Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 50: Chương 50: Dáng Người Thật Giống Mỳ Sợi




Rốt cục nhịn không được, ngữ khí Hàn Thất Lục lạnh như băng trách cứ cô.

”Thật xin lỗi, chỉ là... sao anh lại đi tìm tôi?” Cô ngu ngốc hỏi vấn đề này. Bởi vì cô không tin Hàn Thất Lục là vì lo lắng cho cô nên mới lái xe tới tìm cô. Vô lý!

Hàn Thất Lục cầm tay lái, sắc mặt không chút thay đổi: “Thẻ tín dụng.”

“...” Thế giới của hắn chỉ có thẻ tín dụng sao? Thật sự là thiếu gia có tiền thảm nhất thế giới.

Xe vẫn chạy bình thường, nhưng hoàn toàn không chạy với tốc độ bình thường. Hàn Thất Lục không trực tiếp đưa An Sơ Hạ về Hàn gia, mà dừng xe tại một khách sạn năm sao.

Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, thỉnh thoảng hiện lên vài tia sét.

Đây là 'khách sạn được coi là tốt nhất', cũng thuộc sở hữu của Hàn thị.. Thật ra cho dù bị đóng thẻ tín dụng, hắn hoàn toàn có thể dựa vào thân phận 'đại thiếu gia Hàn gia' sẽ không bị đói chết.

Sự nghiệp của tập đoàn Hàn thị lấy tài chính làm cơ sở, mở rộng ra các mặt. Công ty bất động sản ở thành phố A là công ty bất động sản lớn nhất của tập đoàn Hàn thị, kinh tế đứng đầu cả nước. Ngoài các công ty bất động sản, tập đoàn Hàn thị còn bao gồm ẩm thực, trang phục cùng điện ảnh và truyền hình truyền thông. Còn có về giáo dục, ví dụ như người xử lý toàn bộ công việc ở Học viện hoàng gia Tư Đế Lan chính là Hàn Lục Hải.

”Đây là đâu?” An Sơ Hạ cảnh giác nhìn người hầu ở khách sạn mở cửa xe cho cô.

Hàn Thất Lục xuống xe, hắn đi đến sau lưng cúi người ôm lấy An Sơ Hạ: “Khách sạn cao cấp.”

”Anh... Dẫn tôi tới khách sạn làm gì?!” An Sơ Hạ bắt đầu bất an đứng lên. Hắn... sẽ không biến thái như vậy đi?

Hàn Thất Lục nghiêm mặt, người hầu miễn cưỡng chờ, đi đến thang máy VIP của khách sạn mới chậm rãi mở miệng nói: “Chẳng lẽ cô muốn cho mẹ tôi thấy bộ dạng người đầy máu của cô sao?”

Cô hơi sửng sốt, tiếp theo đem cả người chôn ở trong lòng Hàn Thất Lục. Cô nhìn thấy sắc mặt người hầu đứng bên khẽ biến đổi, vừa thấy đã biết là đang nhịn cười.

Thang máy VIP đặc biệt dành cho khách đặc biệt như Hàn Thất Lục mở ra, thang máy rất nhanh đến tầng thứ 18.

Cửa phòng chuyên dùng cho Tổng Thống bị người hầu mở ra, Hàn Thất Lục ôm An Sơ Hạ vào phòng tắm liền đi ra ngoài đóng cửa lại: “Tắm rửa sạch sẽ, đừng để mẹ tôi bị dọa.”

An Sơ Hạ không nói gì, chỉ đang nhìn phòng tắm xa hoa. Bồn tắm lớn hình tròn giống như một cái bể, toàn bộ phòng tắm đều được thiết kế tối tân, không thể dùng ngôn từ hình dung được độ xa hoa của nó.

Đôi khi cô sợ mình sống ở Hàn gia quá lâu, về sau đã quen với cuộc sống xa hoa không thể quay trở về được.

”Đừng đứng ngốc ở đó, đưa quần áo trên người đây, tôi sẽ kêu bọn họ lập tức đi giặt sạch.” Hàn Thất Lục nghe thấy trong phòng tắm không hề có động tĩnh gì, không khỏi có chút không kiên nhẫn đứng lên.

An Sơ Hạ lúc này mới nhanh cởi quần áo sau đó mở ra một khe cửa thật nhỏ, đưa quần áo ra.

”Yên tâm tắm đi, dáng người cô giống với mỳ sợi làm tôi không hề hứng thú đâu.” Để lại một câu như vậy, Hàn Thất Lục cầm quần áo đi tới cửa.

Cái gì... An Sơ Hạ vô cùng khó chịu. Ngực cô đúng là không to, nhưng cũng không đến nỗi giống mỳ sợi đi? Không thể nói như vậy! Nhưng trong lời Hàn Thất Lục nói, đối với cô mà nói hiển nhiên rất thoải mái, an tâm đi tắm.

Nhìn thấy Hàn Thất Lục đi ra, người hầu vội vàng nhận quần áo từ tay hắn.

”Giặt thật nhanh bộ quần áo này, tôi cho cô 10 phút.”

Lời của hắn không hề chừa đường sống, người hầu liên tục gật đầu: “Đúng rồi, thiếu gia, xin hỏi thiếu gia có cần chuẩn bị bữa tối không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.