Tạp Đồ

Chương 30: Chương 30: Hành động phá giải oanh oanh liệt liệt (2)




Hồng Đào lắc đầu: “Nghe nói không có cái gì tiến triển đáng kể cả.”

Tả Đình Y lạnh lùng nói: “Lấy thực lực của bọn họ, khả năng có thể thành công cơ bản là bằng không.”

“Sao lại nói vậy?” Vương Trạch không nhịn được hỏi. Mấy ngày ở chung này, hắn đã khá hiểu tính nết của Tả Đình Y, biết thái độ của hắn đối với phương diện chế tạp cực kì nghiêm khắc. Hồng Đào lại càng quen thuộc Tả Đình Y hơn, cũng rất kinh ngạc nhìn Tả Đình Y.

Tả Đình Y không biết đang suy nghĩ điều gì, sắc mặt có chút kì quái nói: “Ta đã nghiên cứu qua bộ tạp ảnh đó. Bộ tạp ảnh đó không có đơn giản như biểu hiện bên ngoài như vậy.”

Hồng Đào cùng Vương Trạch hai mặt nhìn nhau, ánh mắt hai người sau đó lại đồng thời chuyển hướng nhìn Tả Đình Y, chờ lời giải thích tiếp theo của hắn.

“Người chế tạo bộ tạp ảnh này rất thông minh. Hắn làm ra một ít cải biến ở kết cấu của huyễn tạp. Ta còn không rõ lắm phần cải biến kết cấu này đến cùng là có tác dụng gì. Nhưng ta suy đoán, rất có thể chính là để ngăn không cho người khác bắt chước.” Tả Đình Y do dự một chút rồi lại nói tiếp: “Ta chỉ nói là có thể, nhưng cũng không loại trừ các khả năng khác. Tuy nhiên bất kể nói như thế nào, trình độ của vị chế tạp sư này rất cao.” Hắn dừng lại một chút, rồi nhấn mạnh thêm lần nữa: “Phi thường cao!”

Trong đầu hắn hiện lên một cái tên: Đầu Gỗ!

Hồng Đào cùng Vương Trạch đều thất kinh. Bọn họ đây là lần đầu tiên nghe thấy Tả Đình Y đánh giá người khác cao như vậy.

Hồng Đào lắp bắp: “Cũng không đến mức đó. Chẳng phải bộ tạp ảnh đó tất cả đều là huyễn tạp cấp một sao? Hắn dù có lợi hại đi nữa, thì có thể lợi hại ở chỗ nào?”

Ánh mắt Tả Đình Y liếc nhìn Hồng Đào giống như nhìn một đứa ngốc: “Ta không trao đổi về phương diện chế tạp với bọn ngốc chế tạp.” Hắn quay sang Vương Trạch ra hiệu, ý bảo hắn nói.

Vương Trạch trầm ngâm nói: “Về phương diện chế tạp ta cũng không biết nhiều, bất quá ta nghe người ta nói, trình độ thể hiện của một vị chế tạp sư cũng không phải ở chỗ vị chế tạp sư này có thể chế tạo tạp phiến mấy cấp, mà ở sự hiểu biết của hắn về quy tắc của tạp phiến và ở mặt năng lượng.”

Hồng Đào chỗ hiểu chỗ không gật gật đầu, đột nhiên hỏi: “Có phải hay không cũng giống như tạp tu, không phải nhìn hắn có thể sử dụng tạp phiến cao cấp, mà là nhìn xem hắn vận dụng tạp phiến và khống chế năng lượng như thế nào?”

“Chính là ý đó.” Vương Trạch trầm ổn gật đầu, nhìn thoáng qua Hồng Đào: “Trụ cột của Đào huynh chắc chắn, chỉ cần vận dụng linh hoạt thêm một chút, thực tập thêm nhiều lần là có thể tiến thêm được một bước.”

Vương Trạch cùng Hồng Đào đã sớm biết rõ về nhau, cũng vô cùng quen thuộc lẫn nhau. Thực lực của Vương Trạch thế nào, Hồng Đào chưa từng thấy. Bất quá các học sinh Tinh Viện trực chiến ở khu hoang dã ngày đó đối với hắn đều vô cùng tôn kính.

Vương Trạch nói vậy, Hồng Đào đều ghi tạc, trong lòng có điều ngộ ra.

Trần Mộ vô luận thế nào cũng không ngờ tạp phiến của mình lại có nhiều người nghiên cứu như vậy, hơn nữa lại còn đánh giá cao như thế. Cái gọi là cải biến ở trên bộ huyễn tạp đó cũng không phải là kết cấu bảo vệ gì cả mà là một loại phương thức sử dụng “Trù”. Chính là hắn đem tri thức liên quan đến “Trù” kết hợp lại cùng với huyễn tạp. Đây cũng là lý do tại sao bộ tạp ảnh này chỉ có mười tấm huyễn tạp. Nếu không, với chiều dài của câu chuyện đại khái tương đương khoảng ba mươi tấm huyễn tạp.

Thấy rõ tác dụng này rồi, Trần Mộ rất nhanh càng cảm thấy hứng thú đối với những tri thức liên quan đến trù tạp. Hắn không ngừng đem tri thức của trù tạp dung nhập vào trong việc chế tạo huyễn tạp. Hắn phát hiện, kết cấu trù tạp có thể đề cao hiệu suất của huyễn tạp ảnh động lên rất nhiều, nhưng đối với huyễn tạp ảnh tĩnh lại không có lợi ích gì đáng kể. Cùng là chế tạo hai huyễn tạp, với huyễn tạp có kết cấu trù tạp cảm giác tiêu hao cao hơn nhiều so với huyễn tạp bình thường.

Nhưng tinh lực của hắn phần nhiều vẫn là đặt ở trên tấm tạp phiến thần bí đó.

Xong rồi sao? Vậy là hết rồi sao? Trần Mộ có chút ngoài ý muốn nhìn huyễn tượng trước mắt. Bất tri bất giác hắn đã xem xong hết tri thức trụ cột của trù tạp.

Ngay lúc hắn xem xong câu cuối cùng, huyễn cảnh đang ổn định đột nhiên xảy ra biến hóa. Tất cả lại là hư không như trước, hai tấm tạp phiến đại biểu cho huyễn tạp cùng trù tạp tất cả đều biến mất không thấy.

Trước mặt hắn hiện mười hai tấm tạp phiến màu xám trắng. Các tạp phiến đó mầu xám, mơ hồ có thể nhìn thấy cấu vân trên bề mặt, nhưng nếu như muốn nhìn kỹ lại thì không nhìn được cái gì.

Trần Mộ thử đụng vào một tạp phiến ở đó. Lần trước hắn chính là dùng phương pháp này kích hoạt huyễn tạp cùng trù tạp.

“Huyễn tạp môi trường nước, yêu cầu cấp bậc một cấp, mô phỏng môi trường nước, có thể dùng năng lượng tạp thấp hơn cấp ba kích thích, tham số cụ thể như sau...”

Trần Mộ trợn tròn mắt.

Huyễn tạp môi trường nước, đây là huyễn tạp gì? Dựa vào những yêu cầu của nó, hẳn là có thể mô phỏng môi trường trong nước, không ngờ lại có thể có huyễn tạp như vậy sao? Có lẽ là mình cô lậu quả văn (kém hiểu biết), Trần Mộ tự an ủi mình như thế.

Nhìn các tham số chi tiết ở bên trên Trần Mộ lập tức hiểu được ý đồ của tấm tạp phiến thần bí này. Nó muốn hắn chế tạo mười hai tấm tạp phiến đó!

Nhất định đúng là như vậy! Để khẳng định, mỗi tấm tạp phiến Trần Mộ đều chạm vào mấy lần.

Các tạp phiến đó cái nào cũng cổ quái kì dị. Không chỉ có Trần Mộ chưa từng nghe thấy, mà ngay cả nghĩ tới cũng chưa từng. Mà những yêu cầu hiện ra lại càng không thể tưởng tượng nổi. Ví dụ như tiễn ngư huyễn tạp, chẳng những yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với tốc độ của tiễn ngư còn muốn quỹ tích vận động của nó phù hợp với các quy luật cực kì phức tạp. Nhìn mấy cái công thức đó thôi đã làm cho hắn da đầu tê dại.

Đến sau khi chạm vào cả mười hai tấm tạp phiến, Trần Mộ không khỏi hít vào một luồng khí lạnh,

Mặc dù hắn chưa hiểu rõ những tạp phiến này dùng để làm gì, nhưng có thể khẳng định, những tạp phiến này không hề dễ dàng chế tạo ra, độ khó trong chế tạo cực cao. Mặc dù chúng nó phần lớn là huyễn tạp cấp một cấp hai, nhưng Trần Mộ cho tới bây giờ, hoàn toàn không có một cái gật đầu nào.

Trong mười hai tấm tạp phiến này có mười một tấm đều là huyễn tạp, chiếc còn lại là một chiếc trù tạp. Một tấm trù tạp thực sự.

Chẳng lẽ phải chế tạo cả mười hai tấm tạp phiến này sao? Trần Mộ trong miệng có chút phát khổ, ngơ ngác nhìn chằm chằm mười hai tấm tạp phiến mầu xám này.

Giá cả! Đây là ý nghĩ thứ hai toát ra trong lòng hắn. Mười hai tấm tạp phiến này cần phải tốn bao nhiêu...

Vị đắng trong miệng Trần Mộ càng tăng thêm vài phần, chỉ sợ toàn bộ tiền trong tay mình ném vào cũng sợ không đủ. Thật vất vả mới sống sung túc được vài ngày, giờ phải bỏ ra một số tiền lớn như vậy, nói không đau lòng, tuyệt đối là nói dối.

Nhưng hắn trong lòng cũng mơ hồ có phần chờ mong. Nếu... Nếu chính mình thật sự có thể chế tạo ra mười hai tấm tạp phiến này...

Có những huyễn tạp yêu cầu kì dị cổ quái, nhưng trọng yếu nhất chính là trong mười hai tấm tạp phiến này không ngờ có một cái trù tạp thật sự! Mấy ngày qua, cảm thụ lớn nhất của Trần Mộ chính là sự cường đại của trù tạp. Hắn mới chỉ đem kỹ thuật trù tạp áp dụng vào kết cấu trong huyễn tạp liền đã có thể phát huy ra hiệu quả to lớn như vậy. Vậy thì chiếc trù tạp thật sự này thì sao? Hắn không dám tưởng tượng.

Đúng là có cái loại chờ mong này, hoặc cũng là vì tò mò, cuối cùng làm cho Trần Mộ ra quyết định.

Liều mạng! Trần Mộ cắn răng một cái, đặt ra quyết tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.