Thiên Long Bát Bộ

Chương 7: Chương 7: Mã Tật Hương U




Hương trinh thoang thoảng đâu đây,

Vó câu muôn dặm càng say càng nồng.

*

**

Đoàn Dự đáp:

-Ôi chao, ta chưa trả tiền ăn.

Chàng mò tay vào túi lấy tiền nhưng thấy con Hắc Mai Côi đã đi xa mấy trượng vội kêu:

-Trong người chết có tiền định dùng làm đám cưới, ngươi lấy đó mà dùng.

Nói rồi chàng đuổi theo con ngựa. Cô gái cho ngựa chạy chậm lại, cả hai chẳng mấy chốc đã ra khỏi thị trấn. Đoàn Dự lẽo đẽo theo sau, nói:

-Cô nương, cô đã tốt bụng thì làm ơn cho trót, nhờ cô đi cứu Chung cô nương luôn thể.

Cô gái lạnh lùng nói:

-Chung Linh là bạn ta, ta vốn định đi cứu có điều ta rất ghét ai xin xỏ. Ngươi cầu ta cứu Chung Linh, đã thế ta không đi cứu nữa.

Đoàn Dự vội nói:

-Được, thế thì tôi không cầu nữa.

Cô gái nói:

-Thế nhưng ngươi đã cầu rồi.

Đoàn Dự nói:

-Thôi thì những gì tôi nói không tính đến.

Cô gái hỏi:

-Hứ, ngươi là nam tử hán đại trượng phu, nói rồi lẽ nào lại không tính?

Đoàn Dự nghĩ thầm: "Lúc trước ta nhất định tự coi mình là đại trượng phu nàng đã biết rồi, thôi đành để cứu mạng Chung cô nương, mình có không phải đại trượng phu cũng không sao". Chàng bèn nói:

-Tôi không phải là nam tử hán đại trượng phu, cái ... cái mạng giun dế của tôi ... tôi toàn là do cô nương cứu.

Cô gái bật cười, đưa mắt nhìn chàng xem nói thật hay đùa:

-Ngươi đối với con tiểu quỉ Chung Linh tốt quá nhỉ. Hôm qua ngươi thà chết chứ nhất định phải là đại trượng phu, sao hôm nay lại chịu làm giun dế? Hừ, ta không cứu Chung Linh đâu.

Đoàn Dự vội nói:

-Thế ... thế thì phải làm sao đây?

Cô gái đáp:

-Sư phụ ta có bảo rằng đàn ông con trai trên đời này chẳng có ai tử tế cả, toàn là đầu môi chót lưỡi để đánh lừa đàn bà con gái thôi, còn trong bụng thì toan tính chuyện xấu xa. Đàn ông con trai một câu cũng không tin nổi.

Đoàn Dự nói:

-Cái đó cũng không phải là hoàn toàn đúng, chẳng hạn ... chẳng hạn ...

Chàng nhất thời chưa nghĩ ra ai bèn nói:

-Chẳng hạn như cha cô nương, là người tử tế lắm chứ.

Cô gái đáp:

-Sư phụ ta bảo rằng, cha ta cũng không phải là người tốt.

Đoàn Dự thấy cô gái thúc ngựa chạy mỗi lúc một nhanh hơn, mình đuổi không thể nào kịp bèn gọi:

-Cô nương, chậm lại.

Đột nhiên thấp thoáng, từ khu rừng bên cạnh bốn người xông ra chặn đường. Hắc Mai Côi liền ngừng vó, lùi lại hai bước. Cả bốn người đều là con gái còn trẻ, ai nấy đều mang áo khoác màu xanh biếc, trong tay cầm song câu, người đứng giữa quát lớn:

-Các ngươi hai người, hẳn là Can Quang Hào và Cát Quang Bội của Vô Lượng Kiếm, đúng không?

Đoàn Dự đáp:

-Không phải, không phải. Can Quang Hào và Cát cô nương, hai người đã .. hai người đã ..

Cô gái kia hỏi:

-Đã đã cái gì? Các ngươi một nam một nữ, tuổi trẻ đi chung với nhau, trông sớn sác đúng là dẫn nhau đi trốn, sao lại không phải là hai đứa bạn đồ Can Cát của Vô Lượng Kiếm?

Đoàn Dự cười nói:

-Cô nương nói sao vô lý quá. Cát Quang Bội trên mặt có mấy nốt rỗ hoa, còn cô nương đây hoa dung nguyệt mạo đâu có giống chút nào.

Cô gái quay sang quát nữ lang áo đen:

-Bỏ khăn che mặt xuống.

Bỗng tách tách tách tách, cô gái áo đen đã bắn ra bốn mũi đoản tiễn, keng keng hai tiếng, hai người đã giơ câu ra gạt được, còn hai người trúng tên ngã xuống. Bốn mũi tên bắn ra không có một dấu hiệu gì trước, thế đi lại thật nhanh vậy mà hai mũi tên cũng không trúng. Cô gái áo đen lập tức nhảy khỏi lưng ngựa, còn đang trên không đã rút phắt trường kiếm, chân trái vừa chấm đất, chân phải đã vọt lên soẹt soẹt đâm luôn hai nhát, tấn công hai cô gái kia. Hai cô gái cũng vừa múa câu xông lên, một người chống đỡ cô gái áo đen, còn một người vung lên đâm vào Đoàn Dự.

Đoàn Dự kêu "Ối trời!" một tiếng, chui tọt ngay vào dưới bụng con Hắc Mai Côi. Cô gái kia ngạc nhiên, không ngờ người này lại dùng một chiêu số quái đị đến thế, đang toan đuổi theo đâm Đoàn Dự, lưng bỗng đau nhói, lập tức ngã xuống, thì ra cô gái áo đen đã thừa cơ bắn một mũi tên.

Thế nhưng vì phải phân tâm, cánh tay trái của cô ta đã bị địch nhân móc phải, soẹt một tiếng rách mất một nửa tay áo, để lộ cánh tay trắng như tuyết, trên tay cũng bị rạch một đường dài cả thước, máu túa ra.

Cô gái áo đen liền múa kiếm tấn công nhưng người con gái sử câu kia võ nghệ ghê gớm quá, song câu huy động, chiêu số xảo diệu, đấu thêm một hồi thì đùi cô gái áo đen lại trúng câu, bị rạch rách cả quần. Nàng liên tiếp bắn ra hai mũi tên nhưng đều bị đối phương gạt ra được.

Người con gái kia luôn mồm quát hỏi:

-Ngươi là ai? Kiếm pháp của ngươi không phải Vô Lượng Kiếm.

Cô gái áo đen không trả lời kiếm chiêu càng lúc càng tấn công gấp rút hơn. Đột nhiên nàng "A" lên một tiếng, trường kiếm bị một thanh câu móc trúng, địch nhân liền xoay cổ tay một cái, thanh kiếm cầm không vững, bay tung lên trời vội vàng nhảy lên theo. Người sử câu lập tức liên tiếp đâm luôn mấy cái nhưng nàng đều tránh được.

Đoàn Dự đứng coi trong lòng bồn chồn vạn phần, khổ nỗi không có tài ba gì mà xông vào giúp đỡ, thấy cô gái áo đen nguy cấp đến nơi, không nghĩ ngợi thêm, ôm luôn một cái xác dưới đất bồng lên làm như một cây bổng lớn xông tới húc vào cô gái cầm song câu.

Nàng ta giật mình, thấy kẻ húc tới lại chính là đầu của chị em bên mình, trong lòng đau đớn, lấy câu đâm luôn vào mặt Đoàn Dự nhưng vì vướng cái xác chết nên còn cách xa đến cả nửa thước, nghe bình một tiếng, ngực đã bị cái đầu xác chết đụng vào. Ngay lúc đó, một mũi đoản tiễn đã bắn ngay vào mắt phải, ngã lăn ra chết ngay.

Đoàn Dự thấy cô gái áo đen khuỵu đầu gối vội kêu:

-Cô nương, cô ... cô có sao không?

Chàng chạy đến bên cạnh giơ tay đỡ, cô gái kia đứng bật dậy, ngờ đâu Đoàn Dự trong cơn hoảng loạn vẫn còn vác cả cái xác chết húc ngay đầu tử thi vào ngực nàng. Cô gái giơ tay đẩy đầu xác chết ra, Đoàn Dự kêu "Ối" một cái ngã lăn cù, cái xác kia liền đè lên người chàng.

Cô gái thấy chàng vụng về lúng túng như thế bật cười khúc khích, nghĩ lại cuộc chiến vừa qua nguy hiểm vạn phần, nếu lúc đầu không bất ngờ ra tay giết được hai người, lại không được Đoàn Dự đứng bên cạnh ra tay giúp, e rằng chỉ một người cầm song câu nàng đã không chống nổi. Không biết bốn thiếu nữ này lai lịch ra sao, võ công sao cao cường đến thế? Nàng kêu lên:

-Này, chàng ngốc ơi! Anh cứ ôm cái xác đó làm gì thế?

Đoàn Dự lồm cồm ngồi dậy, vứt cái xác xuống nói:

-Tội nghiệp! Tội nghiệp! Ôi, quả thật ta có lỗi. Các ngươi nhận lầm người, cứ thong thả hỏi han cho ra lẽ, sao lại nói năng lếu láo để cô nương phải nổi giận đến nỗi chết oan. Cô nương ơi! Đúng ra cô đâu cần giết họ làm gì, cứ mở khăn ra cho họ coi một tí thì đâu có gì xảy ra.

Cô gái hậm hực quát:

-Câm mồm! Ta phải để đến anh dạy dỗ nữa hay sao? Ai bảo chúng nói hai đứa mình dẫn nhau ... cái gì ... cái gì đó.

Đoàn Dự đáp:

-Đúng thế, đúng thế! Chính là họ nói năng không đâu vào đâu nhưng cô nương cũng chẳng nên giết người làm gì. A, cô ... vết thương của cô phải buộc lại chứ.

Chàng thấy đùi nàng lộ làn da trắng nõn, không dám nhìn lâu, vội quay đầu sang chỗ khác. Cô gái bị chàng lải nhải trách cứ chuyện giết người, bực bội toan tiến lên vả cho chàng mấy cái, nghe đề cập đến vết thương, mới thấy tay và đùi đau đớn, cũng may cả hai vết thương chỉ bị móc vào da thịt rất nông, không chạm đến gân cốt, vội vàng lấy kim sang đắp lên, xé rách chiếc áo khoác của kẻ địch buộc đùi lại.

Đoàn Dự kéo mấy cái xác vào trong đám cỏ nói:

-Đúng ra mình nên chôn cất họ cho tử tế, thế nhưng nơi đây không có cuốc xẻng. Ôi, bốn cô gái tuổi còn thanh xuân, dung mạo tuy không nói là đẹp, nhưng cũng chẳng đến nỗi xấu ...

Cô gái nghe chàng nói đếu mặt mũi xấu đẹp liền hỏi:

-Này, sao anh biết tôi mặt không bị rỗ, lại bảo cái gì nguyệt thẹn hoa nhường là sao?

Đoàn Dự cười nói:

-Cái đó gọi là cái lý đương nhiên đấy thôi.

Cô gái hỏi:

-Cái lý đương nhiên là thế nào?

Đoàn Dự đáp:

-Cái lý đương nhiên có nghĩa là đương nhiên phải là như thế.

Cô gái nói:

-Chỉ đoán mò. Anh có nằm mơ cũng không biết được mặt mũi tôi ra sao, mặt tôi rỗ nhằng rỗ nhịt đó.

Đoàn Dự đáp:

-Không đâu, không đâu! Cô đừng quá khiêm nhường.

Cô gái thấy quần áo mình bị câu móc rách nên lột một chiếc áo khoác của xác chết choàng lên người. Đoàn Dự kêu lên: "Chao ôi!" nghĩ đến quần mình cũng bị toạc mấy lỗ lớn, mông đít lòi cả ra trước mặt cô gái này, còn ra thể thống gì nữa? Chàng không dám quay lưng về phía cô ta, vội vàng đi giật lùi bắt chước lột lấy một cái áo choàng trên một xác chết, khoác lên mình. Cô gái bật cười, Đoàn Dự mặt đỏ như gấc, nghĩ đến quần mình rách một mảng lớn, xấu hổ không đâu kể xiết.

Cô gái nhổ mấy mũi tên ngắn trên người những xác chết bỏ vào túi, lại đá luôn mấy cái vào kẻ đã móc trúng cô ta. Đoàn Dự nói:

-Đoản tiễn của cô "kiến huyết phong hầu" , thật là độc địa. Tôi khuyên cô nương từ nay về sau chỉ khi nào vạn bất đắc dĩ, chớ có nên dùng làm gì, làm tổn thương nhân mạng là phạm đến đức hiếu sinh của trời đất, nếu như ...

Cô gái quát:

-Anh mà còn lải nhải nữa liệu có muốn nếm mùi "kiến huyết phong hầu" hay chăng ?

Tay phải nàng vung lên, nghe vút một tiếng, một mũi độc tiễn xẹt ngang người Đoàn Dự cắm thẳng xuống đất. Đoàn Dự mặt xanh như tàu lá, không dám nói gì thêm. Cô gái nói:

-Nếu đã phong được yết hầu anh thì liệu có còn lải nhải được nữa hay không?

Nói xong nàng đi đến nhổ mũi tên lên, giơ tay nhứ nhứ về phía Đoàn Dự. Đoàn Dự sợ quá nhảy vọt về sau. Cô gái cười khanh khách, bỏ mũi tên vào túi, trừng mắt nhìn chàng nói:

-Anh khoác cái áo đó, muốn giả làm một cô gái thì phải kéo cái áo choàng lên che đầu. Lỡ có gặp ai, người ta không bảo là mình một nam một nữ bỏ ...

Đoàn Dự nói:

-Đúng lắm! Đúng lắm!

Chàng nghe lời cởi chiếc mũ vuông trên đầu xuống, bỏ vào trong túi, kéo chiếc áo choàng lên che. Cô gái vỗ tay cười khanh khách. Đoàn Dự thấy nàng dáng thật ngây thơ, nghĩ thầm: "Xem thần tình nàng, e rằng còn ít tuổi hơn ta, sao lại ra tay giết người tàn độc đến thế?". Chàng thấy chiếc áo khoác của nàng trên ngực có thêu một con chim đại bàng đen, ngửng đầu nhìn chằm chằm, thần thái uy mãnh, trên ngực mình cũng có một con y như thế bèn lắc đầu thở dài:

-Con gái nhà người khác có thêu thì thêu hoa, thêu bướm, ai lại thêu hình một con chim hung tợn thế này, xem ra thích gây gỗ quá.

Nói xong chàng lại lắc đầu quầy quậy. Cô gái trừng mắt nói:

-Anh nói bóng gió tôi đấy chăng?

Đoàn Dự vội đáp:

-Không đâu, không đâu! Ai dám thế! Ai dám thế!

Cô gái vặn lại:

-Thế thì anh quả là "không đâu" hay là "không dám"?

Đoàn Dự đáp:

-Không dám đâu.

Cô gái không nói thêm nữa. Đoàn Dự hỏi:

-Vết thương cô có đau lắm không? Mình nghỉ một chút nhé?

Cô gái đáp:

-Vết thương dĩ nhiên là đau, để tôi cắt trên người anh vài dao, xem anh có đau không nào?

Đoàn Dự nghĩ thầm: "Ngang ngược chua ngoa đến như cô này là quá lắm rồi". Cô gái lại hỏi:

-Có thực sự anh lo lắng cho tôi hay không? Trên đời này làm gì có người con trai nào tốt đến thế? Có phải anh mong tôi mau mau đi cứu Chung Linh nhưng không nói ra chứ gì? Thôi đi!

Nói xong nàng đi đến bên con Hắc Mai Côi, nhảy lên lưng ngựa, chỉ tay về hướng tây bắc nói:

-Kiếm Hồ Cung của Vô Lượng Kiếm ở phía đó, phải không nào?

Đoàn Dự đáp:

-Dường như là thế.

Hai người chầm chậm đi về hướng tây bắc. Được một lúc, cô gái lại hỏi:

-Trong cái hộp vàng có ngày sinh tháng đẻ là của ai thế?

Đoàn Dự nghĩ thầm: "Thì ra cô ả đã mở ra coi rồi". Chàng bèn nói:

-Tôi không biết.

Cô gái hỏi:

-Của Chung Linh, có phải không?

Đoàn Dự đáp:

-Quả thực tôi không biết.

Cô gái nói:

-Sao anh còn dấu tôi? Chung phu nhân hứa gả con gái cho anh, có phải không? Nói thật cho tôi nghe đi.

Đoàn Dự đáp:

-Không đâu, quả là không có. Đoàn Dự này nếu như nói láo cô nương, cô cứ việc cho tôi nếm mùi "kiến huyết phong hầu".

Cô gái lại hỏi thêm:

-Anh họ Đoàn đấy ư? Tên là Đoàn Dự à?

Đoàn Dự đáp:

-Đúng thế! Chữ Dự là danh dự.

Cô gái nói:

-Hừ, thế danh dự anh có ra gì không? Sao tôi chẳng thấy gì cả.

Đoàn Dự cười đáp:

-Danh dự xấu thì có. Đó cũng là chữ dự.

Cô gái nói:

-Thế thì đúng rồi.

Đoàn Dự nói:

-Còn tôn tính của cô nương?

Cô gái nói:

-Sao tôi lại phải nói cho anh nghe? Tên anh tự miệng nói ra chứ tôi đâu có hỏi.

Chạy một đoạn nữa, cô gái lại hỏi:

-Đến khi mình cứu được Chung Linh ra rồi, con nhãi đó thể nào chả nói tên tôi ra, anh không được nghe đấy nhé.

Đoàn Dự cố nhịn cười:

-Được rồi, tôi không nghe đâu.

Cô gái xem chừng câu trả lời đó không xuôi nói thêm:

-Nếu như anh có nghe cũng không được nhớ.

Đoàn Dự đáp:

-Được rồi, nếu như có lỡ nhớ thì tôi cũng phải tìm cách quên đi.

Cô gái nói:

-Hứ, anh định nhạo báng tôi, tưởng tôi không biết hay sao?

Trong khi nói chuyện trời tối dần, chẳng bao lâu mặt trăng đã nhô lên ở phương đông, hai người nhờ có ánh trăng tìm đường mà đi. Đi được chừng hai canh, nhìn xa xa nơi triền núi có những đốm lửa điểm sáng lấp lánh, ở phía đông có một ngọn núi vươn lên cao, dưới chân núi là mươi gian nhà lớn, chính là Kiếm Hồ Cung của Vô Lượng Kiếm. Đoàn Dự chỉ vào những ngọn lửa nói:

-Thần Nông Bang ở phía bên kia, bọn mình lẳng lặng tới đó, cướp lấy Chung Linh rồi chạy, có được chăng?

Cô gái lạnh lùng hỏi:

-Chạy cách nào?

Đoàn Dự đáp:

-Cô và Chung Linh hai người cưỡi con Hắc Mai Côi chạy cho nhanh, Thần Nông Bang không thể nào đuổi kịp.

Cô gái hỏi:

-Còn anh thì sao?

Đoàn Dự đáp:

-Tôi bị Thần Nông Bang ép phải uống thuốc độc đoạn trường tán, Tư Không Huyền nói là sau bảy ngày, chất độc phát tác sẽ chết, thành thử tôi phải làm cách nào lừa chúng cho thuốc giải trước rồi mới chạy được.

Cô gái nói:

-Thì ra anh đã bị chúng ép uống thuốc độc rồi. Sao anh không tìm cách nào giải độc cho xong lại chạy về báo tin cho tôi làm gì?

Đoàn Dự dáp:

-Tôi vẫn nghĩ con Hắc Mai Côi chạy nhanh như thế, có quay trở về báo tin cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.

Cô gái hỏi vặn lại:

-Anh vốn là người trời sinh tốt bụng hay là một chàng ngốc?

Đoàn Dự cười:

-E rằng mỗi thứ một nửa.

Cô gái hừ một tiếng nói:

-Làm cách nào đánh lừa lấy được giải dược đây?

Đoàn Dự trù trừ rồi nói:

-Nói cho đúng nếu có thuốc giải thiểm điện điêu đem tới đổi cho chúng lấy thuốc giải đoạn trường tán là tốt nhất. Bọn chúng không có thuốc giải thiểm điện điêu thì thuốc giải đoạn trường tán thật khó mà đánh lừa để có được. Cô nương, cô có biện pháp gì không?

Cô gái đáp:

-Đàn ông con trai mới giỏi đánh lừa người khác, tôi làm gì có cách nào để lừa người ta. Chỉ có cách ép chúng phải vừa thả Chung Linh, vừa đưa thuốc giải.

Đoàn Dự rợn người biết rằng nàng toan đánh giết một trận, nghĩ thầm: "Hay nhất ... hay nhất ...". thế nhưng cái hay nhất ấy thế nào, chàng vẫn nghĩ chưa ra.

Hai người sánh vai đi về phía đống lửa. Đi đến chỗ còn cách đống lửa to nhất chừng vài mươi trượng, trong bóng tối đột nhiên có hai người nhảy ra, tay cầm mai đào thuốc, giơ ngang ngực. Một người quát hỏi:

-Ai đó? Có việc gì?

Cô gái đáp:

-Tư Không Huyền đâu? Mao bảo y ra gặp ta.

Hai người đó dưới ánh trăng thấy cô gái và Đoàn Dự đều khoác áo choàng cẩm đoạn màu xanh biếc, trên ngực thêu một con đại bàng đen nên hoảng hồn, lập tức quì xuống. Một người nói:

-Vâng, vâng! Tiểu nhân không biết thánh sứ của Linh Thứu Cung giá lâm, quả ... quả là mạo phạm, mong thánh sứ tha tội cho.

Giọng y run run hiển nhiên cực kỳ sợ hãi. Đoàn Dự lấy làm lạ: "Cái gì mà thánh sứ Linh Thứu Cung là sao?" nhưng hiểu ngay: "À, đúng rồi, ta và cô nương này đều khoác áo choàng màu xanh biếc cho nên họ nhận lầm người". Chàng nhớ lại mấy hôm trước Chung Linh đã kể lại nàng nghe lén thấy Tư Không Huyền nói chuyện với bộ hạ là phải nghe hiệu lệnh của Thiên Sơn Đồng Mỗ của Linh Thứu Cung núi Phiêu Miểu đến chiếm cho bằng được Kiếm Hồ Cung trên núi Vô Lượng. Thần Nông Bang đã là bộ thuộc của Linh Thứu Cung, thảo nào bọn này chẳng sợ hãi đến thế.

Cô gái dĩ nhiên không hiểu nguyên do, hỏi lại:

-Cái gì Linh ...

Đoàn Dự sợ nàng làm lộ chuyện vội vàng quát át đi:

-Mau gọi Tư Không Huyền ra đây.

Hai người kia vội vàng vâng dạ, đứng lên, lùi lại mấy bước rồi quay mình chạy về phía đống lửa. Đoàn Dự nói nhỏ với cô gái:

-Linh Thứu Cung là bề trên cao cấp nhất của bọn họ.

Chàng cuốn cái áo khoác lên che kím mồm mũi, chỉ để lộ hai con mắt. Cô gái toan hỏi thêm, Tư Không Huyền đã chạy tới, lớn tiếng nói:

-Thuộc hạ Tư Không Huyền cung nghinh thánh sứ, không kịp ra xa đón tiếp, xin tha tội cho.

Y chạy đến trước mặt, quì xuống khấu đầu nói:

-Thần Nông Bang Tư Không Huyền cung thỉnh Đồng Mỗ vạn thọ thánh an.

Đoàn Dự nghĩ thầm: "Đồng Mỗ là hạng người nào? Đâu phải hoàng đế, hoàng thái hậu, cái gì mà vạn thọ thánh an, thật không ra cái giống gì". Chàng bèn gật đầu nói:

-Đứng lên đi!

Tư Không Huyền đáp:

-Vâng.

Y lại rập đầu thêm hai cái nữa, lúc ấy mới đứng dậy. Lúc này sau lưng y đã quì đầy những người, đều là bang chúng Thần Nông Bang. Đoàn Dự hỏi:

-Tiểu cô nương nhà họ Chung đâu? Mau đưa ra đây.

Hai tên bang chúng không đợi Tư Không Huyền dặn dò lập tức chạy ngay về phía đống lửa dẫn Chung Linh ra. Đoàn Dự tiếp:

-Cắt dây trói.

Tư Không Huyền đáp:

-Vâng.

Y rút chủy thủ cắt các dây trói chân tay Chung Linh. Đoàn Dự thấy nàng an toàn không sai sẩy gì trong lòng mừng rỡ, cố gắng giả giọng nói:

-Chung Linh, lại đây.

Chung Linh hỏi:

-Ngươi là ai vậy?

Tư Không Huyền gằn giọng quát:

-Trước mặt thánh sứ không được vô lễ. Lão nhân gia gọi ngươi đến.

Chung Linh nghĩ thầm: "Ta cóc cần biết lão nhân gia, tiểu nhân gia gì đâu. Có điều ngươi không để cho người khác trói ta, lão râu dê kia lại sợ ngươi một phép, thà nghe lời ngươi còn hơn". Nghĩ thế nàng bèn đi đến trước mặt Đoàn Dự.

Đoàn Dự giơ tay ra nắm lấy tay Chung Linh, kéo lại bên mình, cào cào lòng bàn tay nàng, nhưng biết nàng không thể hiểu được nên chẳng lý đến nữa, nói với Tư Không Huyền:

-Đem thuốc giải đoạn trường tán ra đây.

Tư Không Huyền hơi lạ lùng nhưng vội sai thuộc hạ:

-Lấy thùng thuốc của ta ra, mau lên, mau lên!

Y hơi trầm ngâm lập tức hiểu ngay: "Ối chà! Chắc là tên họ Đoàn đi cầu thánh sứ Linh Thứu Cung đến bảo đưa thuốc". Thùng thuốc đem đến nơi, y mở nắp, lấy ra một cái bình sứ, cung kính dâng lên, nói:

-Thỉnh thánh sứ thu dùng. Thuốc giải này uống liên tiếp ba ngày, mỗi ngày một lần, mỗi lần một đồng cân là đủ.

Đoàn Dự mừng lắm cầm ngay lấy. Chung Linh vội hỏi:

-Này, lão râu dê kia, giải dược ngươi có còn nữa không? Ngươi bằng lòng giải độc cho Đoàn đại ca, nếu như đưa cho người ta hết rồi, một khi Đoàn đại ca đưa cha ta tới giải độc cho ngươi thì lấy gì mà đưa?

Đoàn Dự trong lòng cảm kích, lại khều khều tay nàng. Tư Không Huyền nói:

-Cái đó ... cái đó ...

Chung Linh vội vã nói:

-Cái đó, cái đó là sao? Ngươi không giải độc được cho anh ta, ta bảo gia gia ta không giải độc cho ngươi đâu.

Cô gái áo đen nhịn không nổi quát lên:

-Chung Linh, không được lắm lời. Đoàn đại ca của ngươi không chết đâu.

Chung Linh nghe giọng nàng quen lắm "Ồ" một tiếng quay sang nhìn, thấy tấm khăn che mặt liền nhận ra ngay, vui mừng nói:

-A! Mộc ...

Nàng lập tức nghĩ ra, vội vàng giơ tay bịt miệng lại. Tư Không Huyền vốn dĩ hơi lo lắng, vội quì xuống nói:

-Khải bẩm hai vị thánh sứ: thuộc hạ bị con thiểm điện điêu của tiểu cô nương đây cắn phải, độc tính thật lợi hại, xin hai vị thánh sứ khai ân.

Đoàn Dự nghĩ thầm nếu như mình không cho y thuốc giải, chỉ sợ y đường cùng liều mạng nên quay sang nói với cô gái áo đen:

-Tỉ tỉ, linh đơn thánh dược của Đồng Mỗ chị cho y một chút.

Tư Không Huyền nghe nói linh đơn thánh dược của Đồng Mỗ, trong bụng mừng quá, liên tiếp rập đầu xuống đất kêu bình bình nói:

-Đa tạ Đồng Mỗ đại ân đại đức, thánh sứ ân đức, bọn thuộc hạ cả thảy mười chín người bị độc điêu cắn phải.

Cô gái nghĩ thầm: "Ta làm gì có "linh đơn thánh dược của Đồng Mỗ"? Có điều cánh tay và đùi ta bị thương, muốn lo cho cả hai người này không phải dễ. Chi bằng nghe lời gã họ Đoàn giả vờ đánh lừa lão râu dê một chuyến". Nàng lấy trong túi ra một cái bình nhỏ nói:

-Đưa tay đây!

Tư Không Huyền vội đáp:

-Vâng, vâng!

Y xòe tay ra, mắt nhìn xuống không dám nhìn thẳng. Cô gái đổ lên bàn tay y một ít bột màu xanh nói:

-Uống một chút là giải độc.

Nàng nghĩ thầm: "Hương phấn của ta chế tạo đâu có dễ, không thể cho ngươi nhiều được". Khi nàng vừa mở bình, Tư Không Huyền đã thấy hương thơm sực nức bay xông lên mũi. Y cả đời nghiên cứu các loại thuốc men nhưng cũng không đoán ra là gồm những loại dược vật nào chế thành, đến khi bột thuốc để lên tay rồi, mùi bốc ra khiến toàn thân thư thái, nghĩ bụng Thiên Sơn Đồng Mỗ quả là thần thông quảng đại, linh đơn thánh dược này thật khác thường, trong bụng mừng lắm, luôn mồm cảm tạ, có điều tay đang đựng thuốc bột nên không dám khấu đầu.

Đoàn Dự thấy mọi việc đã xong xuôi bèn nói:

-Tỉ tỉ, chúng mình đi.

Chàng đang cơn đắc ý, quên cả chịt họng giả tiếng, cung may bọn Tư Không Huyền không ai nghi ngờ gì. Tư Không Huyền nói:

-Khải bẩm thánh sứ: Tả Tử Mục của Vô Lượng Kiếm chẳng biết phải quấy gì cả, đám ngang nhiên kháng mệnh. Thuộc hạ chỉ vì trúng độc bị thương, đứt mất một cánh tay nên việc chưa xong ngay được, thật là phụ ân đức của Đồng Mỗ, tội quả là đáng chết muôn lần. Thuộc hạ xin lập tức thống suất bộ thuộc, tấn công vào Kiếm Hồ Cung. Xin thánh sứ ở lại đốc chiến cho.

Đoàn Dự đáp:

-Cũng chẳng cần. Ta xem Kiếm Hồ Cung cũng không phải tấn công vào làm gì, các ngươi tức khắc thoái binh đi.

Tư Không Huyền kinh hãi quá, vốn biết tính nết của Đồng Mỗ, sứ giả sai đi nói năng càng dịu dàng thì sau này bị phạt càng nặng, thánh sứ của Linh Thứu Cung luôn luôn nói ngược, xem chừng mấy câu này thánh sứ trách mình biện sự bất lực nên vội vàng nói:

-Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ đáng chết! Mong thánh sứ trước mặt Đồng Mỗ nói tốt cho vài câu.

Đoàn Dự không dám nói nhiều, vẫy tay một cái, cầm tay Chung Linh đi ra. Tư Không Huyền giơ cao bàn tay chứa phấn thơm, hai gối quì xuống, lớn tiếng nói:

-Thần Nông Bang cung tống hai vị thánh sứ, cung chúc Đồng Mỗ lão nhân gia vạn thọ thánh an.

Những bang chúng đứng đằng sau cũng nhất loạt quì xuống, đồng thanh cất tiếng:

-Thần Nông Bang cung tống hai vị thánh sứ, cung chúc Đồng Mỗ lão nhân gia vạn thọ thánh an.

Đoàn Dự đi được mấy trượng, thấy bấy nhiêu người cùng quì dưới đất không khỏi tức cười bèn lớn tiếng nói:

-Cung chúc Tư Không Huyền lão nhân gia vạn thọ thánh an.

Tư Không Huyền nghe chàng nói thế, xem ra ý nghĩa đảo ngược lại càng thêm ghê gớm, sợ đến mất vía, tưởng chừng muốn lăn ra bất tỉnh. Hai tên bang chúng ở đằng sau thấy bang chủ lảo đảo, sợ linh đan diệu dược trong tay đổ mất vội vàng tiếng lên đỡ y dậy.

Đoàn Dự cùng hai cô gái đi ra ngoài mấy chục trượng rồi không còn nghe thấy bang Thần Nông lao xao gì nữa. Chung Linh huýt sáo miệng liên tiếp, gọi con chồn quay lại nhưng không thấy đâu, bèn nói:

-Mộc tỉ tỉ, đa tạ hai vị đến cứu em nhưng tiểu muội muốn ở lại đây.

Cô gái hỏi:

-Ở lại đây để làm gì? Chờ con chồn của ngươi ư?

Chung Linh đáp:

-Không đâu! Tiểu muội muốn ở lại đây chờ Đoàn đại ca, anh ấy đi mời cha em tới giải độc cho Thần Nông Bang.

Nàng quay lại nói với Đoàn Dự:

-Còn vị tỉ tỉ này, đoạn trường tán đó có thể cho em được không?

Cô gái nói:

-Gã họ Đoàn kia không trở lại nữa đâu.

Chung Linh hấp tấp nói:

-Không đâu, không đâu! Anh ấy nói đến là thể nào cũng đến, dẫu cho cha em không chịu đi, Đoàn đại ca cũng sẽ quay lại một mình.

Cô gái nói:

-Hừ, đàn ông con trai chỉ giỏi lừa dối, lời của y làm sao ngươi tin được?

Chung Linh nghẹn ngào nói:

-Đoàn đại ca không lừa dối ... không lừa dối em đâu.

Đoàn Dự cười ha hả, lột chiếc áo choàng che trên đầu nói:

-Chung cô nương, Đoàn đại ca của cô quả là không đánh lừa cô đâu.

Chung Linh sững sờ nhìn chàng, mừng không để đâu cho hết, nhào tới ôm chặt lấy cổ chàng, kêu lên:

-Anh không lừa em! Anh không lừa em!

Cô gái kia đột nhiên nắm cổ áo, nhắc Chung Linh lên đẩy qua một bên, lạnh lùng nói:

-Không được làm thế!

Chung Linh sợ hãi tuy trong bụng hết sức hoan hỉ nhưng không dám trái lời bèn hỏi:

-Mộc tỉ tỉ, hai người làm sao mà lại gặp nhau?

Cô gái hừ một tiếng, không trả lời. Đoàn Dự nói:

-Thôi mình vừa đi vừa nói chuyện.

Chàng lo ngại Tư Không Huyền thấy thuốc không linh nghiệm sẽ đuổi theo. Cô gái nhảy lên lưng ngựa, tự mình chạy trước. Đoàn Dự thuật sơ qua cho Chung Linh nghe những việc xảy ra từ hôm hai người từ biệt tới giờ nhưng việc chàng bị cô gái hành hạ thì không nhắc đến, chỉ nói nàng đã cứu mạng mình mà thôi. Chung Linh lớn tiếng nói:

-Mộc tỉ tỉ, chị cứu Đoàn đại ca, em thật không biết làm sao mà đền đáp.

Cô gái kia bực bội nói:

-Ta cứu y có liên quan gì đến ngươi đâu?

Chung Linh quay sang Đoàn Dự le lưỡi, nhăn mặt làm trò. Cô gái lại nói:

-Này, Đoàn Dự, tên ta không cần phải để con tiểu quỉ Chung Linh nói cho anh hay, tự mình nói được rồi, tên ta là Mộc Uyển Thanh.

Đoàn Dự nói:

-Ồ, thủy mộc thanh hoa, uyển hề thanh dương! Họ đã hay mà tên cũng đẹp quá.

Mộc Uyển Thanh nói:

-Có đẹp bằng tên anh, một khúc gỗ, danh dự chẳng ra gì không?

Đoàn Dự cười ha hả. Chung Linh cầm tay Đoàn Dự, nói nhỏ:

-Đoàn đại ca, anh đối với em tốt quá.

Đoàn Dự nói:

-Chỉ tiếc là con chồn của cô tìm không thấy.

Chung Linh lại huýt thêm mấy tiếng nói:

-Cái đó cũng không sao, đợi bọn ác nhân đi khỏi rồi, em sẽ quay lại tìm. Anh đi với em, có được không?

Đoàn Dự đáp:

-Được chứ!

Chàng nghĩ đến pho tượng ngọc trong sơn động liền tiếp:

-Từ nay anh sẽ thường thường quay lại đây.

Mộc Uyển Thanh bực bội nói:

-Anh không cần phải đi, nó muốn đi tìm con chồn tự mình nó đi được rồi.

Đoàn Dự quay sang Chung Linh le lưỡi, nhăn mặt, hai người cùng mỉm cười. Ba người không nói chuyện thêm, chầm chậm đi thêm mấy dặm, Mộc Uyển Thanh đột nhiên hỏi:

-Chung Linh, có phải sinh nhật ngươi là ngày mùng năm tháng hai, phải không?

Nàng ngồi trên lưng ngựa, nói chuyện nhưng không hề quay đầu lại. Chung Linh nói:

-Đúng đó, Mộc tỉ tỉ làm sao biết được?

Mộc Uyển Thanh giận quá, hậm hực nói:

-Đoàn Dự, anh không nói dối thì là gì?

Nàng giựt giây cương, con Hắc Mai Côi liền vọt lên trước.

Bỗng từ hướng tây bắc có tiếng người hú lên, rồi phía đông bắc có người vỗ tay bốn cái bốp bốp bốp bốp. Một bóng người chạy vụt qua, đến cách ba người chừng bảy tám trượng, đột nhiên đứng lại, giọng khàn khàn quát lên:

-Tiểu tiện nhân, ngươi còn chạy tới đâu được nữa?

Nghe giọng nói, chính là Thụy bà bà. Ngay lúc đó, ở đằng sau cũng có tiếng người cười gằn, Đoàn Dự vội quay đầu lại, dưới ánh trăng sao mờ mờ thấy đó chính là Bình bà bà, hai tay cầm đoản đao sáng lấp lánh. Thế rồi hai bên cũng thấy có người, bên trái là một ông già râu bạc, tay cầm ngang một chiếc xẻng sắt, bên phải là một hán tử còn trẻ, tay cầm trường kiếm. Đoàn Dự nhớ được hai người này cũng trong số những kẻ vây đánh Mộc Uyển Thanh.

Mộc Uyển Thanh cười khẩy nói:

-Các ngươi thật chẳng khác gì hồn ma đeo đẳng, đã đuổi đến tận đây quả là có chí lắm.

Bình bà bà đáp:

-Con tiểu tiện nhân dù có chạy đến chân trời, bọn ta cũng đuổi theo cho bằng được.

Nghe soẹt một tiếng Mộc Uyển Thanh đã bắn ra một mũi đoản tiễn, gã cầm kiếm mắt tinh tay lẹ liền giơ kiếm lên gạt đi. Mộc Uyển Thanh từ trên yên tung mình nhảy lên, xông thẳng vào lão già.

Ông già đó râu bay phất phới, tuổi tác xem chừng đã cao nhưng ứng biến thật là nhanh nhẹn, tay phải vung lên, chiếc xẻng đã đâm nhứ vào Mộc Uyển Thanh. Mộc Uyển Thanh chưa rơi tới đất, chân trái đã điểm vào cán xẻng mượn sức, kiếm trên tay đâm luôn vào Bình bà bà. Bình bà bà vung đao gạt ra, nghe cách một cái đầu thanh đao đã bị kiếm của Mộc Uyển Thanh chém gãy, tiếp theo thanh kiếm như một làm sương mỏng lao luôn xuống.

Thụy bà bà vội vàng vung thiết quài đánh vào sau lưng Mộc Uyển Thanh, cô gái không kịp sử kiếm đả thương Bình bà bà, trường kiếm đập ngang, lưỡi kiếm đè vào vai Bình bà bà một cái, thân hình lại vọt trở lên. Nếu như nàng không phải tránh thiết quài của Thụy bà bà, lưỡi kiếm thay vì tạt ngang mà đâm thẳng, Bình bà bà ắt đã bị đâm xuyên qua người.

Chung Linh ở bên ngoài liên tiếp giơ tay vẫy Đoàn Dự, kêu lên:

-Đoàn đại ca, mau lại đây.

Đoàn Dự chạy vội tới, hỏi:

-Cái gì thế?

Chung Linh đáp:

-Thôi mình chạy đi.

Đoàn Dự đáp:

-Mộc cô nương đang bị người ta vây đánh, mình nỡ nào bỏ chạy?

Chung Linh đáp:

-Mộc tỉ tỉ bản lãnh cao cường lắm, chị ấy sẽ có cách thoát thân.

Đoàn Dự lắc đầu:

-Cô ấy vì đi cứu em mà đến đây, nếu bây giờ mình bỏ cô ta mà đi, lòng sao yên được?

Chung Linh dậm chân nói:

-Anh thật đúng là đồ gàn! Anh ở lại đây có giúp gì được Mộc tỉ tỉ chăng? Ôi, tiếc thay con thiểm điện điêu của em lại chưa quay về.

Khi đó bốn người Thụy bà bà và Mộc Uyển Thanh đang đấu đến lúc hăng, thiết quài của Thụy bà bà và thiết sản của ông già là binh khí dài, múa lên nghe vù vù. Mộc Uyển Thanh tuy đang ác đấu nhưng vẫn nghe hết mọi phía, những gì Chung Linh và Đoàn Dự nói với nhau đều lọt vào tai. Lại nghe Đoàn Dự nói tiếp:

-Chung cô nương, cô đi trước đi. Nếu như tôi phụ Mộc cô nương thì không phải là đạo làm người. Một khi nàng không địch lại người ta, tôi ở bên ngoài khuyên nhủ, biết đâu lại không vãn hồi được cuộc thế.

Chung Linh nói:

-Anh ở đây chỉ uổng mạng thôi chứ chẳng ích gì. Thôi chạy mau, Mộc tỉ tỉ không trách anh đâu.

Đoàn Dự đáp:

-Nếu như không có Mộc cô nương tốt bụng cứu cho, cái mạng này đã không còn nữa rồi. Chết trễ nửa ngày là sống thêm được nửa ngày, không phải là không ích gì.

Chung Linh vội nói:

-Anh gàn bướng quá, nói với anh cũng chẳng đến đâu.

Nói xong nàng liền nắm tay Đoàn Dự lôi đi. Đoàn Dự kêu lên:

-Tôi không đi! Tôi không đi!

Thế nhưng chàng không khỏe bằng Chung Linh nên bị nàng ta lôi đi sềnh sệch. Bỗng nghe Mộc Uyển Thanh cao giọng quát:

-Chung Linh, ngươi nghe lời ta mau chạy đi, đừng kéo y như thế.

Chung Linh càng kéo Đoàn Dự nhanh hơn, đột nhiên nghe soẹt một tiếng, tóc nàng rung rung, một mũi đoản tiễn đã cắm vào bím tóc cô gái. Mộc Uyển Thanh quát lên:

-Nếu ngươi không buông tay ta sẽ bắn vào mắt ngươi đó.

Chung Linh biết Mộc Uyển Thanh nói sao làm vậy, tuy được nàng khá nuông chiều nhưng quen biết cũng chưa lâu nên giao tình chưa lấy gì khắng khít, nàng ta nói bắn vào mắt mình là sẽ làm thật, đành phải buông Đoàn Dự ra.

Mộc Uyển Thanh quát lớn:

-Chung Linh, mau cút về với cha mẹ ngươi, đi mau, đi mau! Ngươi còn lẩn quẩn ở đây đợi Đoàn đại ca của ngươi ta sẽ bắn ngươi ba mũi tên đó.

Miệng tuy nói nhưng tay không chậm lại chút nào, liên tiếp gạt những binh khí tấn công ra. Chung Linh không dám trái lệnh, quay sang nói với Đoàn Dự:

-Đoàn đại ca, anh phải cẩn thận.

Nói xong cô gái ôm mặt chạy vào trong bóng tối. Mộc Uyển Thanh đuổi được Chung Linh đi rồi, trong vòng vây của bốn người vòng qua lượn lại, vết thương trên đùi ngâm ngẩm đau, kiếm chiêu đột nhiên biến đổi, từng vầng kiếm quang vùn vụt như sao băng, huyễn ảo vô định. Đột nhiên ông già kêu oái lên một tiếng, bên sườn trúng kiếm. Mộc Uyển Thanh liên tiếp đâm ra soẹt soẹt soẹt ba nhát, ép cho Thụy bà bà và gã cầm kiếm phải nhảy ra khỏi vòng để tránh, mũi kiếm quay trở lại quấn chặt lấy Bình bà bà. Chỉ trong khoảnh khắc, Bình bà bà đã bị ba vết thương nhưng mụ không coi vào đâu vẫn như một con hổ điên lăn xả vào Mộc Uyển Thanh.

Ba người kia quay trở lại đấu tiếp, Bình bà bà xông được vào gần bên Mộc Uyển Thanh đoản đao trong tay đâm vào đùi nàng. Mộc Uyển Thanh giơ chân đá mụ ta lăn cù, nhưng ngay khi đó thiết quài của Thụy bà bà đã điểm trúng mi tâm. Mộc Uyển Thanh vội vàng thu kiếm trở về, gạt quài trượng ra, thuận thế đâm luôn vào giữa ngựa kẻ địch.

Thụy bà bà nghiêng người tránh né, vung gậy lên tự bảo vệ mình. Mộc Uyển Thanh thở hắt ra một hơi đang toan biến chiêu, động nhiên nghe bịch một cái, vai trái đau nhói. Thì ra lão già sau khi bị thương rồi không còn sử dụng thiết sản được nữa liền rút dùi sắt thừa cơ đột nhập đâm luôn vào vai Mộc Uyển Thanh. Mộc Uyển Thanh quật ngược lại một chưởng, đánh cho mặt lão già nát bấy, lập tức chết ngay. Bọn Thụy bà bà lúc ấy đã tiến lên giáp kích, Bình bà bà kêu lên:

-Tiểu tiện nhân bị thương rồi, không cần bắt sống, giết nó cũng được.

Đoàn Dự thấy Mộc Uyển Thanh bị thương, trong lòng hoảng hốt, lại sử dụng đúng trò cũ, xông lên ôm xác lão già quật vào, nhưng vướng phải bốn người nên không tiến lên được, trong cơn gấp gáp, cởi chiếc áo choàng ra, xông vào hết sức múa lên chộp ngay lên đầu Bình bà bà. Bình bà bà không nhìn thấy gì, kinh hãi quá vội giơ tay ra gạt đi, nhưng quên mất trong tay mình đang cầm đoản đao nên đao đó chém phải mặt mình, kêu lên oai oái như heo bị chọc tiết.

Mộc Uyển Thanh không có thì giờ rút chiếc dùi ra khỏi vai, cố nhịn đau, gấp rút công luôn hai kiếm về phía Thụy bà bà, rồi đâm một nhát vào hán tử sử kiếm, ba chiêu đó thật áo diệu, bên má phải của Thụy bà bà bị rạch một đường, còn hán tử cầm kiếm cũng bị mũi kiếm xẹt ngang cổ. Hai người tuy bị thương nhẹ nhưng những nơi trúng kiếm đều là bộ vị yếu hại, trong cơn kinh hoảng, vội vàng nhảy qua một bên, giơ tay sờ thử vết thương. Mộc Uyển Thanh kêu thầm: "Tiếc quá, không giết được hai đứa này". Nàng hít một hơi, cất tiếng hú lên, con Hắc Mai Côi liền chạy tới. Mộc Uyển Thanh nhảy vọt lên, thuận tay nắm cổ áo Đoàn Dự để lên yên, hai người cưỡi chung một con ngựa chạy vọt về hướng tây.

Chạy chưa đầy mươi trượng, trong rừng bỗng có tiếng người reo hò, hơn một chục người xông ra chặn ngang đường. Ở giữa là một lão già cao quát lớn:

-Tiểu tiện nhân, lão gia đợi ngươi ở đây đã lâu rồi.

Y vung tay toan cầm dây cương con Hắc Mai Côi, Mộc Uyển Thanh tay phải vươn ra, chát chát liên thanh ba mũi đoản tiễn liền bắn ra một lúc. Trong đám người ba kẻ trúng tên, lập tức ngã lăn ra. Lão già kia còn đang sững sờ, Mộc Uyển Thanh liền giựt cương con Hắc Mai Côi theo chỗ trống trên bức tường người vọt qua. Những người đó sợ độc tiễn của nàng ghê gớm, tuy chạy đuổi theo nhưng ai cũng múa binh khí bảo vệ trước mặt nên hai bên càng lúc càng xa. Chỉ nghe đoàn người nhao nhao mắng chửi:

-Tặc a đầu! Lại để nó chạy mất rồi.

-Dù cho ngươi chạy đến chân trời, ta cũng phải bắt cho kỳ được ngươi đem lột da, cắt gân.

-Tất cả đuổi theo!

Mộc Uyển Thanh để cho con Hắc Mai Côi ở trong núi chạy đâu thì chạy đến một tòa sơn cương, thấy trước mặt là một hang sâu bèn giục ngựa xuống núi tìm đường ra. Trên núi Vô Lượng đường đi ngoằn ngoèo, lượn bên đông vòng bên tây, không dễ gì nhận định được phương hướng.

Đột nhiên ở phía trước có tiếng người:

-Con ngựa chạy tới rồi đó!

-Theo hướng này mà đuổi!

-Tiểu tiện nhân quay lại rồi!

Mộc Uyển Thanh bị thương rồi không còn hơn sức nào mà đấu tiếp, vội vàng quay đầu ngựa ra phía khác, theo con đường dốc phía bên phải mà đi. Lúc này không còn có thể theo đường mà gặp đâu theo đó, cũng may Hắc Mai Côi là loại thần tuấn, trên triền núi đầy đá lởm chởm nhưng vẫn chạy như bay. Lại đi thêm một hồi nữa, chân trước Hắc Mai Côi bất thình lình khuỵu xuống, đầu gối va vào nham thạch, chân khập khễnh, bước bắt đầu loạng choạng, chạy chậm hẳn đi.

Đoàn Dự trong bụng lo lắng nói:

-Mộc cô nương, cô để tôi xuống, một mình cô dễ thoát thân hơn. Bọn họ với tôi không thù không oán, dù có bắt được tôi chắc cũng không sao.

Mộc Uyển Thanh hừ một tiếng nói:

-Anh mà biết cái gì? Anh là người Đại Lý, nếu như họ bắt được anh lập tức một đao chém liền.

Đoàn Dự nói:

-Thế thì lạ lùng thật, người Đại Lý biết bao nhiêu, làm sao giết hết được? Cô nương thôi cứ chạy trước là hơn.

Mộc Uyển Thanh thấy trên đầu vai từng chập đau nhói, nghe thấy Đoàn Dự cứ lải nhải mãi, cáu tiết nói:

-Anh có câm mồm đi không? Đừng nhiều lời nữa.

Đoàn Dự đáp:

-Thôi được, vậy cô để tôi ngồi đằng sau lưng.

Mộc Uyển Thanh hỏi:

-Để làm gì?

Đoàn Dự đáp:

-Chiếc khăn choàng của tôi chụp lên đầu mụ mập kia rồi.

Mộc Uyển Thanh hỏi:

-Thế thì đã sao?

Đoàn Dự đáp:

-Quần tôi bị rách một lỗ lớn, ngồi ở trước mặt cô, hở cả ... hở cả ... đối với cô nương, quả là ... quả là vô lễ.

Mộc Uyển Thanh vết thương đau dường như không chịu nổi, nghiến răng đưa tay nắm lấy vai Đoàn Dự, bóp một cái đầu xương kêu lên lốp cốp, quát lớn:

-Câm mồm!

Đoàn Dự đau quá, vội nói:

-Được rồi! Được rồi, tôi không nói nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.