Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 105: Chương 105: Ngươi thắng, ta không có thua! (2)




- Lão Vương gia, Bạch thị lang nhất tộc bị diệt, bệ hạ trong nội tâm khiếp sợ tức giận, bệ hạ nói, lão Vương gia công che thiên hạ, chắc hẳn việc này sẽ cho bệ hạ câu trả lời thuyết phục, bởi vậy trước hết mời Tư Nam cùng Vân Thiên hồi phủ, không có bệ hạ ra lệnh, Võ Thành Vương phủ là bất luận người nào cũng không được xuất nhập, hơn nữa mời lão Vương gia tiến cung diện thánh!

Nam Cung Chính Hùng cười khổ một tiếng, vẫn tiến lên nói.

Mặc dù hắn rất kính trọng Khương Viễn Sơn, nhưng hắn thuần phục chính là đương kim bệ hạ, bởi vậy chuyện này tuy để cho hắn cảm giác được có chút tiếc hận, nhưng chỉ có thể chấp hành.

- Hoàng đại nhân, Tần đại nhân, bệ hạ cũng lệnh hai vị đại nhân cùng nhau tiến cung!

Khương Viễn Sơn nhẹ gật đầu, trên mặt có một tia phức tạp, hắn nguyên lai tưởng rằng Đức Tông Hoàng Đế sẽ mượn đề tài để nói chuyện, trực tiếp đánh mọi người vương phủ vào thiên lao, nhưng mà không nghĩ tới kết quả dĩ nhiên khoan hậu như thế.

Đến cùng ngươi là cố kỵ Tử Thanh? Hay là thật còn có tình đồng tộc đây?

Khương Viễn Sơn thở dài một hơi nói:

- Bệ hạ thiên ân mênh mông cuồn cuộn, lão thần tuân mệnh, sẽ tiến cung tham kiến bệ hạ!

Hoàng Lễ Nghiêm cùng Tần Hạo Nhiên cũng gật đầu đáp ứng, nhưng mà sắc mặt lại biến ảo bất định, kết quả này cũng vượt quá dự liệu của bọn hắn.

Bọn hắn xem ra, bệ hạ đã sớm bất mãn với Khương Viễn Sơn, giờ phút này hẳn là trực tiếp hạ chỉ bắt cả nhà Võ Thành Vương phủ vào thiên lao mới phải, không rõ vì sao bệ hạ sẽ có ý chỉ như vậy.

- Về nhà a!

Khương Viễn Sơn mỉm cười nhìn Khương Tư Nam cùng Khương Vân Thiên, sau đó xoay người đi về phía Nam Cung Chính Hùng.

Nam Cung Chính Hùng do dự một chút, khóe miệng khẽ nhúc nhích, thanh âm ngưng tụ thành một sợi tơ truyền đến trong tai Khương Viễn Sơn.

- Lão Vương gia, tuy không nên nói, nhưng ta kính trọng Tử Hiên huynh đệ, cảm thấy cần phải nói cho ngươi biết, Phạm Đồng ở trong thiên lao, tự sát!

Bước chân của Khương Viễn Sơn hơi chậm lại, trong ánh mắt vẻ trào phúng nhàn nhạt lóe lên rồi biến mất, thân hình thẳng tắp, lại đi thẳng về phía trước.

Nam Cung Chính Hùng phân ra một đội nhân mã, áp tải đám người Khương Tư Nam hồi phủ, sau đó cùng với Khương Viễn Sơn, Hoàng Lễ Nghiêm, Tần Hạo Nhiên đi về phía hoàng cung.

Trên mặt Khương Tư Nam lộ ra vẻ lo lắng.

Hắn biết sở dĩ Đức Tông Hoàng Đế không mượn đề tài để nói chuyện, đánh bọn chúng vào đại lao, một là vì đại bá Khương Tử Thanh, mặt khác là, Đức Tông Hoàng Đế toan tính càng lớn!

Khương Vân Thiên cũng có chút lo lắng, hắn hít sâu một hơi, vỗ vỗ bả vai của Khương Tư Nam, nhẹ nhàng nói:

- Về thôi.

Thời điểm đi qua bên người Tần Vân Phi, Khương Tư Nam ngừng lại, chăm chú nhìn xem hắn.

- Tần công tử, chiêu thức ấy của ngươi đùa xác thực xinh đẹp, nhưng mà ngươi phải biết rằng, thế giới này vẫn còn là thực lực vi tôn, âm mưu quỷ kế thủy chung lên không được mặt bàn, lúc này đây là ta tự nguyện nhảy vào bẫy rập của ngươi, hơn nữa ta nghĩ ngươi cũng không làm gì được ta, cho nên lúc này đây ngươi thắng rồi, nhưng mà, ta cũng không thua!

Khương Tư Nam cười nhạt một tiếng, quay người đi ra.

- Ta thắng, ngươi không thua sao?

Tần Vân Phi thì thào tự nói, bỗng nhiên nở nụ cười.

- Cái thế giới này xác thực là thực lực vi tôn, hơn nữa ngươi có khả năng trưởng thành đến loại tình trạng này, nhưng mà ngươi lại không có cơ hội!

Ở địa phương không có người chứng kiến, trong ánh mắt Tần Vân Phi hiện lên một tia huyết sắc yếu ớt, vô cùng quỷ dị.

Đám người Khương Tư Nam cùng Khương Vân Thiên trở lại vương phủ, 3000 Ngự Lâm quân liền một mực vây quanh Võ Thành Vương phủ.

Mọi người nghị luận nhao nhao, những quan lại sĩ tộc kia đều nội tâm sợ hãi, đối với Võ Thành Vương phủ sinh ra vẻ sợ hãi thật sâu, mà bình dân trong Ngọc Kinh Thành, đều tán thưởng Tiểu vương gia có tâm huyết, là nam tử.

Bọn hắn đều mơ hồ cảm giác được, sở dĩ Khương Tư Nam diệt Bạch gia, chỉ sợ cùng sự tình Trú Nhan Trai có quan hệ, nhưng đều thức thời ngậm miệng.

Khương Vũ Điệp vẫn còn ngủ say, hoàn toàn không biết mấy canh giờ ngắn ngủn này, hảo tỷ muội của nàng bị diệt tộc.

- Muốn nói cho nàng không?

Khương Vân Thiên nhìn Khương Vũ Điệp, trên mặt đau lòng nói.

- Không nói, chuyện này đối với nàng đả kích thật sự quá lớn, có thể dấu diếm bao lâu liền dấu diếm bao lâu a!

Khương Tư Nam thở dài một hơi, trong ánh mắt lộ ra một tia nhu hòa.

Khương Vũ Điệp bất quá là tiểu cô nương mười ba tuổi, nếu biết rõ chuyện này, nhất định sẽ bị đả kích cùng tổn thương rất lớn, Khương Tư Nam không muốn làm cho nàng chứng kiến sự thật máu tươi đầm đìa như vậy.

Cổ Tinh là Nhị phẩm Luyện Đan Sư coi như nổi danh Ngọc Kinh Thành, trong Túi Trữ Vật của hắn, các loại Linh Đan Linh Dược, ngân phiếu cộng lại vượt qua hơn trăm triệu, hơn nữa còn có một Đan Đỉnh linh quang lập loè, Bảo Khí óng ánh, mặc dù chỉ là Linh khí Nhất phẩm, nhưng cũng giá trị xa xỉ.

Xem xét Túi Trữ Vật của Cổ Tinh, Khương Tư Nam mới biết được, Khương Vũ Điệp phục dụng Linh Đan tên là Xuân Tâm Đan, là một loại đan dược kích dục, vô cùng bá đạo, chỉ có Băng Linh Đan mới có thể khu trừ dược tính của Xuân Tâm Đan!

Băng Linh Đan cũng là một loại Linh Đan Nhị phẩm, cần Linh Dược cũng không khó tìm, Khương Tư Nam nhìn một chút cùng luyện chế Băng Tâm đan tương tự, chỉ là có chút chủ dược bất đồng, liền đưa đến Băng Tâm đan chỉ có thể giảm bớt, Băng Linh Đan mới có thể hoàn toàn giải độc.

Trong Hỏa Nguyên không gian, Càn Khôn Lô phát ra Xích Hà, hỏa diễm hừng hực thiêu đốt, ở dưới Khương Tư Nam khống chế, tất cả Linh Dược trải qua rèn luyện, chiết xuất, dung hợp, cuối cùng cô đọng thành một Linh Đan lớn chừng long nhãn, óng ánh lập lòe, phát ra mùi thuốc nồng đậm.

Sau khi để cho Khương Vũ Điệp ăn vào Băng Linh Đan, Phương Tình Tuyết lưu lại chiếu cố nàng, đám người Khương Tư Nam rời đi.

- Đại ca, ngươi nói vì sao hôm nay Đức Tông Hoàng Đế không có trực tiếp bắt chúng ta?

Khương Tư Nam trầm mặc thoáng một phát hỏi.

- Điểm này mới đầu ta cũng rất nghi hoặc, Tần Vân Phi trăm phương ngàn kế thiết hạ cái cục này, để cho chúng ta không thể không nhập cục, vì chính là cho Đức Tông Hoàng Đế một cái cớ, nhưng mà hết lần này tới lần khác hắn không có làm như vậy...

Khương Vân Thiên đứng chắp tay, một thân áo trắng phiêu nhiên mà tiêu sái, vài chiếc lá khô rụng ở trên người của hắn, có một loại cảm giác tịch liêu.

- Trừ khi là hắn toan tính càng lớn!

Khương Tư Nam biến sắc, ánh mắt như đao sắc bén.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.