Thần Cấp Ở Rể

Chương 594: Chương 594: Tiểu đội của Đường Trảm xuất động




Hồng Á Phương biết rằng ngoài Vương Dã ra, trong đường hầm này còn có bốn cao thủ cảnh giới tông sư, bọn họ có thể giết người thường, nhưng tuyệt đối không thể địch lại cao thủ cảnh giới tông sư.

Giống như Lạc Nham, Lạc Nham đã tính toán mưu kế nhưng cuối cùng vẫn dẫn đến cảnh đồng quy vu tận.

Cô ta lắc đầu: “Quên đi, nhiệm vụ của mình không phải chiến đấu chống lại những cao thủ cảnh giới tông sư, trước tiên cứ đi ra ngoài, nơi này giao lại cho La Tử Đàn và La Tử Nghiệp đi.”

Cô ta quay người bước ra ngoài.

Nhưng đến cửa đường hầm, cô ta sững sờ trong giây lát, trước mặt cô ta xuất hiện một người.

“Mỹ nhân, cô đang cản của đường tôi đấy.” Đường Trảm lạnh lùng mỉm cười.

Hồng Á Phương nhanh chóng tránh ra, hai má đỏ bừng, không dám ngẩng đầu lên.

Đường Trảm tiếp tục đi vào bên trong, có bốn năm người đi theo, trong bốn năm người, Tiểu Yêu nhìn Đường Trảm cười khúc khích: “Lão đại, cô gái kia hình như bị anh mê hoặc rồi.”

Đường Trảm rất nghiêm túc nhìn Tiểu Yêu: “Đừng nghĩ bậy, hiện tại chúng ta tiến vào, đồng thời sẽ cùng lúc chiến đấu với bốn vị cao thủ ở cảnh giới tông sư, lần này tôi sẽ không ra tay, coi như là thử thách cho các cậu, nếu chết thì đừng trách tôi không nhắc nhở nhé.”

Lúc này Tiểu Yêu mới kiềm chế lại nụ cười của mình: “Em biết rồi, nhưng cũng chỉ là cao thủ ở cảnh giới tông sư thôi mà, thật là chuyện đơn giản.”

Đường Trảm dửng dưng nói: “Tiểu Yêu phụ trách Hoa Phong.”

Hoa Phong là một cao thủ ở cảnh giới tông sư, là cao thủ ở cảnh giới bán bộ chiến thần, cao thủ ở cảnh giới này đã mạnh hơn nhiều cao thủ ở cảnh giới tông sư.

Một cường giả vượt qua cảnh giới tông sư.

Vì vậy, loại đối thủ này đương nhiên có thực lực mạnh, sau khi Tiểu Yêu nghe nói đối thủ của mình là Hoa Phong, sắc mặt liền thay đổi, thật sự không ngờ Đường Trảm lại có thể tàn nhẫn như vậy.

Anh ta hít một hơi: “Lão đại, đừng nói anh chán ghét em, nên định mượn dao giết người đúng không? Lão đại, anh đừng độc ác như vậy, sau này em sẽ không dám nữa!”

Đường Trảm liếc mắt nhìn Tiểu Yêu còn đang tỏ ra đáng thương, đưa tay ra, vỗ vào sau đầu Tiểu Yêu một cái.

Tiểu Yêu lảo đảo, nhưng nhanh chóng lấy lại sức đứng vững.

Một nhóm người bước vào bên trong, Yêu Tử đang không ngừng đặt bom ở những nơi nhất định, anh ta là một chuyên gia về nổ mìn, khi ra chiến trường đương nhiên anh ta trước hết xoay chuyển tình thế có lợi cho mình.

Yêu Tử tuy là một người đàn ông to lớn nhưng cũng cẩn thận không kém gì phụ nữ.

Diệp Vô Phong lúc này đang đưa Liễu Như đi đến đầu kia của đường hầm, chỉ cần đi qua đường hầm là sẽ vào khu đô thị, đường xá trong khu đô thị phức tạp chằng chịt, cho dù là nhà họ Nguyên cũng không có cách để tìm bọn họ.

Mặc dù nhà họ Nguyên đang một tay che trời ở Liêu Tây, nhưng Hồng Á Phương hoàn toàn có thể kiểm soát việc giám sát giao thông và không cho nhà họ Nguyên biết anh và Liễu Như đang ở đâu.

Bây giờ đội của Du Kinh Hồng và đội của Đường Trảm đang giúp anh, anh không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì khác, anh chỉ cần bảo vệ Liễu Như thôi.

Diệp Vô Phong biết tình hình hiện tại, lần này nhà họ Nguyên cũng muốn đứng lên cứu Nguyên Đạt Tiêu để lập uy, còn bọn họ muốn kết tội Nguyên Đạt Tiêu để đưa nhà họ Nguyên xuống đài.

Chỉ khi kéo nhà họ Nguyên xuống đài, nhân tài ở Liêu Tây sẽ biết nhà họ Nguyên cũng sẽ diệt vong, chỉ khi quan niệm này được hình thành thì mạng lưới quan hệ do nhà họ Nguyên hình thành trong nhiều năm mới có thể bị phá vỡ.

Chỉ khi mạng lưới quan hệ của nhà họ Nguyên bị phá vỡ, những người vốn cùng chiến tuyến với nhà họ Nguyên mới có thể bị chia cắt.

Chiến tranh sắp nóng lên, và điều duy nhất tồi tệ bây giờ chính là như vậy.

Mà Diệp Vô Phong đã lên kế hoạch hoàn thành công việc then chốt cuối cùng này.

Nhưng hiện tại, trước tiên vẫn phải đưa Liễu Như đi ra ngoài.

Đạn không ngừng tuôn ra, lúc này Liễu Như mới nghe theo lời anh mà bước ra ngoài, tốc độ tuy rất chậm nhưng rất an toàn.

Chỉ cần kẻ địch xuất hiện, Diệp Vô Phong sẽ lập tức ép đối phương về phía sau rồi ẩn náu, để kẻ địch không có cơ hội áp chế bằng hỏa lực.

Nhưng áp lực của Diệp Vô Phong càng ngày càng lớn, bởi vì càng ngày càng nhiều kẻ địch vây công.

“Xem ra nếu cứ tiếp tục như vậy, Liễu Như sẽ gặp nguy hiểm. Nhất định phải tìm cách phá vỡ cục diện này.” Diệp Vô Phong biết tình hình hiện tại vẫn rất bất lợi đối với bọn họ.

Trong sân nhà họ Nguyên, Nguyên Chẩn đang ngồi thờ ơ trước đại sảnh, nghe thuộc hạ báo tin, trên mặt tràn đầy vẻ dửng dưng: “Để Tư Đồ Phong đi ra ngoài, không cần giết Diệp Vô Phong, có thể giết nữ sinh kia là được.”

Những tên thuộc hạ chắp tay cúi đầu.

Lúc này, trên bàn bên cạnh có một tờ giấy, trên đó viết tất cả thông tin về Diệp Vô Phong, đây đã là tất cả thông tin mà nhà họ Nguyên có thể đào ra.

“Chỉ là một người vô danh ở rể ư? Loại tin tức này lừa ai chứ?” Nguyên Chẩn lạnh lùng nhìn thông tin viết phía trên, nhưng thông tin đầu tiên làm cho ông ta cảm thấy có chút vô nghĩa, phía dưới cũng chỉ nói về công ty Hoa Cường của Diệp Vô Phong.

Có thể nói, anh đã tự tay tiêu diệt nhà Âu Dương, còn có quan hệ hợp tác với Cục Hồng Thuẫn.

Tất cả những điều này dường như quá kỳ diệu, từ một người con rể bị khinh thường đến vị trí bây giờ, những điều mà anh đã trải qua trong thời kỳ này chắc chắn là rất khó khăn.

Hơn nữa may mắn và sức mạnh đều nhất định phải có.

Nguyên Chấn biết Diệp Vô Phong không đơn giản, nhưng ông ta không ngờ lai lịch của Diệp Vô Phong lại phức tạp như vậy.

“Nói như vậy, công ty Hoa Cường cũng đã có liên lạc được với chính phủ. Thảo nào khi ở Liêu Đông, công ty Hoa Cường đã hầu như được bật đèn xanh, tất cả các dự án đều rơi vào tay công ty Hoa Cường, nên có vẻ như mọi chuyện đã hợp lý. Rất tốt, thậm chí tôi còn suýt bị lừa.”

Nguyên Chẩn cười ha hả, nhưng không vứt mảnh giấy đi, mà tiếp tục xem thông tin trên đó, cố gắng tìm thêm thông tin từ đó.

Ngoài thông tin của Diệp Vô Phong thì thông tin của Bạch Nhạn Phi, Phong Lệ Na và Du Kinh Hồng cũng có trên đó.

Chỉ là thông tin của Du Kinh Hồng rất đơn giản, chỉ mười mấy chữ.

Đội trưởng của Cục Hồng Thuẫn, tạm thời phụ trách các nhiệm vụ bí mật.

Nguyên Chẩn biết rằng các thành viên của cục Hồng Thuẫn rất bí ẩn, nhiều người trong số họ thậm chí còn không tiết lộ tên của họ, không ai biết họ trông như thế nào và tên họ là gì.

Mọi thứ đều được nhà nước che giấu, chỉ để bảo vệ sự an toàn của họ.

Nếu Du Kinh Hồng không ở trong vòng đấu với nhà họ Nguyên, cũng sẽ giống như những thành viên khác của Cục Hồng Thuẫn, và tên của cô ta thậm chí sẽ không được nhà họ Nguyên biết.

Lại càng không nói đến ngoại hình.

Lúc này chân dung của Du Kinh Hồng đã được đặt sẵn trên bàn, sau khi cô ta đột nhập vào nhà họ Nguyên, một người nào đó từ nhà họ Nguyên đã vẽ ra hình dáng của Du Kinh Hồng.

Rất giống.

“Trận chiến trong đường hầm sẽ càng ngày càng bi thảm, các thành viên chính phủ ở Liêu Tây tất sẽ phải can thiệp, đánh tiếng với Đỗ Miên Tân, để anh ta tìm hiểu xem. Tuy hiện tại nhà họ Nguyên bị bên trên nhòm ngó, nhưng nói thế nào thì cũng có một chút năng lực.” Nguyên Chẩn nói vào không khí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.