Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chương 86: Chương 86: Đặt Ra Nghi Vẫn Cho Nguyên Hương




Lời của Vân Thiên Vũ làm cho Vân Lôi giận đến cả khuôn mặt cũng xanh biếc, tâm đau đớn dị thường.

”Ngươi.”

Vân Thiên Vũ kéo kéo khóe miệng, nhẹ nhàng nói: “Phụ thân, ta chính là đang suy luận.”

Vân Lôi một búng máu khí xông tới, phun ra không được mà nuốt xuống cũng không xong, sắc mặt cơ hồ cứng ngắc, có loại suy luận như vậy sao? Suy luận mẫu thân mình vụng trộm với người khác, suy luận phụ thân mình đội nón xanh (cho cắm sừng), Vân Lôi thật muốn tát nghiệt nữ một cái.

Đáng tiếc trong trường hợp này, hắn thật đúng là không có can đảm.

Vân Lôi xanh mặt suy nghĩ con ngươi nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ, đáng tiếc Vân Thiên Vũ cũng không thèm nhìn hắn, quay đầu nhìn về ngoài cửa.

Ngoài cửa xa xa đã có tiếng khóc tiếng kêu truyền đến, rất nhanh liền đến cửa phòng khách, tiếng khóc tê tâm liệt phế kèm theo tiếng quát tháo.

”Các ngươi buông ta ra, các ngươi làm cái gì vậy, tại sao túm ta, ta phạm vào chuyện gì, tại sao đối xử với ta như thế.”

Trầm di nương bị người từ bên ngoài lôi đi vào, quần áo xốc xếch, tóc xốc xếch, cả người không nói ra được thê thảm.

Thì ra là hộ vệ đi bắt người, Trầm di nương không muốn tới đây, hộ vệ bất chấp tất cả đem nàng lôi ra tới đây.

Trầm di nương bị dọa sợ, một đường kêu khóc thét chói tai.

Lúc này nàng còn không biết mình đang gặp tai họa lâm đầu, vừa vào phòng khách liền hướng Vân Lôi khóc gọi: “Hậu gia, những hạ nhân này vô pháp vô thiên, thế nhưng đối đãi với chủ tử như vậy, Hậu gia, ngươi hãy cho người đem bọn họ kéo xuống đánh nặng ba mươi đại bản đi.”

Vân Lôi vốn là bị Vân Thiên Vũ chọc giận đến gần chết, bây giờ nghe Trầm di nương nói, trong lòng sớm nổi lửa giận, nhìn Thẩm thị đang quỳ gầm lên:“Câm miệng, ta hỏi ngươi, có phải hay không ngươi sai khiến Nguyên Hương hạ độc Đại tiểu thư, hiện tại hại chết Cổ ma ma.”

Thẩm thị lập tức bị hỏi đến bối rối, không biết nói gì.

Vân Lôi bắt được điểm này không đương, phẫn nộ quát: “Tiện nhân, ngươi thật là to gan, thậm chí ngay cả Ly thân vương phi tương lai cũng dám hại, ngươi đây là cùng lão Thiên mượn lá gan sao?”

Hắn nói xong cũng không cho Thẩm thị cơ hội nói chuyện, hướng thị vệ phòng khách phía dưới phẫn nộ quát: “Đem Thẩm thị kéo xuống loạn côn đánh chết.”

Thị vệ một tiếng đáp ứng, tiến lên liền kéo lôi Thẩm thị ra bên ngoài.

Thẩm thị rốt cục thanh tỉnh lại, kêu lên thảm thiết: “Hậu gia, ta không có, ta không để cho Nguyên Hương hạ độc, Hậu gia cứu mạng a.”

Đáng tiếc không ai để ý tới nàng, ngay cả Vân Thiên Vũ cũng không để ý tới, mặc dù nàng có biện pháp thay Thẩm thị cỡi tội, nhưng tiện nhân kia không ít khi dễ nàng lúc trước, chết cũng xứng đáng.

Thẩm thị bị kéo đi xuống, Vân Lôi hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm nói: “Tốt lắm, chuyện này rốt cục đã điều tra xong, Cổ ma ma chết là cái ngoài ý muốn.”

Vân Lôi trong lòng không nói ra được ứ động, cả người ở trong thời gian ngắn ngủi, già nua vài tuổi, không có tỉ mỉ đánh giá nhìn về Tiêu Cửu Uyên, đang định kết thúc vụ án này.

Đáng tiếc Vân Thiên Vũ lại lên tiếng: “Phụ thân, vụ án này Vương gia tựa hồ là giao cho ta tới tra đi?”

Vân Lôi trong lòng lộp bộp trầm xuống, quay lại đầu nhìn về Vân Thiên Vũ, trong lòng trong nháy mắt thoáng qua một chút hốt hoảng.

”Chuyện này không phải là rõ ràng rồi sao? Thẩm thị sai khiến Nguyên Hương ở trong cháo của con hạ độc, hiện tại đánh chết Thẩm thị, coi như là thay Cổ ma ma báo thù, chuyện này vì vậy sáng tỏ.”

Vân Thiên Vũ sâu kín cười lạnh: “Phụ thân, ta lặp lại lần nữa, vụ án này Vương gia lúc trước nói, để cho ta chứng minh sự trong sạch của mình, tìm ra người chủ mưu thật sự phía sau màn, không phải phụ thân cho rằng Thẩm thị là chủ mưu thuật sự phía sau màn.”

Vân Lôi trong mắt phun ra tia lửa, đáng tiếc Vân Thiên Vũ làm như không thấy, nàng quay đầu lại nhìn về Nguyên Hương hỏi: “Nguyên Hương, ngươi nói là Thẩm thị chỉ điểm ngươi hạ độc sao?”

Nguyên Hương lúc này hốt hoảng cực kỳ, nàng bất quá chỉ là một nha hoàn, lúc nào thì trải qua những thứ này a, hốt hoảng gật đầu: “Vâng, phải “

”Thuốc là do Trầm di nương tự tay giao cho ngươi sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.