Thiếu Chủ Bí Mật

Chương 199: Chương 199: Xin lỗi như chó




“Ai dám nói chuyện với ông đây như thế!”

Khi Hoàng Định Phát đang cuồng nhiệt quở trách đối phương, nghe thấy đằng sau có người nói mình tính là cái cọng hành gì thì đều không có não mà bắt đầu quát.

Khi Hoàng Định Phát xoay người lại, muốn mắng người đó tới mức máu chó đầy đầu, Hoàng Định Phát lại toàn thân cứng đờ tại chỗ.

Người đàn ông trung niên tai to mặt lớn, mang theo vài phần uy nghiêm đứng ở trước mặt Hoàng Định Phát, ánh mắt giận dữ, nhìn đăm đăm vào Hoàng Định Phát.

“Được đó, tôi vẫn là lần đầu thấy ông có uy phong như này, tác oai tác quái quen rồi có phải không, đã quên mất ông có thân phận gì, có chức vị gì rồi? Chúng ta là người phục vụ của người dân! Không phải là kẻ lừa đảo trưng ra uy phong!”

Trên trán của Hoàng Định Phát tỏa mồ hôi hột, sợ hãi cúi gập người, trên mặt lộ ra vẻ nịnh nọt: “Hội trưởng Tôn ông sao lại tới rồi, bọn họ đã đánh con trai của tôi, cho nên lửa giận của tôi có hơi lớn, nói chuyện có chút không có não!”

Nhìn thấy hội trưởng Tôn tới, Hoàng Cảnh Sơn cảm thấy máu toàn thân đều lạnh đi, ánh mắt nhìn sang Lý Phàm đều trở nên không đúng lắm.

Hoàng Cảnh Sơn thật sự nghĩ không thông, Lý Phàm rốt cuộc là ai?

Không phải đều nói anh là phế vật ăn bám sao, thế nào lại tùy ý gọi một cuộc điện thoại thì khiến chủ tịch của nhà hàng Đường Tống quỳ rồi, rồi một cuộc gọi điện nữa thì gọi được tổng hội trưởng của Hiệp hội kinh doanh đồ ăn và đồ uống tới!

Cái này thật sự so với sự huyền bí của các nước Ả Rập còn huyền bí hơn, so với câu chuyện kinh dị còn kinh dị hơn!

Tinh thần của Hoàng Cảnh Sơn đã mờ mịt, dần dần bóng dáng của Lý Phàm, ở trong mắt anh ta biến thành một kẻ giống như đại ma vương.

Hàn Lập Thành lặng lẽ giơ ngón cái với Lý Phàm, thấp giọng nói: “Cậu Lý thật là bản lĩnh thông thiên.”

“Ha ha, chuyện nhỏ.”

Lý Phàm nhàn nhạt nói.

Thấy thần sắc lạnh nhạt của Lý Phàm, Hàn Lập Thành càng cảm thấy Lý Phàm là cao nhân thâm tàng bất lộ, chỉ có cao nhân mới thản nhiên như thế, nếu đổi thành người bình thường có bản lĩnh này, sợ là sớm đã muốn thể hiện lên tận trời rồi.

Hội trưởng Tôn cười lạnh một tiếng, hằn học nói: “Ông tìm chết đừng liên lụy tới mọi người, bắt đầu từ bây giờ ông bị đình chỉ công tác rồi, hiệp hội sẽ thẩm tra tất cả công việc trước đó của ông.”

Hoàng Định Phát cảm thấy choáng váng một trận, giống như có một tia sét đánh đang nổ ầm ầm trong đầu, bỗng chốc toàn thân mềm nhũn, trực tiếp ngồi xuống đất.

Những năm nay, Hoàng Định Phát ăn ngon mặc đẹp, tiêu xài hoang phí, không phải chỉ là vì ngồi ở vị trí quản lý của hiệp hội sao, nếu mất đi chức vụ này, sau này cuộc sống còn duy trì như nào được.

Điều quan trọng hơn chính là, đã ăn chặn nhiều cổ phần của công ty cung cấp dịch vụ ăn uống quy mô lớn như vậy, chuyện này nếu như để bọn họ biết mình bị đình chỉ công tác, sợ rằng sẽ gây chuyện!

Nghĩ đến chuyện có thể xảy ra, Hoàng Định Phát bỗng hoảng một trận, toàn thân đổ mồ hôi lạnh không ngừng, trong nháy mắt đã ướt đẫm quần áo trên người, cả người nhìn trông giống như vừa từ trong nước ngoi ra.

Hội trưởng Tôn đứng ở trước mặt Lý Phàm, mỉm cười giả lả nói: “Khiến cậu Lâm chịu ủy khuất rồi, cái tên Hoàng Định Phát này gần đây càng lúc càng ngông cuồng, chúng tôi đã thu thập được nhiều chứng cứ rồi, bây giờ đã sắp xếp người tiến hành thẩm tra xử lý đối với ông ta.”

Hoàng Cảnh Sơn cả người không còn sức ngồi bần thần trên ghế, cái này nếu như ba Hoàng Định Phát rớt đài rồi, bản thân sau này có cuộc sống dư dả nữa không.

Hoàng Định Phát cố chống người từ trên đất ngồi dậy, bò đến trước mặt Lý Phàm, giống như một con chó đi bằng bốn chân, ngửa đầu nhìn Lý Phàm.

“Cậu… cậu Lý, là tôi không biết cách dạy con, tôi bây giờ xử lý nó, bắt nó nhận tội với cậu, vẫn mong cậu bảo hội trưởng Tôn… bảo hội trưởng Tôn tha cho tôi, tôi không thể mất đi chức vụ này được, cả nhà chúng tôi già trẻ đều phải dựa vào tôi nuôi sống.”

Lý Phàm lạnh lùng cười, không có tiếp lời của Hoàng Định Phát.

Đôi mắt khẩn trương của Hoàng Định Phát đều đỏ lên rồi, ngoái đầu tức giận quát Hoàng Cảnh Sơn: “Nghiệp mày gây ra còn không mau qua nhận tội với cậu Lý! Qua đây quỳ xuống, không, bò tới, giống như chó bò tới! Vừa rồi cậu Lý nói chúng ta đang sủa, ba con chúng ta bây giờ chính là chó!”

Hoàng Cảnh Sơn thần sắc sững sờ nhìn ba, cơ thể ngồi ngây ra trên ghế, từ từ trượt xuống khỏi ghế.

Bịch.

Hoàng Cảnh Sơn quỳ trên đất, sau đó cúi người, biến thành tư thế bò bằng bốn chân.

“Lý, Lý Phàm, tôi sai rồi, tôi không nên khinh thường anh, không nên xem thường anh, anh trâu bò anh giỏi, Cố Họa Y với anh là một đôi đẹp hơn với tôi, tôi biết không sánh được với anh rồi, cầu xin anh tha cho nhà chúng tôi, tha cho chúng tôi đi.”

Hoàng Định Phát nói theo: “Cậu Lý, ba con chúng tôi đều biết sai rồi, cậu nói muốn chúng tôi nhận tội thế nào chúng tôi nhận tội thế đó, kêu chúng tôi giống như chó ở bên ngoài sủa cũng được, chỉ cầu xin cậu tha cho chúng tôi một con đường sống.”

Đám người Tần Dao nhìn nhau, đều cảm thấy mình thật sự là quá may mắn, có thể đi theo ông chủ giỏi như Lý Phàm.

Không nói cái khác, chỉ với phân lượng và hiệu quả của hai cuộc gọi của Lý Phàm, thì không phải là người bình thường có thể làm được.

Đừng nói người bình thường, cho dù là nhân vật có thực lực ở Hán Thành, cũng chưa chắc có thể làm được đẹp như vậy.

Eo của hội trưởng Tôn gập càng thấp hơn, lộ ra nụ cười lấy lòng nói: “Cậu Lý, cậu xem xử lý như nào.”

“Ông dẫn về xử lý theo trình tự đi, con ngựa hại cả đàn như này ông còn muốn thương tiếc.”

Lý Phàm hỏi ngược lại.

“Không dám không dám, tôi tuyệt đối sẽ không thương tiếc, nhất định xử lý nghiêm, tuyệt đối tra rõ tất cả vấn đề của ông ta.”

Hội trưởng Tôn xoay người gọi về phía cửa: “Tiểu Trương, Tiểu Triệu, hai người dẫn ba con bọn họ trở về, tất cả vấn đề tra rõ toàn bộ!”

Ba con Hoàng Định Phát và Hoàng Cảnh Sơn đều bị dọa ngất ra đất, nghĩ tới những chuyện đã làm trước đây, cuộc sống sau này sợ là phải trải qua cảnh khó khăn rồi.

Tiểu Trương và Tiểu Triệu đi vào lôi ba con Hoàng Định Phát, giống như lôi con chó chết, lôi hai ba con bọn họ đi ra.

Lý Phàm khoát tay với Tần Dao: “Thời gian không sớm rồi, mọi người đều trở về nghỉ ngơi sớm đi.”

“Vâng ông chủ, vậy chúng tôi đi trước.”

Tần Dao hiểu chuyện đứng dậy, dẫn các nhân viên của spa làm đẹp cùng rời đi.

Hàn Lập Thành cung kính nói: “Cậu Lý, sau này tôi cũng là lính dưới tay cậu rồi, kinh doanh của nhà hàng Đường Tống cậu có gì căn dặn, chúng tôi dựa theo căn dặn của cậu mà làm.”

Hội trưởng Tôn hơi sững ra, dò hỏi: “Cậu Lý đã đầu tư vào nhà hàng Đường Tống rồi sao?”

“Không, là quán ở Hán Thành của chúng tôi được chuyển giao cho cậu Lý rồi, sau này chúng tôi quy về cậu Lý quản lý.”

Hình tượng của Lý Phàm trong lòng hội trưởng Tôn càng cao hơn vài phần, có thể khiến người ta tặng nhà hàng có giá trị mấy trăm tỷ để lấy lòng, đó tuyệt đối là nhân vật trâu bò trong số người trâu bò.

“Hội hiệp đồ ăn và đồ uống của chúng tôi sẽ toàn lực ủng hộ kinh doanh của nhà hàng Đường Tống, mọi người có gì cần giúp đỡ thì liên lạc với tôi là được, cậu Lý đối với công việc của chúng tôi có bất kỳ ý kiến và kiến nghị gì cứ việc đưa ra, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng sửa đổi.”

“nhà hàng ông phụ trách kinh doanh, cố gắng làm việc, tôi sẽ không bạc đãi thủ hạ của mình.”

Khi Lý Phàm còn muốn nói nữa, một giọng nói quen thuộc từ phía cửa truyền vào.

“Lý Phàm anh sao lại ở đây? Bọn họ đây là đang làm cái gì?”

Lý Phàm ngoảnh đầu nhìn thì thấy bóng dáng quen thuộc của Cố Họa Y, ánh mắt mang theo sự nghi hoặc nhìn anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.