Thục Nữ Đụng Vào Người

Chương 2: Chương 2




Vậy mà nàng chưa từng nghĩ tới người đầu tiên bảo nàng buông tha sẽ là boss của mình, ngay boss cũng nhìn ra được nàng mệt mỏi thật sự, mệt mỏi vì sao nam nhân nàng yêu tới xương tủy lại cái gì cũng không nhìn ra được? Hắn tất cả chăm sóc tỉ mỉ đều cho người ái mộ như vậy hắn đem nàng đặt vào chỗ nào?

Nàng đã từng thử qua không cần thương hắn ít nhất không cần yêu như vậy, như vậy nàng sẽ tốt hơn một chút nhưng nàng không làm được, bất luận là 1 cô thiếu nữ Thương Tử Tuyền từng được khen ngợi là thiên tài hay là hiện tại thân là thần bí kim bài luật sư Thương Tử Tuyền cũng bị thất bại rối tinh rối mù.

Không biết trải qua bao lâu, nàng mới đưa tay ấn mật mã mở cửa tiến vào. Bóng tối bên trong phòng cũng không có làm cho nàng quá mức kinh ngạc, nàng chỉ là cởi xuống giày cao gót nhọn, xoa xoa mắt cá chân liền chuẩn bị mở đèn...

Nhưng là khi đầu ngón tay đang muốn chạm đến công tắc phút chốc kia nàng chợt bị một lồng ngực nóng bỏng rộng rãi ôm vào người, xoay người liền bị áp ở trên cửa chính, nàng không có bị hù phải hét lớn chỉ là hít một hơi khí lạnh liền theo bản năng hỏi:

“Diệp Tường Hạo?”

“...... Bảo bối, phản ứng này của em làm cho anh rất không có cảm giác thành tựu.” Trong bóng tối nam nhân vang lên thanh âm cực mê người.

Tức giận khẽ đẩy hắn một cái, nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Ngây thơ!”

Cười khẽ, Diệp Tường Hạo cúi người liền chiếm lấy môi mềm mại của nàng.

“Em cho rằng anh là vì người nào mới ngây thơ?”

Giương nhẹ môi hôn trả lại hắn Thương Tử Tuyền lầm bầm hỏi:

“Làm sao anh lại ở nhà?”

“Còn có 1 hành trình ban đêm, nhưng là.... anh nhớ em.” Giọng nói mê người mê hoặc nàng, hắn hung hăng hôn sâu hơn, tay cũng không tự giác bò lên cúc áo áo sơ mi của nàng.

Chỉ là một phút chốc Thương Tử Tuyền ngăn lại hắn, khó có thể ngăn chặn kích động đánh úp tới mình trong bóng tối thở hổn hển, nghiêm túc hỏi:

“Chúng ta bây giờ có thể hay không không cần vừa thấy mặt mà tất cả các vấn đề đều giải quyết trên giường được không?”

Hắn tại Mĩ sau khi trở về bởi vì chuẩn bị cho album mới hành trình kín không có khe hở thật vất vả trở lại nhà, nàng cũng không còn kịp cùng hắn nói bất cứ chuyện gì cũng sẽ bị hắn kéo đến trên giường, ân ái làm đến trời đen kịt, mỗi lần khi tỉnh lại hắn cũng đã đi, từ lúc nào chuyện liền thành ra thế này?

Lời nói của Thương Tử Tuyền khiến Diệp Tường Hạo bỗng dưng dừng lại động tác, trong đêm tối con ngươi lóemột cái thâm thúy sáng bóng.

“Em làm sao vậy?”

“Không có gì, em chỉ là muốn cùng anh nói chuyện mà thôi.” Đẩy hắn ra, nàng đưa tay mở ra đèn của phòng khách, sau đó đem túi xách thả xuống đất đi tới trên sofa phòng khách ngồi xuống.

Diệp Tường Hạo dừng một chút, chân dài một bước liền vội vàng đi theo, ngồi xuống cạnh nàng cười nói:

“Giận sao?”

“Không có.” Thương Tử Tuyền nghiêng đầu nhìn hắn nhưng chỉ là ở chạm đến mắt đen kia đỏ lên trong nháy mắt tim liền lần nữa mềm mại không có tiền đồ.

“Mắt anh sao lại đỏ như vậy, mệt lắm không?”

“Hai ngày không ngủ rồi.” Nàng giọng nói nhu hòa làm cho hắn phát tính trẻ con làm nũng, sau đó dựa lên bắp đùi của nàng nằm xuống.

“Coi như bận rộn nữa cũng phải chú ý thân thể, Hải Đăng sao lại không an bài thời gian cho anh nghỉ ngơi?” Thương Tử Tuyền sờ sờ khuôn mặt tựa vào trên đùi mình đau lòng không cách nào kiềm chế

“Không nên để cho em lo lắng cho anh.”

“Anh không sao.” Diệp Tường Hạo chui gần bụng của nàng, đưa tay vòng chắc eo nhỏ nhắn,

“Chỉ là muốn gặp em... trở lại phát hiện em không ở nhà, thật thất vọng.”

“Em còn làm việc.”

“Công việc của anh không phải là chỉ vì anh sao?”

Hắn giọng nói y hệt đứa bé làm cho nàng buồn cười rồi lại cô đơn, cái nam nhân bách biến này có thể đối với người ái mộ dịu dàng giống như anh trai nhà bên, giống như 1 tình nhân hoàn mỹ, đối với nàng lại giống như cuồng vọng bá đạo độc tài chỉ là...... vô luận là thế nào hắn cũng chỉ là ở trên người nàng lấp chỗ trống mà quên nàng cũng cần được hiểu rõ.

Tựa như vào giờ phút này nàng yêu hắn sáu năm, nàng ngoài làm luật sư đại diện cho hắn ròng rã bốn năm, hắn lại không biết nàng đến rốt cuộc là làm cái gì, nàng là dạng nữ nhân gì, luật sư phụ trách gì, chỗ làm việc tại nơi nào… rõ ràng những thứ này đều là chỉ cần tùy ý hỏi nàng, hoặc là hỏi người đại diện là có thể biết thế nhưng hắn lại làm thành chuyện đương nhiên không cần thiết phải biết.

Nàng tự nhận rất hiểu rõ hắn, mỗi sự yêu thích, đến từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của hắn, nhưng kỳ thật nàng cũng cảm giác mình một chút cũng không hiểu hắn, ít nhất hắn lúc này đang suy nghĩ gì nàng cũng đoán không được.

“Em chỉ là làm chút ít chuyện….” Ôm hơi nhỏ hi vọng nói ra khỏi miệng, nàng hi vọng hắn sẽ hỏi đến tột cùng là công việc gì.

Nhưng người đàn ông này lại như cũ chỉ là nhàn nhạt”Oh” một tiếng, tiếp theo hỏi:

“Em muốn cùng anh nói chuyện gì?”

Nói tương lai, nói tính toán sao này, nói xem em ở trong lòng của anh đến tột cùng là vị trí nào!

Thương Tử Tuyền trong suy nghĩ thốt ra ra nhiều câu hỏi chỉ là hắn mệt mỏi như thế làm cho nàng vẫn như cũ không đành lòng

“Anh chừng nào thì xong công tác chuẩn bị? Em muốn cùng anh ăn 1 bữa thật ngon rồi sẽ cùng anh nói.”

“Album mới đang chuẩn bị anhmột đoạn thời gian tới cũng không có rãnh rỗi, hơn nữa album lần này muốn phát hành ở Mĩ cho nên đến lúc đó sẽ càng thêm ngày đêm điên đảo, anh tạm thời cũng không có cách nào.” Hắn nhẹ nhàng chậm chạp nói, giống như chỉ là ở trần thuật một sự thật không có xin lỗi, cũng không có giải thích.

“Những thứ này em đều biết, nhưng là có thể cho em một thời gian cụ thể không?” Thương Tử Tuyền lặng lẽ nhìn hắn, vuốt ve sợi tóc hắn, tay có chút cứng ngắc.

“Chừng ba tháng nữa.”

Trả lời rất nhanh, thành thật nhưng tại sao trong lòng lại như là bị đào 1 cái lỗ thủng lớn, cố gắng thế nào, nhịn được thế nào cũng thấy bất mãn đây?

Thử dò xét nói: “Có thể bớt ra thời gian một ngày cho em được không, em muốn cùng anh nói chuyện.”

“Tuyền, không cần nói với anh yêu cầu vô lý như vậy được không? Em đột nhiên như vậy anh rất không thích ứng.” Chậm rãi ngồi dậy Diệp Tường Hạo nhìn nàng với ánh mắt không hiểu

“Em trước kia không như vậy.”

Yêu cầu vô lí?

Trong mắt hắn đây tất cả đều là yêu cầu vô lý ư?

Trước kia sẽ không đó là bởi vì nàng một mực nhịn bởi vì thương hắn, nàng đều có thể hoàn toàn nhẫn nại xuống, đánh vỡ nguyên tắc của chính mình cho đến khi mình trở nên không giống mình.

“Thật một ngày đều không thể sao?” Nhìn hắn cố chấp hỏi

“Tại sao nhất định phải vào lúc này cùng anh nói?” Thời gian dài không được nghỉ, mệt mỏi cùng nàng đột nhiên cố chấp khiến cho hắn nhất thời giọng nói không tốt, đứng dậy tròng mắt đen thẳng tắp nhìn nàng

“Anh hôm nay thật vất vả thừa dịp được nghỉ ngơi hai giờ chạy về nhìn em, thái độ của em lại làm cho anh rất buồn bực, em không hài lòng cái gì?”

Không, nàng còn dám có cái gì không hài lòng đây? Thương Tử Tuyền nhịn kích động muốn khóc lớn, chua chát mà cười hai giờ, nàng nên làm gì, vì hai giờ cảm động đến rơi nước mắt sao?

Hắn có biết hay không nàng ở nơi này trong phòng đợi bao nhiêu ngày đêm, đợi bao nhiêu cái hai giờ, chỉ vì để cho hắn khi về muốn gặp nàng liền có thể nhìn thấy nàng? Nàng chưa bao giờ kháng nghị qua, a, đâu còn có cái gì là không hài lòng...

Nhưng nàng chính là ngu học không được “Đi 1 ngày đàng học 1 sàng khôn”, dã đau còn lặp lại

“Tốt, ba tháng, ba tháng sau em sẽ cùng anh nói.”

Nàng vẻ mặt khác thường làm cho hắn lo lắng, nhìn đồng hồ đeo tay một cái thế nhưng hắn lại chỉ có thể thở dài đem giọng mềm xuống, cúi người ở trên trán nàng ấn xuống 1 nụ hôn

“Chớ suy nghĩ quá nhiều, anh rảnh sẽ trở lại, đến lúc anh phải đi rồi, ngoan.”

Nhìn bóng lưng cao lớn của hắn rời đi cửa”Phanh” một tiếng đóng lại, Thương Tử Tuyền mới tuyệt vọng rúc vào trong sô pha lần nữa một mình đối mặt đêm tối, không tiếng động rơi lệ.

Rãnh rỗi sao? Hắn có lúc rãnh rỗi là lúc nào đây?

Trừ album mới hắn còn có thời gian “rãnh rỗi” bồi nấy người mẫu, diễn viên, các xì căng đan với bạn gái, còn nàng?

Nàng không phải ngu ngốc, nàng chưa bao giờ hỏi tới hắn những xì căng đan đó, đây chẳng qua là bởi vì nàng không muốn biết nhưng không có nghĩa là nàng không biết! Có lẽ trong mắt hắn những thứ kia chỉ là gặp dịp thì chơi nhưng là hắn có biết hay không hắn thái độ chẳng hề để ý như vậy, thái độ cảm thấy không cần phải giải thích mới là đâm cho nàng lòng nàng một đao, một đao đâm tới đầm đìa máu tươi!

Lần này hành trình ở Mĩ xì căng đan hắn lén lút gặp 1 người mẫu bị truyền thông luôn nói bóng nói gió, nàng nói nàng không quan tâm, không muốn biết đây chẳng qua là bởi vì ở trong mắt mọi người nàng là luật sư đại diện của hắn, là cô gái không nhất xứng đôi nhất với hắn; mà trên thực tế nàng quan tâm, nàng cực kì quan tâm! Nàng làm sao sẽ không quan tâm nam nhân mình yêu, rốt cuộc có từng cùng nữ nhân khác lén lút gặp mặt, hay là có tiến một bước kia nữa?

Nhưng nàng lại có thể làm thế nào? Hắn là Thiên vương, là của số đông, sống ở dưới mắt mọi người, nàng đã sớm điên mất rồ nhưng ai có thể hiểu rõ, rõ ràng đau lòng đến muốn chết nhưng thân là luật sư đại diện còn phải một lần lại một lần xử lý những xì căng đan của hắn thì tâm tình nàng sẽ thế nào chứ?.... Thật so chết còn khó chịu hơn! Cho nên hắn không cười, nàng cười không nổi biến thành luật sư tỉnh táo cơ trí Thương Tử Tuyền.

Ngoan....

Hắn rất thích nói với nàng từ “Ngoan”, nàng là con mèo hay con chó chờ đợi chủ nhân nhàm chán mới nhớ tới tìm mình trêu chọc, hay vẫn là tình nhân mà chính hắn không công nhận là tình nhân đây?

Thương Tử Tuyền làm sao mày sẽ đem mình đặt vào tình cảnh bi thảm như vậy! Đã nhiều năm như vậy, mày tới khi nào mới tỉnh ra? 2 người không có tương lai, anh ta sẽ không cho mày bất kỳ cam kết nào, coi như mày không mong muốn nhiều chỉ muốn anh ta quan tâm mày, yêu mày là tốt rồi.... Nhưng những thứ này với mày đều giống như những hy vọng xa vời.

Cắn thật chặt môi đỏ nàng mau hỏng mất mà nghĩ này không phải là người như vậy, mày rõ ràng không phải người không có tiền đồ như vậy!

Cũng may đây tất cả chỉ có 1 mình boss biết, nếu như đồng nghiệp kiêm người nhà mà cũng biết nàng che giấu nhiều năm như vậy vì một người đàn ông không có tiền đồ như vậy nhất định sẽ xem thường nàng, tựa như nàng hiện tại xem thường chính mình vậy.

Nàng, thật chưa từng có giống như giờ phút này hối hận qua ư?

Nếu như một ngày kia, nàng không có gặp phải hắn, không có bị hắn hấp dẫn, chưa cùng hắn dây dưa, thì sẽ tốt bao nhiêu?

Nếu như ngày đó bọn họ không gặp nhau, tất cả có phải hay không sẽ khác? Hắn có thế giới của hắn, nàng có cuộc sống của nàng, giống như hai đường thẳng song song, có lẽ đối với bọn họ mà nói cần một loại giải thoát cho nhau mà thôi......

Năm ấy, Thương Tử Tuyền 18 tuổi.

1 cô gái mười tám tuổi sẽ trải qua cuộc sống như thế nào đây? Nhận được thông báo trúng tuyển của trường đại học, thật vui vẻ thoát khỏi cha mẹ, đi vào đại học, rồi tìm bạn bè mỗi đêm ngày điên khùng chơi,hay là là cùng một người chàng chàng thiếp thiếp?

Những thứ này Thương Tử Tuyền không biết, bởi vì đối với nàng mà nói mười tám tuổi ý nghĩa của nó là viết luận văn, chuẩn bị tốt nghiệp đại học cùng tìm việc làm, nguyên nhân rất đơn giản nàng là 1 cô gái thiên tài, tiểu học đến trung học cơ sở vẫn nhảy lớp, nàng 15 tuổi lên đại học, học khoa pháp luật, mười tám tuổi chuẩn bị tốt nghiệp.

Nàng không có quá nhiều thời gian hưởng thụ cuộc sống trường học, bởi vì nàng là cô nhi, phải dựa vào trợ cấp học tập, đến khi mười tám tuổi bộ lao động xã hội ngưng hẳn hỗ trợ kinh tế cho nên mười tám tuổi nàng phải tốt nghiệp, sau đó cố gắng dựa vào mình nuôi sống chính mình, tất cả đều ở trong kế hoạch của nàng tương đối hoàn mỹ, thân là 1 cô gái thiên tài nàng chưa từng có để cho kế hoạch của mình ra khỏi quỹ đạo, bị vấp phải cạm bẫy.....

Cạm bẫy duy nhất chính là hắn.

Từ cửa hàng tiện lợi ra ngoài, xách theo một túi lớn mỳ ăn liền không có dinh dưỡng cùng đồ ăn không tốt cho sức khỏe một đầu tóc rối bời, uể oải Thương Tử Tuyền chuẩn bị trở về căn phòng nhỏ của mình tiếp tục bế quan chiến đấu hăng hái cùng luận văn.

Nàng định ra mục tiêu cho mình, trong vòng ba ngày giải quyết nội dung còn dư lại trong 50 tờ luận văn, sau đó đưa cho giáo sư hướng dẫn rồi chính thức tốt nghiệp.

Bước chân đi trên đường, Thương Tử Tuyền chuẩn bị quẹo vào cách con ngõ nhỏ cách đó không xa về nhà, vậy mà đang khi bước chân vào đầu ngõ một nháy mắt thân thể của nàng đột nhiên bị một cái gì đó rộng rãi, bền chắc, 1 thân thể ấm áp hung hăng ôm lấy, giam cầm ở trên tường, trong nháy mắt nàng không thể tưởng tượng nổi trợn to mắt đẹp nhìn khuôn mặt 1 nam tử phóng gần sát mình....

Sau đó nàng tại trên môi chính mình, cảm nhận được một cái khác nhiệt độ nóng bỏng không thuộc về mình.

“Louie, Louie... mình xác định mình không nhìn lầm, là anh ấy, làanh ấy! A a a......”

“Sao lại không thấy rồi, người đâu rồi, đâu rồi?”

“Louie, em yêu anh! A. a.. a...”

Vào giờ khắc này Thương Tử Tuyền đầu là trống rỗng, từ ngõ bên cạnh nhanh chóng một đám người chạy qua cùng từng la hét, khàn cả họng thét chói tai.... Cũng hoàn toàn không có thể khiến cho nàng hồi hồn, đến tột cùng xảy ra chuyện gì?

Cho đến khi tiếng chạy bộ cùng tiếng thét chói tai đám đông hoàn toàn biến mất, nam nhân kia mới chậm rãi ngồi thẳng lên nhìn người con gái kia sững sờ, vẽ ra 1 nụ cười rất mê người cực kỳ dịu dàng

“Hi, cám ơn em đã giúp tôi.”

Nàng một hồi run rẩy rốt cuộc hồi hồn, cũng rốt cuộc thấy rõ cái tên háo sắc này!

Đội mũ lưỡi trai không chút nào có thể ngăn trở được khuôn mặt anh tuấn của người kia, tầm mắt nàng nhìn vô cùng rõ ràng hắn thật sự có một gương mặt đủ suất đủ để cho phái nữ thét chói tai, nhưng đây tất cả cũng không liên quan đến 1 sự thật nàng cần phân tích, người đàn ông này vì tránh né người hâm mộ mà lợi dụng môi của nàng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.