Tâm Hữu Bất Cam

Chương 17: Chương 17




Hàn Tranh cường điệu nhìn Trần Uyển Di, sáp lại gần… Nhỏ giọng hỏi một câu: “Phía trên cô có người?” Hàn Tranh nhíu mày đi đến sau xe, nhìn đại khái tình trạng đuôi xe bị tông vào, tình huống coi như tạm tạm, chỉ đụng nát một cái đèn sau.

Hàn Tranh lắc đầu, “Chậc chậc” hai tiếng, đi đến trước cửa xe chiếc BMW M3, giơ tay gõ hai cái xuống cửa sổ.

Qua một lúc, cửa kính xe chậm rãi mở ra, Hàn Tranh nghiêng thân mình dựa vào, mắt đánh giá người phụ nữ ngồi ở ghế điều khiển có chút hoảng sợ quá độ này, khóe môi kéo ra một tia cười lạnh: “Mỹ nữ, cô chạy xe cái kiểu gì vậy, đem đường thành hoa viên sau nhà mình sao?”

Trần Uyển Di hôm nay cũng thật là buồn bực, vốn tưởng rằng có thể nương theo tuyến vú tăng sản làm cho Tô Dần Chính yên yên đẹp đẹp ở với mình, không nghĩ qua giữa trưa ngày hôm nay Tô Dần Chính lại chả hiểu làm sao đem ả gạt sang một bên, hôm nay cùng Triệu Tử Lam đi quán bar uống chút rượu trở về, trên đường lại gặp gỡ cái chuyện vặt này.

Kỳ thật vừa nãy tông vào đuôi xe vốn có thể tránh không phát sinh, có thể ngay tại thời điểm thắng xe ả đột nhiên sinh ra cái ý niệm ngây thơ như vậy trong đầu, ả nghĩ làm chút chuyện để cho Tô Dần Chính biết chút.

Nói ra, Trần Uyển Di luôn luôn là tự tin, nhưng ả lại bắt bí không được Tô Dần Chính cái người này, hắn có thể một giây trước còn đối với ả dịu dàng đến cực điểm, một giây sau lại coi ả như rác.

Trần Uyển Di khát vọng bị đàn ông chinh phục, sau đó hiện giờ ả hoàn hoàn toàn bị Tô Dần Chính chinh phục, ả bi thương phát hiện bản thân lại chinh phục không được Tô Dần Chính.

Vừa mới bắt đầu Trần Uyển Di cảm thấy mình chính là bị tiền củaTô Dần Chính chinh phục, như vậy cũng tốt, tiền sắc giao dịch, sáng tỏ đơn giản, nhưng mà theo bản thân đối với đoạn cảm tình này lo được lo mất, ả mới phát hiện mình sớm đã xâm nhập vào vũng bùn tình cảm.

Chưa từng có một người đàn ông nào cho ả cảm thụ như vậy, cho dù chỉ cùng hắn chỉ nán lại một giây, ả cũng thấy được mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên toàn thế giới.

Lúc vừa nãy cùng Triệu Tử Lam uống rượu, tuy rằng ả cùng Triệu Tử Lam đều bị người bao dưỡng, nhưng cảm giác về sự ưu việt trong lòng Trần Uyển Di không phải chỉ một chút, Tô Dần Chính các phương diện khác đều mạnh hơn ông già Đài Loan kia của Triệu Tử Lam, hơn nữa ả cho rằng mình là yêu Tô Dần Chính , tuy rằng ả không xác định Tô Dần Chính có yêu mình hay không, nhưng ả vẫn là cho rằng mình ở trong lòng Tô Dần Chính là có vị trí, ả từng điều tra qua tất cả phụ nữ cùng Tô Dần Chính từng có quan hệ mờ ám, so sánh, ả cùng Tô Dần Chính thời gian là lâu nhất .

Phát hiện vừa kinh ngạc vừa vui mừng này làm cho Trần Uyển Di hưng phấn không thôi, tuy rằng ả buồn rầu con đường ‘chuyển chính’ của mình còn xa xăm tít mù, nhưng ả là tình nhân Tô Dần Chính kết giao lâu nhất, điểm ấy mang đến cho ả cảm giác về sự ưu việt, đã làm cho Trần Uyển Di cảm thấy hết sức hạnh phúc, ít nhất ả so với vợ của Tô Dần Chính hạnh phúc hơn nhiều lắm.

Trần Uyển Di ổn định tâm thần, từ của sổ xe ló ra nhìn tình huống tông vào đuôi xe, giật nhẹ miệng: “Giải quyết riêng đi, anh ra cái giá, không cần quá phận là được rồi.”

Hàn Tranh bỗng nhiên cười, nhìn chằm chằm Trần Uyển Di: “Giải quyết riêng?”

Trần Uyển Di ngẩng đầu nhìn Hàn Tranh, chỉ coi anh là một phú nhị đại muốn mượn việc này thông đồng phụ nữ, lại ló mắt nhìn xe anh, Phaeton, ha ha, thật là có chút tiền tươi.

“Bằng không anh muốn như thế nào?” Trần Uyển Di mặt lộ vẻ tươi cười, “Tôi bề bộn nhiều việc, cũng không có thời gian theo hầu.”

“Đúng nha, cô bề bộn nhiều việc.” Nét tươi cười trên mặt Hàn Tranh không rõ, anh đột nhiên tiến lên tới gần Trần Uyển Di, sau đó hít hít cái mũi, nụ cười trên mặt càng phát ra sáng lạn , “Uống rượu lái xe, cô thật đúng là ngang ngược a…”

Trần Uyển Di có chút thẹn quá thành giận, nhíu mày: “Anh đừng nên quá phận, nếu thật muốn làm ầm ĩ, coi chừng chịu không nổi.”

Hàn Tranh cường điệu nhìn Trần Uyển Di, sáp lại gần… Nhỏ giọng hỏi một câu: “Phía trên cô có người?”

Chu Thương Thương theo cửa kính xe ló ra nhìn nhìn tình huống, sau đó mở cửa xuống xe, cô đi đến trước mặt Hàn Tranh, nhìn người phụ nữ trên chiếc BMW này, sau đó hỏi Hàn Tranh: “Thập Nhất, xử lý việc này như thế nào?”

“Uống rượu lái xe đấy, anh cảm thấy vẫn là giao cảnh sát giao thông xử lý đi.” Hàn Tranh nói với Chu Thương Thương, “Bên ngoài nóng, nhanh lên xe đi.”

Chu Thương Thương cười nhẹ: “Em chờ cảnh sát chung với anh.”

Trần Uyển Di có chút nóng nảy, ả là một nhân vật của công chúng, sự cố giao thông như vậy không lớn không nhỏ, nhưng uống rượu lái xe là cái vấn đề lớn, ả chịu đựng tức giận, cười cười với Hàn Tranh: “Tông vào đuôi xe thôi mà, để cho cảnh sát tham rất phiền phức, anh đẹp trai, tôi không lừa anh, Lý cục trưởng phụ trách khu này còn phải kêu chồng tôi một tiếng anh, tôi nói cho anh biết việc này nếu đưa ra giải quyết chung, anh thật đúng là chiếm không được lợi lộc gì.”

Chu Thương Thương có chút buồn cười nhìn Hàn Tranh: “Thập Nhất, tự anh xem làm đi, em lên xe trước.”

Hàn Tranh gật gật đầu: “Trong xe bên trái có máy chơi game anh mới mua, em chơi trước đi.”

Chu Thương Thương gật gật đầu, trước khi rời đi lại nhìn Trần Uyển Di.

Trần Uyển Di nhấn kèn trong xe, ý bảo Hàn Tranh nhanh chút đưa ra thái độ.

“Lý cục trưởng?” Hàn Tranh thu thu ánh mắt, sau đó thần sắc giật mình nhìn Trần Uyển Di, “Hay là chồng cô là Lý Cương?”

Trần Uyển Di sắc mặt khẽ biến, không hề để ý tới Hàn Tranh, sau đó lấy ra di động bấm gọi đi, vốn nghệ sĩ gặp gỡ loại sự tình này đầu tiên khẳng định là gọi điện thoại cho người đại diện của mình, Trần Uyển Di người đầu tiên nghĩ đến là Tô Dần Chính, ả hôm nay đã gọi Tô Dần Chính vài lần đều bị cắt đứt, lần này ả vốn ôm tâm tính tìm may, không nghĩ tới lại thông máy.

“Dần Chính, em xảy ra tai nạn xe cộ…” Một giây trước còn ác độc nói chuyện, giây tiếp theo mặt lại toát ra vẻ phụ nữ yểu điệu.

Từ đầu tới đuôi, Hàn Tranh vẫn mặt không chút thay đổi nhìn Trần Uyển Di không ngừng khóc kể với cái di động, nhưng thời điểm nghe tới người phụ nữ này thực kêu ra tên cái người kia, trong mắt anh ngay lập tức toát ra một đám lửa.

“Dần Chính, anh có thể lại đây một chuyến hay không, đối phương thật không phân rõ phải trái, em thật không có biện pháp giải quyết …”

Hàn Tranh chỉ cảm thấy bản thân lúc này máu huyết sôi trào, không thể ức chế phẫn nộ giống như thủy triều đang bao phủ anh, anh có chút khống chế không được từ trong tay Trần Uyển Di đoạt qua điện thoại.

“Dần Chính, là tao.” Hàn Tranh sau khi bình tĩnh tâm tình, “Tao chính là cái người không phân rõ phải trái trong miệng người phụ nữ kia, vừa mới nãy xe người phụ nữ của mày tông vào đuôi xe tao, còn có, Thương Thương cũng ở trong xe.”

Hàn Tranh trừng mắt nhìn Trần Uyển Di, đi đến một bên nghe điện thoại.

“Mày hỏi tao Thương Thương thế nào?” Hàn Tranh nhịn không được cười nhạo ra tiếng, “Dần Chính, không phải tao chèn ép mày, mày có mặt mũi hỏi cái này sao?” Nói xong, cúp điện thoại, Hàn Tranh đi trở về, khống chế không được tính tình mà đem di động trả lại cho Trần Uyển Di.

Trần Uyển Di ù ù cạc cạc nói: “Bệnh thần kinh hả!”

Hàn Tranh cười nhạo, đi đến trước mặt Trần Uyển Di, hỏi: “Tô Dần Chính là chồng cô?”

Trần Uyển Di nghiêm mặt không nói lời nào.

Hàn Tranh ói ra mấy hơi tức giận, sau đó xoay người từ trên cao nhìn xuống Trần Uyển Di: “Tôi thật đúng là lần đầu tiên thấy người giống như cô vậy —— thứ đàn bà —— đê tiện.” Nói xong, cười lạnh xoay người, đi trở về trước xe mình, lên xe, đóng cửa xe.

“Giải quyết như thế nào?” Chu Thương Thương quay đầu hỏi Hàn Tranh.

Hàn Tranh không nói lời nào, qua một lúc, rầu rĩ trả lời: “Giải quyết riêng.”

Chu Thương Thương “Ah” một tiếng, sau đó cúi đầu.

Toàn bộ thùng xe đột nhiên trở nên tĩnh lặng, qua thật lâu sau, Chu Thương Thương từ từ mở miệng: “Thập Nhất, người phụ nữ vừa rồi em nhận ra được.”

Hàn Tranh nắm tay lái, sắc mặt khó coi đến rối tinh rối mù.

Chu Thương Thương cố nở nụ cười nhẹ, sau đó quay đầu hỏi Hàn Tranh: “Anh nói cô ta xinh đẹp hay là em xinh đẹp?”

Hàn Tranh lạnh nghiêm mặt: “Đừng hỏi như vậy.”

Chu Thương Thương nhẹ dựa vào ghế xe, cúi đầu cười, thần sắc đã có chút suy sụp yếu đuối: “Thập Nhất, anh nói hai người cùng một chỗ lâu, có phải sẽ từ tình yêu biến thành tình thân hay không?”

Hàn Tranh thanh âm nặng nề: “Anh không biết.”

Chu Thương Thương nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, ven đường một loạt quảng cáo xếp sau vành đai xanh, một loạt quảng cáo lộ thiên của Tô thị lướt qua cực nhanh rồi biến mất trước mắt Chu Thương Thương, sau đó lại lần nữa nhảy vào trong mắt cô, rồi biến mất…

———

Chu Thương Thương là sau khi tốt nghiệp đại học mới biết được cuộc sống của Tô Dần Chính có bao nhiêu quẫn bách.

Khi đại tam cô từ trong Tống gia chuyển ra ngoài, sau khi Tô Dần Chính biết việc này, hàng tháng trừ bỏ gửi quà cho cô, còn định kỳ gửi đến cho cô một khoảng tiền.

Tô Dần Chính ở trong điện thoại nói với cô: “Bà xã, anh nuôi em.”

Khi đó Chu Thương Thương thật sự không biết phần mềm của Tô Dần Chính mới thiết kế bị người ta đạo danh, cũng không biết hắn mới từ chức ở công ty, càng không biết thời điểm Tô Dần Chính nói với cô “Bà xã, anh nuôi em.” Toàn thân trên dưới chỉ có 500 đồng tiền.

Chu Thương Thương sau khi tốt nghiệp đại học liền lập tức chạy vội đến Bắc Kinh tìm Tô Dần Chính, ngày hè chói chang, cô ngồi ở cửa chờ Tô Dần Chính, kết quả chờ được một người đàn ông nhanh nhẹn dũng mãnh, anh ta nói cho cô Tô Dần Chính sớm đã chuyển đi rồi.

Chu Thương Thương gọi điện thoại cho Tô Dần Chính, một giờ sau, Tô Dần Chính vội vàng chạy tới.

Tô Dần Chính so với lần trước gặp mặt vừa gầy, vừa đen, Chu Thương Thương có chút hiểu được, giơ giơ nụ cười lên trên mặt: “Dần Chính, em với anh một đường cố gắng lên nào.”

——————————————————————

Khi Chu Thương Thương về nhà tiểu bảo mẫu nói cho cô: “Tô tiên sinh đã trở lại.”

Chu Thương Thương lên lầu, quả nhiên thấy Tô Dần Chính ngồi trong phòng sinh hoạt xem tivi, hắn đã tắm rửa xong, mặc áo ngủ vải bông màu lam, tóc có chút ẩm ướt, hẳn là không dùng máy sấy.

Phòng khách nhỏ chỉ mở một cây bên đặt dưới đất cạnh sô pha, ngọn đèn màu da cam bao phủ Tô Dần Chính trong vòng sáng hình tròn, sườn mặt anh tuấn như trước ánh trong một mảnh màu sắc da cam, có vẻ mê ly lại mơ hồ.

Tô Dần Chính thấy cô trở về, cầm lấy điều khiển từ xa ấn tắt màn hình tivi.

“Đã trở lại?” Tô Dần Chính nhìn về phía cô, mở miệng.

Chu Thương Thương gật đầu, sau đó vào phòng ngủ tắm rửa, ở dưới vòi hoa sen dùng nước ấm cọ rửa hết nửa giờ, khi đi ra làn da bị nước ấm xông hồng hồng, cả khuôn mặt cũng đỏ ửng theo.

Chu Thương Thương ngồi ở trước bàn trang điểm sấy tóc, lúc gội đầu quên dùng đồ bảo hộ tóc, tóc có chút rối, khi cô đang muốn lấy tay chải xuôi, một bàn tay đã phủ lên đầu cô.

Bóng ma phía sau như là đặt Chu Thương Thương ở trong lòng, gắn bó không thông khí đến khó chịu.

Tô Dần Chính từ bàn trang điểm lấy ra một cái lược sừng, trầm mặc chải tóc cho Chu Thương Thương, qua một lúc, lại lấy máy sấy Chu Thương Thương cầm trong tay qua, vừa sấy vừa chải đầu.

Chu Thương Thương vẫn ngồi không nhúc nhích, cho đến khi Tô Dần Chính mở miệng nói chuyện.

“Thập Nhất đã trở lại sao?”

Chu Thương Thương im miệng không nói.

Tô Dần Chính lại tiếp tục hỏi: “Nó nhìn rất không tệ đi.”

Chu Thương Thương bỗng nhiên đứng lên: “Tô Dần Chính, đừng làm cho tôi ghê tởm anh.”

Tô Dần Chính nhún nhún vai, đôi mắt hắn lóng lánh nhìn cô, đột nhiên nói một câu: “Thương Thương, chúng ta hình như thật lâu không làm.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.