Tham Hoan

Chương 38: Chương 38: Chương 38: Thổ lộ tình cảm chân thành.




Lâm Tiểu Kiều gắng gượng lên tinh thần cho bản thân để xuống xe vào nhà, Thẩm Gia Mộc đi theo phía sau cô, thấy cô lạnh đến mức cứ xoa xoa hai cánh tay, anh khẩn trương cởi áo khoác khoác lên trên người cho cô. Dường như cô đang có tâm sự cho nên từ đầu đến cuối đều nhìn về phía trước mà không nhìn anh một lần nào, Thẩm Gia Mộc cau mày, nắm tay cô trong lòng bàn tay mình, sử dụng chút sức lực, lúc này Lâm Tiểu Kiều mới hồi phục lại tinh thần.

Thẩm Gia Mộc nhìn cô một cái thật sâu rồi mới dặn dò: “Đợi đến lúc nữa ở trên đó, em chỉ cần ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh, có chuyện gì thì để anh xử lý, có biết không?”

“Vâng.” Mãi đến lúc có chuyện xảy ra, Lâm Tiểu Kiều mới ý thức được có một người đàn ông để cho mình dựa vào là mộtchuyện hạnh phúc biết bao.

Thẩm Gia Mộc nắm tay cô đi lên vài bước, đột nhiên anh dừng lại hỏi: “Tiểu Kiều, em có tin anh không?”

Dường như là không có chút do dự gì, cô liền gật gật đầu: “Tin! Sống ở trên đời này không hề dễ dàng, nó có quá nhiều nguy hiểm, thế nhưng chỉ cần có anh, em liền tin rằng cho dù có là chuyện gì thì đi chăng nữa cũng có thể giải quyết được. Thẩm Gia Mộc, nếu anh chỉ muốn để cho chính mình yên tâm, vậy thì lần sau đừng hỏi lại em chuyện như thế này nữa, Lâm Tiểu Kiều em cả đời này chỉ biết dựa vào anh, nếu ngay cả anh em cũng không tin tưởng thì em còn có thể tin tưởng ai đây?”

Thẩm Gia Mộc nhanh chóng đưa tay ra xoa xoa khuôn mặt cô rồi mới tiếp tục dẫn cô lên lầu. Thực ra, trong lòng anh đối với chuyện xảy ra ở Lâm gia cũng đã biết, vốn định qua hai ngày nữa mới tìm thời gian thích hợp nhắc nhở Lâm Lạp một lần, lại không nghĩ rằng hành động của phía trên lại nhanh như vậy.

Hiện tại vì xảy ra lũ lụt cho nên phía trên đã cấp một khoản cứu trợ xuống dưới, thế nhưng, khoản tiền này vào trong thành phố lại bị mắc kẹt, cụ thể là vào trong tay ai thì không nói rõ ra được. Trong cục tài chính Lâm Lạp là người ở một vị trí tầm thường, do đó đương nhiên ông sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, cho dù ông không có bất cứ mưu tính gì, thế nhưng mấy cái đầu của nhà nước cũng sẽ đẩy chuyện này về phía ông, cấp dưới nhất định sẽ không thừa nhận đã động vào khoản tiền này, mà Lâm Lạp lại không có bất kì bằng chứng nào... Hơn nữa, lúc Thẩm Kiến Đàn nói với anh chuyện này, ông cũng đã nói rất rõ ràng, e rằng Lâm Lạp cũng không hề trong sạch!

Chìa khóa mở cửa, vào lễ kết hôn đêm hôm trước, Lâm Tiểu Kiều đã để lại nhà, lúc này khi đứng ở ngoài, cô cũng không hề gõ cửa, chỉ lẳng lặng như thế nhìn nơi mà mình đã từng sống suốt hai mươi mấy năm. Lúc còn nhỏ, mỗi buổi chiều thứ tư trước khi đến giờ vào học, cô liền có cảm giác rất sợ hãi. Nếu như thầy giáo bắt viết một bài văn có liên quan đến đề tài gia đình, nếu vậy thì chắc chắn hai tiết học sau khi cô lên nộp bài sẽ toàn là điểm kém, bởi vì cô không biết rốt cuộc là gia đình mà mình đang sống hạnh phúc ở chỗ nào. Cha mẹ thì coi thường, chị gái thì bắt nạt, ngoại trừ hồi trước có ông nội bà nội yêu thương cô, còn lại thì cô đều cảm thấy trong căn nhà này cô hoàn toàn không có một thứ gì cả.

Bây giờ, gia đình này có lẽ sẽ gặp phải một trận mưa to gió lớn, rốt cuộc bọn họ cũng nhớ tới cô, rốt cuộc... Lần đầu tiên cô cảm nhận được giá trị của mình, hoặc là nói, Lâm Lạp đã cảm nhận được giá trị của cô... Một mặt thì đau xót một mặt thì vui mừng, trong khoảng thời gian ngắn như vậy Lâm Tiểu Kiều liền không biết nên phản ứng như thế nào.

Thẩm Gia Mộc gõ cửa, nắm tay Lâm Tiểu Kiều thật chặt, đợi một lúc mới thấy Trần Nhã ra mở cửa. Lâm Tiểu Kiều vẫn còn đang trong trạng thái như đi vào cõi thần tiên xa xôi, ánh mắt nhìn Trần Nhã rời rạc không chút ánh sáng, trái lại Thẩm Gia Mộc liền gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó kéo Lâm Tiểu Kiều vào nhà.

Lâm Lạp ngồi ở trên ghế salon cau mày hút thuốc, lúc Lâm Tiểu Kiều và Thẩm Gia Mộc đi đến, ánh mắt Lâm Lạp liền sáng rực, ông lập tức đứng lên. Thẩm Gia Mộc vờ như không nhìn thấy, đợi đến khi Lâm Tiểu Kiều ngồi xuống, anh mới ngồi xuống cạnh cô, thế nhưng từ đầu đến cuối ánh mắt anh cũng không đặt ở trên người Lâm Lạp.

Lâm Lạp không biết Thẩm Gia Mộc đã trở lại, chỉ cho là một mình Lâm Tiểu Kiều quay về, ông cũng không ôm ấp quá nhiều hi vọng, chỉ nghĩ để cho cô giúp ông nói chuyện ở Thẩm gia một phen, ông cũng không quá đặt nặng kết quả. Bây giờ Thẩm Gia Mộc lại cùng đi theo, nếu có thể khiến cho anh về nhà nói một câu thì lời nói của anh so với lời nói của con dâu Thẩm gia sẽ có trọng lượng hơn rất nhiều! Nghĩ như vậy, hai mắt ông liền sáng loáng, nhưng mà rõ ràng Thẩm Gia Mộc lại cho thấy một bộ dạng không có hứng thú quan tâm.

Thẩm Gia Mộc có thể không quan tâm, thế nhưng Lâm Tiểu Kiều lại không thể có dáng vẻ kiêu ngạo như vậy ở trước mặt cha mẹ mình được, cô hắng giọng một cái, hỏi: “Ba, ba vội vàng bảo con trở về như vậy là có chuyện gì sao?”

Ở trước mặt con gái mà nói ra những chuyện nhơ nhớp bẩn thỉu như vậy, Lâm Lạp cảm thấy mặt mũi của mình đều vứt đi hết. Thế nhưng chuyện này lại không thể không nói, ông liếc mắt ra hiệu cho Trần Nhã, làm vợ chồng với nhau nhiều năm cho nên bà nhanh chóng hiểu rõ, kể chuyện này ra một cách đại khái.

Lâm Tiểu Kiều chưa từng nghĩ rằng Lâm Lạp sẽ làm một chuyện như vậy, khó có thể tin nhìn ông, mấp máy môi, vẻ mặt nghiêm túc hỏi một câu: “Ba, khoản tiền này, nói tóm lại thì ba có lấy hay không?”

Lâm Lạp xoa xoa tay, có chút kích động, dáng vẻ sao cũng được trả lời: “Bây giờ có hay không đều không phải là trọng điểm, mà là ba...”

Lâm Tiểu Kiều cầm thật chặt chiếc túi trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt: “Nếu như ba không lấy, con nhất định sẽ dùng tất cả mọi biện pháp để giúp ba, bây giờ ba nói thật cho con biết, rốt cuộc thì ba có động vào khoản tiền kia hay không?”

Lâm Lạp mấp máy môi hai lần, lại quay đầu nhìn về phía Thẩm Gia Mộc, nhưng chỉ thấy anh nhìn tách trà trên tay, không nhìn về phía bên này một chút nào. Cuối cùng, tầm mắt ông rơi trên mặt Lâm Tiểu Kiều, mấp máy môi dưới hai lần, ông thành thành thật thật trả lời: “Ba ăn một phần, nhưng mà phần lớn...”

Lời của ông còn chưa nói hết, Lâm Tiểu Kiều đột nhiên đứng lên: “Vậy là được rồi, nếu ba đã làm, ba vẫn hi vọng con sẽ giấu diếm cho ba sao? Ba, đó là khoản tiền cứu trợ, là tiền để cứu người, vậy mà ba cũng thèm muốn nó được sao? Ba thật sự rất thiếu tiền ư? Hay là ham muốn của ba vĩnh viễn không bao giờ dừng lại được! Lúc con được gả vào Thẩm gia, ba rất vui mừng, đối với việc con thay đổi nhiều như vậy, trong đó có nguyên nhân gì, con cũng đều nhẫn nhịn không nói, thế nhưng điều này cũng không có nghĩa là con không biết. Có phải ba còn muốn lợi dụng con để che giấu cho những tội lỗi xấu xa của mình hay không?”

Lâm Tiểu Kiều nói xong liền muốn đi ra ngoài, Thẩm Gia Mộc đứng lên kéo cô lại, cầm lấy túi xách của cô, xoay người lại thản nhiên nói với Lâm Lạp đang đờ người ra: “Những khoản tiền này, cấp trên nhất định sẽ điều tra rõ ràng, ba em... Vẫn nên thẳng thắn giao nộp sớm thì sẽ là tốt nhất!”

Những lời của Thẩm Gia Mộc đã khiến tất cả những tính toán trong lòng Lâm Lạp vỡ tan tành, ông trơ mắt nhìn người con rể mà mình cực kỳ trông đợi đang che chở cho đứa con gái đã sớm tức giận của mình nhanh chóng rời đi, ông tức đến mức dậm chân. Cuối cùng vẫn là suy sụp mà ngã xuống ghế salon, tuy rằng ông không muốn để lỡ một số tiền lớn như vậy, nhưng nói thẳng, nếu Thẩm Gia Mộc không muốn ra tay giúp đỡ, ông cũng chỉ có thể đi tới con đường này, đến lúc đó có thẻ bài “Thẳng thắn được khoan hồng” thì cũng có thể giảm bớt được những hình phạt.

“Trần Nhã, bà vào phòng sách lấy tấm chi phiếu bên trong quyển “kinh tế pháp luật” xuống đây cho tôi...”

Lúc Lâm Tiểu Kiều và Thẩm Gia Mộc ra ngoài, vốn là trời đổ mưa nên có hơi âm u, Thẩm Gia Mộc bảo Lâm Tiểu Kiều đứng ở trên hành lang trú mưa, còn anh thì chạy nhanh tới chỗ đậu xe. Chỉ chốc lát sau, khi xe đang đỗ lại thì Lâm Tiểu Kiều đã chạy vụt xuống ngồi vào trong xe, Thẩm Gia Mộc cau mày khiển trách: “Không phải đã bảo em chờ anh ở chỗ kia sao? Tại sao lại tự chạy tới đây rồi hả?”

“Không phải anh lái xe tới đây sao?” Lâm Tiểu Kiều vừa cởi áo khoác ẩm ướt ra vừa lấy khăn mặt ở ghế sau lau tóc.

Thẩm Gia Mộc cầm lấy khăn mặt trong tay cô, giúp cô lau tóc: “Em chờ anh ở đó, anh mang áo khoác đến cho em, giúp em che trên đầu, lúc em vào trong xe thì sẽ không bị ngấm nước mưa. Cơ thể nhỏ bé của em mà mắc mưa thì sẽ rất dễ bị cảm... Có lạnh không? Sức lực có lớn quá không? Đau thì nhớ phải bảo anh đấy!”

Chóp mũi của Lâm Tiểu Kiều hồng hồng, hốc mắt nóng lên, nước mắt cứ như vậy rơi xuống. Thẩm Gia Mộc cho rằng việc vừa rồi của Lâm gia đã kích thích cô, cho nên anh vội vàng ném khăn mặt trong tay đi, toàn thân anh cũng đều là nước mưa vì vậy anh không dám ôm cô vào trong lòng, đành phải lau nước mắt, kiên nhẫn dỗ dành cô: “Ngoan, đừng khóc, anh về nghĩ biện pháp giúp ba em là được...”

Lâm Tiểu Kiều nghe xong liền cầm lấy tay của Thẩm Gia Mộc, hung hăng nói: “Không cần giúp ông ấy! Nên để cho ông ấy phải chịu mọi hình phạt của mình!”

Thẩm Gia Mộc dịu dàng dỗ dành, Lâm Tiểu Kiều dần dần bình tĩnh lại, có chút xấu hổ lau nước mắt. Sau khi Thẩm Gia Mộc lấy mu bàn tay lau sạch sẽ khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc của cô, anh nói: “Em cũng không cần vội, dù sao thì ông ấy cũng là ba em, anh sẽ không bỏ mặc ông ấy. Nếu em muốn giúp ông ta thì anh sẽ trở về xin ba anh liên lạc với các mối quan hệ, em bảo ba em giao hết khoản tiền đó lên, nếu có thể khai báo thì phải khai báo rõ ràng, chúng ta cùng nghĩ biện pháp khiến những kết quả không tốt giảm thiểu đến mức thấp nhất.”

Lâm Tiểu Kiều gật gật đầu, lại ôm cổ Thẩm Gia Mộc, hôn lên khóe môi anh một cái: “Anh đối xử tốt với em như vậy, em sẽ cảm thấy không thể từ bỏ anh được mất.”

Thẩm Gia Mộc vỗ vào sau gáy cô, hôn thêm một cái sâu hơn nữa, hai người dựa trán nhìn nhau, anh cọ cọ chóp mũi của cô, nói: “Không từ bỏ được anh thì có làm sao? Có anh luôn đi theo em rồi! Tiểu Kiều, dường như cho tới bây giờ anh chưa từng nói, nhưng mà anh không thể không thừa nhận rằng, anh yêu em, cực kỳ yêu em.”

Lâm Tiểu Kiều cũng chưa từng nghĩ tới Thẩm Gia Mộc có thể nói ra những lời tình cảm như vậy, trong lòng mềm nhũn đến mức rơi nước mắt. Thẩm Gia Mộc bật cười rồi lại không biết làm thế nào, đành phải nâng mặt cô lên chậm rãi hôn xuống. Lâm Tiểu Kiều hôn trả anh đầy mạnh mẽ, đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi anh, thật kiên trì, cẩn thận liếm mút...

Lúc hai người trở về Thẩm gia, trong nhà không có ai, Thẩm Gia Mộc bảo Lâm Tiểu Kiều đi tắm rửa rồi lên giường nằm, còn anh thì đến ban công gọi điện thoại cho Thẩm Kiến Đàn. Trong chuyện này cách nghĩ của hai cha con đều không khác nhau lắm, chỉ cần Lâm Lạp giao tất cả số tiền đó lên, thành thực rõ ràng, nếu vậy thì Thẩm gia nhất định sẽ giải quyết được chuyện này. Có những lời này của Thẩm Kiến Đàn, Thẩm Gia Mộc cũng yên tâm, quay vào trong phòng nằm xuống cùng Lâm Tiểu Kiều.

Thấy bọc áo tắm đang nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà mà không nhúc nhích, giống như là đang suy nghĩ cái gì. Anh đi tới, sờ mái tóc dài của cô, ghé vào lỗ tai cô hỏi: “Nghĩ cái gì vậy?”

Lâm Tiểu Kiều cười cười: “Mọi người đều nói rằng con gái chính là do đời trước cha mẹ thiếu nợ, cho nên đời này sẽ đến đòi, thế nhưng em thấy em và ba mẹ sống cùng nhau hoàn toàn không phải như vậy. Dường như em thật sự không hề đòi hỏi với bọn họ cái gì... Anh nói xem, nếu về sau chúng ta có hai đứa con, có phải anh chỉ thích một đứa trong đó thôi không? Nếu thực sự là như vậy thì em sẽ ly hôn với anh, mỗi người dẫn theo một đứa!”

Thẩm Gia Mộc nghe cô nằm đó tự hỏi tự đáp, anh một mực cắn lấy vành tai cô, cái đồ vô lương tâm này, còn dám nói muốn ly hôn với anh: “Em dám ly hôn thử xem! Cho dù là sinh mấy đứa thì đứa nào anh cũng không thích, anh chỉ thích một mình em thôi! Nếu từ nhỏ trẻ con được cưng chiều quá thì sẽ sinh hư, nhưng mẹ của đứa nhỏ thì không giống vậy...”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.