Thần Khống Thiên Hạ

Chương 103: Chương 103: Độc Ưng khiếp sợ. (2)​




Tiểu Hắc Hùng cũng không khách khí, đoạt lấy Hắc Linh Chi trong tay Lăng Tiếu liền nhai nhai lên.

Độc Ưng ở không xa thấy vậy đau lòng muốn chết, đây chính là gần vạn kim tệ a.

- Tốt lắm, đi thôi, sau này lại trở về thăm đám các ngươi!

Lăng Tiếu ở trên người hai con đại hùng vỗ vỗ, đột nhiên sau đó xoay người liền mang theo Độc Ưng rời đi.

Hai con Hắc Hùng kia ôm Tiểu Hắc Hùng vẫn đi theo sau một lúc lâu, mới lần nữa quay trở về.

Lăng Tiếu nhìn hai cái thân ảnh khổng lồ kia trở về, trong lòng không khỏi có chút buồn bã.

- Thiếu gia, bọn họ trở về ròi!

Độc Ưng nhàn nhạt nói, trong ánh mắt đối với Lăng Tiếu khâm phục tới cực điểm. Hắn lăn lộn ở Hoang Tùng sơn mạch nhiều năm, vẫn là lần đầu tiên thấy một màn thần kỳ như thế.

Thiếu gia lại cùng với một nhà Hắc Hùng kia hữu hảo như vậy, chỉ sợ truyền đi cũng không có người sẽ tin tưởng đây là sự thật.

Lăng Tiếu gật đầu nói:

- Ừ, chúng ta tìm một chỗ an toàn, ta giúp ngươi hộ pháp để ngươi đột phá.

Hai người đi tới một địa phương thanh u, Độc Ưng mở mở ra một cái động, chuẩn bị tiến vào trong đó đột phá.

Lúc này, Lăng Tiếu gọi lại Độc Ưng, lấy ra một gốc Hắc Linh Chi ngàn năm duy nhất đưa tới trước mặt Độc Ưng nói:

- Dùng một gốc này đi như vậy nắm chắc hơn một chút.

Bỗng nhiên, cổ họng Độc Ưng nghẹn lại, ánh mắt nóng lên, thiếu chút nữa cũng chảy ra nước mắt, chỉ là cố nén đón tới, xoay người đi vào bên trong động. Từ giờ khắc này Độc Ưng đối với Lăng Tiếu là tuyệt đối trung thành không hai lòng rồi.

Ngàn năm Hắc Linh Chi, so với Hắc Linh Chi ngàn năm trở xuống cao hơn một cái tiểu giai vị, đã là nhị giai cao cấp linh thảo rồi, giá trị kia không cần nói cũng biết, mà Lăng Tiếu đều không nhướng mày một cái liền đem một gốc Hắc Linh Chi trân quý này cho hắn phục dụng, hắn có thể không cảm động sao?

Lăng Tiếu thì không đem chuyện này để ở trong lòng, những thứ linh thảo trân quý này mặc dù hiếm thấy, nhưng là cũng chưa chắc là tìm không được, đợi ngày sau cường đại, chỉ cần hướng chỗ sâu sơn mạch đi vào, cao giai linh thảo còn không phải là một tay ôm lấy sao.

Dĩ nhiên, Lăng Tiếu cũng không phải là không có nửa điểm tư tâm, ít nhất Độc Ưng lớn mạnh đối với hắn mà nói cũng là một cái đại trợ lực.

Độc Ưng đột phá đến cao giai Huyền Sĩ không phải là chuyện một hai phút, Lăng Tiếu lấy thịt khô ra bắt đầu ăn, vì trợ giúp Hắc Hùng hắn là hao tổn không ít, nghĩ tới một màn ở trong động kia quả thật vô cùng mạo hiểm, hắn mạo hiểm nguy hiểm tính mạng mới đổi được cảm kích của hai con Hắc Hùng đối với hắn.

Lúc ấy Lăng Tiếu lấy đao gác ở cổ mẫu hùng, uy hiếp công hùng không được làm loạn.

Nhưng mà công hùng làm sao có thể đoán được tâm ý của Lăng Tiếu, nhất thời nổi điên lên, nếu không có mẫu hùng làm bia đỡ đạn, chỉ sợ Lăng Tiếu sớm đã chết ở dưới công kích của công hùng rồi.

Mẫu hùng bởi vì sinh nở cho nên mất đi lực chiến đấu, lại bởi vì khó sinh, căn bản đối với Lăng Tiếu không tạo thành uy hiếp, chỉ biết là không ngừng gào thét muốn đem tiểu hùng sinh ra, nhưng vô luận nó dùng sức thế nào đều không thể đem tiểu hùng sinh ra được, đau đến giống như chết đi sống lại.

Lăng Tiếu dĩ nhiên không hiểu đỡ đẻ, nhưng mà hắn lại hiểu tùy cơ ứng biến, một tay khoác lên sau lưng mẫu hùng, đem huyền lực của mình quán thâu đến trong cơ thể mẫu hùng, giúp nó thông thuận kinh mạch, tăng cường lực độ dùng sức.

Quả nhiên, khi hắn toàn lực phối hợp, mẫu hùng rốt cuộc thuận lợi sinh ra Tiểu Hắc.

Lăng Tiếu huyền lực tiêu hao quá độ, hư thoát ngồi trên mặt đất.

Công hùng nắm lấy cơ hội, trong nháy mắt chạy đến trước Lăng Tiếu, một cái hùng chưởng ẩn chứa lực lượng cường đại liền hướng về đầu Lăng Tiếu phách tới.

Lúc ấy Lăng Tiếu cũng cho là một mạng của mình ô hô rồi.

Vạn hạnh chính là, người tốt luôn có tốt bóa.

Mẫu hùng miễn cưỡng hống khiếu một tiếng, tựa hồ đang nói gì đó với công hùng, lúc này mới khiến Lăng Tiếu tránh được một kiếp.

Cũng vì vậy mà Lăng Tiếu mới cùng một nhà Hắc Hùng giải hạ thiện duyên.

Dã thú sở dĩ thoát biến thành linh thú, đó là đã có được 'Linh' tính nhất định mới có thể xưng laflinh thú, là thăng hoa của dã thú, đã có thể có một chút ý thức đơn giản, mặc dù so với tam giai linh thú có linh trí sơ khai còn kém một chút, nhưng mà đã có một chút tư tưởng rồi.

Lăng Tiếu giúp mẫu hùng thuận lợi sinh ra Tiểu Hắc Hùng, mẫu hùng hoàn toàn cảm nhận được Lăng Tiếu đói với chúng cũng không có ác ý, đây mới khiến cho một nhà Hắc Hùng đối với Lăng Tiếu cảm kích vạn phần, đồng thời cũng vì thế mà đem Hắc Linh Chi ở trong động dâng ra. Lunh thú không giống nhân loại, bọn họ một khi nhân thức là bằng hữu, bọn họ liền sẽ vô cùng trung thành vô tư trợ giúp bằng hữu của chúng, mà Lăng Tiếu là người đầu tiên trở thành bằng hữu của một nhà Hắc Hùng, cũng là một cái bằng hữu có một không hai.

...

Lăng Tiếu ăn no, cũng không lười biếng, bắt đầu đả tọa lên. Chỉ có không lúc nào là không ngừng tu luyện mới để cho tự mình càng nhanh trở nên mạnh mẽ.

Thông qua tay không đối chiến trong khoảng thời gian này với Hắc Hùng, Kim Cương Ngũ Biến quyết đệ nhị biến của Lăng Tiếu đã có tiến bộ rõ ràng, nguyên lai là cảnh giới tiểu thành dần dần hướng cảnh giới trung thành đi tới. Hôm nay hắn lần nữa thụ ngoại thương, tin tưởng không cần đan dược trị liệu cũng có thể thông qua Kim Cương Ngũ Biến quyết tiến hành chữa trị.

Vì thế Lăng Tiếu cũng cảm thấy Kim Cương Ngũ Biến quyết này có phải hay không là 'Bất Tử Thần Công' trong truyền thuyết, nếu không làm sao có thể có công năng chữa trí cường đại như thế. Thật không biết Thái thượng trưởng lão từ đâu có được bản huyền công này.

Lăng Tiếu chìm đắm trong tu luyện, Tam Phân Quy Nguyên Khí tuần hoàn ở trong thân thể hắn, thanh trừ chướng ngại đột phá cao giai Huyền Giả, chỉ cần tâm cảnh của hắn cùng trạng thái đạt đến cảnh giới tốt nhất, chính là ngày hắn đột phá.

Bất quá hắn hiện tại cũng không nóng nảy, trước áp súc trạng thái trung giai Huyền Giả một chút, khiến cho sau khi chân chính bão hòa, sẽ thuận lợi đột phá một cách tự nhiên.

Đang ở lúc Lăng Tiếu một bên đả tọa, một bên vì Độc Ưng hộ pháp, nghe được tiếng nói chuyện của mấy cái mạo hiểm giả cách tùng lâm không xa, lúc này cảnh giác lên, nếu để cho bọn họ quấy rầy Độc Ưng đột phá lần này, vậy lần tiếp theo cũng không biết là đến lúc nào.

Trong rừng rậm cách Lăng Tiếu không xa xuất hiện bảy đạo thân ảnh, bảy người này đều có ba phần tương tự, không cần phải nói khẳng định là huynh đệ với nhau. Trẻ tuổi nhất ước chừng 26 tuổi, lớn tuổi nhất cũng hơn 40 tuổi.

Nếu như Độc Ưng ở nơi này khẳng định có thể nhận ra bảy người này, bọn họ ở trong mạo hiểm giả có chút danh tiếng, nguyên lai được xưng là Bành thị thất lang, nhưng mà sau đó lại bị Thanh Lang dong binh đoàn biết sự hiện hữu của bọn hắn, tuyên bố bảy người này không quy thuận Thanh Lang dong binh đoàn mà nói, liền đem danh hiệu từ bỏ, nếu không tuyệt đối để cho bảy người bọn họ biến mất khỏi Vẫn Thạch thành, cho nên bảy người phải đem danh hiệu sửa thành Bành thị thất ưng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.