Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 226: Chương 226: Trị liệu cho Thẩm Hồng (2)




Thảo nào hắn có thể khiến cho ba vị danh sư đều bội phục không thôi. Chỉ riêng thực lực như vậy, lại khẳng định vượt qua Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Không chừng... còn là một cường giả siêu cấp vị Tông Sư cảnh!

Nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn càng thêm kính nể.

Thẩm Truy đi phía trước càng nghĩ càng sợ hãi. Còn Trương Huyền đi phía sau, nói thật, trong lòng cũng đầy phiền muộn.

Người này ngay từ lúc đầu lại dùng toàn lực chạy như điên. Nếu như không theo kịp, thân phận cũng rất dễ dàng bị lộ. Hắn không thể làm gì khác hơn là cắn răng kiên trì tới mức sắp muốn nôn ra máu.

Hắn chỉ có Ích Huyệt cảnh đỉnh phong. Mặc dù mở huyệt đạo trước kia chưa từng có ai, lực lượng có thể so với Thông Huyền cảnh trung kỳ, nhưng so với đối phương loại cường giả đỉnh phong đứng đầu vương quốc, vẫn kém hơn một đoạn rất lớn.

May là mấy ngày hôm trước, hắn vừa học được thân pháp thiên đạo, phương diện tốc độ tăng thêm không ít. Bằng không, đừng nói đuổi kịp, sợ rằng một chút thất thần, lại biến mất không thấy bóng dáng, mắt mở trừng trừng ăn đất.

Dù vậy, cũng có nhiều lần hắn thiếu chút nữa bị bỏ rơi. Hắn không thể làm gì khác hơn là vận dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tìm ra chỗ thiếu hụt và thói quen trong thân pháp của đối phương, sớm làm ra phán đoán, đi tới khoảng cách gần hơn, lúc này mới bị tụt lại ở phía sau.

“May mắn thân pháp của hắn có nhiều chỗ thiếu hụt. Bằng không mình thật sự bị bỏ rơi, cao nhân cũng không mong giả vờ được...”

Đối phương lao đi cực nhanh. Thứ nhất, tình hình của lão tổ vương thất khẳng định không lạc quan, trong lòng sốt ruột. Thứ hai, khẳng định mang theo ý thử dò xét. Nếu là danh sư thực sự lợi hại, tốc độ tự nhiên phải nhanh hơn nhiều. Cho dù dùng toàn lực cũng không tính là gì cả. Không theo kịp, xem như vị Thẩm Truy bệ hạ không dám trực tiếp nói ra, cũng trong lòng tất nhiên có nghi ngờ.

Chính là bởi vì hiểu rõ điểm ấy, hắn mới cảm thấy phiền muộn.

Chuyện gì thế này? Nói rõ là đi cứu người, kết quả thành thi chạy. Phải liều mạng đuổi kịp mới được. Nếu không phải là e ngại hình tượng “cao nhân”, chỉ sợ hắn đã sớm một cước đạp qua.

Đây là mời hắn giúp một tay hay mời hắn thi chạy...

Mấu chốt dùng toàn lực đuổi kịp, còn hoàn toàn không thể lộ ra sự mệt mỏi rã rời. Nếu không phải là mấy ngày qua vừa đột phá, chân khí trong cơ thể phát ra dao động, sợ rằng mình thật sự lại lộ ra sơ hở.

Đau trứng. Giả vờ làm một cao nhân, cũng không dễ dàng như thế. Thật sự không để cho người sống nữa.

Nếu như cho Tôn Cường biết được ý nghĩ này, khẳng định biểu hiện tán thành sâu sắc. Hắn cũng bởi vì giả vờ cao nhân một hồi, thiếu chút nữa làm mình giả chết... Bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi, muốn nôn ra máu.

“Đồ của Triệu Nhã các nàng đã đến. Chờ tìm được bí tịch Thông Huyền cảnh, để vị “Dương Huyền” này rời đi...”

Trong lòng hắn âm thầm quyết định.

Tuy rằng ngụy trang thành danh sư được người người tôn trọng, địa vị được tôn sùng, nhưng phiền phức cũng nhiều. Một khi bị người khác nhìn thấu, bị đánh chết cũng là nhẹ.

Hiện tại xem ra, Thẩm Truy bệ hạ tìm được bí tịch, để vị “Dương Huyền danh sư” này biến mất.

Một đường đi tới, mười mấy phút sau, bọn họ đã đi tới trước vương cung.

Xem ra đã sớm căn dặn trước, bọn họ một đường đi về phía trước hoàn toàn không gặp phải bất kỳ ngăn cản nào. Thời gian không lâu, hắn nhìn thấy được một đại sảnh rộng rãi.

- Đang ở bên trong...

Thẩm Truy bệ hạ đẩy cửa đi vào.

Trong đại sảnh, đám người Lưu sư, Trang sư đều đang ở đây. Mỗi một người đều nhăn mặt nhíu mày, nhìn về phía một lão gì nằm cách đó không xa.

Nền tảng của Thiên Huyền vương quốc, Thẩm Hồng.

Mấy ngày hôm trước, thời gian vừa tới, lão già có râu tóc bạc trắng này còn có thể một mình đi lại. Nhưng bây giờ, hắn chỉ có thể nằm ở trên giường, hít vào thì ít, thở ra lại nhiều. Xem ra hắn sẽ chết bất cứ lúc nào.

- Dương sư!

Thấy bọn họ đi vào, đám người Lưu Lăng tiến lên nghênh đón.

Trải qua lần trước thăm hỏi, biết vị Dương sư trước mắt này có thể là danh sư cấp bậc cao hơn bọn họ, ba người hoàn toàn không dám có chút khinh thường nào.

- Vẫn mong Dương sư ra tay...

Thẩm Truy bệ hạ nhìn qua, vẻ mặt sốt ruột.

- Có thể cứu, ta nhất định sẽ ra tay.

Trương Huyền đáp một tiếng, đi tới trước mặt lão già.

Thẩm Hồng trước mắt so với Trần Tiêu đan sư nhìn thấy trước đó, tử khí còn muốn nặng hơn. Hắn nằm thẳng ở trên giường, cũng không thể động đậy được dù chỉ một chút. Nếu không phải là đồng tử thoáng di chuyển, Trương Huyền cũng hoài nghi hắn có phải đã chết hay không.

Thảo nào Thẩm Truy bệ hạ đặc biệt chạy tới tìm mình. Loại tình trạng hiện tại này, không mau chóng cứu chữa, có thể sống qua ngày hôm nay hay không, cũng khó nói được.

Sau khi đi dạo qua một vòng, không nhìn ra nguyên nhân, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là đặt ngón tay lên trên mạch đập của đối phương.

- Hả?

Thiên Đạo Đồ Thư Quán không có động tĩnh chút nào.

Không phải thủ pháp sai, mà là... Thẩm Hồng này vẫn chưa hôn mê. Hiện tại đồng tử của hắn còn có thể chuyển động, là đang tỉnh...

- Cái bộ dạng này, bảo hắn đứng lên đánh quyền, không mấy thực tế...

Sắc mặt Trương Huyền khó coi.

Người này với bộ dạng hiện tại, đừng nói đánh quyền, có thể mở mắt cũng không tệ. Nếu chẳng may cưỡng chế đánh quyền, sợ rằng còn chưa có ra tay, liền trực tiếp chết ở trước mặt.

- Dương sư... Có thể có phương pháp cứu chữa hay không?

Thấy hắn nhíu mày, Thẩm Truy bệ hạ có phần không nhịn được, khẩn trương hỏi.

Đây đã là hy vọng cuối cùng. Nếu như lại không có cách nào, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn lão tổ chết đi.

- Cái này...

Trương Huyền vò đầu.

Cũng không thể nói không nhìn ra được điều gì...

Có ý thức người đánh quyền, tiếp xúc với người hôn mê, hai loại người này hắn đều đặc biệt thử qua, đều có thể làm cho Đồ Thư Quán sinh ra sách. Nhưng... loại nửa chết nửa sống này, hắn phải làm thế nào?

Quyền không thể đánh, chạm đến lại không có phản ứng...

Yếu tới mức hôn mê một chút còn được. Rõ ràng cũng sắp không mở mắt nổi, còn không hôn mê, muốn làm gì?

- Khụ khụ...

Rầu rĩ một lát, Trương Huyền có chút do dự, ngẩng đầu nhìn qua:

- Vậy... chỗ ngươi có thứ gì, có thể để cho người ta nhanh chóng hôn mê, lại... không chết hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.