Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 109: Chương 109: Cùng Nhau Chia Sẻ Hy Vọng




Edit & Dịch: Emily Ton.

Thấy Mục Thanh Võ cùng Hàn Vân Tịch đều trầm mặc, trà nữ đã sớm nhận thấy có điều không thích hợp, chỉ là, thiếu tướng quân hỏi những việc này, trà trang đều sẽ ghi lại tình huống, nàng không dám nói dối.

Trước đó không lâu Hàn nhị tiểu thư đã để lại một vại trà xuân thượng đẳng ở chỗ này. Không ít quyền quý tới uống trà, đều sẽ để quên lá trà, cũng sẽ không quay lại tìm. Vì thế nàng nổi lên tâm tà, đem dấu đi vại lá trà kia.

Ai biết, ngày hôm sau Hàn gia lại có người tới tìm, nàng cũng ngại không dám lấy ra, chỉ có thể nói dối là không nhìn thấy.

Hàn nhị tiểu thư đưa trà đều là trà tốt loại thượng đẳng, so với trà trang còn muốn tốt hơn nhiều, nếu có thể bán qua tay ở trà thị, nhất định có thể bán với giá tốt.

Trà nữ đang tính toán tìm thời gian trộm mang ra ngoài đi bán, nhưng ai biết hôm nay lại gặp được chuyện như vậy.

Nàng kinh hồn táng đảm, nơi nào còn dám đi bán lá trà, chỉ cầu đừng tra được tới trên đầu chính mình. Nếu như bị chấp sự trà trang biết nàng trộm dấu trà của khách nhân, nàng cũng chỉ có một con đường chết.

Thấy Mục Thanh Võ cũng trầm mặc, Hàn Vân Tịch trong lòng nhẹ nhàng thở dài một hơi, nhàn nhạt nói, “Thiếu tướng quân, ngươi có thể khiến ta yên tâm, ta tự nhiên cũng có thể khiến ngươi tin tưởng, yên tâm đi!”

Lời này, trà nữ nghe không hiểu, nhưng Mục Thanh Võ lại hiểu.

Thời điểm điều tra Mục Lưu Nguyệt, hắn từng cam đoan, nhất định không làm việc thiên tư. Hiện giờ, hiềm nghi lớn nhất rơi xuống Hàn gia, Vương Phi nương nương giờ đây cũng đưa ra hứa hẹn tương tự.

Không nghĩ tới Vương Phi nương nương bất quá là một giới nữ lưu, cũng đại nghĩa nghiêm túc như vậy, Mục Thanh Võ chắp tay ôm quyền, vẻ mặt kính trọng cùng tín nhiệm.

Đúng là một phần tín nhiệm này, khiến áp lực với Hàn Vân Tịch càng thêm lớn hơn, đồng thời cũng càng hạ quyết tâm lớn hơn. Mặc kệ hung thủ là ai, chỉ cần là hung phạm, nàng liền nhất định sẽ điều tra ra.

“Hàn nhị tiểu thư đưa lá trà, có ngâm trà ở chỗ này sao?” Nàng rốt cuộc đã mở miệng.

Trà nữ lắc lắc đầu, “Hàn nhị tiểu thư mang trà đến ngâm phần lớn là đã mở niêm phong và phần còn lại trong hộp sẽ để lại và thưởng cho chúng ta, đưa cho Mục đại tiểu thư chính là chưa mở niêm phong.”

“Là cùng một loại lá trà sao?” Hàn Vân Tịch lại hỏi.

“Có đôi khi cùng, có đôi khi không phải, điều này không nhất định.” Trà nữ đúng sự thật trả lời.

“Có lưu lại sao?” Hàn Vân Tịch tiếp tục hỏi.

Trà nữ lập tức đứng dậy, chỉ chốc lát sau liền cầm tới hai vại lá trà, “Đây là một hồi gần nhất Hàn nhị tiểu thư lưu lại.”

Hàn Vân Tịch kiểm tra lá trà, cũng không phát hiện có độc tố gì, hết thảy đều bình thường.

Mục Thanh Võ chần chờ một lát, tự mình ngâm lá trà kia uống, vừa ngửi hương trà, vẻ mặt hắn liền say mê.”Xảy ra chuyện gì?” Hàn Vân Tịch tò mò hỏi.

Mục Lưu Nguyệt sở dĩ sẽ vẫn luôn nhận lá trà do Hàn Nhược Tuyết đưa, ít nhất lá trà này sẽ không phải là vật bình thường.

“Vị này...... trà này là trà xuân Nam Cương mẻ đầu tiên, một trong những trà xanh thượng phẩm.” Mục Thanh Võ phi thường khẳng định.

Cùng cây trà, khi trồng ở những địa phương khác nhau, sẽ tạo ra sự khác biệt trong lá của chúng. Khí hậu, thổ nhưỡng, nguồn nước tưới quyết định nguyên tố vi lượng trong lá trà cũng khác nhau, do đó khiến cho hương vị nước trà không giống nhau.

Người bình thường là nhấm nháp không ra, nhưng, quỷ trà có thâm niên chỉ cần vừa ngửi đã rõ ràng.

“Đây xác thật là mẻ đầu của trà xuân đến từ Nam Cương, chỉ có đất đỏ ở Nam Cương mới có thể trồng được hương vị trà xanh này. Thiếu tướng quân thật là lợi hại!” Trà nữ khen ngợi.

Thật ra, nàng rất muốn nói một vại trà của Hàn nhị tiểu thư mà nàng không đưa ra so với một vại này còn muốn tốt hơn, đáng tiếc, nàng không dám.

“Trà này thực hiếm lạ sao?” Hàn Vân Tịch khó hiểu hỏi.

“Vương Phi nương nương, trà Nam Cương là trà có nhu cầu lớn nhất, đặc biệt là trà xuân. Chúng được sản xuất với số lượng nhỏ, mỗi khi còn chưa ngắt lấy, đã bị đặt hết trước.” Trà nữ đúng sự thật trả lời.

Nếu không phải đang uống trà này, hơn nữa lại có trà nữ nhắc nhở, Mục Thanh Võ cũng sẽ không hề lưu tâm đến nơi sản xuất trà xanh mình thường uống nhất.

Hắn ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía Hàn Vân Tịch, nghiêm túc nói, “Vài ba năm qua ta thực sự mê khẩu vị loại trà này, trong trà mà Lưu Nguyệt đưa tới, khá nhiều trà xanh Nam Cương.”

Trà xanh Nam Cương?

Hàn Vân Tịch hơi nhăn mày lại, thừa dịp Mục Thanh Võ cùng trà nữ không chú ý, lặng lẽ lấy vài lá trà để vào trong túi chữa bệnh tuỳ thân mang theo, lại lấy một cây ngân châm nhấp một chút nước trà để vào, thật ra chính là để vào hệ thống giải độc và phân giải.

Sau khi phân giải, kết quả cho thấy sự khác biệt rõ rệt: vài lá trà này cùng với nước trà có hàm lượng sắt cực cao!

Trước đó, nàng từng phân giải hai nhóm lá trà, đem thành phần trong từng loại lá trà kết hợp cùng với Vạn Xà Độc, vẫn đều luôn thất bại.

Lần đầu tiên là phân tích theo chủng loại trà, lần thứ hai chính là lá trà ba mùa, còn nơi sản xuất, vẫn chưa từng phân tích qua.

Trà xanh trà xuân Nam Cương, có thể chính là nó hay không?

Hàn Vân Tịch không chờ được nữa, ngay sau khi phân tích thành phần của lá trà, nàng lập tức tiến hành điều phối với chất độc ở trong hệ thống giải độc.

Lông mày nàng nhíu chặt, vẻ mặt nghiêm túc, hết sức chăm chú, hy vọng có được một đáp án rõ ràng chuẩn xác.

Mục Thanh Võ cùng trà nữ ở một bên nhìn thấy, còn tưởng rằng có chuyện gì đang xảy ra với nàng.”Vương Phi nương nương ngươi không sao chứ?” Mục Thanh Võ quan tâm hỏi.

Bất quá một lát mà thôi, Hàn Vân Tịch đã phục hồi tinh thần, khẽ thở dài một tiếng, “Không có việc gì.”

Được thôi, lại thất bại!

Trà xanh trà xuân Nam Cương thất bại, không phải nó.

Là bọn họ hiểu lầm Hàn Nhược Tuyết, hay là, lá trà Hàn Nhược Tuyết đưa tới để ngâm và lá trà đưa cho Mục Lưu Nguyệt, còn có gì đó không giống nhau sao?

Nếu có, dựa vào trình độ quỷ trà của Mục Thanh Võ, thường uống như thế, cũng có thể ít nhiều nếm ra.

Hàn Vân Tịch chần chờ một lát, phất phất tay để trà nữ cùng thị nữ quanh mình đều lui ra.

Người vừa đi, Mục Thanh Võ vội vàng hỏi, “Vương Phi nương nương, ngươi có phát hiện gì sao?”

“Lá trà Lưu Nguyệt tặng cho ngươi, có gì khác với những loại trà ngươi từng uống hay sao?” Hàn Vân Tịch chất vấn.

Mục Thanh Võ biết dụng ý của Vương Phi nương nương khi hỏi vấn đề này, chỉ là, hắn cũng không biết làm thế nào để cho nàng một hồi đáp rõ ràng.

“Vương Phi nương nương, điều này hơi khó xác định. Cùng nơi sản sinh, mùa, chủng loại lá trà, chỉ cần bảo quản hong sấy bình thường, hương vị không khác nhau nhiều lắm, nhưng lại có rất nhiều khác biệt nhỏ.”

Mục Thanh Võ dừng lại một lát, mới tiếp tục, “Khi so sánh một chén trà từ cùng một nơi sản xuất, trà mà Lưu Nguyệt đưa tới sẽ tốt hơn so với trà của người khác đưa, chủ yếu là trong kỹ xảo bảo quản lá để chúng tươi hơn. Đương nhiên, có đôi khi cũng do nước dùng để pha trà, đồ đựng, thời gian dùng để ngâm trà làm nên sự khác biệt. Thật khó nói.”

Mục Thanh Võ nói, Hàn Vân Tịch vừa nghe liền hiểu, muốn từ những nhân tố này để tìm ra đáp án khẳng định, hiển nhiên là không có khả năng.

Thậm chí chỉ cần một kỹ thuật đơn giản để bảo dưỡng lá trà, cũng sẽ tạo ra những sự khác biệt to lớn. Bọn họ phải chạy đi đâu để tìm ra chúng nha?

Hàn Vân Tịch nguyên bản là muốn tìm ra phương pháp phối chế lá trà độc, rồi mới căn cứ vào phối phương nghịch phương để đi tìm chứng cứ. Hiện giờ xem ra, muốn đi dọc theo manh mối này để tra, không biết ngày tháng năm nào mới có thể tra ra được gì đó.

Nàng sửa sang lại ý nghĩ một chút, bỏ qua các loại nhân tố ảnh hưởng một bên, lại trở về điểm đáng ngờ trên lá trà.

Nếu xác định điểm đáng ngờ ở trên lá trà, bọn họ hiện tại chỉ có một con đường có thể đi, đó chính là tìm ra lá trà chứa độc.

Nhưng, điểm mấu chốt này, không chừng hung thủ đã sớm có phòng bị, muốn tìm được lá trà chứa độc, sao có thể đơn giản như vậy?

Nếu từ bỏ hiềm nghi này, như vậy, bọn họ chỉ có thể hiềm nghi từ phương diện người xuống tay.

Hàn Vân Tịch suy xét, cũng giống như suy xét của Mục Thanh Võ, thấy vẻ mặt Mục Thanh Võ ngưng trọng, nàng lại cười.”Thiếu tướng quân, một chuyến này vẫn có thu hoạch, về phương diện lá trà chưa có tiến triển, ít nhất...... chúng ta có thể xác định được người hiềm nghi.”

Thật ra, chỉ cần những manh mối của ngày hôm nay, Hàn Nhược Tuyết đã bị hiềm nghi không nhỏ. Hơn nữa, những gì nàng phát hiện ở nơi đó của Tam di nương, hiềm nghi càng lớn hơn nữa.

Hàn Vân Tịch cũng không nói ra Long Phi Dạ đã chen chân vào chuyện này, rốt cuộc chuyện này liên quan đến nội gian Bắc Lịch quốc, Long Phi Dạ lại vẫn luôn bí mật điều tra. Trong lòng nàng yên lặng chờ mong, Long Phi Dạ có thể tìm được những manh mối khác.

Mục Thanh Võ không nghĩ tới một chuyến hôm nay sẽ tra ra được trên người nhị tiểu thư Hàn gia. Sau khi trở về, hắn nhất định trước tiên phải bẩm báo với Tần Vương điện hạ. Hắn nghĩ, để Tần Vương điện hạ đi điều tra bối cảnh của tam phòng Lý thị cùng nhị tiểu thư Hàn gia, hẳn là không khó.

Việc này quan hệ đến án nội gian Bắc Lịch quốc, vì vậy không thể công khai, hắn cũng sẽ không cần phải tiết lộ cùng Vương Phi nương nương.

Hai người vô tình đều đem tiêu điểm đặt ở trên người kẻ hiềm nghi, cũng đều đem hy vọng ký thác ở trên người Long Phi Dạ, nhưng không nhận thức được ý nghĩ của nhau.

Mục Thanh Võ gật đầu, “Vương Phi nương nương yên tâm, việc này, tướng quân phủ nhất định sẽ nắm chặt thời gian điều tra, nếu có bất luận tin tức gì đều sẽ báo cho ngươi trước tiên.”

“Nếu ta có tiến triển, cũng sẽ nói cho ngươi.” Hàn Vân Tịch thẳng thắn nói.

Mục Thanh Võ sửng sốt, chẳng lẽ vị chủ tử này muốn đích thân đi tra Hàn gia hay sao? Phải biết rằng, thứ nhất nàng là nữ nhi đã gả ra ngoài của Hàn gia, thường xuyên về nhà mẹ đẻ cũng không tốt, thứ hai, nàng là Tần Vương phi tôn quý và có một số việc nhất định có điều cố kỵ.

“Vương Phi nương nương, theo ý hạ quan, ngươi vẫn nên......”

Mục Thanh Võ còn chưa nói xong, Hàn Vân Tịch đã lười biếng đứng lên, “Đi thôi, chúng ta đi mua chút trà!”

Đầu óc nàng có chút loạn, muốn làm sạch tâm trí một chút, tạm thời không muốn đàm luận án này.

Mục Thanh Võ lại khuyên, nói, “Vương Phi nương nương thích trà gì, có thể để trà nữ mang nó lại đây.”

“Nghe nói nơi này...... Nam Sơn Hồng không tồi, phải tự mình lên núi ngắt lấy?” Hàn Vân Tịch nghĩ thầm, nàng phải đến hối lộ Long Phi Dạ, để hắn nắm chặt thời gian đi tra tam phòng Hàn gia.

Dựa vào hiệu suất làm việc của tên kia, ba bốn ngày nhất định sẽ có tin tức, vạn nhất tra sai, nàng còn có thời gian mấy ngày để điều chỉnh.

“Vương Phi nương nương thật biết hàng, Nam Sơn Hồng của trà trang Thiên Hương được đặc biệt trồng cho hoàng tộc, không bán ra ngoài.” Mục Thanh Võ cười nói.

Hàn Vân Tịch có chút mất mát, “Nói như thế là không thể mua?”

“Hạ quan mua không được, nhưng Vương Phi nương nương là người trong hoàng tộc, tự nhiên là có thể mua được. Cũng không biết hạ quan hôm nay có thể tận dụng được sự hiện diện đáng kính của Vương Phi nương nương hay không?” Mục Thanh Võ trêu ghẹo hỏi.

Sau vài lần ở cùng với nhau, trong bất tri bất giác, hắn trở nên thả lỏng rất nhiều, không câu nệ cung kính giống như lúc trước, nhưng mà, chính hắn cũng chưa phát hiện ra.

Hàn Vân Tịch lập tức hứng thú, “Đương nhiên rồi.”

Dưới sự dẫn đường của trà nữ, Mục Thanh Võ cùng Hàn Vân Tịch đã tới trên sờn núi phía sau. Nơi này đúng là khu gieo trồng Nam Sơn Hồng, từng hàng từng hàng kề lại với nhau. Lối đi nhỏ chỉ có thể thông qua một người, cây trà tuy không cao, nhưng cũng không thấp, bên trong điểm dừng dầu tiên, đã bị che nửa thân mình.

Dưới chỉ điểm của trà sư, rất nhanh Hàn Vân Tịch đã nắm giữ được kỹ xảo hái trà, cùng Mục Thanh Võ đi vào vườn trà.

Dù sao cũng là đường núi, trên chân Hàn Vân Tịch lại có thương tích, Mục Thanh Võ cũng không rảnh để lo hái trà, vẫn luôn hộ ở bên cạnh Hàn Vân Tịch, sợ nàng sẽ ngã, bong gân lần nữa.

Thấy nhiều lá trà đều có dấu vết bị côn trùng cắn, Hàn Vân Tịch lầm bầm lầu bầu, “Côn trùng có hại không ít nha, nhất định không phun nông dược đi?”

Ở hiện đại, lá trà được phun nông dược (农药: thuốc trừ sâu) là sự tình hết sức bình thường, thậm chí nhiều nông dân trồng chè lòng dạ hiểm độc vì để đảm bảo một vụ thu hoạch đầy đủ, sử dụng quá nhiều nông dược, hoặc là sử dụng nông dược mà quốc gia đã có lệnh cấm rõ ràng.

“Nông dược?” Mục Thanh Võ nghe không hiểu.

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch lại đột nhiên quay đầu lại, kinh thanh, “Độc dược!”

Nếu đem Vạn Xà Độc hạ ở trên cây trà?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.