Thù Đồ - Lý Tùng Nho

Chương 22: Chương 22: Tính Toán




Thù Đồ [22] Tính Toán

*****

Trầm Kế còn chưa tìm được cơ hội nói chuyện với Trầm phụ về việc Sở Thiến Thiến thì Sở Thiến Thiến ngoài dự đoán của mọi người đã tự mình cự tuyệt đề nghị của Trầm phụ.

Cứ việc vẻ mặt rất áy náy nhưng thái độ Sở Thiến Thiến rất kiên quyết.

“Thật có lỗi, Trầm tiên sinh, tôi nghĩ mình không thích hợp làm y tá riêng cho ông.”

Trầm phụ chưa từng nghĩ mình sẽ bị cự tuyệt, nụ cười vẫn chưa rút đi trên gương mặt: “Tiểu Sở, em nói cái gì?”

Sở Thiến Thiến khó xử liếc mắt nhìn Trầm phụ, nhưng vẫn kiên định lặp lại: “Thật có lỗi, Trầm tiên sinh, tôi không thể làm y tá riêng cho ông.”

“Vì cái gì?” Trầm phụ có điểm không thể hiểu được, mấy ngày này Sở Thiến Thiến ở bên cạnh chăm sóc ông vô cùng chu đáo, thái độ ôn nhu cẩn thận lại kiên nhẫn, hai người ở chung không tệ. Trầm phụ tự cảm thấy tuy ông tuổi hơi lớn một chút, nhưng vì bản thân luôn ngồi trên địa cao lại bảo dưỡng thỏa đáng, cũng có thể coi là phong độ. Hơn nữa Trầm phụ thông qua hành vi hằng ngày có thể thấy Sở Thiến Thiến cũng không chán ghét mình, nều chịu làm y tá riêng bên cạnh ông thì vừa thoải mái lại có thể kiếm được tiền, vì sao lại không chịu đáp ứng?

Trầm phụ tỏ rõ ý tứ nếu không hỏi rõ sẽ không từ bỏ, Sở Thiến Thiến trầm mặt một lát, dưới ánh mắt áp bức của Trầm phụ mà mở miệng: “Tôi biết Trầm tiên sinh có ý tốt, nhất định có người nói với ông tình huống của tôi nên ông mới nghĩ tới việc thuê tôi làm y tá riêng. Trầm tiên sinh, ông có ý tốt nhưng chính vì như vậy tôi mới không thể đáp ứng. Ông cũng biết tôi chỉ mới tốt nghiệp không lâu, bây giờ vẫn thuộc giai đoạn thực tập, ở bệnh viện thì không sao nhưng nếu tới nhà ông, kinh nghiệm của tôi căn bản không thể ứng phó các tình huống đột ngột phát sinh. Cơ thể Trầm tiên sinh cần một y tá chuyên nghiệp chăm sóc, tôi không thể vì ý tốt của ông mà không để ý tới sức khỏe của ông.”

Thái độ của Sở Thiến Thiến đối với Trầm phụ vô cùng ôn nhu, nhưng trong ôn nhu lại lộ ra chút xa cách. Cô gái cười khẽ cảm kích ý tốt của Trầm phụ, nhưng cũng không cần Trầm phụ đồng tình.

Trầm phụ nhìn Sở Thiến Thiến trước mặt, trong nháy mắt có chút hoảng hốt, ông nhớ rõ năm đó Phương Vân cũng như thế, yếu đuối nhưng lại cương nghị, đối mặt với sự trợ giúp của ông lại không chút do dự quyết định cự tuyệt. Cho dù tình trạng quẫn bách thế nào Phương Vân cũng không chịu lợi dụng ý tốt của ông mà thỏa mãn chính mình.

Trong mắt Trầm phụ có chút hoài niệm, giọng nói ôn nhu thêm vài phần: “Cơ thể tôi tôi tự biết, Tiểu Sở em yên tâm đi, em tuyệt đối có thể đảm nhiệm.”

Sở Thiến Thiến lắc đầu: “Trầm tiên sinh, ý tốt của ông tôi xin nhận, nhưng tôi thật sự không thể đồng ý.”

Trầm phụ vội vàng đánh gãy lời cự tuyệt của Sở Thiến Thiến: “Nếu em lo lắng cho cơ thể tôi thì tôi có thể thuê thêm một y tá riêng nữa, em cũng có thể nhân cơ hội này theo đối phương hảo hảo học tập, em thấy thế nào?”

Sở Thiến Thiến không ngờ Trầm phụ lại nói vậy, sửng sốt một chút cuối cùng vẫn cự tuyệt.

Nhìn ánh mắt khó hiểu của Trầm phụ, Sở Thiến Thiến thật khó xử, cuối cùng vẫn nhỏ giọng nói: “Tuy không biết vì cái gì nhưng tôi có thể cảm giác được mấy vị Trầm thiếu gia không thích sự tồn tại của tôi. Nếu Trầm tiên sinh cố ý muốn tôi làm y tá riêng, Trầm thiếu gia sẽ càng mất hứng hơn đi?”

Nói tới đây, Sở Thiến Thiến vội vàng mở miệng giải thích: “Không phải tôi bất mãn Trầm thiếu gia gì cả, ai cũng không có khả năng làm tất cả mọi người thích mình, đạo lý này tôi hiểu. Chính là Trầm tiên sinh là bệnh nhân đầu tiên tôi chăm sóc sau khi tốt nghiệp, ông đối với tôi có ý nghĩa rất đặc biệt. Khoảng thời gian này Trầm tiên sinh đã chăm sóc tôi rất nhiều, tôi thực cảm kích. Tôi hi vọng ông có thể thuận lợi hết thảy, cũng không muốn ông cùng người nhà có hiểu lầm gì, vì thế tôi thật sự không thể đáp ứng ông.”

Sở Thiến Thiến sau khi nói xong thì thản nhiên lộ ra một nụ cười thật tươi với Trầm phụ, sau đó không đợi Trầm phụ nói thêm gì nữa, mượn cớ rời khỏi phòng bệnh.

Sau lưng Sở Thiến Thiến, Trầm phụ phức tạp nhìn chằm chằm bóng dáng Sở Thiến Thiến rời đi, không biết đang suy nghĩ gì.

Thẳng đến khi trở về phòng trực, chỉ còn lại một mình, vẻ ôn nhu trên mặt Sở Thiến Thiến mới rút đi, trở lại vẻ mặt bình thường. Nhiệm vụ này tuy kiếm ra tiền, nhưng mỗi ngày anh anh em em với một lão già, cho dù cô có đạo đức nghề nghiệp cỡ nào thật sự cũng chịu không nổi.

Lấy di động trong túi tiền ra, Sở Thiến Thiến vội vàng bấm tin nhắn kể lại đại khái tình hình của Trầm phụ gần nhất cho Trầm Hi, hơn nữa còn nhấn mạnh Trầm phụ muốn mời mình làm y tá riêng, đương nhiên Sở Thiến Thiến không quên báo mình đã cự tuyệt.

Trầm Hi nhận được tin nhắn khi đang ngồi trên giường vọc di động mới mua.

Di động trước vì bị thấm nước thời gian quá dài, di động, sim cùng thẻ nhớ đều hỏng hết. Trầm Hi rất buồn bực, Lý Minh Hiên lúc bảo trợ lý mang quần áo tới thì thuận tiện mua một chiếc điện thoại mới cho Trầm Hi.

Đại khái vì biết tình hình của Trầm phụ nên Trầm Hi thích thú gửi lại một tin: “Lạt mềm buộc chặt?”

Sở Thiến Thiến rất nhanh trả lời: “Đối phó với nam nhân phải thế, mặc kệ là già hay trẻ đều thích loại này.”

Nhìn thấy tin nhắn này, Trầm Hi không khỏi cầm di động bật cười.

Tiếng cười của Trầm Hi hấp dẫn Lý Minh Hiên đang ở phòng khách nói chuyện với trợ lý, Lý Minh Hiên nhìn qua: “Sao vậy?”

“Mới đọc một chuyện cười về thói hư tật xấu của nam nhân, muốn tôi đọc cho anh nghe không?” Trầm Hi mỉm cười nhìn qua.

Lý Minh Hiên cười cười quay lại phía trợ lý.

Trầm Hi có chút đăm chiêu đánh giá bóng lưng của Lý Minh Hiên.

Nói tới thì Lý Minh Hiên tính toán hôm qua liền rời đi. Nhưng bác sĩ sau khi kiểm tra cho Trầm Hi thì bảo Trầm Hi tuy đã hạ sốt, nhưng vẫn đề nghị nên quan sát thêm một buổi tối, vì thế anh mới ở lại. Cứ việc Trầm Hi nói mình ở một mình không sao cả, nhưng thái độ Lý Minh Hiên vẫn rất kiên quyết.

Trầm Hi ẩn ẩn cảm thấy thái độ Lý Minh Hiên có chỗ nào đó kì quái, chính là cậu không nhìn ra chỗ nào không đúng, chỉ có thể càng âm thầm đề phòng Lý Minh Hiên hơn nữa.

Chỉ chốc lát, Lý Minh Hiên nói chuyện với trợ lý xong thì trở về bên người Trầm Hi: “Tiểu Hi, anh phải đi.”

Trầm Hi phối hợp lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn: “Anh họ phải về sao?”

Lý Minh Hiên gật gật đầu, dặn dò nói: “Tuy đã hết bệnh nhưng Tiểu Hi tốt nhất vẫn nên ở khách sạn nghỉ ngơi một ngày, có chuyện gì thì nhớ gọi điện cho anh.”

Trầm Hi ngoan ngoãn gật đầu, không bỏ qua ánh mắt hiếu kì của trợ lý ở bên cạnh.

Thẳng đến khi vào thang máy, ánh mắt trợ lý vẫn không thể che dấu hiếu kì.

Lý Minh Hiên nghi hoặc: “Sao đó?”

Trợ lý cười gượng một tiếng: “Không có gì, chỉ là thấy lạ một chút, không ngờ quan hệ của sếp với Trầm tam thiếu tốt như vậy.”

Lý Minh Hiên nghe ba chữ ‘quan hệ tốt’ thì cười khổ một tiếng, không nói gì nữa.

Trong lòng có tâm sự nên Lý Minh Hiên cũng không chú ý tới chung quanh, vì thế cũng không thấy Trầm Kế đang nói chuyện với đồng nghiệp trong một góc đại sảnh khách sạn.

Trầm Kế kinh ngạc nhìn Lý Minh Hiên xuất hiện trong tầm mắt, trong đầu nhớ tới tin tức trên báo lần trước, lập tức cảm thấy khó chịu.

Không đợi Trầm Kế điều chỉnh tốt tâm tình thì Trầm Hi lại xuất hiện trong tầm mắt anh.

Cứ việc cố gắng thuyết phục bản thân, hết thảy bất quá chỉ là trùng hợp mà thôi, nhưng Lý Minh Hiên cùng Trầm Hi một trước một sau xuất hiện trước mắt vẫn làm trái tim Trầm Kế bị phủ một tầng bóng ma.

Trầm Kế áp chế xúc động muốn lập tức gọi điện thoại cho Lý Minh Hiên, miễn cưỡng kéo tâm tư lại người đối diện.

Giống như Lý Minh Hiên, Trầm Hi nôn nóng đi tìm lão K cũng không chú ý tới tầm mắt Trầm Kế. Cơ hồ lúc Lý Minh Hiên vừa rời đi thì Trầm Hi cũng lập tức rời khỏi phòng đến thẳng chỗ lão K.

“Cậu thật sự không tính tiến vào Trầm thị sao?” Lão K nhìn Trầm Hi từ khi tiến vào liền nằm dài trên chiếc ghế dựa ngoài ban công, thực không hiểu được hành vi của người này.

Trầm Hi uể oải liếc mắt nhìn lão K một cái: “Tôi vào Trầm thị làm gì?”

“Đối ngoại biểu hiện năng lực của cậu, đối nội thì thua mua lòng người, nghĩ biện pháp âm thầm cấu kết cổ đông, từng chút xâm chiếm thế lực của Trầm Kế ở công ty, cuối cùng thành công tiến lên vị trí của phụ thân cậu, thế nào?” Lão K hưng phấn nói, hệt như đã thấy được bộ dáng Vương Bá của Trầm Hi khi vung tay kêu gọi tập hợp thế lực trong công ty.

Trầm Hi cười châm biếm: “Tôi cũng không phải muốn chấn hưng Trầm thị, tôi muốn hủy diệt nó, làm gì phải tốn công như vậy?”

Lão K tỏ ra thực tiếc hận: “Cậu đúng là phá của mà, cậu có biết Trầm thị trị giá bao nhiêu không?”

Trầm Hi cười lạnh: “Tôi cũng không thiếu tiền.”

Lão K nhất thời nghẹn lại, qua nửa ngày mới khôi phục: “Tôi biết cậu không thiếu tiền, nhưng tiền kia không phải không thể lộ ra ngoài sáng sao? Cậu định thế nào chuyển nó ra ngoài?”

Tiền không thể lộ ra sáng mà lão K nói tới chính là chỗ dựa vững chắc nhất lần trọng sinh này của Trầm Hi, cậu muốn phá bỏ Trầm thị, trừ bỏ nhân lực, cần thiết nhất chính là tiền.

Năm năm ở nước ngoài, Trầm Hi cũng không biến bản thân rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền, nghĩ tới nơi phát sinh nguồn tiền kia, Trầm Hi không khỏi liếc mắt nhìn lão K, mặc kệ là lão K hay số tiền kia, tất cả đều nhờ kiếp sống ngục tù đời trước ban tặng cho cậu.

Không ngồi tù con người ta vĩnh viễn không bao giờ tưởng tượng nổi loại nhàm chán có thể bức điên người ta kia. Bạn giống như một con thú bị nhốt trong lồng, ngày qua ngày lặng lẽ sống trong một không gian chật chội. Thời gian trôi qua trên người bạn căn bản không nhìn thấy chút bóng dáng, mỗi ngày đều cứ lặp đi lặp lại, vĩnh viễn là những gương mặt đó, vĩnh viễn là cuộc sống đó, làm việc, làm việc, không bao giờ nghỉ ngơi.

Trong cuộc sống đó, Trầm Hi chờ đợi nhất chính là thời gian xem TV mỗi tối, cứ việc bọn họ chỉ có thể xem được rất ít kênh, nhưng chỉ có những lúc này Trầm Hi mới có thể cảm thấy mình đang thật sự sống trên đời.

Thái độ của Trầm Hi rất thành kính, mặc kệ quản ngục bật kênh gì Trầm Hi đều xem thực nghiêm túc, sau đó trong những đêm khuya thanh vắng có thể nhớ tới cuộc sống bên ngoài.

Trầm Hi nhớ rõ năm thứ hai sau khi mình vào ngục chính là mùa World Cup, nó có thể xem là một sự kiện lớn trên toàn thế giới. Quản ngục trông coi khu Trầm Hi đều là người mê bóng đá, vì thế tiết mục tin tức mỗi đêm đều chuyển thành các trận bóng cùng các chương trình bình luận, thậm chí còn phát lại vài lần.

Cũng nhờ thế mà Trầm Hi đã có thể nhớ toàn bộ diễn biến của 64 trận đấu trong mùa.

Dựa vào kí ức những năm gian khổ ở đời trước, Trầm Hi trong một đêm đã phất lên. Điều đáng tiếc duy nhất là vì không muốn bị Trầm gia điều tra ra manh mối nên những trận cá cược đều là những trận cá độ ngầm phi pháp, vì thế tất cả tiền của cậu đều không thể lộ ra ánh sáng, chỉ có thể thông qua những biện pháp khác từng chút tẩy trắng.

Vấn đề của lão K cậu đã sớm nghĩ tới, nghĩ tới lý tưởng đời trước của Phương Lạc Duy, Trầm Hi đã sớm có tính toán. Bởi vì lúc lão K hỏi thì trực tiếp mở miệng: “Tôi nghe nói gần nhất làm phim rất có tiền.”

“Cậu định làm phim rửa tiền?” Lão K nghĩ nghĩ: “Ý kiến không tồi, hơn nữa cũng phù hợp với vị trí của cậu.”

Trầm Hi cười nhạo: “Đúng nha, một đứa con lăn lộn vào giới giải trí ăn chơi trác táng, Trầm gia nhất định sẽ cảm thấy rất an tâm.”

Lão K suy ngẫm: “Chính là thời gian rửa tiền hơi chậm một chút, hẳn phải cần tới nửa năm?”

Trầm Hi thờ ơ gật gật đầu.

Biểu tình lão K có chút kì quái: “Cậu không sốt ruột chút nào sao?”

Trầm Hi hiểu ý của ông, khẽ mỉm cười: “Chầm chậm dùng con dao nhỏ giết người mới thống khổ, tôi vì sao phải để bọn họ thoải mái chứ.”

Dưới ánh mặt trời nhàn nhạt, Trầm Hi thanh thản nằm trên ghế nhưng ý cười trên gương mặt lại làm lão K nhịn không được mà rùng mình.

Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.