị thương nặng hôn mê, ta và mẫu thân cùng đi cầu nàng, nàng cũng không chịu tới gặp chàng. Giữa các ngươi không có khả năng vãn hồi. Chàng không biết đô thành đều đang truyền, Cố Hành Giản đối xử với nàng tốt thế nào sao? Quả thực là đặt trong lòng bàn tay đau sủng. Thay đổi là chàng, chàng cũng không làm được như hắn.”

Sắc mặt Lục Ngạn Viễn sa sầm, gọi Định Bắc đến. Mạc Tú Đình giận dữ xoay người rời đi.

Nhã gian, Trương phu nhân và Hạ Sơ Lam ngồi ở ghế dựa gần tường uống trà nói chút chuyện phiếm việc nhà. Đường huynh Trương phu nhân hóa ra là Chuyển Vận Sử kiêm quản Thị Thuyền tư, từ chỗ hắn có nghe được một chút về Hạ Bách Thanh.

“Ta nghe đường huynh nói tam thúc của muội rất có nguyên tắc. Có một ngày thủ hạ của ông ấy mượn ông mười văn mua chút đồ, sau lại quên mất chuyện này, nhưng tam thúc muội còn đòi hắn trả nợ. Theo lý thuyết, Hạ gia các ngươi chính là nhà giàu số một Thiệu Hưng, không đến mức mười văn tiền cũng thiếu nha?” Trương phu nhân không có ác ý, chỉ xem như chút chuyện lý thú mà kể ra.

Hạ Sơ Lam nghiêm túc nói: “Phu nhân có điều không biết, tam thúc ta ngay cả ta cũng tính rất rõ ràng. Đừng nói là mười văn, một văn ông cũng sẽ không bỏ qua. Tam thẩm ta còn thường nói, nếu để tam thúc ta quản gia lo sổ sách, phỏng chừng làm hai mẹ con bà chết đói.”

Trương phu nhân cũng cười rộ lên, cảm thấy người một nhà này rất thú vị.

Trương Vịnh và Cố Hành Giản ngồi ở bàn tròn phẩm trà. Trương Vịnh nói: “Vị kia tốt xấu là thế tử Anh Quốc Công, thiếu chút nữa bị ngươi làm cho không xuống đài được. Biết Hành, ngươi trước kia không như vậy.”

Cố Hành Giản quơ quơ chén trà trong tay: “Người đều có giới hạn cuối cùng. Hắn không màng thể diện Anh quốc công phủ, ta tất nhiên cũng không cần lưu tình.”

Trương Vịnh biết Lục Ngạn Viễn khẳng định có chỗ nào đắc tội Cố Hành Giản, cũng ngượng ngùng tiếp tục hỏi việc riêng nhà người khác, liền thay đổi đề tài: “Ta nghe nói Hoàng Thượng chuẩn bị kêu Phổ An Quận Vương từ Hưng Nguyên phủ trở về. Sang năm mùa xuân không phải cho hắn và Ân Bình Quận Vương tuyển phi sao? Ân Bình Quận Vương đã định là Lý gia cô nương, Phổ An Quận Vương nghe nói là tuyển cô nương trong tộc Tưởng gia.”

Trương Vịnh quản Tiến Tấu Viện và Ngân Tiến Tư, rất nhiều công văn đều trước hết qua tay hắn, động tĩnh đi vào Nội Thị Tỉnh cũng rõ như lòng bàn tay, tất nhiên biết nhiều hơn người khác. Cho nên môn hạ vị trí Cấp Sự Trung này, tương đương với tai mắt toàn bộ triều đình, Cố Hành Giản tất nhiên muốn nắm trong tay.

Lý gia và Tưởng gia có thể nói là lực lượng ngang nhau, ý hoàng đế là Phổ An Quận Vương còn chưa bị loại ra.

Trương Vịnh tiếp tục nói: “Nhưng sáng nay Tiến Tấu Viện thu được công văn từ Hưng Nguyên phủ, Phổ An Quận Vương từ chối không trở về đô thành. Nói phải đợi sự tình ở Hưng Nguyên phủ được giải quyết thích đáng mới bằng lòng trở về. Vừa lúc hôm nay đến mười sáu văn thư, công văn này còn chưa trình lên. Đoán chừng Hoàng Thượng nhìn, thế nào cũng tức giận. Phổ An Quận Vương này rốt cuộc là đang làm gì đây?”

“Chờ hai tháng sau ta đến Hưng Nguyên phủ sẽ biết.”

Triệu Lang nếu ngay lúc này hồi đô thành mới thật sự không ổn. Hoàng Thượng từ trước đến nay không thích nhất là người bỏ dở nửa chừng, chiếu thư kia bất quá cũng là môt phép thử thôi.

“Ngươi vừa rồi nói muốn mang phu nhân cùng đi công vụ?” Trương Vịnh nhìn qua Hạ Sơ Lam một cái, “Biên quan khổ hàn, phu nhân nhìn qua kiều quý như vậy, vạn nhất chịu không nổi gian khổ, ngươi không đau lòng?”

Cố Hành Giản cũng nhìn về phía Hạ Sơ Lam bên kia: “Nàng khăng khăng muốn đi cùng ta, nói như thế nào cũng không chịu nghe, ta cũng không có biện pháp nào với nàng. Ta nghĩ một chuyến này chậm thì ba tháng, nhiều thì nửa năm, lưu nàng một người tại đô thành rốt cuộc không yên tâm. Đến lúc đó để nàng giả thành tùy tùng đi theo bên cạnh ta, một tấc cũng không rời bảo hộ, nói vậy sẽ không có nguy hiểm.”

Trương Vịnh “Ồ” một tiếng, mang theo vài phần trêu đùa nói: “Không nghĩ tới dưới bầu trời này cũng có người và việc Cố Biết Hành ngươi không trị được nha.”

Cố Hành Giản cũng cười, sau đó nói: “Mấy ngày ta rời đi đô thành, chuyện trên triều đình, ngươi nhìn chằm chằm chút. Đặc biệt là đám người Mạc Hoài Tông. Mấy năm gần đây, Mạc Hoài Tông tuổi lớn, hành sự càng thêm quỷ quyệt. Lần trước ta từ trong tay Ngụy Chiêm lấy được danh mục kê biên tài sản bí mật tuy còn chưa nhìn kỹ, nhưng ta cảm thấy có vài người đứng ngồi không yên.”

Trương Vịnh gật đầu: “Đúng rồi, sổ sách kia ngươi tính toán xử trí như thế nào?”

“Ta nếu đáp ứng Hoàng Hậu giữ lại Ngô Trí Văn, như vậy sổ sách liên lụy đến những người khác tất nhiên cũng không thể truy cứu. Ta thu sổ sách, chính là vì phòng ngừa rơi vào trong tay người khác, trở thành nhược điểm. Trừ cái đó ra, cũng không thể lại làm gì.”

Trương Vịnh cảm thấy Cố Hành Giản gần đây có chút biến hóa. Giống như nói nhiều hơn, trở nên có nhân tình vị và thể hiện ra lửa giận. Không biết có phải do thành thân hay không, người cũng không lãnh đạm như trước. Xem ra cưới vợ là cưới đúng rồi.

Bọn họ ngồi trong trà quán một canh giờ, bên ngoài đường lại náo nhiệt kéo dài không dứt. Bá tánh Lâm An coi trọng tết Thượng Nguyên, coi là bắt đầu một năm, mấy đêm này đều phải suốt đêm du ngoạn. Cố Hành Giản đang tán gẫu với Trương Vịnh, nhìn thấy Hạ Sơ Lam trộm ngáp một cái, liền nói với Trương Vịnh: “Sắc trời không còn sớm, chúng ta phải đi về.”

Trương Vịnh đưa bọn họ ra khỏi nhã gian, Lục Ngạn Viễn cư nhiên còn ngồi bên ngoài không đi. So với lúc đến không còn chỗ ngồi, giờ phút này đã có mấy chỗ trống, Mạc Tú Đình cũng rời đi.

Lục Ngạn Viễn lại nhìn về phía Hạ Sơ Lam, tựa hồ muốn nói lại thôi. Có đôi khi đem một người chôn sâu dưới đáy lòng lại không cảm thấy gì. Chỉ có khi gặp được, mới biết được từ khi biệt ly, tưởng niệm chưa từng dứt.

Hạ Sơ Lam không biết hắn suy nghĩ gì. Nhưng trà quán là mở ra cho mọi người, hắn muốn đi muốn ở đều là tự do của hắn, nàng cũng không thể chỉ trích. Nơi này người nhiều mắt tạp, Cố Hành Giản nắm tay Hạ Sơ Lam xuống lầu, không để ý đến hắn.

Lục Ngạn Viễn muốn đứng lên, Trương Vịnh đi đến bàn bên cạnh hắn, ấn bờ vai của hắn, dùng giọng điệu tán gẫu nói: “Thế tử, sao ngươi phải khổ vậy chứ?”

……

Trở về xe ngựa, Cố Hành Giản vẫn luôn không nói gì.

Hạ Sơ Lam thử kéo tay hắn: “Ngài đang tức giận sao? Ta thật không biết Lục Ngạn Viễn vì sao lại thế…… Lần trước sau khi hắn ngăn cản xe ngựa, ta thật sự chưa từng thấy lại hắn.”

Cố Hành Giản nhìn về phía nàng: “Hắn còn chưa bỏ được nàng. Lam Lam, ta cũng là nam nhân, ta sẽ ghen ghét.”

Hạ Sơ Lam cúi người áp mặt vào trong lòng bàn tay hắn nói: “Ngài ghen ghét cái gì? Chuyện trước kia ta đều đã quên. Ta ở chỗ này, ở bên cạnh ngài, giữa chúng ta trước nay chưa từng có người khác. Buổi tối lúc ngài giúp ta đoán đố đèn, ta đã suy nghĩ, có thể gả cho ngài thật tốt. Còn có đôi tay này, lúc cầm bút thật là đẹp……”

Khi nàng nói chuyện, hơi thở ấm áp quấn quanh lòng bàn tay hắn, thực ngứa. Cố Hành Giản hô hấp cứng lại, kéo nàng lên, ôm vào trong ngực. Nàng tối nay thực đẹp, đi đến nơi nào cũng là tiêu điểm của mọi người. Mà chỉ có hắn có thể ôm nàng vào trong lòng.

“Lam Lam, đôi tay này không chỉ để cầm bút……” Hắn dán vào bên tai nàng nói.

Hạ Sơ Lam khó hiểu nhìn hắn, nhưng thực nhanh liền biết ý tứ của hắn.

Nàng vùi đầu ở trong ngực hắn, hai tay gắt gao bắt lấy quần áo phía sau lưng hắn, mới có thể ức chế tiếng kêu muốn thoát ra.

Ngón tay có thể chuẩn xác tìm được chỗ mẫn cảm nhất của nàng, dùng sức ấn nơi đó. Nàng cắn bờ môi của hắn, cả người cuộn trong lòng hắn, liều mạng lắc đầu, trong ánh mắt tràn ngập một tầng hơi nước mê người, đóa sen hồng giữa mày càng thêm quyến rũ.

Giờ phút này xe ngựa xóc nảy một chút, nàng rốt cuộc kêu ra tiếng, yếu ớt ngã vào trong lòng hắn, dùng sức vỗ ngực hắn. Lục Bình còn ở bên ngoài, xe ngựa đang chạy qua phố xá sầm uất, kích thích như vậy trước nay chưa từng có.

Cố Hành Giản cúi đầu hôn môi nàng tóc nàng, gần đây nàng biểu hiện càng ngày càng tốt.

Chờ xe ngựa đến tướng phủ, Cố Hành Giản ôm nàng xuống, bước đi về Trúc Cư. Phía dưới váy nàng đã sớm ướt thành một mảnh, hắn trực tiếp có thể đi vào. Giữa bọn họ đã hòa hợp đến càng ngày càng tốt, thực nhanh đã có cao trào lần đầu tiên.

Triệu ma ma và Tư An nghe được động tĩnh, biết hai người đã trở lại, vội vàng đến muốn hầu hạ. Lại thấy cửa được đóng chặt, bên trong cũng không đốt đèn, hai người trong lòng hiểu rõ mà không nói ra đi về chỗ ở. Triệu ma ma giúp đỡ Tư An sửa sang lại hành trang Hạ Sơ Lam đi Hưng Nguyên phủ, thở dài nói: “Đáng tiếc ta tuổi lớn, bằng không cũng muốn đi theo các ngươi.”

“Chúng ta lần này là đi công vụ, cũng không phải đi du sơn ngoạn thủy. Hơn nữa Hưng Nguyên phủ không thể so với đô thành…… Ngài vẫn nên ở đô thành hưởng phúc đi.” Tư An cười nói, “Không chừng lúc cô nương trở về đã hoài thai rồi.”

Triệu ma ma biết phu thê bình thường dựa theo tần suất như vậy, trong vòng nửa năm khẳng định sẽ hoài thai. Nhưng thân thể Hạ Sơ Lam, Triệu ma ma rõ ràng nhất, chỉ sợ không dễ dàng như vậy. Bà dặn dò nói: “Ngươi và Lục Bình phải cẩn thận chiếu cố cô nương. Ngàn vạn lần đừng để cho nàng nhiễm lạnh, phương thuốc hàn lâm y quan cho cũng phải mang theo trên người.”q

“Ngài yên tâm đi. Tướng gia cũng biết xem bệnh, chẳng lẽ còn có thể bạc đãi cô nương chúng ta? Bất quá ngài nói thử xem, Sùng Nghĩa công bỗng nhiên đến phủ chúng ta làm gì?”

Buổi tối khi các nàng hồi phủ, người gác cổng nói người của Sùng Nghĩa công phủ đến bẩm báo, ngày mai Sùng Nghĩa công đăng môn bái phỏng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.