Tạp Đồ

Chương 28: Chương 28: Bộ tạp ảnh đầu tiên (3)




Lưỡi đao hình liềm không chịu chút trở ngại nào tiến vào trong bụi cây.

Đúng vào lúc mọi người không rõ chuyện gì, đột nhiên chỗ bụi cây lay động kịch liệt, một con rắn màu xanh lam lớn bằng bắp chân đang đau đớn giãy dụa, ở thốn thứ bảy của nó có một lỗ máu rất nhỏ.

Đám học viên của Đông Vệ học phủ trợn mắt há mồm, không thể tin được nhìn con rắn đang quay cuồng trên mặt đất, ngay cả vẻ mặt của giáo viên Đông Vệ học phủ cũng lộ ra sự kinh hãi.

Song người khiếp sợ nhất là Hồng Đào. Hồng Đào luôn tự cho rằng bản thân rất giỏi, bây giờ mới biết cái gì là nhân ngoại hữu nhân. Hắn quan sát rất rõ ràng, trên thân rắn không chỉ có một lỗ máu, mà là hai lỗ máu đối xứng nhau, chính là do lưỡi đao hình lưỡi liềm xuyên qua cả thân con rắn lưu lại.

Sáu học viện lớn, thật sự mạnh đến vậy sao? Trong lòng Hồng Đào như có từng cơn sóng lớn nổi lên. Tuy Tinh Viện xếp hạng cuối trong sáu học phủ lớn nhưng tùy tiện chọn ra một gã học viên, thân thủ đều kinh khủng đến mức này!

Tên học viên Tinh Viện kia dường như làm một việc nhỏ nhặt không đáng kể, chỉ đẩy nhẹ cặp mắt kính.

Trước mặt Trần Mộ bày ra mười tấm tạp phiến đã hoàn thành, bên góc tạp phiến có đánh số, từ một đến mười. Trên mặt hắn lộ ra vẻ hài lòng, còn kết quả nào càng hoàn mĩ hơn? Hắn không chỉ thành công chế tạo được tạp ảnh, mà còn đem 30 tấm tạp phiến trong kế hoạch dồn lại chỉ còn 10 tấm, như vậy chi phí chỉ bằng một phần ba so với trước kia.

So với việc chế tạo xong tạp ảnh, hắn càng hài lòng với thu hoạch của mình. Trù tạp, bây giờ hắn tràn đầy hứng thú với loại tạp phiến thần kỳ này. Có thể dồn nội dung của 30 tấm huyễn tạp lại thành 10 tấm, đủ để chứng minh chỗ thần kỳ của trù tạp. Mười tấm tạp phiến đã hoàn thành không có cái nào là trù tạp, chúng đều là huyễn tạp. Trên thực tế, kiến thức học tập được từ tạp phiến thần bí chuyên dùng cho trù tạp đã tới mức cực kì cao cấp. Cái mà Trần Mộ học được lúc này chỉ có thể xem là kiến thức cơ bản về “Trù”.

Chỉ một ít kiến thức cơ sở đã có hiệu quả đến vậy. Điều này cũng khiến Trần Mộ rất chờ mong, nếu như đến lúc nào đó, hắn có thể chính thức sử dụng một tấm trù tạp hoàn chỉnh thì sẽ có hiệu quả kinh người ra sao?

Lôi Tử dùng ánh mắt như thấy người ngoài hành tinh nhìn Trần Mộ: “Đầu gỗ, ngươi làm cách nào vậy?”

“Nếu giải thích như thế nào thì có thể khá phức tạp.” Trần Mộ một bên uống nước, một bên nhắc nhở.

“Vậy quên đi.” Lôi Tử vội vàng đổi giọng, hắn rất hiểu Trần Mộ. Trong mắt hắn, Trần Mộ là một người hâm mộ kĩ thuật tạp phiến điên cuồng, nếu như ngay cả hắn cũng nói phức tạp, vậy đối với mình chắc chắn là thứ trên trời. Nghe Trần Mộ nghiêm trang giảng giải một vấn đề mà bản thân không biết chút nào, đây là một chuyện rất đau khổ.

Hắn không quan tâm trình độ kỹ thuật cao đến đâu, hắn chú ý là chất lượng của bộ tạp ảnh.

“Không thể chê, không thể chê!” Lôi Tử tấm tắc khen ngợi, hai vòng kim loại lớn lắc qua lắc lại, vẻ mặt hắn thỏa mãn: “Đây là bộ tạp ảnh tốt nhất mà ta từng xem! Đầu gỗ, kĩ thuật của ngươi quá tuyệt vời! Tất nhiên, kịch bản của ta lại càng không cần phải nói.” Hắn cho rằng lời nhận xét của mình cũng không quá, dù là từ hình ảnh hay cốt truyện, bộ tạp ảnh đều không thể chê vào đâu được.

Hình ảnh theo phong cách tả thực, bố cục ánh sáng hợp lý, lại thêm cốt truyện mạch lạc chặt chẽ, đầy sức cảm động toàn bộ khiến cho bộ tạp ảnh này rất có sức cuốn hút.

Hắn đột nhiên đứng lên, hai tay giơ lên trời, vẻ mặt kiêu ngạo: “Oa ha ha, thời cơ Mộc Lôi song hùng chúng ta xưng hùng cả giới tạp ảnh đến rồi!”

Chứng kiến Lôi Tử hưng phấn như thế, trong lòng Trần Mộ cũng rất cao hứng, bất qua vẫn nhắc nhở hắn: “Hiện tại ngươi cần nghĩ cách làm sao đem chúng bán đi. À, còn có vấn đề về âm thanh tạp.” Âm thanh tạp cần người chuyên nghiệp làm, Trần Mộ không thể chế tạo ra được.

“Hắc hắc, mấy vấn đề này giao cho ta là được.” Lôi Tử lộ ra vẻ mặt ta đã tính kỹ trước rồi.

Hai người lập tức bắt đầu làm việc, Trần Mộ đem toàn bộ tài liệu còn lại chế thành tạp ảnh, mà Lôi Tử cần đi làm âm thanh tạp, hơn nữa đem bán toàn bộ số tạp ảnh đã làm xong. Hai người có thể nói là cả người không có một xu, nếu như không thể bán được tạp ảnh, bọn họ rất nhanh sẽ lâm vào cảnh nồi không còn một hột cơm.

Động tác của Trần Mộ nhanh hơn Lôi Tử nhiều lắm, có kinh nghiệm của bộ đầu tiên, hắn chế tạo rất nhanh. Càng về sau, không biết có phải là do sử dụng cảm giác càng nhiều không mà tiến bộ không ít, càng khiến Trần Mộ thêm thong dong. Bây giờ một bộ tạp ảnh mười tấm, hắn chỉ cần làm một ngày là xong. Đến cuối cùng, Trần Mộ một ngày đã có thể chế tạo được năm bộ.

Chi phí mỗi bộ tạp ảnh là ba ngàn audierne, trung bình mỗi tấm huyễn tạp 200. Mắc nhất là âm thanh tạp, mỗi tấm 800 audierne, phí bao bì 200, trang trí cả bộ tạp ảnh cực kì hoa lệ tinh xảo. Theo ý Trần Mộ, mỗi bộ tạp ảnh bán 3000 – 4000, bọn hắn liền kiếm được một số tiền lớn. Không nghĩ tới Lôi Tử còn tham hơn, giá mà hắn định bán là 1 vạn audierne mỗi bộ, khiến Trần Mộ ngây người tại chỗ, hắn rất ngờ vực cái giá này có thể bán được hay không. Lôi Tử nói giá này là giá thị trường. Không lẽ cái nghề tạp ảnh này lợi nhuận cao như thế? Hắn không hề nghĩ tới tạp ảnh của mình chỉ có 10 huyễn tạp, còn tạp ảnh bình thường đều có khoảng 30 – 50 huyễn tạp, điều này mới để cho bọn họ thu được lợi nhuận cao như thế.

Song khiến hắn không nghĩ đến là tuần đầu tiên Lôi Tử bán được năm bộ, như vậy tính ra, hai người kiếm được 3,5 vạn trong một tuần, tốc độ này, làm cho Trần Mộ líu lưỡi không thôi.

Cái thứ giải trí không thể dùng để ăn được này, không ngờ lại có thể bán được giá như vậy.

Tuần thứ hai, Lôi Tử lại bán được thêm mười bộ, thu được 7 vạn.

Trần Mộ rất khó hiểu: “Ngươi từ đâu tìm được nhiều người xem tiền như rác đến vậy?”

Mặt Lôi Tử khinh bỉ nhìn Trần Mộ: “Ta tốt xấu gì cũng làm ăn trong nghề này lâu như vậy, làm sao ngay cả một người cũng không quen. Ngươi cho rằng ai cũng giống như hai tên nghèo kiết xác bọn ta? Người ta theo đuổi là sự thỏa mãn tinh thần, hiểu không? Một vạn audierne trong mắt bọn họ, chỉ đủ để ăn một bữa cơm. Hơn nữa dạng tình yêu như {Không Hẹn Mà Gặp} quả thực là vị thuốc thỏa mãn tinh thần cho vợ của những người có tiền, chúng ta gọi cái này là phục vụ theo sở thích. Không phải là có câu nói cái gì mà tinh thần là vô giá, chúng ta mà bán giá thấp không phải là xem thường thế giới tinh thần của các nàng sao?”

Trần Mộ không nói gì.

Sau khi trải qua hưng phấn ban đầu, Trần Mộ rất nhanh tập mãi thành quen, đến lúc cuối thì chỉ còn ý nghĩa về mặt con số. Hai tháng trôi qua, tổng kết một lần, {Không Hẹn Mà Gặp} bán được tổng cộng hơn 150 bộ, tính ra, thu được gần 100 vạn. Hai người chia ra, mỗi người được 50 vạn.

Hai người chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, trong thời gian ngắn, ta trợn mắt nhìn ngươi, ngươi trừng mắt nhìn ta.

“Ta….Chúng ta trở nên giàu có rồi!” Lôi Tử mừng đến mức nói năng cũng lắp bắp, hai mắt lấp lánh ánh tiền.

Không giống với sự bình tĩnh trên mặt, trong lòng Trần Mộ cực kì rung động, có 50 vạn này, có thể bảo đảm cuộc sống của hắn trong thời gian rất dài. Hắn cũng biết cuộc sống ổn định cần bao nhiêu tiền bạc.

Lượng tiêu thụ 150 bộ để Lôi Tử rất thỏa mãn, Trần Mộ tự nhiên không cần nói. Theo tính toán của Lôi Tử, mức tiêu thụ thế này cũng không tệ lắm, dù sao hai người cũng không phải là tập đoàn gì, không có đường dây mua bán nào.

“Đầu gỗ, ta dự định ra ngoài du lịch. ” Lôi Tử trấn định lại, đột nhiên nói ra một câu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.