Tẩm Thất Mỹ Lang

Chương 49: Chương 49




Hoắc Mẫn Lăng cũng không có biểu hiện ra nhiều vui sướng cùng kinh ngạc, hoặc là nói hắn căn bản là không có cảm xúc thừa nhận hay kinh ngạc……[- -+?], cũng có lẽ là hắn thần kinh thật sự quá trì độn……

Mi mắt nhất thùy, Hoắc Mẫn Lăng quay đầu tiếp tục vân đạm phong khinh (điềm nhiên), coi như cái gì cũng đều chưa có phát sinh qua, lại đối diện với gương, thong thả xoát xoát, đem miệng xoát đến tràn đầy vị lạnh của bạc hà.

Gương mặt xinh đẹp không có mang viền vàng kính mắt vẫn như cũ dựa lên trên bờ vai không rộng không lớn, phượng nhãn loan loan, mỉm cười mà tham luyến nhìn người tự nhiên mà đáng yêu bên cạnh, tựa hồ cũng không bởi vì thái độ hờ hững của Hoắc Mẫn Lăng mà cảm thấy sinh khí.

Ôm con mọt sách nhỏ làm cho hắn tưởng niệm đã lâu, Phương Vu Hi đảo qua bên mặt sườn, mũi cao, môi hồng, đều cảm thấy có nhìn bao nhiêu cũng không đủ……

Đang lúc hai người tư thế ái muội đứng ở buồng vệ sinh, một đôi tay khác đồng dạng xinh đẹp cũng vòng lên thắt lưng thon gầy của Hoắc Mẫn Lăng.

“Ân…… Tiểu Tứ mắt, bổn thiếu gia muốn tắm rửa……” long mâu còn đang nhắm chặt, Hàn đại thiếu gia bán mộng bán tỉnh đem cằm để lên một bên vai của Hoắc Mẫn Lăng, nhu nhu mắt, mờ mịt thì thào.

Ân…… Thật thoải mái……

Ngửi được bạn mùi bạc hà thơm ngát thản nhiên, Hàn Kì nhắm mắt không ngừng dùng hai má cọ cọ cái áo ngủ chất lượng không quá tốt kia, vẫn hướng tới giữa cái cổ và vai chôn sâu.

Khi chóp mũi chạm được đường cong giữa cổ, khuynh hướng cảm xúc mềm mại làm cho Hàn Kì hơi hơi mở mắt, trong tầm mắt bán mị không lớn, nhìn đến một mảnh da thịt trắng noãn nộn, cùng đường cong ngượng ngùng mà thuần mỹ, còn có…… hé ra khuôn mặt đáng giận từ nhỏ đến lớn hắn đều tuyệt đối tuyệt đối không quên!!?

Mãnh liệt bừng tỉnh, Hàn đại thiếu không dám tin nhìn cái đầu đang cúi lên bên vai kia của Hoắc Mẫn Lăng, mái tóc đen nửa rũ, phượng nhãn khiến thảo nhân ghét, biểu tình âm hiểm, hỗn đản……

“Họ Phương?!!! Ngươi sao lại trở về?!!” Mạnh mẽ ngẩng đầu lên, Hàn Kì tĩnh mắt, nhìn gương mặt hé ra siêu nhàn nhã, trên mặt biểu tình nháy mắt biến thành đen.

“Những lời này của ngươi là ý gì?” Phượng nhãn không vội không nhanh rời đi Hoắc Mẫn Lăng, nghi ngờ quét về phía Hàn Kì phản ứng kỳ quái.

“Ta……” Một chữ phun ra miệng, Hàn Kì lại nói không nên lời một cái nguyên cớ. Chỉ có thể giương mắt nhìn nhìn một bộ biểu tình ‘Trở về chính là đương nhiên’ của Phương Vu Hi.

Hắn…… Hắn chính là không muốn…… Tuyệt không muốn họ Phương này trở về a! Chán ghét, trở về làm cái gì, tên gia khỏa này đã quay về, vậy Tiểu Tứ mắt sẽ lại đem tinh lực phóng tới trên người họ Phương …… Vậy hắn đâu? Hắn phải làm sao đây…… Căn bản không có một chút phần thắng……

Đứng ở trong phòng tắm, gắt gao bắt lấy cánh tay Hoắc Mẫn Lăng, bộ dáng sợ phải bỏ lỡ. Hàn Kì miệng giật giật, tên nam nhân siêu cấp tự kỷ này, lần đầu tiên cảm thấy không có tự tin như vậy……

“Chuyện xong xuôi, đương nhiên phải về đây……” Nhìn Hàn Kì một bộ dáng không tình nguyện, Phương Vu Hi cũng không khá hơn, dù sao hắn cũng không thích tên gia khỏa này đứng ở nơi đây……

Vừa dứt lời, phượng nhãn nhắm đến đôi tay của Hàn Kì vẫn còn đặt trên người Hoắc Mẫn Lăng, tư thế kia vô cùng thân thiết, làm cho hắn thực khó chịu……

“Này……”

“Ân?”

“Tay, lấy ra.”

“Cái gì?” Hàn đại thiếu sửng sốt, nhìn vẻ mặt Phương Vu Hi khó chịu, lại thuận theo tầm mắt chuyển qua đôi tay của mình đang nắm chặt Hoắc Mẫn Lăng, nhướng mày, vì mệnh lệnh mang độc chiếm vừa rồi của Phương Vu Hi, nghiến răng nghiến lợi phản bác.

“Vì cái gì phải buông ra?” Hắn mới không sợ gia khỏa này….. Hàn Kì oán hận nhướng đầu trả lời, trong tay lại làm càn đem Hoắc Mẫn Lăng hướng bên này của hắn kéo đi. Hừ! Hắn không lấy ra, còn muốn ôm gắt gao ……

“Ngươi ──” Nhìn hành động thị uy của Hàn Kì, phượng nhãn nhíu lại, ánh mắt nguy hiểm khoảnh khắc toàn bộ bắn tới trên người Hàn Kì. Tay vòng qua cái eo nhỏ cũng tăng thêm lực đạo, đem chính mình càng nhanh tựa vào trên người Hoắc Mẫn Lăng.

“Buông tay ──”

“Không ── buông ──”

“Vì cái gì không buông?”

“Vậy ngươi vì cái gì không buông?”

“Ta thích!”

“Ta cũng thích!”

“Đừng học ta nói chuyện!”

“Ai học ngươi! Ngươi mới là buông tay!”

“Mau buông! Ngươi không phải không thích Mẫn Lăng sao?”

“…… Ai nói không thích lại không thể ôm?”

“Không thích vì cái gì còn muốn ôm?”

“Này…… Dù sao ta vì cái gì phải buông tay?!”

“Buông ra!”

“No!”

…………

……

Ngửa đầu xúc xúc cổ họng,‘Cô lỗ cô lỗ’ vài tiếng tẩy trừ phao phao của kem đánh răng trong khoang miệng, Hoắc Mẫn Lăng vẻ mặt bình thản, trong tiếng khắc khẩu, hắn dường như loáng thoáng thấy được đống bài tập tham khảo dày cộm……

Một ngày mới, một vòng mới, trong LM học viện tựa hồ đặc biệt náo nhiệt, giống như tân học kì vừa mới bắt đầu, nơi nơi là bóng dáng líu ríu thành tụm.

………………………

“Mẫn Lăng ────” Vui vẻ ôm lấy người đang ngơ ngác trước thân, Lưu Viễn Phi mừng rỡ.

Cuối cùng cũng có thể cố lấy dũng khí gặp Mẫn Lăng, từ sau một hồi đấu bóng lần trước, hắn vẫn buồn bực không vui đã lâu, hắn luôn cho rằng Mẫn Lăng đã thay lòng đổi dạ, muốn đứng ở bên người hai ác lang kia cho nên mới ném quả bóng đó, hắn chỉ cảm thấy Mẫn Lăng đã không thích hắn ……

Nhưng sau đó nghĩ nghĩ, cảm thấy mình sao có thể nổi giận như vậy, tình yêu hẳn là nên chủ động nắm chắc, mặc kệ Mẫn Lăng có thích hắn hay không, hắn cũng muốn thử một lần a, tối thiểu, có thể làm cho Mẫn lăng biết tâm ý của mình, cho dù bị cự tuyệt cũng không tiếc ……

“Mẫn Lăng, ta rất nhớ ngươi nga, lâu như thế không thấy, ngươi sao không tới tìm ta?!” Lưu Viễn Phi gắt gao ôm Hoắc Mẫn Lăng vẫn không có phản ứng, vờ tức giận thầm oán.

“Úc, thực xin lỗi, bởi vì gần đây quá nhiều chuyện, cho nên đã quên.” Cằm để ở trên vai Lưu Viễn Phi, Hoắc Mẫn Lăng áy náy nói.

“Đã quên?” Có chút thương tâm, biết Hoắc Mẫn Lăng sẽ không nói dối, đáp án này làm cho hắn thương tâm mà lại chân thật, làm cho Lưu Viễn Phi không khỏi ảm đạm.

“Ân, thực xin lỗi nga……” Hoắc Mẫn Lăng nghe thanh âm mất mát của bạn tốt, trong lòng áy náy lên.

“Vậy ngươi phải làm sao an ủi ta?” Lưu Viễn Phi cũng không thèm để ý ánh mắt quái dị từ chung quanh phóng tới, ôm Hoắc Mẫn Lăng, bắt đầu nghĩ tới việc bồi thường.

“An ủi?”

…………

……

“Bực nha…… Lại là cái tên gia khỏa kia……” Đứng ở một bên cách đó không xa, nhìn hai người đang ôm nhau phía trước.

Nhị thiếu rất là khó chịu.

“Đều là ngươi, chậm như vậy.” Thản nhiên nói, ánh mắt tuy rằng vẫn lăm lăm phía trước, nhưng trong lời nói không bỏ qua trách cứ ai kia……

“Cái gì? Họ Phương, ngươi còn dám nói, còn không phải đều là bởi vì ngươi……” ‘Ai kia’ vừa nghe, long mâu không phục trừng Phương Vu Hi. Họ Phương này…… Hừ, nói cứ như không có phần của hắn……

“Tốt lắm, hiện tại không có thời gian cùng ngươi tranh……” giọng điệu vẫn là đạm mạc như trước, mặt không chút thay đổi nhìn vẻ mặt cao hứng phấn chấn của Lưu Viễn Phi, trong phượng nhãn hiện lên rất nhiều khó chịu không vui.

“Hiện tại quan trọng hơn, là đem cái tên gia khỏa kia tách ra……”

“Ân……” Đang lúc Lưu Viễn Phi cúi đầu nghĩ nên an ủi cái gì thì tốt, trên vai bỗng nhiên bị người hung hăng vỗ.

“Này, đồng học.” Ngữ khí không tốt, thanh âm thô ráp, làm ngực Lưu Viễn Phi đã qua một năm ở LM phát lạnh.

“Ách?” Mạnh mẽ quay đầu, nhìn hai bóng người cao lớn phía sau, lại đem ánh mắt liếc nhìn, lập tức ngừng lại ở hai chữ (theo tiếng trung) ‘Tác phong và kỷ luật’ trên tay áo của họ.

Cái gì? Ủy viên tác phong và kỷ luật?

“Đồng học, thỉnh không cần ở trên hành lang ấp ấp ôm ôm một người, đây thực không phù hợp với tác phong trường học.” Người đứng một bên nghiêm cẩn nói, còn đẩy đẩy kính mắt đang thiểm lóe âm quang.

“Cái gì…… Cái gì?” Lưu Viễn Phi nhíu nhíu mày, trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người.

“Có cái gì nói đi ra chỗ giáo vụ nói đi.” Không đợi Lưu Viễn Phi phát biểu xong ý kiến của mình, hai người liền một người một bên tha hắn ra tách khỏi Hoắc Mẫn Lăng, tựa hồ thật muốn đem hắn mang đi.

“Ân? Da?=,=…… Uy uy uy……” Lưu Viễn Phi nhìn Hoắc Mẫn Lăng cách mình càng ngày càng xa, không thể bấu víu.

“Đi thôi.” nhị thiếu vẫn oa ở một bên không biết từ lúc nào đã chạy đi ra, túm trụ tay Hoắc Mẫn Lăng, mỉm cười nhìn Lưu Viễn Phi vô tội bị mang đi.

“Di?=,=! Không đúng nha, vì cái gì bọn họ có thể tay cầm tay…… Sao không bắt bọn họ!?” Nhìn nhị thiếu vẻ mặt âm hiểm, Lưu Viễn Phi ngẩn người, nhìn hai người đem Hoắc Mẫn Lăng lôi đi, không khỏi bất mãn hét lớn.

Bất quá, mặc hắn có kháng nghị thế nào cũng sẽ không có người đến chủ trì chính nghĩa ……

Bởi vì trong LM học viện, hội trưởng hội học sinh chính là chân lý……

Ngồi ở văn phòng, sửa sang lại văn kiện hồ sơ, ánh mắt hai vị hội trưởng cũng chốc chốc lại vô tình dừng ở bóng dáng ngồi bên cạnh bàn tiếp đãi chuyên tâm tính toán đề mục.

Chống má, trên mặt Phương Vu Hi lộ ra một cái thản nhiên tươi cười.

Lúc công tác có con mọt sách nhỏ bồi ở bên người, cảm giác khá tốt nga……

Bất quá nếu như vậy, tựa hồ thực dễ dàng phân tâm……=.=||

Phượng nhãn cũng không biết mình dừng lại ở bóng dáng kia đã bao nhiêu lần, văn án ở trước mặt cũng vẫn không bay qua được bao nhiêu trang.

Ai…… Thật sự là họa thủy……

Bên môi thoáng giơ giơ lên, Phương Vu Hi nhịn không được bật cười vì so sánh của mình đối với Hoắc Mẫn Lăng.

Bất quá, họa thủy như vậy, thật sự là tốt lắm a……

Lưu luyến lại liếc mắt nhìn Hoắc Mẫn Lăng thêm một cái, cúi đầu, vừa phải bắt đầu đối mặt với văn kiện phiền chết người.

Sách, đau đầu chết được……

Buông bút, tựa vào ghế, Hàn Kì nhay nhay cái trán ẩn ẩn phát đau. Say rượu quả nhiên không tốt……

Đến bây giờ đầu còn đau muốn chết……

Cầm lấy chén trà thổi thổi đưa lên cái miệng nhỏ, đau đớn khó chịu mới có điểm vơi bớt.

Long mâu dừng một chút, tự nhiên mà rơi xuống người Hoắc Mẫn Lăng trên sô pha cách mình không xa.

Tiểu Tứ mắt……

Đúng rồi, tối hôm qua hắn uống rượu, dường như đã làm chuyện gì đi……

Ân, nhưng sao cái gì cũng không nhớ cả a?

Nhức đầu, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một chút trí nhớ trắng bệch, Hàn Kì có tiếp tục thế nào cũng nghĩ không nổi chuyện phát sinh tối hôm qua.

Hắn luôn cảm thấy, nhất định, tối hôm qua nhất định là có chuyện gì đó đã xảy ra!

Nhưng rốt cuộc là cái gì a? Sẽ không phải là hắn phát ra rượu điên đi……[- -+ cũng không kém nhiều lắm……]

Tiểu Tứ mắt kia có thể biết hay không a?

Nghĩ như vậy, mang theo tâm lý tò mò, Hàn Kì thừa dịp Phương Vu Hi không chú ý, chậm rãi na đến bên cạnh Hoắc Mẫn Lăng.

“Này, Tiểu Tứ mắt……” Cúi đầu hạ thấp thanh âm, sợ làm ồn mà đem Phương đại hội trưởng hoàn hồn, Hàn Kì lại thật cẩn thận.

Hoắc Mẫn Lăng chống cằm hết sức chăm chú nhìn đề mục làm sao nghe được, mặt vẫn như trước không rời đi sách tham khảo.

Sách…… Này Tiểu Tứ mắt……

Long mâu mị mị, Hàn Kì thật sự là khí cực. (=bùng phát =]])

Song chỉ kẹp lấy hai má phấn nộn, oán hận đem kia khuôn mặt nhỏ nhắn dời lại đây.

“Tiểu Tứ mắt……” Hắn xả, hắn dùng lực xả.

“Ân? A……” Trên mặt đau đến muốn chết, Hoắc Mẫn Lăng bất đắc dĩ chỉ có thể đem tinh thần rút trở về, nhìn Hàn đại thiếu ở đối diện vẻ mặt căm giận, hảo không yên lòng.

“Chậm chút rồi xem, ta hỏi ngươi trước……” Một tay đem sách tham khảo kéo đến bên cạnh, Hàn Kì nhướng về trước, dán sát mặt Hoắc Mẫn Lăng khẽ hỏi.

Hoắc Mẫn Lăng nhìn sách tham khảo của mình lại bị lôi đi, chỉ phải bất đắc dĩ chờ vấn đề Hàn đại thiếu gia muốn hỏi.

“Ta hỏi ngươi nga…… Tối hôm qua…… Có hay không phát sinh chuyện gì?” Chần chờ xong, Hàn đại thiếu đầy cõi lòng chờ mong hỏi.

“Ân?” Hoắc Mẫn Lăng sửng sốt, đẩy đẩy kính mắt, vẻ mặt tựa hồ có chút do dự,“Thật sự phải nói?”

“Ai nha! Đương nhiên, Tiểu Tứ mắt ngươi thực vô nghĩa!” Hàn Kì thật muốn một phen vuốt ve cái đầu ngơ ngác kia, xem biểu tình của tiểu tử này, tối hôm qua khẳng định là đã có sự tình xảy ra! Chuyện gì a? Gấp chết hắn ……

“Nga……” Hoắc Mẫn Lăng hiểu biết lên tiếng, nhìn Hàn Kì, do dự xong mới thấp đầu, chậm rãi nói:“Tối hôm qua nga…… Ta không biết ngươi vì cái gì muốn áp ta……”

Ân? Con tôm? Chờ một chút……

Vừa nghe đến đó, Hàn đại thiếu vẻ mặt chờ mong bỗng nhiên biến sắc.

“Chờ một chút, ngươi vừa rồi nói cái gì? Ta…… Áp ngươi?” Tim đập bỗng nhiên gia tốc, lỗ tai Hàn đại thiếu áp sát, còn tưởng rằng mình nghe lầm, thế là lại xác nhận một lần.

“Ân, đúng vậy.” Hoắc Mẫn Lăng gật gật đầu, hắn làm sao hiểu được loại chuyện này, chỉ là cảm thấy người ta nếu đã hỏi thì cứ nói, thế là liền không hề giữ lại đem chuyện đã xảy ra tối hôm qua một chữ không sót thuật lại cho Hàn đại thiếu của chúng ta đã bắt đầu yy (=dâm đãng=]]) ảo tưởng……

“Rồi sau đó ngươi liền cắn miệng ta……” Chỉ chỉ môi mình, bộ dáng Hoắc Mẫn Lăng nói vô cùng đơn thuần nga, còn vẻ mặt lại thực nghi hoặc. Lại không biết một câu nói này của mình đã làm cho Hàn đại thiếu giống như núi lửa cực nóng, hỗn thân từng chút một trở nên nóng bỏng.

Cắn miệng? Hắn không có nghe sai đi…… vậy sẽ là kiss xuống?

Tim đập càng lúc càng kịch liệt, bỗng nhiên nhớ tới sự tình tựa hồ còn chưa có nói xong, chẳng lẽ phía dưới còn có chuyện càng nóng bỏng?……=,=……

“Rồi thì sao? Rồi xảy ra chuyện gì?” Đã có điểm cầm giữ không được, một tay nắm phía sau sô pha chống đỡ, Hàn Kì nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt không tự giác ngay tại trên người Hoắc Mẫn Lăng sỗ sàng quét tới quét lui xem xét……

“Rồi ngươi mới liền cắn nơi này của ta……” Hoắc Mẫn Lăng hồi tưởng, tiếp đó lấy ngón trỏ của bàn tay đang cầm bút ra, theo chỗ vành tai từng chút từng chút đi xuống. Trong miệng còn không quên niệm ‘Nơi này, nơi này’…… Làm cho Hàn đại thiếu hiểu biết rõ ràng hơn……

Khi ngón trỏ cuối cùng dừng lại ở chỗ hồng nhũ trước ngực, Hàn Kì vẫn đang tiếp tục xem xuống dưới bỗng nhiên trên lỗ tai một mảnh phát nhiệt, khuôn mặt tuấn tú khẩn trương còn hồng hơn so với thái dương công công, máu trong cơ thể tựa như bị nấu lăn, trời ạ! Sao lại như vậy…… Cư nhiên làm loại sự tình này…… Hảo phiến tình a!!!!……

Nam sinh tuổi trẻ khí thịnh, làm sao kinh được dụ hoặc như vậy, trước khi tròng mắt còn chưa có rớt xuống, mũi bỗng nhiên nóng lên, cư nhiên………… Phun máu mũi……

…………

=,=…[ tác giả không nói gì……]

Này dường như cũng thực bình thường ……

“Nói như thế……” Hàn Kì tự hỏi.

Long mâu nhìn Hoắc Mẫn Lăng, đỉnh hạ phúc lại dấy lên dục hỏa, Hàn Kì chỉ thẳng về phía kính mắt kia, cư nhiên không sợ chết lớn tiếng nói:“Ta mặc kệ! Đều đã sờ hết sạch, xem hết sạch, hôn hết! Ngươi sẽ phải phụ trách với thiếu gia!!” (trình vô sỉ đã vượt mức thượng thừa=]]]]]]]]])

Chặn máu mũi, Hàn đại thiếu đứng lên chỉ thẳng Hoắc Mẫn Lăng, long trọng tuyên bố.

Siêu đại thanh âm tức thì truyền khắp toàn bộ văn phòng.

Kế tiếp, chính là một mảnh trầm tĩnh……

“Ba……” thanh âm bút trên tay rơi xuống, người vẫn đang vùi đầu ngẩng lên. Phượng nhãn nhất lăng, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời hàn khí tứ bố (phân bố tứ phía?=])……

“Cái gì?! Ngươi vừa rồi…… Nói cái gì?……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.