Tẩm Thất Mỹ Lang

Chương 50: Chương 50




Khoảng thời gian đi học, trong LM học viện trống rỗng một mảnh, chỉ có giờ dạy học trên sân thể dục mới truyền đến tiếng kêu la náo nhiệt.

Lâm viên được kết hợp bởi hiện đại cùng cổ điển, kiến trúc LM học viện đều là dựa theo nhất phái tổng hợp, làm cho người ta trước mắt sáng ngời.

Đứng nơi lầu cao, luôn ngẫu nhiên có thể thấy một rừng tùng xanh biếc đến từ thiên nhiên.

=,= đúng rồi, ta nói cái này làm gì… Cũng không phải muốn làm Lâm viên ………[ bị hớ ]

“Ngô!” một tiếng kêu rên thật mạnh vang lên, trên lưng Hoắc Mẫn Lăng bị đụng vào thứ gì đó dội ra. Ánh mắt vì chạy nhanh mà mị lên, tránh cho gọng kính bởi vì va chạm mà ép vào mắt thịt đau đớn.

Người phía trước quét mặt thoáng nhìn về phía sau, miệng khẽ mân nhưng không có nói chuyện, mà tiếp tục bước đi về phía trước.

Hoắc Mẫn Lăng ở phía sau bị gắt gao kéo cũng chỉ có thể theo bước chân kia, mặt nhăn nhó, rối ren bước theo bộ pháp vội vã phía trước.

Không biết Phương Vu Hi muốn đem hắn đi đâu, Hoắc Mẫn Lăng cũng một lời không hỏi, nhìn phong cảnh phía sau không ngừng lướt qua, bỗng nhiên phát hiện nguyên lai trong trường học lại có loại cây…..

Di? Vì cái gì hắn trước kia vốn không có phát giác a?

Còn chưa kịp làm cho hắn nghĩ đến vấn đề này, Hoắc Mẫn Lăng liền phát giác dưới hai bên nách bỗng nhiên xuyên qua cái gì đó, nhanh tiếp theo hắn đã bị người siêu không uổng lực ôm vào trong một cái phòng nhỏ xa lạ.

Phòng này thật sự rất nhỏ, tựa như một nửa độ rộng của hai cái hòm lớn bị phế bỏ quên, đỉnh chóp cao cao hẹp dài, chỉ có thể chứa được hai người là hắn và Phương Vu Hi.

Bị phóng tới tận cùng bên trong, phía sau là một cái khí cụ ngựa gỗ (bục để nhảy qua) dùng trong thể dục, trên mặt đệm an toàn chỉnh tề đặt ở trên ngựa gỗ tràn đầy tro bụi.

“Ba.” Cửa bỗng nhiên bị đóng lại, nhìn gương mặt xinh đẹp trước mắt vì nổi giận mà trở nên lạnh lẽo, Hoắc Mẫn Lăng ngơ ngác không có phản ứng gì.

“Ngươi này tiểu gia khỏa, ta phải nên làm sao nói ngươi đây……” Phương Vu Hi nhìn gương mặt đơn thuần hoàn toàn không có ý thức tạp chất, bất đắc dĩ thở dài.

Nhẹ nhàng đi qua, Phương Vu Hi yêu thương cẩn thận phủ lên hai má trên khuôn mặt, đầu ngón tay qua lại ma sát da thịt bên dưới thấu kính, phượng nhãn chớp mắt một cái, bị mê hoặc ……

Bỗng nhiên lấy lại tinh thần, khó chịu giải khai cổ áo chỉnh tề trên cổ mình, làm cho hầu kết có thể thông thuận phóng ra một ngụm ghen tị hờn dỗi …… Phải biết rằng khi hắn nghe được lời nói của tên gia khỏa họ Hàn kia, một cỗ khiếp sợ cùng phẫn nộ trào dâng làm cho hắn thật muốn lập tức đi giết người……

Tay bỗng nhiên tháo xuống đôi kính thật to của Hoắc Mẫn Lăng, nhìn khuôn mặt bình thường không có chút gì gọi là lực hấp dẫn, trong phượng nhãn lại tràn đầy tham luyến……

“Kính mắt……” Trước mắt một mảnh mơ hồ, Hoắc Mẫn Lăng đứng ở tại chỗ, bất mãn gọi kính mắt của mình.

Cái gì cũng nhìn không thấy, Hoắc Mẫn Lăng thực không có quen với thị giác như vậy, tuy rằng trên mặt vẫn như cũ là biểu tình thản nhiên, nhưng đôi mi thanh tú nhíu chặt đã nói lên hắn không thích như vậy.

Trước người dường như có cái gì đè xuống, một cỗ hương vị nam nhân thản nhiên xộc vào trong mũi, ngón tay ở trên gương mặt mình niết niết (xoa nắn) rồi hoạt vào sau cổ, không ngừng vuốt ve những sợi tóc sau gáy. Hoắc Mẫn Lăng chỉ cảm thấy đầu mình bị hơi hơi nhấc lên, tiếp theo là một cái bá đạo…… Hô hấp nhân tạo?[- -+……]

Phía sau bởi vì không ngừng ép xuống mà dựa vào mép đệm an toàn trên khí cụ thể dục, Hoắc Mẫn Lăng cứ như vậy mà nửa dựa nửa chống đỡ, cảm thụ nam nhân ở trong miệng mình một tấc một tấc đoạt lấy.

Lưỡi nam nhân thực nhuyễn (mềm), cũng thực nóng, khoang miệng còn lưu lại vị trà chiều vừa uống qua hôm nay, vị trà đăng đắng mà ngọt ngào, mang đến tư vị không đồng dạng với rượu……

Hai hàm răng ngơ ngác bị một đầu lưỡi linh hoạt tách mở, đầu lưỡi lười nhác nằm ở bên trong bị kẻ thù đột nhiên xâm nhập cắn phá đến rối tinh rối mù……

“Ngô……” Trong miệng bị đảo loạn hỏng bét, bị động theo tiết tấu của Phương Vu Hi mà rên rỉ, Hoắc Mẫn Lăng không rõ hai người kia vì cái gì thích cắn cái miệng của hắn như vậy, làm như vậy có cái gì được không? A gia cũng không nói qua với hắn miệng bị cắn nát phải dùng dược gì a……

Trong cổ họng không tự giác phát ra một tiếng than nhẹ, Hoắc Mẫn Lăng mặt nhăn mày nhíu, thanh âm kỳ quái này rốt cuộc là vì sao lại phát ra a ……

Khó có được tiểu ngốc tử này sẽ phát ra thanh âm như vậy, Phương đại hội trưởng đang hôn bất diệc nhạc hồ cũng ngoài ý muốn ở trên đôi môi đang giao triền kéo ra một cái tươi cười, thanh âm này tựa như giai điệu khích lệ hắn, đầu lưỡi dài rời khỏi, mỉm cười liếm liếm cánh môi hồng của Hoắc Mẫn Lăng sớm đã ướt đẫm.

Thấy lệ ti (sợi nước bọt) lóe sáng giữa hai cái miệng, Phương Vu Hi tâm tình tốt hắn lên. Phượng nhãn loan loan, cười nhìn đôi má hồng trước mặt hơi hơi suyễn động (thở dồn).

“Ân, Mẫn Lăng, nói cho ta biết, hắn hôn ngươi làm sao?” Cúi đầu, đôi môi đỏ mọng còn chưa cảm thấy mệt ở bên tai Hoắc Mẫn Lăng nghịch ngợm chuyển động, nhẹ nhàng thổi một ngụm ôn khí.

“Hôn?” Hoắc Mẫn Lăng nghi hoặc nhìn về phía Phương Vu Hi.

“Chính là…… Hắn cắn ngươi làm sao?” Nhịn không được lại ở trên mặt Hoắc Mẫn Lăng cắn một ngụm, Phương hội trưởng cười thay đổi một loại phương pháp giải thích khác.

“Nơi này?” Môi đỏ mọng hoạt đến vành tai lướt xuống cổ, mở miệng ra nhẹ nhàng mà hàm duyện lên những nơi còn lưu lại dấu vết.

“Ân.” Y theo trí nhớ, Hoắc Mẫn Lăng thành thật gật đầu.

Nơi bị Phương Vu Hi cắn giống như tối hôm qua, quái dị mà xa lạ …… Lạnh run……

Cổ phản xạ thoáng rụt lui, phản ứng đáng yêu làm cho Phương Vu Hi lại sung sướng, một bên trả thù tiểu gia khỏa này trong lúc hắn không có ở đây liền sơ ý bị người chiếm tiện nghi như thế, một bên lại lưu luyến trên da thịt hoạt lạnh mềm mại, lấy lòng xoay tròn.

“Nơi này?” Tiếp tục trượt xuống ác liệt hỏi Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi hôn cẩn thận tỉ mỉ, hắn muốn đem toàn bộ dấu vết mà tên gia khỏa họ Hàn lưu lại trên người tiểu ngốc tử đổi thành của mình ……

“Ân.” Hoắc Mẫn Lăng cũng là đáp rõ ràng. Hắn thậm chí còn có điểm bội phục Phương Vu Hi thế nhưng mỗi một lần đều tìm nơi chuẩn như vậy.[=,=…… Kính nhờ……trên người ngươi đều lưu lại hôn ngân ngươi còn không biết sao?…… Tiểu Hoắc……]

Rất kiên nhẫn nhấm nháp xong mỗi một chỗ sở hữu mỹ vị, Phương Vu Hi nâng tay lên, hai ngón tay ôm lấy cổ áo phía dưới, ngăn chặn y phục của Hoắc Mẫn Lăng, một đường thẳng bị xả với thanh âm rất nhỏ, nút thắt nguyên bản còn chỉnh tề đã muốn thưa thớt lơi lỏng trên thắt lưng quần áo.

Bàn tay tham tiến vào trong thế giới y phục, phủ lên thân hình lạnh lẽo bên trong, đầu ngón tay cũng không nhàn rỗi bắt đầu cởi xuống đạo phòng tuyến thứ hai bên trong, lần này lại có chút ôn nhu, quần áo trong đơn bạc bị cẩn thận giải trừ, hai ba cái nút thắt, hắn không cần nhiều, chỉ cần xương quai xanh dưới ngực……

Phân thân dán ở trên đùi Hoắc Mẫn Lăng, lại làm càn làm cho khúc nhạc dạo xxoo hưng phấn lên.

Tiết trời tháng mười một lạnh như băng, Hoắc Mẫn Lăng chỉ cảm thấy một chỗ nóng lớn phồng lên trên đùi, đỉnh đùi hắn bị một mảnh ma sát.

“Ân……” Một chút gió lạnh nhân cơ hội chui vào tấm ngực rộng mở, Hoắc Mẫn Lăng không khỏi nâng tay đem quần áo đang mở rộng cầm trụ, hảo giữ lại độ ấm trong cơ thể.

Này vừa mới động làm cho Phương Vu Hi đang cởi ra quần áo trong muốn từ xương quai xanh đi xuống nhíu nhíu mày.

“Mẫn Lăng……”

Khẩu khí như dụ dỗ tiểu hài tử, Phương Vu Hi giương mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phía trên.

“Ân?” Nghe được tiếng kêu, hai mắt Hoắc Mẫn Lăng tĩnh lặng cái gì cũng thấy không rõ, tò mò ở phía trên tả hữu nhìn nhìn, lại dường như có làm sao cũng không phát hiện vật thể gì khả nghi……

Nhìn thấy bộ dạng này của Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi đang cố gắng chiến đấu hăng hái, dục hỏa dâng lên không khỏi tụt khí.

Này Tiểu Tứ mắt……

Thẳng đứng dậy, gõ lên cái trán Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi cuối cùng vẫn là buông tha cho kế hoạch sau khi tiêu độc sẽ nhân cơ hội thuận tiện ăn luôn tiểu gia khỏa ngay tại nơi này.

Bởi vì hắn cũng không nghĩ tới, đã ra sức đùa lộng, kết quả là tiểu gia khỏa này lại bởi vì cận thị mà một chút cũng không thấy được biểu hiện phát sinh của hắn, này không phải chứng minh…… sau khi làm xong hoàn toàn cũng không biết bản thân mình đã làm cùng ai sao?

Khó mà làm được, hắn muốn tiểu gia khỏa này khi hoan ái phải nhớ kỹ bộ dáng của hắn……

Nghĩ như vậy, chỉ có thể tiếc nuối buông tha cho, Phương Vu Hi không phải không có thất vọng cho Hoắc Mẫn Lăng đeo lại kính mắt.

Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ……

Bắt lấy bảo bối kính mắt của mình, Hoắc Mẫn Lăng thở hắt ra.

Cúi đầu nhìn thấy quần áo của mình bị xả loạn thất bát tao, Hoắc Mẫn Lăng nhíu nhíu mày, chẳng trách hắn vừa rồi cảm thấy lạnh như vậy, nguyên lai là bị giải khai nhiều như vậy…… Hoàn hảo, mùa đông ở phía nam còn không có quá lạnh cực độ……

Hai tay hạ xuống muốn cài lại quần áo của mình, lại phát hiện có mấy nút áo vị trí trên góc đã anh dũng bỏ mình……

─ ─|||…… Quần áo của hắn sao lại phải bị phá như vậy?

Nhìn quần áo thảm loạn, vốn là kiệt tác của mình, Phương Vu Hi chột dạ thè lưỡi, vẻ mặt ngượng ngùng.

“Thực xin lỗi nga, đi trở về ta giúp ngươi khâu……” Áy náy hôn lên trán Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi thật sự không muốn dùng phương pháp như vậy, chính là, muốn làm cho Hoắc Mẫn Lăng tâm tình hảo một chút……

“Như vậy…… Còn bù thêm năm bản sách tham khảo được không?”

“Được, không được đổi ý.” Cái đầu nhỏ vẫn một mực cúi lập tức nâng lên, đại thấu kính thiểm a thiểm (lóe a lóe) nhìn Phương Đại thiên sứ đang bất đắc dĩ cười khổ……

Cũng không biết là như thế nào đi ra, chỉ biết là Phương Vu Hi bồi mình đi đến một nửa đã bị người kéo về hội học sinh.

Sau khi cường điệu lặp lại phải nhớ đem sách tham khảo cho hắn, Hoắc Mẫn Lăng mới vừa lòng nhìn Phương Vu Hi bị một đám người lôi đi, nhìn Phương Vu Hi liên tiếp xoay đầu ai oán nhìn hắn, Hoắc Mẫn Lăng lễ phép phất phất tay.

Phương hội trưởng đi hảo nga, nhất định phải nhớ rõ đem sách tham khảo cho ta……

“Các ngươi chia rẽ uyên ương ……” Phương Vu Hi lại liếc mắt nhìn Hoắc Mẫn Lăng thêm một cái, hờn dỗi hướng nhóm người đang muốn kéo hắn trở về nói. Nói xong thì thôi đi, còn không quên bồi thêm một câu……

“Xem ta sau này làm sao thu thập các ngươi……”

Nhẹ nhàng bâng quơ uy hiếp, làm cho tất cả mọi người đang bu quanh Phương Vu Hi toàn thân cứng đờ.

Ngày mai lập tức đi mua bảo hiểm nhân thọ……

Chút nữa đừng quên viết trăm ngàn di thư……

…… Đừng quên trở về cấp thân bằng quyến thuộc một câu công đạo di ngôn đi…………

Nhìn một đám người hoàn toàn biến mất ở góc, Hoắc Mẫn Lăng đứng ở trên hành lang trống rỗng, nhìn chung quanh, phát giác còn chưa tới giờ tan học. Lại nhìn quần áo trước người, ngẫm lại vẫn là thừa dịp còn lại một chút thời gian đi đến phòng ngủ khâu lại là được rồi……

Kéo lại y phục, Hoắc Mẫn Lăng chậm rãi xoay người đi về hướng tòa lầu lớn KTX.

Nhảy lên cái cầu thang thật dài đã hiện lên trước mặt, khi đang muốn bước trên bậc thang dẫn đến phòng ngủ, một bóng đen tựa ở cửa cầu thang làm cho hắn dừng cước bộ.

Nhìn thấy Hoắc Mẫn Lăng xuất hiện, bóng đen cũng từ trong tự hỏi phục hồi tinh thần quay qua, con ngươi đen nhẹ nhàng quét về phía gương mặt đang ngơ ngác phía dưới, trên gương mặt tinh xảo hiện lên một tia thần sắc phức tạp.

Đứng thẳng người, vuốt lại mái tóc đen bóng, nam sinh xinh đẹp đứng ở cửa cầu thang, thản nhiên hướng Hoắc Mẫn Lăng nói:

“Hoắc Mẫn Lăng sao? Ta gọi là Lam Lưu, ta muốn cùng ngươi một mình đàm một chút……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.