Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư

Chương 153: Chương 153: Chọc ngươi, không có thương lượng




Ngay lúc hai luồng hỏa cầu sát khí đằng đằng sắp đánh trúng Dạ Thất Thất, dị biến, nổi lên!

Ở một khắc đó hai luồng hỏa cầu sắp đánh trúng chính Dạ Thất Thất kia, thân thể mạnh mẽ nằm xuống, tránh thoát hai luồng hỏa cầu kia, không có người chú ý tới, sau khi hai luồng hỏa cầu kia đi ngang qua bên cạnh Dạ Thất Thất, trong nháy mắt uy lực thêm rất nhiều, vốn là ngọn lửa màu đỏ cam biến thành màu đỏ thắm, uy thế ào ạt đánh tới hướng tòa tháp - -

“Nguy rồi, La Bình mau thu hồi hỏa cầu!” Sắc mặt Hòa Thánh Nghiệp đột ngột biến đổi, lớn tiếng quát.

Lúc này hắn mới chú ý tới nơi này là cấm địa, lúc này động võ, nhẹ thì cắn trả bị thương, nặng thì bỏ mạng!

Sắc mặt La Bình cũng biến đổi trắng bệch như tờ giấy, ngưng đọng pháp quyết, lại không có chút phản ứng nào.

“Ta... Ta không khống chế nổi chúng nó.” La Bình sắp khóc, mếu máo!

Nàng chỉ tức giận nữ nhân kia bắt nạt Vi Vi, muốn dạy dỗ nàng một trận, ai nghĩ đến sẽ biến thành như vậy?

“Oanh! ! !”

Thanh âm như sấm ầm ầm vang lên, toàn bộ mặt đất giống như vì vậy mà chấn động!

Phá tháp thật giống như bị chọc giận, không ngừng lay động, thật giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Bên trong nội viện Xích Hỏa học viện, một lão giả bẩn thỉu, toàn thân phát ra mùi là lạ tóc trắng ngồi ở trước một cái lò luyện đan màu tím, bởi vì xao động bất thình lình, trước mặt hắn lò đan dược sắp thành công kia nhanh chóng thất bại, đan dược đã ngưng kết thành hình hóa thành từng viên phế đan.

“A a a a... Lão tử thật vất vả mới luyện chế ra một lò đan dược cao cấp, cứ như vậy bị phá hủy! Nếu để lão tử biết là ai quấy rối phá hủy đan dược lão tử, lão tử không đem hắn lột da - -” Lão giả tức giận đến gào khóc kêu ầm lên, dùng sức gãi đầu vài cái, ôm lò luyện đan thở phì phì xông tới về địa phương phát sinh dị động.

Một chỗ khác, một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi hé ra gương mặt em bé đáng yêu tại lúc mặt đất chấn động trong nháy mắt mở mắt ra, trong mắt hiện lên một đạo tinh mang, mở miệng nổi giận mắng: “ Hỗn trướng chết tiệt, cấm tháp cũng dám xông loạn, nguyên một đám muốn chết sao!”

“Thành sự không đủ bại sự có thừa, ngay cả cấm tháp cũng dám xông loạn, chết cũng xứng đáng!” Tàng Thư các, lão giả cầm lấy một cây chổi quét dọn cười lạnh một tiếng, lắc đầu, tiếp tục quét dọn.

...

Hai luồng hỏa cầu kia của La Bình, như một cái chìa khóa vậy, phá vỡ cấm chế đã niêm phong phá tháp nhiều năm, đánh trúng đến trên tấm bia đá khoáng đạt khí thế kia, chẳng biết tại sao, sát khí trên tấm bia đá kia thế nhưng ở sau một trận khí thế kinh người, trong nháy mắt biến mất!

“Lão Bạch, chính là hiện tại!”

Ở trong đầu Dạ Thất Thất thật nhanh ra chỉ thị cho lão Bạch, cơ hồ đồng thời, xung quanh thân thể nàng nhanh chóng xuất hiện một tầng sương trắng, đợi sương trắng biến mất, bóng dáng Dạ Thất Thất cũng biến mất tại chỗ.

Không có người chú ý tới bóng dáng Dạ Thất Thất biến mất, giờ phút này, tất cả sự chú ý của mọi người đều để ở trên phá tháp lung lay sắp đổ, khí thế đột nhiên phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất!

“Nhóc con, ngươi thật xấu, cố ý mượn tay nữ nhân ngu xuẩn kia để xò xét hư thật của tòa phá tháp này.” Chỗ hư không, Dạ Thất Thất ẩn thân trôi nổi tại giữa không trung, Lão Bạch ngồi ở trên vai nàng, một câu nói liền lộ rõ việc nàng tính kế chọc phá.

Dạ Thất Thất nhếch môi cười lạnh, “Chính nàng ngu xuẩn thì trách ai? Bị người tính kế còn cao hứng như vậy, ta sao có thể không thành toàn nàng? Huống chi, ngươi thấy ta lòng dạ rộng lớn giống người lấy ơn báo oán sao? Đây chỉ là lợi tức, dám đốt tóc ta, nàng không xuất ra chút máu sao được?”

Lão Bạch không nói gì, nhìn nữ nhân âm hiểm phúc hắc, đầy bụng ý nghĩ xấu này trong đầu như thế nào cũng không có biện pháp liên tưởng nàng và thần nữ đạo đức tốt, xả thân vì trăm dân trăm họ trong trí nhớ kia cùng một chỗ, giữa hai người, toàn bộ không có chút tương tự nào.

“Chẳng lẽ luân hồi chuyển thế thật có thể triệt để phai mờ bản tính một người sao?” Lão Bạch nghiêng cái đầu suy nghĩ hồi lâu, không có ra đáp án.

“Có người rất lợi hại đến đây, Lão Bạch, bí pháp này của ngươi có tác dụng không? Có thể bị phát hiện hay không?” Trong lúc vô tình Dạ Thất Thất nghe Lão Bạch có bí pháp có thể ẩn thân giấu kín hơi thở chính mình, hôm nay vừa vặn cần dùng đến, Dạ Thất Thất phát giác cách đó không xa có vài tên cường giả chạy đến, có chút bận tâm chính mình sẽ bị nhìn thấu.

“Yên tâm, những tiểu kiến hôi này há lại có thể nhìn thấu bí pháp của chuột gia gia ngươi? Ngươi cứ việc yên tâm xem cuộc vui đi.” Mặt Lão Bạch tràn đầy tự tin vỗ ngực nói.

Nghe được Lão Bạch bảo đảm, Dạ Thất Thất yên tâm, theo trên cao nhìn xuống một màn hỗn loạn trước phá tháp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.