Thiên Hạ Đệ Nhất Gả

Chương 10: Chương 10




Đau.

Đau quá…

Chết tiệt, đau quá đau quá đau quá!

Long Vô Song giữa tiếng rên rỉ tỉnh lại.

Nàng trên giường lớn lộn xộn nằm một hồi lâu, sau một lúc lâu mới phát hiện, một tiếng lại một tiếng rên rỉ kia, là từ trong miệng mình bay ra.

Trời ạ! Thực sự đau quá.

Đau nhức bao phủ toàn thân của nàng, ngay cả khi còn bé, nàng lén mẫu thân uống rượu đồ tô*, bị phạt gánh bồn nước, ở trong phòng quỳ cả ngày. Buổi sáng ngày thứ hai đau mỏi mệt, cùng so với lúc này, đều coi như nhỏ nhặt không đáng kể.

(*) đồ tô: tên một loại rượu thời xưa.

Nàng ấn eo nhỏ nhắn, cẩn cẩn dực dực xoay người -

Ai u, đau quá!

Nàng toàn thân trên dưới, mỗi chỗ kinh lạc, mỗi khối bắp thịt, đều mạnh mẽ mệt mỏi, đau nhức, kháng nghị nàng ‘sử dụng quá mức’. Nàng cầm lấy áo ngủ bằng gấm, đau đến khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt, chỉ cảm thấy bản thân như là bị hung hăng đánh qua, hoặc là bị mã xa kéo mười đường cái, hay là giống như bị một tảng đá lớn nặng nề, đè qua -

Khuôn mặt trắng nõn, bỗng dưng xấu hổ đỏ bừng.

Đêm qua dấu vết nhỏ giọt giọt, chỉ một thoáng nảy lên trong lòng, nàng nhớ tới tên “Tảng đá lớn” kia.

Công Tôn Minh Đức!

“Tên chết tiệt!” Nàng thì thào mắng chửi, khuôn mặt lại đỏ hồng không dứt, phỏng đoán mệt mỏi đâu nhức lúc này, khẳng định cùng hắn “Sở tác sở vi” tối hôm qua thoát không được quan hệ.

Vị này đường đường tướng gia, từ trước đến nay có nề nếp, bất luận người nào nhận biết hắn, người nào không nói hắn tuân thủ nghiêm ngặt lễ giáo, tuyệt đối không vượt quá khuôn phép. Vậy mà nói hắn vào giường trướng, giống như là người thay đổi, trạng thái tình cảm ương bướng đối với nàng như vậy như vậy, còn có như thế như thế…

Trên da thịt của nàng, còn có thể cảm giác được hắn đêm qua âu yếm; bả vai mượt mà còn có thể cảm giác được hắn tình dục điên cuồng khi gặm hôn khẽ cắn; ngay cả chỗ non mềm nhất của cô nương gia, cũng bởi vì hắn bá đạo hung hãn chạy nước rút, đến bây giờ đau nhức khó có thể mở miệng.

Nhớ lại phiến tình nóng bỏng, một màn trướng trong đầu tái diễn, nàng đỏ mặt, cắn chặt răng, cố sức vẫy vẫy đầu, muốn đem những ký ức kia toàn bộ ném ra khỏi đầu.

Vung đầu như vậy, xoay người khiến nàng chú ý tới sắc trời ngoài cửa sổ.

Xuyên thấu qua chấn cửa sổ nhìn lại, bóng ngày ngoài cửa sổ chênh chếch, tà dương mỹ lệ, rồi sắp đến hoàng hôn.

Nàng vậy mà ngủ thẳng đến khi thái dương sắp xuống núi!

Ai, vậy cũng khó trách a! Tối hôm qua, nàng chính là thâu đêm không ngủ, thẳng đến khi tảng sáng, mới cực kì mệt mỏi thiếp đi. Nửa mộng nửa tỉnh, nàng mơ hồ cảm giác được, họ Công Tôn đứng dậy rời khỏi. Sau khi cửa phòng đóng cửa, bên trong tân phòng rơi vào yên lặng, nàng còn lại là rơi vào mộng đẹp, ngủ thẳng đến bây giờ.

Long Vô Song nhếch môi đỏ mọng, nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt lơ đãng đi xuống, bất ngờ nhìn thấy xiêm y rơi lả tả đầy đất – không, kia căn bản không gọi là y phục, quả thực là vải bố!

Áo đơn của hắn cùng áo đơn của nàng, còn có chiếc giá thường vô cùng tinh xảo kia, đều đã bị phá tan thành từng mảnh, trong đó còn có vài miếng vải bằng lụa, thoạt nhìn vô cùng quen mắt, cho dù chất liệu hoặc là hình dáng thêu, đều cùng tiết khố của nàng giống nhau như đúc.

Hết rồi, nếu như để cho người khác nhìn thấy, khẳng định là biết bọn họ tối hôm qua – tối hôm qua -

Mạnh mẽ chống đau nhức giày vò người, Long Vô Song hảo sĩ diện, cắn răng nhịn xuống rên rỉ, giống như một tiểu lão thái bà, run rẩy suy nghĩ muốn xuống giường thu thập.

Chỉ là, vừa mới vươn tay nhỏ bé, nàng liền phút chốc sửng sốt.

Đây là cái gì?

Nàng trừng mắt nhìn tay của mình, cũng không nhúc nhích.

Chỉ thấy trên da thịt gốc trắng như tuyết, bây giờ trở nên có hồng, có đỏ, tất cả đều là hôn ngân và ứ thanh!

Không thể nào!

Long Vô Song thở hốc vì kinh ngạc, vội vàng cầm lấy mền, đến đứng trước mặt gương đồng, đoan trang khẩn trương hề hề. Đây không nhìn hoàn hảo, vừa nhìn xuống dưới, nàng đầu tiên là mục trừng khẩu ngốc một hồi, môi dưới run rẩy một hồi, tận lực bồi tiếp một tiếng.

“A!”

Tiếng thét chói tai vừa sợ vừa giận, lại lần nữa trong phòng truyền ra.

Ngân Hoa ở ngoài cửa chờ, chờ đến độ muốn ngủ gà ngủ gật lập tức giật mình tỉnh lại, vội vàng mở cửa phòng. “Phu nhân, phu nhân, người không sao chứ?”

Long Vô Song khẩn cấp xoay người lại, dùng chăn che khuất xích lõa, tay nhỏ bé vung mạnh. “Đi ra ngoài, đi ra ngoài, đừng vào đây!”

“Ác, vâng!” Ngân Hoa mặc dù có chút sờ không được manh mối, nhưng cũng không dám kháng mệnh, cúi đầu ngoan ngoãn lui ra ngoài.

Cho đến khi cửa phòng đóng cửa, Long Vô Song mới hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí, buông lỏng tay để chăn rơi xuống đất.

Thân thể mềm mại yểu điệu duyên dáng, lộ ra trước gương đồng không bỏ sót, bất luận là cổ, trên vai, trước ngực, thậm chí thắt lưng mảnh khảnh, và lưng mịn màng như ngọc, khắp nơi đều có “Vết tích” Công Tôn Minh Đức lưu lại. Ngay cả cánh môi của nàng, cũng bị hắn hôn đến sưng lên, đến bây giờ chưa mất đi.

Đây, đây đây đây đây đây.. Đây muốn nàng làm sao ra ngoài gặp người a?

Nàng ảo não đến mạnh mẽ giậm chân, đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện cực kỳ trọng yếu.

Dược!

Con ngươi sáng rực híp lại, nhanh chóng quay đầu lại, trông thấy ly rượu đã trống rỗng trên bàn kia.

Trước khi uống ly rượu giao bôi, hành động của Công Tôn Minh Đức còn có thể nói “Bình thường”. Thẳng đến khi uống xong chén kia, ly rượu sau khi bị nàng hạ dược, mới trở nên – trở nên -

Nàng nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn, trong lòng càng thêm ảo não.

Gói dược kia tuyệt đối có chuyện.

Nàng có thể khẳng định, gói dược kia tuyệt đối không phải là mê dược! Nàng rõ ràng nhớ kỹ, tối hôm qua, La Mộng chính miệng nói qua, gói dược kia là cung thanh dương muốn nàng chuyển.

Khẳng định cung thanh dương hành sự bất lực, cầm sai rồi dược,đem sai mê dược nàng muốn đổi thành loại dược khác, mới có thể tạo thành phản hiệu quả, khiến nàng không những không thể hôn mê Công Tôn Minh Đức ngược lại được hắn ăn sạch sẽ.

Đang tức giận, ngoài cửa truyền đến âm thanh rụt rè của Ngân Hoa.

“Phu nhân, xin hỏi, nô tì có thể tiến vào không?”

“Hãy chờ một chút!”

Long Vô Song đáp, mau chóng đem vải bố tàn y đầy đất thu thập sạch sẽ, lại rút khăn bàn ra cột chắc, nhét y phục giấu vào trong cái tủ. Tiếp tục, nàng lôi kéo chăn, lùi về giường lớn, sau khi xác định không có một tấc da thịt lộ ra ngoài, mới thanh thanh cổ họng, giương giọng nói: “Được rồi, ngươi có thể vào được.”

“Vâng.”

Ngân Hoa cẩn cẩn dực dực bước vào cửa phòng, tuy rằng rất muốn hỏi một chút, phu nhân vừa mới vì sao thét chói tai, nhưng trực giác biết, phu nhân tuyệt đối không chịu trả lời. Nàng kiềm chế tốt hiếu kì tràn đầy, đi tới tủ quần áo bên cạnh, đưa tay mở ra -

“Chờ một chút!” Long Vô Song vội vàng mở miệng.

“A?”

“Ngươi, ngươi mở tủ quần áo làm cái gì?”

Ngân Hoa mờ mịt lại vô tội trả lời: “Nô tì, nô tì muốn lấy xiêm y, thay quần áo cho phu nhân.”

Long Vô Song cắn cắn môi, lo lắng một hồi, cuối cùng vẫn điểm đầu. “Quên đi, ngươi lấy đi! Ngươi lấy được rồi cũng nhanh chút đem tủ quần áo đống lại.”

“Vâng.”

Ngân Hoa dùng lực gật đầu, trước hít sâu một hơi, sau đó mở tủ quần áo, dùng tốc độ nhanh nhất, láy áo đơn và áo khoác ra, sau đó cũng nhanh nhanh đóng cửa tủ quần áo, khẩn cấp nhảy ra xa một thước, giống nhau cánh cửa tủ quần áo sẽ làm bỏng người.

“Ách, phu nhân, nô tì đem xiêm y lấy ra nữa.” Ngân Hoa đi tới bên giường, nhìn thấy Long Vô Song rút lại góc giường, oàn thân bao chặt chẽ kỹ càng, chỉ lộ ra một cái đầu. “Phu nhân, xin cho nô tì thay người thay y phục.” Từ lúc chào đời tới nay, Long Vô Song lần đầu tiên trước mặt nha hoàn cảm giác được xấu hổ. Nàng chặt cầm lấy chăn, không muốn đi ra, càng không muốn để Ngân Hoa nhìn thấy hôn ngân trên người nàng.

“Đặt xuống đi,ta tự mình mặc.”

“Nhưng mà, phu nhân…..” Vẻ mặt của Ngân Hoa khó xử.

Long Vô Song thay đổi một phương thức, sai nàng rời khỏi.

“Được rồi, ta đói bụng, ngươi đi bưng cho ta chút thức ăn đến.”

“A, tốt.” Tiểu nha hoàn mạnh mẽ gật đầu. “Phu nhân, ăn bát cháo kê nhung không? Đó là nãi nãi đặc biệt vì người nấu, bây giờ còn nóng trên bếp!”

“Tốt.”

Ngân Hoa cúi chào, thùng thùng ra ngoài. Chỉ là, còn không có bước ra cánh cửa, nàng lại bị gọi trụ.

“Thay ta chuẩn bị nước nóng thõa đáng, đợi lát nữa muốn tắm rửa.” Long Vô Song phân phó.

Nàng nhu thuận gật đầu,

“Vâng, nô tì đi chuẩn bị.”

Hơi nước bao phủ.

Trong bồn tắm to như vậy, đổ đầy nước nóng, trên mặt nước không chỉ có hương liệu hoa hồng Tây Vực tiến cống, còn có cánh hoa hồng tươi.

Long Vô Song đắm chìm trong nước nóng, cơ thể vốn đau nhức và mệt mỏi, dưới sự chăm sóc của nước nóng và hương liệu dần dần trở nên mềm mại, không hề cứng ngắc, ngay cả đau đớn cũng giảm không ít.

Nàng ngẩng đầu lên, gối đầu lên ở mép bồn tắm, thoải mái thở dài một hơi.

Cho dù là hương liệu, hoặc là bồn tắm, đều là trân phẩm khó có được, dựa vào tính cách nghèo kiết hủ lậu của Công Tôn Minh Đức, tuyệt đối sẽ không hào phóng như vậy, để nàng ở, dùng đều xa hoa như vậy.

Trong lòng nàng đều biết, những đồ dùng xa hoa này, thậm chí còn tòa nhà tinh xảo này cùng các nhà khác ở tướng gia phủ không ăn khớp, hẳn là của hồi môn của nàng mà họ Hoàng Phủ trọng đưa cho.

Thân thể mềm mại, tắm trong nước một hồi lâu, cho đến khi dục thủy dần dần biến thành lạnh, nàng mới bám vào mép bồn, mềm mại lười biếng vô lực đứng dậy, hương thơm của dục thủy, dọc theo thân thể mềm mại lả lướt trơn bóng, cánh hoa hồng sắc đỏ tươi cũng từng cái lả tả rơi, cho đến khi trên thân thể mềm mại xích lõa, không còn có bất luận cái gì che đậy.

Công Tôn Minh Đức mới vừa bước vào trong phòng, trông thấy chính là tình cảnh này.

Phát hiện có người vào cửa, nàng còn tưởng rằng là Ngân Hoa, mắt lười nhác khe khẽ vừa nhìn lại phát hiện, đứng ở đàng kia không phải tiểu nha hoàn, mà là -

Hai người song song ngây ngẩn cả người.

Gió thu cùng với hàn ý, từ cửa phòng mở rộng lẻn lút vào, thổi trúng thân thể lạnh lẽo của nàng, mới hồi phục tinh thần lại.

Đáng ghét!

Trong lòng Long Vô Song thầm kêu một tiếng, vội vàng tũm một tiếng, lùi về trong bồn tắm. Trong khoảng thời gian ngắn, bọt nước văng khắp nơi, hương khí hoa hồng bên trong phòng càng đậm vài phần.

“Ngươi còn đứng ở nơi đó làm cái gì? Mau mau đóng cửa lại a!” Nàng tức giận đến oa oa kêu to, chỉ sợ bản thân cảnh xuân tiết ra ngoài, không chỉ để Công Tôn Minh Đức nhìn đến thông thấu, ngay cả khối “Môn thần”Ngoài cửa kia, cũng liên đới mở rộng tầm mắt.

May mà, Ngô Hán đứng được xa, từ đầu tới đuôi cũng không hướng bên trong phòng liếc mắt một cái.

Công Tôn Minh Đức ngược lại không phản ứng gì, bình tĩnh đóng cửa lại, giống như trong phòng có một nữ nhân toàn thân không mảnh vải che thân, ngồi ở bồn tắm tắm rửa là chuyện rất bình thường.

Hắn – có thói quen xem nữ nhân lõa thể sao?

Long Vô Song nheo lại con mắt, nhìn Công Tôn Minh Đức cất bước đi vào phòng trong, không biết làm sao, một cổ mùi vị chua xót, không hiểu nảy lên trong lòng.

Tuy rằng nói, người này tự kềm chế, có lễ nghi là có tiếng. Thế nhưng, nàng cũng không sớm chỉ biết, hắn chính là ngụy quân tử trong ngoài không đồng nhất, dựa vào căn cứ chính xác rất hùng hồn, chính là nàng toàn thân này hôn ngân cùng ứ thanh, tất cả đều là – đều là – đều là hắn tối hôm qua “Khi dễ” nàng, lưu lại chứng cứ phạm tội -

Nửa khuôn mặt ngâm mình ở trong nước, càng hồng nhuận vài phần, đôi mắt ngược lại còn theo dõi hắn.

Chỉ thấy Công Tôn Minh Đức đi tới trước bàn, xuất ra một cái ô hộp gỗ trong lòng bàn tay. Tiếp theo, hắn làm trò trước mặt của nàng, cởi ra triều phục, thẳng tắp thay đổi thành tố sắc y bào thường ngày, cuối cùng mới đem cái hộp mở ra.

“Đi ra.” Hắn nói đơn giản.

Nàng vẻ mặt phòng bị. “Làm cái gì?”

Hắn trả lời hời hợt.

“Thay ngươi bôi dược.”

Nửa con mắt híp lại, trong nháy mắt trừng đến thật to. “Không cần!”

Công Tôn Minh Đức quay đầu lại, con ngươi đen sâu không thấy đáy, nhìn nàng một cái.

“Nhìn cái gì vậy?” Nàng quật cường giơ cằm lên, không cam lòng yếu kém. “Ta nói không cần, chính là không cần! Ngươi đừng đến xen vào việc của người khác.”

“Đây không phải việc không quan hệ gì tới mình.” Hắn nhàn nhạt nói. “Là chuyện của ta.”

Nàng trong khoảng thời gian ngắn, vậy mà nói lắp.

“Mới, mới, mới không phải chuyện của ngươi đâu!”

Hắn ngoảnh mặt làm ngơ, chậm rãi gấp ống tay áo, thẳng đem tay áo gấp tới chỗ khuỷu tay, tiếp theo vén bào đến gần bồn tắm.

Long Vô Song cực kỳ hoảng sợ.

“Ngươi muốn làm gì? Bỏ đi bỏ đi! Công Tôn Minh Đức, ta là … ngươi bỏ đi, ngươi là… Không có nghe thấy sao? Ngươi – a! Không cần bắt ta, bỏ đi bỏ đi -”

Tiếng thét chói tai cùng với bọt nước, ào ào hắt loạn bắn tung tóe, nàng giống hệt một con cá, ở trong nước giãy dụa giãy dụa, tuy rằng bắn tung tóe hắn toàn thân là nước, nhưng vẫn bị hắn vững vàng tóm, cả người ôm ra khỏi bồn tắm.

“Thả ta ra!” Nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, ở trong lòng hắn đá loạn, chính là không chịu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ. “Nhanh lên một chút buông ra! Ta không cần bôi dược, ngươi đừng chạm ta nhanh lên một chút thả – a!”

Đông!

Công Tôn Minh Đức nhẹ buông tay, nàng trực tiếp rơi vào trên giường.

Chốc lát nhận được tự do, nàng vội vàng xoay người, hắn cũng không chịu buông tha nàng, một tay cầm mắt cá chân của nàng, thật sự đem nàng kéo trở về.

“Buông ra! Buông ra!” Nàng gấp đến độ dùng một chân đá hắn.

Hắn bất động như núi, mặc cho nàng đá loạn, một tay đã cầm lấy khăn, từng tấc từng tấc lau chùi da thịt của nàng.

Từ chối một hồi lâu, Long Vô Song đá đến độ mệt mỏi, nhưng còn không thấy hắn ngừng tay. Nàng cuối cùng ảo não cam chịu số phận, hiểu rõ nam nhân này, một khi làm bất luận quyết định gì, sẽ không thay đổi ban đầu, muốn hắn dừng tay, căn bản là chuyện không có khả năng.

Nàng hết sức mệt mỏi, chỉ có thể bất lực thở dốc trong tay hắn, không còn có khí lực phản kháng. Cho đến khi hắn khô nước, cuối cùng buông tay, đứng dậy hướng cái bàn đi đến, nàng mới cầm chăn, tính toán bao phủ thân thể, không nghĩ tới còn không có đem bản thân che thỏa đáng, chăn lại bị lấy ra.

Nàng tức giận đến ngay cả chăn cũng đã quên đoạt.

“Ngươi ngay cả chăn cũng không cho ta một cái?” Vừa mới thành thân, hắn sẽ bắt đầu ngược đãi nàng chứ?

“Bôi hết dược sẽ có.”

Hắn cầm hộp gỗ, bên cạnh giường ngồi xuống, ngón tay thon dài mà hữu lực đã dính một ít thuốc mỡ màu sắc lục nhạt, mang theo mùi hương bạc hà, cũng không để ý nàng kháng nghị hoặc phản đối, tự ý bôi trên cổ của nàng.

Trong ấn tượng, hắn công lực thâm hậu, thậm chí có thể tay không bóp nát viên gạch. Chỉ là, khi ngón tay của hắn lưu trên thân thể của nàng, cũng đặc biệt nhẹ nhàng, giống như đang chạm đến vật báu vô giá yếu ớt nhất, tinh xảo nhất.

Nàng cố tình di chuyển đầu, không nhìn tới hắn như thế nào tiếp xúc thân thể củanàng, tại nơi nhiều hôn ngân và ứ thanh, trên từng cái bôi thuốc mỡ.

Chính là, tuy rằng nhìn không thấy, cảm giác của nàng lại trở nên càng sâu sắc. Có vài lần, khi hắn chạm đến chỗ hôn ngân nào đó, nàng đều phải dùng sức cắn môi, mới có thể nhịn xuống, không phát ra nửa điểm ngâm.

Cái loại cảm giác này, cũng không phải đau đớn, so với đau đớn càng làm cho người rung động, một lần lại một lần làm cho nàng run run.

Hắn động tác không nhanh không chậm, giống như không có phát hiện của nàng run run. Cho dù phát giác được, hắn cũng không có biểu hiện ra ngoài, thậm chí không có mở miệng, như cũ yên lặng vì nàng bôi thuốc.

Thẳng đến tay hắn dính thuốc mỡ, mơn trớn trên lưng nàng, chỗ buổi tôi ngày hôm qua, bị song chưởng của hắn chặt chẽ kiềm trụ, huyền đãng ở trên người nàng, khi hắn sâu sắc mà mãnh liệt tiến lên, sở lưu lại ứ ngân.

Lần này, chính là đau hàng thật giá thật.

“Đau quá!” Nàng hô lên tiếng, không hờn giận quay đầu, còn tưởng rằng là hắn có ý định làm đau nàng.

Thế nhưng, nhìn lên ánh mắt của hắn, ngược lại chưa khép miệng, tức giận trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức bị sự nghi ngờ nồng đậm thay thế.

Di, nàng vừa mới từ trong mắt hắn nhìn thấy, là áy náy sao?

Namnhân này lại sẽ áy náy?

Hơn nữa, hay là đối với nàng cảm thấy áy náy?

Long Vô Song đâu chịu buông tha cơ hội này, đôi mắt sáng nhìn nghiêng, giả vờ ủy khuất lên án.

“Cũng là ngươi làm hại!”

Động tác của Công Tôn Minh Đức dừng lại, hơi giương mắt, nhưng chỉ nhìn nàng một chút, động tác cũng không dừng lại, ngay cả vẻ mặt cũng không thay đổi gì.

Nàng thừa thắng xông lên.

“Đường đường tướng gia, vậy mà không hiểu thương hương tiếc ngọc, mới có một buổi tối, liền khiến cho toàn thân bị thương, đau nhức mệt mỏi đến khó mà xuống giường.”

“Không ai quy định, thân là tể tướng, sẽ tinh thông mọi chuyện.”

“Ác? Nói như vậy, tướng gia là cần cầm vài bản sách đông cung để nghiên cứu, chiếu theo mới tốt, miễn cho tương lai càng làm ta bị thương.”

Sắc mặt hắn lược biến, chỉ trả lời ba chữ.

“Không cần.”

“Là thật không cần, hay là không muốn để cho người khác biết?” Nàng cố tình hỏi, trên môi hồng nhuận, chứa nụ cười xấu xa.

Công Tôn Minh Đức không có trả lời, lại dính một chút thuốc mỡ, tiếp tục vì nàng bôi dược. Động tác của hắn như cũ nhẹ nhàng mà cẩn thận, nàng cũng không giống như lúc trước im lặng như vậy, chỉ cần những thuốc mỡ kia, một khi chạm đến chỗ bị thương của nàng, nàng nắt đầu ai ai hô đau.

“Ai a, đau quá a!”

“Ngươi không nhẹ một chút sao?”

“Ngươi là cố tình sao?”

“Ngươi tối hôm qua làm khổ ta, còn ngại làm khổ chưa đủ sao?”

“A!”

“Đừng, đừng lỗ mãng như vậy!”

“Đau quá đau quá!”

“Tướng gia, ngươi ngừng tay a, ta cầu xin ngài, có được hay không? Được chưa?”

Nàng một tiếng lại một tiếng, lên án cầu xin cộng thêm hô đau, cái miệng nhỏ nhắn, từ đầu đến cuối không dừng, cố tình không cho hắn sống dễ chịu.

Cuối cùng, Công Tôn Minh Đức dừng lại động tác, com mắt đen tỏa sáng, nhìn thẳng khuôn mặt tràn đầy khiêu khích của nàng.

Long Vô Song đem cằm dương càng cao.

Hắc, thế nào? Cuối cùng mở miệng sao? Hừ hừ, đến a đến a, nàng chờ đây!

Ai biết, Công Tôn Minh Đức không có mở miệng, ngược lại là đặt dược xuống, sau đó nhìn chăm chú vào mắt của nàng, bình tĩnh, thong thả cởi xuống đai lưng, lại cởi ngoại bào. Trên người Hắn chỉ còn lại có một kiện áo đơn.

“Ngươi, ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi, ngươi muốn làm gì?” Long Vô Song biến sắc, trong lòng thậm chí không tự chủ được hiện lên một chút kinh hoảng.

Hắn… Lẽ nào hắn muốn… Không thể nào! Bây giờ nàng còn rất đau, hắn không cần lại muốn đúng với nàng… Đối với nàng…

Ngay khi nàng vừa kinh vừa sợ, thậm chí cẩn thận suy nghĩ, có hay không nên xin lỗi hoặc là cầu xin, Công Tôn Minh Đức đã bá một tiếng, kéo cổ áo đơn, cởi trần ra hơn phân nửa bờ ngực rắn chắc.

Chỉ thấy, ở trên bờ ngực cường tráng kia, lại gắn đầy vết trảo. Không chỉ như thế, trong vết trảo còn có vô số vết tích màu đỏ sậm -

Vết tích kia, nàng không phải xa lạ.

Đó là hôn ngân.

Nhìn màu sắc hôn ngân cùng với vết tích bị thương kia rõ ràng đều là vừa mới lưu lại.

Công Tôn Minh Đức không có khả năng hôn ngực của mình, hơn nữa những hôn ngân kia, rõ ràng so với trên người nàng nhỏ lại nhiều, mà hai bờ vai của hắn, cũng lưu lại dấu răng nữ tử lưu lại.

Cho dù hắn không có mở miệng, nàng cũng lập tức hiểu được, xấu hổ và hổ thẹn, đồng thời mang tất cả đến, khiến nhanh chóng đỏ mặt.

Hoá ra, tối hôm qua không biết “Thương hương tiếc ngọc”, không phải chỉ là hắn!

Dùng cách thức hữu hiệu nhất, sau khi khiến Long Vô Song câm miệng, hắn cũng không kéo thoả đáng áo đơn, liền như vậy loã lồ lồng ngực, tiếp tục thay nàng bôi dược, giống như là chuyện gì cũng không từng phát sinh qua.

Nàng hạ thấp đầu, nhưng quản không được ánh mắt, một lần lại một lần từ lông mi hạ xuống, trộm ngắm vết thương trên người hắn.

Nếu, nàng tối hôm qua cũng không “Thủ hạ lưu tình”, cũng biết hắn một thân bị thương. Như vậy, nàng cũng không muốn không công tiếp nhận “Phục vụ” của hắn, để tránh không lý do thì thiếu nam nhân này một lần.

Dựa vào một cổ thúc đẩy, nàng vươn tay, cũng từ trong hộp dược đen, dính một ít thuốc mỡ, qua loa bôi lên ngực hắn.

Công Tôn Minh Đức dừng lại động tác, vô cùng kinh ngạc nhíu mi.

“Chuyện ta làm, ta tự mình chịu trách nhiệm. Chúng ta như nhau lại như nhau, đều giúp đối phương bôi dược, ai cũng không thiếu ai.” Miệng nàng miễn cưỡng nói, tiếp tục dính thuốc mỡ, trước ngực hắn trên vai không biết nặng nhẹ loạn bội một lần.

Hắn nhưng không có lên tiếng kháng nghị, mặc cho tay nhỏ bé của nàng trên người hắn loạn bôi sờ loạn. Hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, ở chỗ sâu trong con ngươi đen không đáy lại hiện lên một tia tình cảm ấm áp rất khó có.

Xác định hôn ngân trên người cùng vết trảo trước ngực trên vai của hắn, đều vẽ loạn không sai biệt lắm, Long Vô Song mới dừng tay lại.

“Được rồi chứ?”

Hắn không có trả lời, chỉ là rời khỏi giường đệm, đem nắp ô hộp gỗ, cầm lại đặt trên bàn. Tiếp theo, hắn cởi hết quần áo, dùng dục thủy nàng trước dùng qua đã lạnh, sau đó đơn giản rửa mặt chải đầu, mới lại lần nữa mặc vào áo đơn.

Dò xét khi nhàn rỗi này, Long Vô Song cầm lên áo đơn tơ lụa Ngân Hoa sớm thay nàng chuẩn bị cho tốt đặt bên giường, tỉ mỉ mặc thỏa đáng, thậm chí còn trên đai lưng, buộc ba nút chết vững vàng. Cho đến khi nàng “Chuẩn bị đâu vào đó”, Công Tôn Minh Đức cũng trở lại bên giường, trong tay còn cầm cái hộp bạch càng nhỏ hơn.

“Đây là cái gì?” Nàng hỏi.

“Dùng trị liệu trầy da.”

“Chỗ nào trầy da -” Đột nhiên hiểu được.

Công Tôn Minh Đức một liêu y bào, tự ý lên giường, nàng đã sợ đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, lui đến góc giường, cương quyết không chịu dễ dàng đi vào khuôn khổ.

“Kia, chỗ đó không cần bôi dược….” Nàng vừa được lớn như vậy, cuối cùng cũng cảm nhận được mùi vị “Xấu hổ mở miệng” là cái dạng gì.

“Ngươi nhất định còn đau.” Hắn bình tĩnh nói, khẩu khí ôn hòa, kiên định không cho cự tuyệt.

Miệng nàng nửa mở ra, đang muốn phủ nhận, rồi lại sợ hắn sẽ quán triệt tinh thần “Thực sự cầu thị”, đẩy chân của nàng ra, tự mình kiểm tra một phen.

Tình hình Tiến thối lưỡng nan, nàng chỉ có thể cắn răng, nói ra biện pháp điều hoà. “Ngươi đem dược đặt đó, ta, ta, ta – tự mình là tốt rồi -”

“Không được.”

Nàng mạnh mẽ ngẩng đầu lên, mới mặc kệ hắn nói được hoặc không được, đưa tay cầm cái hộp bạc kia. “Đem dược cho ta!”

Công Tôn Minh Đức không tránh không tránh, ngược lại bỗng chốc xuất thủ, cầm cổ tay nàng, thái độ nói cực kỳ xảo diệu, thuận thế đã đem nàng hướng trong lòng ngực.

“A!” Nàng kêu sợ hãi lên tiếng, trong nháy mắt chỉ cảm thấy thiên toàn địa chuyển, khi phục hồi tinh thần lại, cả người lưng rồi dán trong ngực hắn, nửa nằm ở trong lòng hắn.

“Công, Tôn, Minh, Đức!” Nàng hổn hển, vọng tưởng phải ly khai ôm ấp của hắn. “Ngươi đừng quản ta, để ta tự mình -”

Hơi thở ấm áp, lặng lẽ thổi qua cổ của nàng.

“Chuyện ta làm, ta tự mình chịu trách nhiệm.” Hắn tựa ở bên tai nàng, nhẹ giọng nói, âm thanh cực thấp, lại có vẻ đặc biệt thân mật.

Nàng nhất thời á khẩu không trả lời được, chỉ có thể gắng sức muốn hả nghĩ, vội vã nghĩ ra từ muốn nói, hảo ngăn cản “Nhiệt tình” của hắn.

Đáng tiếc, nàng còn không có nghĩ ra từ muốn nói, Công Tôn Minh Đức đã có động tác, đại chưởng dày rộng, cũng không vén làn váy của nàng lên, trực tiếp hướng “Mục tiêu” tìm kiếm.

Nàng vội vàng muốn khép lại hai chân, không cho hắn thực hiện được. Tiếc rằng, hắn sớm có chuẩn bị, chân dài tách ra một cái, đã đem chân của nàng cuốn lấy, nàng trước sau không cách nào như mong muốn.

“Ngươi, ngươi… Buông… Không cần!” Nàng giãy dụa, trong lòng cực kỳ hoảng sợ, cuối cùng không thể múa mép khua môi, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn đại chưởng dày rộng, dần dần hoạt tiến bên trong váy, chính xác chạm đến một chỗ mềm mại yếu đuối nhất của nàng.

Đau đớn cùng với cảm giác khác, đồng thời trong nháy mắt bùng nổ, khiến nàng gần như muốn nức nở lên tiếng, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn kịch liệt run rẩy.

“Hư.” Âm thanh trầm thấp, mang theo ma lực trấn an, quanh quẩn bên tai nàng.

Nhưng nàng không cách nào thả lỏng,, hơi thở hỗn loạn, hổn hển giống như là vừa chạy một giai đoạn dài, trong lòng càng lộn xộn, cũng không biết là xấu hổ hay là tức giận, hai mắt thẳng tắp theo dõi tay hắn trong hộp bạc, không dám thay đổi ánh mắt.

Hắn rút tay lại, mở hộp bạc, dính lấy một chút thuốc mỡ, sau đó lại đi bên trong váy của nàng tìm kiếm.

Lần này, nàng không có kháng nghị, không có giãy dụa, chỉ có thể bất lực chờ.

“Đau không?”

Đau.

Thế nhưng khiến nàng rên rỉ, không chỉ có đau. Đêm qua đủ loại, theo sự tiếp xúc của hắn, tìm tòi của hắn, trong đầu của nàng tái diễn nóng bỏng. Nàng tựa ở trên vai hắn, chặt chẽ từ từ nhắm hai mắt, lông mi dài run rẩy, khuôn mặt sớm đã đỏ bừng.

Hô hấp nhiệt nóng, quét qua vai của nàng. Nàng nghe thấy hắn mở miệng.

“Xin lỗi.”

Xin lỗi?

Hắn chỉ chính là hiện tại hay là tối hôm qua?

Long Vô Song mày liễu khẽ nhăn, cắn cánh môi, đang vội vàng và giác quan trùng kích cùng với cảm thấy thẹn cực độ chống đối, không rảnh mở miệng, đương nhiên sẽ không có thể hỏi rõ ràng hàm nghĩa trong câu nói của hắn.

Nha, được rồi được rồi, nàng thừa nhận, những năm gần đây, nàng đã làm không ít chuyện xấu. Thế nhưng, nàng cũng làm qua không ít chuyện tốt, tuy rằng là làm thiện không muốn người biết, đến bây giờ không bao nhiêu người biết, thế nhưng lão thiên gia nhìn rõ mọi việc, chung quy nên hiểu được nàng không là ác nhân chứ?

Như vậy lão thiên gia vì sao phải phái nam nhân này đến dằn vặt nàng? Nàng gần như phải hoài nghi, bản thân muốn sống mắc cở chết được!

Hồi lâu sau đó, cho đến khi Công Tôn Minh Đức thay nàng bôi dược thỏa đáng, khi ngón tay chậm rãi rút khỏi, nàng đã mắc cở toàn thân mềm mại nhu nhược, ngay cả đầu cũng nhấc không đứng dậy.

Hắn đem nàng thả lại trên giường, phát hiện nàng cắn môi, từ từ nhắm hai mắt, còn đang nhẹ nhàng run rẩy, khuôn mặt xinh xắn mở kia, càng ửng đỏ bừng hắn trước đây chưa từng gặp.

Đánh nhau nhiều năm, hắn rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ nàng xấu hổ như vậy.

Hắn thay nàng mặc áo đơn, sau đó ôm nàng vào ngực, khiến thân thể hai người trong lúc đó ngoại trừ vật liệu may mặc hơi mỏng, chặt chẽ không có trở ngại khác.

“Ngủ đi!” Hắn nhẹ giọng nói, đại chưởng dày rộng, nhẹ vỗ về lưng của nàng, cho đến khi nàng dần dần dần dần trầm tĩnh lại.

Thẳng đến khi thiên hạ trong lòng không hề run rẩy, hơi thở cũng từ hỗn loạn dần dần chuyển sang bình thường, họ Công Tôn nằm trên giường mới hơi hơi vung lên khóe miệng, lộ ra một cái mỉm cười hàng thật giá thật.

Hắn vừa mới phát hiện một cái bí mật to lớn.

Hoá ra, chỉ cần khiến tiểu nữ nhân này xấu hổ, là có thể khiến nàng ngoan ngoãn câm miệng đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.