Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 2872: Chương 2872: Tôn Cường sụp đổ (1)




Tuy không phải Danh Sư, nhưng cùng Trương Huyền tiếp xúc lâu, mưa dầm thấm đất, biết rất nhiều quy củ của Danh Sư.

Lão gia Dương Huyền, ở toàn bộ đại lục cũng là cao thủ tuyệt đỉnh, dung mạo, thực lực, võ kỹ tu luyện của loại người này, đều là cơ mật trong cơ mật, không thể tiết lộ, bởi vì một khi bị Dị Linh tộc biết, tất nhiên sẽ làm ra tính nhắm vào, khó lòng phòng bị!

Ông lão này không biết từ nơi nào xuất hiện, thế mà cũng dám hỏi, thật đúng là trâu không biết sừng uốn lượn, ngựa không biết mặt dài!

- Xứng sao?

Dương Huyền nhịn không được cười lên.

Nếu như chính hắn cũng không xứng biết dung mạo của mình, thì thật là buồn cười.

- Cười cái gì? Biết ta là quản gia của Dương sư, còn không lập tức thả ra? Nếu không, lão gia trách hỏi, các ngươi chịu không nổi...

Tôn Cường tiếp tục nói.

- Trách hỏi? Chỉ sợ không thể nào!

Dương sư lắc đầu, tràn đầy bất đắc dĩ nhìn qua:

- Nói thật cho ngươi biết đi, lão phu Dương Huyền!

- Dương Huyền? Dám ở trước mặt ta giả bộ lão gia, gan chó của ngươi thật lớn...

Tôn Cường sững sờ, ngay sau đó biết ý tứ của đối phương, suýt chút nữa nổ tung.

Hắn cùng lão gia ở chung lâu như vậy, đối với bộ dáng, cử chỉ biết rõ rõ ràng ràng, ông lão này từ nơi nào xuất hiện, dám nói là lão gia nhà mình?

Hô!

Thanh âm gào thét vừa mới kết thúc, chỉ thấy một lệnh bài lơ lửng ở trước mặt.

- Đây là lệnh bài Danh Sư đại biểu thân phận ta, ngươi nhìn một chút!

Vẻ mặt Dương sư thản nhiên.

Đối phương một mực nói là quản gia của hắn, hơn nữa kiên định không thay đổi, hắn cũng không tức giận, bởi vì có thể thấy được, đối phương cũng không có ý tứ nói dối, nói cách khác, vô cùng có khả năng, tên này cũng bị lừa bịp.

Đã như vậy, có khi nào có người giả mạo bản thân, thu Trương Huyền làm đồ đệ hay không, trên thực tế... hai người này đều bị che đậy?

Hắn muốn làm rõ chân tướng.

Không để ý tới vẻ mặt của hắn, Tôn Cường nhìn về phía lệnh bài, chỉ thấy phía trên điêu khắc hai chữ lớn “Dương Huyền”, rõ ràng chói mắt, đâm vào linh hồn.

- Tại hạ Dương Huyền, Thái thượng trưởng lão của Danh Sư đường, lão gia của ngươi, là giả mạo dùng tên ta!

- Cái này...

Tôn Cường câm lặng, thân thể không tự chủ được run rẩy.

Vừa rồi sở dĩ lực lượng đủ, là bởi vì nơi này là Thánh Tử điện, tất cả mọi người là Danh Sư, tuân thủ quy củ, hắn lại không phạm sai lầm, coi như thiếu gia đại náo, cũng không có khả năng liên luỵ đến trên người hắn...

Lại thêm thân phận quản gia của Dương sư, ở lại chỗ này, ngược lại là an toàn nhất.

Nằm mơ cũng không có nghĩ đến... người trước mắt là Dương sư chân chính, hắn đã ở đây... Vậy trước kia gặp phải đến cùng là ai?

Thân thể đã băng lãnh, cảm thấy cũng bắt đầu có chút nghi ngờ nhân sinh. Từ Thiên Huyền vương quốc được “lão gia” tuyển chọn, từng bước một đi tới, lão gia thần uy, sớm đã lạc ấn ở trong óc, vung đi không được, sớm đã từ đáy lòng cảm thấy vị Danh Sư vô địch này hẳn là Dương Huyền... Ngày hôm nay đột nhiên lại toát ra một cái, nói vị lão gia kia là giả... Thế giới quan lập tức sụp đổ.

- Không có khả năng... Điều đó không có khả năng...

Khuôn mặt Tôn Cường trắng bệch, bất cứ lúc nào cũng sẽ từ không trung rơi xuống.

- Không có gì không thể nào! Dương sư địa vị kính trọng, coi như thu quản gia, cũng là cường giả đỉnh phong như Hồ Nhất Vi, một tiểu nhân vật như ngươi, có tư cách gì?

Cát trưởng lão cười lạnh.

- Nhưng...

Tôn Cường kinh hồn bạt vía.

Thấy bộ dáng này của hắn, Mộng kiếm thánh biết bị đả kích phá hủy, lại kìm nén không được, vội vàng hỏi:

- Thiếu gia nhà các ngươi, Trương Huyền... năm nay đến cùng bao nhiêu tuổi, ngươi có biết sinh nhật ngày nào hay không?

- Không thể nào, lão gia lợi hại như vậy, sao lại là giả?

Tôn Cường không ngừng lắc đầu, dường như không nghe thấy đối phương nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.