Tàn Độc Lương Duyên

Chương 158: Chương 158: Bị người ta vu oan?




“Hì. Hạ Vũ Hào cười đầy ẩn ý: “Vậy là do người làm con gái như cô không đúng rồi. Cô đối nhân xử thế vô cùng chu toàn, phải chỉ dạy dì Lâm thật tốt mới được.

Nói lời khen ngợi nhưng trong giọng điệu lại không hề có bất kỳ ý khen ngợi nào. “Anh Vũ Hào nói đùa rồi, ba mẹ em cứ nói em khờ khạo, em đâu nào có tư cách chỉ dạy mẹ em chứ?” Giang Hân Yên che miệng cười nói rằng.

Hai người có vẻ hoà hợp, nhưng toàn bộ đều là lời nói có hàm ý khác, sóng ngầm dâng trào. Ánh mắt của Tổng

Như dao động qua lại giữa hai người họ, thỉnh thoảng lại cau mày và như suy nghĩ điều gì đó.

Giang Minh Thắng ở bên cạnh lắng nghe hồi lâu cũng không nghe được điều muốn nghe, anh ta cau mày lại và không nhịn được hỏi: “Bác sĩ Lục nói sao? Chân của Hướng Thu Vân có thể chữa lành không?” “Có lẽ có thể chữa lành đấy” Giang Hân Yên trả lời trước, cô ta nhìn chân của mình và khẽ thở dài: “Trước đây có bác sĩ từng nói rằng, chân của Hướng Thu Vân có thể hồi phục giống như người bình thường, chưa kể lần này là do bác sĩ Lục thực hiện.

Cô ta tự cười nhạo bản thân: “Vận may của cô ta tốt hơn em, có lẽ sau này cô ta còn có thể nhảy múa được, em đúng là rất hâm mộ cô ta. “Anh chỉ là hỏi một câu thôi chứ không phải quan tâm cô ấy.” Giang Minh Thắng quay lại nhìn Giang Hân Yên ở hàng ghế sau, trong đáy mắt ẩn chứa vẻ tự trách và áy náy. Nhìn thấy sự tương tác giữa hai anh em, trên mặt của Hạ Vũ Hào xuất hiện sự chế nhạo mờ nhạt và chỉ là thoáng qua.

Giang Hân Yên thở dài và dịu dàng nói: “Anh đừng căng thẳng như vậy, em chỉ là xúc động và cảm khái một câu thôi, chứ không có trách anh” “Hân Yên chu đáo như thế, luôn nghĩ đến cảm xúc của một người làm anh trai như anh, mà anh thì suốt ngày nhung nhớ đến người phụ nữ đã hại Hân Yên ra nông nỗi này. Tống Như cười lạnh lùng và nói: “Giang Minh Thắng, anh đúng là một người anh trai tuyệt vời nhỉ!”

Giang Minh Thắng lạnh lùng nhìn cô ta, cau mày nói: “Tôi chưa bao giờ nói rằng tôi vẫn còn thích Hướng Thu Vân!” “Đúng là anh không có nói qua, chỉ thầm nhung nhớ trong lòng mà thôi!” Tống Như quái gở nói: “Anh đừng quên, hai chúng ta mới đính hôn cách đây một thời gian thôi, nếu như..”

Hạ Vũ Hào không có hứng thú nhìn những người này cãi vả, trực tiếp ngắt lời của Tổng Như: “Mọi người đang nói chuyện gia đình thì tôi không tiện ở lại đây, tạm biết trước. “Anh Vũ Hào đợi đã” Giang Hàn Yên cắn môi và gọi lấy anh, chân thành nói: “Sức khoẻ của Hướng Thu Vân có khá lên không? Em muốn đi thăm cô ta” “Ông cụ Lâm sẽ kết hôn vào tháng sau, cô là cháu gái chắc hẳn rất bận rộn nên không cần dành thời gian trong lúc bận bịu để đến thăm Hướng Thu Vân đâu. Hạ Vũ Hào khẽ nhếch miệng nói.

Khi nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt Giang Hân Yên khế cứng đờ và sắc mặt cũng có chút khó coi. “Tạm biệt.” Hạ Vũ Hào xoay người rời đi khi nhìn thấy sắc mặt thay đổi của cô ta. Giang Hân Yên gượng cười: “Anh Vũ Hào, anh không có lái xe thì ngồi xe tụi em đi đi. “Không cần đâu. Hạ Vũ Hào xuỳ một tiếng đầy ẩn ý và từ chối.

Giang Hân Yên cắn môi và khẽ nói: “Anh không cần phải cảm thấy làm phiền tụi em đâu, chúng ta quen biết lâu như vậy, đi nhờ xe là một chuyện rất bình thường” Cô ta chăm chú nhìn lấy anh, trong đáy mắt ẩn chứa sự lưu luyến và cay đắng. “Cô hiểu lầm rồi” Trên khuôn mặt của Hạ Vũ Hào nhuộm lên chút lạnh lùng và mỉa mai: “Tôi chỉ là lo lỡ như hệ thống phanh của chiếc xe này có vấn đề thì cái mạng nhỏ này của tôi khó mà giữ được.

Khi nghe thấy những từ “phanh xe có vấn đề” này thì con người của Giang Hân Yên khẽ co lại, hàm dưới hơi thắt lại, lần đầu tiên thất thổ hai lần trong cùng một ngày. “Tổng giám đốc Hạ có thân phận cao quý, nếu xảy ra chuyện gì trên xe tôi thì tôi không thể kham nổi.” Giang Minh Thắng không muốn nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của em gái dán vào bờ mông lạnh lẽo của Hạ Vũ Hào nên anh ta đã nổ máy và nhanh chóng rời đi.

Khi Chung Khánh Hiên bước đến thì tình cờ nhìn thấy đuôi xe: “Chiếc đó... là xe của nhà họ Giang à?” “Ừm.” Hạ Vũ Hào lạnh lùng nhìn về hướng chiếc xe rời đi rồi quay đầu nhìn anh ta: “Đưa tôi về bệnh viện, sau đó đưa người yêu nhỏ của cậu đi”

Chung Khánh Hiên cầm chìa khoá xe trong tay, liếc mắt nhìn anh: “Ơ, tại sao tôi nhớ vừa rồi có ai kia đã bỏ tôi ở lại và muốn một mình rời đi mà?” “Tôi có chuyện muốn hỏi riêng Hướng Thu Vân” Hạ Vũ Hào cướp lấy chìa khoá xe trong tay anh ta rồi đi về phía chiếc Porsche cách đó không xa: “Bằng lái xe của tôi đã bị thu hồi, cậu lái xe đi.”

Chung Khánh Hiên mặt mày kinh ngạc và giễu cợt đi sau lưng anh: “Bằng lái xe bị thu hồi ư? Đường đường là một tổng giám đốc trị giá hàng nghìn tỷ của tập đoàn Hạ Thiên mà lại bị thu hồi bằng lái xe, còn phải đi thi lại. Chuyện này..”

Anh ta giơ ngón tay cái lên với Hạ Vũ Hào: “Đúng bảnh!” “Tôi cũng là người chứ không phải thần, bằng lái xe bị thu hồi là chuyện rất bình thường” Hạ Vũ Hào mở cửa xe ra và ngồi vào chỗ ghế lái phụ, cau mày trong vô hình và nói với anh ta: “Cậu là ốc sên đầu thai à?”

Chung Khánh Hiên nhảy vào chỗ ghế lái, đóng sầm cửa xe lại rồi tức giận nói: “Ngồi xe của tôi, bảo tôi làm tài xế, bây giờ còn chê tôi chậm! Hạ Vũ Hào, tại sao anh không lên trời đi?” “Ngồi khinh khí cầu, lái máy bay hay ngồi máy bay đều là lên trời nên tôi đã lên qua rồi, cám ơn.” Hạ Vũ Hào thắt dây an toàn, mắt nhìn về về phía trước và nói. “ ” Chung Khánh Hiến tháo mắt kính ra và xoa mặt, sau đó đeo lên lại: “Mẹ kiếp, anh đỉnh lắm!”

Khi Nhậm Gia Hân đang líu ra líu ríu với Hưởng Thu Vân về chuyện của ông cụ Lâm thì bỗng nhiên nghe thấy có người gõ cửa. “Vào đi. Hướng Thu Vân ra hiệu cho Nhậm Gia Hân dừng lại rồi nói về phía cửa.

Cánh cửa lạch cạch mở ra, Hạ Vũ Hào và Chung Khánh Hiên lần lượt bước vào.

Hạ Vũ Hào mà lại gõ cửa sao? Hướng Thu Vân mím môi và cảm thấy hơi kỳ lạ. Khi bước vào những chỗ khác thì anh sẽ lịch sự gõ cửa trước, nhưng không biết có phải vì hai người lớn lên cùng nhau quá thân thuộc hay vì những lý do nào khác, anh chưa từng gõ cửa khi vào địa bàn của cô. “Tổng tổng tổng giám đốc Hạ!” Ngay khi nhìn thấy Hạ Vũ Hào thì Nhậm Gia Hân ngay lập tức từ đoá hoa hướng dương tích cực vươn lên trở thành một quả cà bị đóng băng. Cô ta đứng dậy và lắp bắp chào hỏi.

Chung Khánh Hiền tức giận khi nhìn thấy cô ta sợ như vậy, liền bước lên xách cổ áo sau của cô ta và đi ra ngoài. “Anh làm gì vậy?” Nhậm Gia Hân mạnh mẽ vùng vẫy: “Tôi còn có rất nhiều chuyện muốn nói với Hướng Thu Vân mà! Tôi không đi đâu!”

Cô ta không thể vùng ra được thì quay đầu lại muốn cắn người.

Chung Khánh Hiện sớm đã đoán được phản ứng này của cô ta nên nhanh nhẹn giữ lấy đôi môi của cô ta: “Đừng lộn xộn nữa, có một vị khách vừa đến, hình như vì không có tiền thưa kiện nên bị người ta vu oan.” “Bị người ta vu oan à?” Khi nghe thấy vậy, Nhậm Gia Hân lập tức không vùng vẫy nữa, ngược lại còn kéo anh ta đi ra ngoài: “Nhanh nhanh nhanh, tuyệt đối không thể để người ta bị oan được!”

Cô ta vội vàng đi đến cửa rồi quay lại: “Hướng Thu Vân, ngày khác tôi sẽ lại đến thăm cô nhé, hãy nhớ những gì chúng ta đã nói!”

Khi vừa dứt lời thì người đã bay mất hút.

Hướng Thu Vân mãi nhìn lấy hai người Nhậm Gia Hân bọn họ, cô khinh bỉ bản thân đã từng ngốc nghếch đến tin tưởng bất kỳ ai, nhưng khi nhìn thấy một người phụ nữ trong sáng như Nhậm Gia Hân thì cô lại không khỏi ngưỡng mộ.

Cô mỉm môi và nhìn đi chỗ khác, kết quả lại vô tình liếc thấy Hạ Vũ Hào và mới nhận ra hình như anh đã nhìn cô rất lâu, lúc này, cô muốn nói nhưng lại thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.