Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Chương 54: Chương 54: Chết rồi!




Khi Lam Nhi vừa nghe thấy điều này, cơ thể nàng ta đột nhiên mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

Mạch Liên nhìn thấy Lam Nhi là kẻ hạ độc, vô cùng hận và vô cùng giận dữ. Ngay khi thị vệ vừa đem dụng cụ tra tấn ngón tay lên, hắn ta đã ngay lập tức chạy đến, đặt cây dụng cụ tra tấn vào mười ngón tay của Lam Nhi, rồi thô bạo kéo nó.

“Lam Nhi, người thành thật giải thích, ai đã xúi giục ngươi làm hại Mạch Lan? Nếu như ngươi không nói, ta sẽ giết ngươi.”

Dám làm hại em trai của hắn, hắn nhất đính sẽ không tha cho Lam Nhi và kẻ chủ mưu đứng sau. Lam Nhi đau thấu xương thét lên. nhé!

Kẹp tay này suýt nữa làm đứt lìa một ngón tay của nàng ta, mười ngón nối liền với tim nàng ta, bàn tay tràn đầy máu đỏ, đau đến chảy cả nước mắt nhưng nàng vẫn ngoan cố:

“Không có ai chủ mưu hết, mọi chuyện là do ta tự làm ra, là ta và Mạch Lan có thù oán, chính là ta hạ độc, cũng không có chủ mưu đằng sau.”

Hàm ý là Lam Nhi đã nhận tội. Nhưng lại không khai ra kẻ chủ mưu đứng sau. Vân Nhược Linh lạnh lùng nói:

“Mạch Lan luôn đối xử tốt với mọi người, nhân duyên rất tốt. Tại sao ngươi lại có thù oán với hắn ta?”

Hồng Nhi bên cạnh nói:

“Nương nương, người đừng nghe lời bậy bạ của nàng ta, nàng ta và Mạch Lan không có thù hận gì cả, nàng ta thích thầm Mạch Lan thì làm sao có thể hại hắn được.”

Lần này, cơ thể của Lam Nhi càng run lên vì hoảng sợ. Các thị vệ sử dụng kẹp tra tấn một lần nữa và gần như siết chặt các ngón tay của Lam Nhi, thiếu chút nữa sẽ khiến tay nàng đứt đoạn.

Lam Nhi đau đến thấu tim, máu chảy đầm đìa trên tay, đau đớn nói:

“Đúng vậy, nô tỳ thích Mạch Lan, nhưng Mạch Lan lại không thích nô tỳ. Hắn ta chỉ coi nô tỳ là một cô gái tầm thường, hắn ta từ chối nô tỳ cho nên nô tỳ mới đầu độc hắn ta.”

Lam Nhi nghiến chặt răng nói, một nhà già trẻ lớn nhỏ của nàng ta nằm ở trong ta người kia, cho dù nàng cho chết thì cũng không thể khai ra kẻ đứng sau được.

Nàng không hề muốn làm tổn thương Mạch Lan một chút nào, nhưng người kia đã cho nàng một số tiền mà nàng cả đời cũng không thể kiếm, và còn đe dọa tính mạng của gia đình nàng ta, vì vậy nàng ta phải làm như vậy.

Nàng đành phải làm việc có lỗi với Mạch Lan. Nếu nàng ta và Mạch Lan thật sự chết đi, thì họ sẽ có thể trở thành một cặp ở thế giới bên kia, đó chính là mong muốn của nàng ta. Vân Nhược Linh lạnh lùng nói:

“Ngươi vì yêu mà sinh hận? Ta không tin. Lam Nhi, ngươi đang bị uy hiếp sao? Hay là người nhà của ngươi đang nằm trong tay người khác?

“Nói thật cho Vương gia biết, chỉ cần ngươi tình nguyện nói sự thật, Vương gia sẽ giúp gia đình ngươi và bỏ qua cho ngươi.”

Sở Diệp Hàn nhíu mày, nhưng hắn không có hứa như vậy.

“Thật sao?” nhé!

Trong mắt Lam Nhi lóe lên một tia hy vọng, và nàng ta nhìn Vân Nhược Linh với vẻ hoài nghi.

“Thực sự, khi ta đã nói ra, nhất định sẽ giữ lời.” Vân Nhược Linh nói.

“Nô tỳ… A!”

Lam Nhi đang định nói gì đó thì đột nhiên há to miệng, cơ thể cứng đờ một cách khó chịu, sau đó, cơ thể co quắp nặng nề ngã xuống đất.

Thấy vậy, Vân Nhược Linh vội vàng bước về phía trước, nàng thấy Lam Nhi đang nằm trên mặt đất, khóe miệng chảy ra dòng máu đen, mắt nàng ta mở to, cơ thể cứng đờ và hơi thở tắt lịm đi. Vân Nhược Linh khẽ đưa tay thăm dò trước mũi Lam Nhi, với vẻ mặt đau xót, và nói:

“Nàng ta chết rồi!”

“Chết nhanh như vậy?”

Mạch Liên sửng sốt, hắn bước tới, kiểm tra thi thể của Lam Nhi. Khi kiểm tra, anh ta đột nhiên phát hiện trên cổ Lam Nhi có hai cây kim bạc, hắn ta nhanh chóng rút kim bạc ra.

“Mọi người nhìn xem, trên người nàng ta có kim, trên cây kim này có độc tính rất mạnh.”

Vân Nhược Linh cũng vội vàng nhìn về phía cây kim đó, nó là một cây kim bạc rất bình thường, có hai lớp bạc, không có dấu vết hay hoa văn, đầu kim màu đen, rất độc.

“Đối phương muốn giết người bịt đầu mối, Lam Nhi chết rồi, xem ra, chết rồi thì mới không có căn cứ, kẻ đứng đằng sau cũng sẽ không bị tra ra.”

Vân Nhược Linh trầm trọng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.