Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị

Chương 94: Chương 94




Nghe được Gia Cát Minh Nghi vậy mà nguyện ý giao Hồng Nhan Tủy sớm cho mình, Mễ Vị vui đến mức thiếu chút nữa nhảy thẳng dậy.

Nàng yêu mỡ gạch cua, vĩnh viễn yêu nó!

Mễ Vị nháy mắt tràn đầy động lực, lập tức phát động đám người Cận Kha Thanh Vũ đi bắt cua, sau đó liền giao tiệm cơm cho bốn người Dương Minh, nàng thì một hơi chui vào phòng bếp vùi đầu chăm chỉ làm mỡ gạch cua, mất ba ngày làm hơn hai mươi bình, muốn nhiều hơn nữa cũng không làm được, vì cho dù là mùa đông đi nữa, nếu không có tủ lạnh đi bảo quản, cao lắm chỉ giữ được nguyên vị khoảng nửa năm thôi, lâu hơn nữa sẽ không được, hơn hai mươi bình đã là nhiều lắm rồi.

Mễ Vị thật lòng cảm kích Gia Cát Lão Đầu, còn có Gia Cát Minh Nghi, cũng thật lòng cảm kích cái địa phương Thánh Y Cốc này. Nghĩ đến mình sắp lấy được Hồng Nhan Tủy, sắp giải được độc trên người của hai người mà nàng yêu thương nhất cuộc đời này, nàng thật sự muốn làm chút gì đó để cảm tạ những người ở nơi đây.

Nghĩ đến những người ở nơi đây thường xuyên phải đi vào rừng sâu núi thẳm để hái thuốc, mỗi lần đi đều mất rất nhiều này, trong thời gian đó chỉ có thể cố gắng gặm lương khô cứng ngắc, tuy rằng hiện tại có thể mang mỡ gạch cua theo ăn, nhưng dù sao số lượng cũng có giới hạn, chưa kể còn phải chịu ảnh hưởng của mùa cua, trong một năm sẽ có một khoảng thời gian không có ăn. Cho nên nếu chỉ dựa vào mỡ gạch cua thì không được rồi, nên có một thứ gì đó thuận tiện hơn. Mễ Vị ngẫm nghĩ hồi lâu, quyết định làm ra một thứ gì đó có thể thuận tiện mang vào trong núi sâu ăn để báo đáp cho mọi người.

Phản ứng đầu tiên của Mễ Vị là nghĩ đến ở hiện đại có món gì dễ ăn, làm cũng đơn giản mà giữ được lâu —— mì ăn liền. Mì ăn liền đích xác là một thứ không thể đơn giản hơn được, cho dù là người không hề biết chút trù nghệ nào cũng có thể tự làm ăn được, có thể nói là một vị cứu tin cho những người không thích nấu ăn hoặc là người lười biếng.

Mấu chốt nhất là, mì ăn liền không chỉ thuận tiện, nó còn rất thơm, không chỉ thơm mà còn ăn rất ngon. Khuyết điểm duy nhất chính là không đủ dinh dưỡng, nhưng chỉ cần không ăn mì ăn liền sống qua ngày, ngẫu nhiên ăn mấy ngày cũng không có gì.

Ngẫm lại xem, nếu có thể làm ra mì ăn liền ở thời đại này, mọi người bất luận là đi ra ngoài hay là đi vào núi hái thuốc, chỉ cần tùy tiện nấu chút nước sôi, sau đó ngâm mì, liền có thể ăn được một món ăn vừa nóng hầm hập vừa thơm ngon hấp dẫn ngay tại chỗ, thật sự vô cùng tiện lợi.

Nghĩ là làm, Mễ Vị lập tức tiến vào phòng bếp nhỏ hậu viện, đóng của lại, tuyện bố “ bế quan”, bắt đầu chế tác mì ăn liền.

ở hiện đại, mì ăn liền vô cùng phổ biến, muốn mua ở đâu cũng có, lại rất rẻ, cho nên không bao giờ cần phải tự chế tác. Bởi vậy Mễ Vị chưa từng tự mình động thủ làm mì ăn liền, nhưng phương pháp chế tác thì đại khái nàng cũng biết, chỉ duy nhất là công thức điều chế hương liệu thì nàng chưa biết, cần phải tự mình thử nhiều lần, cho đến khi tìm được hương vị tốt nhất mới thôi.

Trước tiên, nàng chuẩn bị bột mì, bỏ vào chút muối, ngũ vị hương vào hạt tiêu vào trong bột mì, sau đó cho nước vào bắt đầu khuấy, khuấy khoảng một khắc thì dừng lại cho bột nghỉ, sau đó lại khuấy thêm nửa khắc, lại cho bột nghỉ. Cứ làm như thế khoảng ba lần, khối bột mì đã thay đổi thành một khối bóng loáng khá co giãn, rất tốt để lát nữa ép mì.

Sau khi làm xong bột mì, liền dùng chày cán mỏng ra thành một lớp dày chừng bằng một hạt gạo, sau đó lại rải bột và xếp thành nhiều lớp, tiếp đó dùng dao cắt ra thành từng sợi to chừng một hạt gạo. Làm xong, liền dùng hai tay nắm lấy hai đầu của nắm mì sợi, rung rung để sợi mì không dính vào nhau, hơi chỉnh một chút để sợi mì có thể thành dáng vẻ nguyên thủy của mì ăn liền.

Bước thứ ba chính là xếp mì vào trong một cái đĩa thành bánh tròn, lấy tay hơi ép xuống một chút để sợi mig liền thành bánh, sau đó lấy bánh mì sợi bỏ vào nồi hấp khoảng năm phút. Lúc này bánh bột mì đã chín, lại đem bánh mì sợi hấp chín này bỏ vào trong chảo dầu chiên với lửa nhỏ, cho đến khi bánh mì sợi trở nên giòn rụm mới lấy ra.

Bánh mì sợi bây giờ đã thành một khối hình trụ mỏng, bề ngoài vàng óng ánh, mỗi một sợi mì đều chặt chẽ ôm lấy nhau, dù có muốn tách cũng không tách ra được, nhìn đã giống mì ăn liền ở hiện tại đến chín phần, Mễ Vị cũng tương đối hài lòng, nhưng mà sau khi nếm thử hương vị, vẫn cảm thấy gia vị trong cọng mì vẫn phải điều chỉnh lại. Sau khi thử thêm nhiều lần, rốt cục nàng cũng làm được đến mùi vị ngon nhất mới dừng tay.

Kế tiếp chính là phải làm bọc gia vị, thứ này thì đơn giản hơn mì nhiều. Mễ Vị thử bốn năm lần liền làm được gia vị xấp xỉ như mì ăn liền ở hiện tại. Nếu không phải không được đóng gói, còn có khi tưởng rằng đây là mì ăn liền mua từ hiện đại đến.

Nhìn thành phẩm, trong lòng Mễ Vị đột nhiên cháy lên một cảm giác thành tựu, tựa hồ như đã ghi dấu lại trong thời đại này được chút gì.

Mễ Vị nghiên cứu chế tạo đồ ăn hết sức chuyên chú, có thể đạt tới cảnh giưới xem nhẹ hết thảy, ngay cả bản thân mình đã hai bữa chưa ăn cũng không có chú ý đến, càng miễn bàn đến chuyện chú ý động tĩnh bên ngoàii. Cho nên cả đám người ở bên ngoài đều lo lắng, Mễ Tiểu Bảo ngồi trước cửa phòng bếp nhỏ, nâng má ưu sầu chờ, một hồi lại sờ sờ cánh cửa phòng bếp, trong lòng lo lắng không thôi, nhưng cũng biết nương đang làm gì đó quan trọng, cũng không dám quấy rầy.

Hiên Viên Ý cùng lão tướng quân phu nhân cũng lo lắng, dứt khoát mang ghế dựa ngồi ở trước cửa phòng bếp cùng Mễ Tiểu Bảo chờ. Lão tướng quân phu nhân thở dài nói: “Trời cũng sắp tối rồi, con bé ở bên trong đó cả một ngày, sao bây giờ vẫn còn chưa ra chứ? Cả ngày không ăn uống gì, làm sao chịu nổi?.”

Hiên Viên Ý cũng thở dài theo, “Xuống bếp thì xuống bếp, nhưng cần gì phải ở suốt trong đó như thế chứ? Chẳng lẽ không thể đi ra nghỉ ngơi một chút rồi hãy làm tiếp sao? Nha đầu này, sầu chết ta, bản thân đã gầy như vậy rồi, cứ tiếp tục thì làm sao chịu nổi chứ.”

Lão tướng quân phu nhân: “Cũng không biết đang làm cái gì mà lại phí công nhiều như thế.”

Hiên Viên Tố ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng trong lòng còn lo lắng hơn ai hết. Một lát hắn lại đi đến trước cửa sổ nhìn một chút, thật hận không thể vọt vào ôm người ra, nếu không phải lý trí nói cho hắn biết như vậy sẽ quấy rầy nàng, hắn thật sự xông vào lâu rồi.

Người một nhà đều không có tâm trạng ăn chiều, cả đám đều chờ trông mòn con mắt.

Đến khi bầu trời đã hoàn toàn đen hẳn, từng nhà đều sáng lên ánh đèn, cái cửa gỗ của phong bếp nhỏ đang đóng chặt cả ngày rốt cuộc cũng mở ra. Khi cửa vừa mở ra, Mễ Tiểu Bảo đang mơ màng dựa vào trên cửa liền lăn xuống như một viên thịt viên, thẳng tắp đụng vào đùi Mễ Vị, ngẩng đầu dụi mắt nhìn nương.

Mễ Vị vội vàng ôm nó dậy, phủi phủi bụi trên người nó, “Sao con lại ngồi dựa vào cửa như vậy?”

Mễ Tiểu Bảo cao hứng ôm cổ nàng, làm nũng cọ cọ lên cổ nàng, “Nương con rất nhớ người ớ, cả một ngày rồi con không có thấy người.”

Mễ Vị ngẩng đầu nhìn trời, lúc này mới phát hiện bất tri bất giác trời đã tối, nàng vậy mà ở trong phòng bếp suốt cả một ngày!

Những người khác nhìn nàng rốt cuộc cũng đi ra, đều nhẹ nhàng thở một hơi, đi lên góp lời: “Ngươi thật làm chúng ta lo lắng muốn chết, cả một ngày không ra, có đói bụng không?”

Lời này vừa nói ra, bụng Mễ Vị lập tức kêu lên rọt rẹt, lúc này nàng mới chợt nhớ ra là mình chưa ăn gì, bụng đói đến muốn dán vào lưng.

Mọi người nghe được tiếng bụng kêu vang dội, vừa không biết nói gì lại buồn cười.

Hiên Viên Ý nói: “Biết ngay là muội đói mà, mau tới ăn cơm đi, mọi người đều chờ muội đây.”

Mễ Vị khoát tay, “Không vội không vội, ta nghiên cứu chế ra món mới rồi này, hôm nay cho mọi người nếm thử.”

Tuy rằng rất muốn nếm thử món mới của Mễ Vị, nhưng mọi người cũng đau lòng nàng, lão tướng quân phu nhân nói: “Đã trễ đến thế này, tùy tiện ăn một chút liền nghỉ ngơi đi, con đừng vội, bận cả ngày đã mệt muốn chết rồi.”

Mễ Vị lắc đầu, “Món mới rất đơn giản, chỉ cần chưa đầy một khắc là có ăn rồi, đơn giản hơn món khác rất nhiều, mọi người chờ một chút.”

Mọi người hai mắt nhìn nhau, cái món ăn gì mà có thể làm nhanh như vậy? Chẳng lẽ đói lâu quá ngốc luôn rồi?

Kết quả không đến thời gian nửa tách trà, trong phòng bếp thật sự truyền ra một mùi thơm vô cùng mê người, mùi thơm này quả thực có thể làm cho người ta ngửi thấy liền suýt chảy nước miếng ròng ròng. Ai đã từng ăn mì ăn liền cũng sẽ biết, mùi hương của nó là mạnh mẽ nhất, ngửi thôi đã thèm ăn rồi, người hiện tại đã ngửi quen mùi mì ăn liền còn thèm, huống chi là cổ nhân ở nơi này.

“Ô cái này thơm của cái gì thế nào? Mẹ ta ơi, thơm chết ta rồi.”Đại ham ăn Cận Kha trực tiếp không chút tiền đồ nuốt nuốt nước miếng.

Hiên Viên Ý và lão tướng quân phu nhân đã không còn để ý hình tượng trực tiếp chạy vào phòng bếp, đến gần nồi vừa dùng sức ngửi, chỉ cảm thấy càng ngửi càng thơm, “Cái này nhìn có vẻ giống mì nhưng cũng không quá giống, nhưng mà mùi thì thơm hơn mì bình thường rất nhiều. Chỉ mới có nửa tách trà ngắn ngủi như vậy mà thật sự có thể làm ra món ăn thơm đến thế sao, quả thật thần kỳ.”

Mễ Vị giải thích: “Đây là một loại mì có thể làm rất nhanh chóng, tên là mì ăn liền, cách làm cũng vô cùng đơn giản.”

Mễ Tiểu Bảo đã thèm đến cào tim cong phổi, nghe không vô bất kỳ lời nói nào nữa, ôm đùi Mễ Vị vội vã hỏi: “Nương có thể ăn hay chưa? Con nghe mùi thôi đã thấy rất đói rất đói.”

“Được rồi, được rồi, con mèo ham ăn này.” Mễ Vị múc cho mỗi người một chén mì to. Mùi hương mê người và mới lạ như vậy làm cho mọi người không còn chút rụt rè nào, cũng không để ý nóng mà ăn sùm sụp, ngay cả Vu Khiêm Hòa luôn luôn quân tử đoan chính cũng cúi đầu ăn đến mồ hôi đầm đìa. Bình thường hắn cũng hay nói một hai câu, khen Mễ Vị một hai câu lại ăn, nhưng hôm nay lời cũng không kịp nói, chỉ lo ăn, đủ để có thể thấy được món mì ăn liền này rất phù hợp khẩu vị của hắn.

Hiên Viên Ý ăn đến đầy đầu mồ hôi, “Mì này ngon quá, mùi thơm cũng quá thơm, ăn ngon hơn mì bình thường nhiều, ta rất thích ăn.”

Lão tướng quân phu nhân dẫn đầu ăn xong một chén, đưa chén không cho Mễ Vị, ngóng trông nói: “Con dâu, ta còn muốn ăn nữa.”

Mễ Vị cười lại múc cho bà thêm một chén nữa, dặn dò: “Buổi tối không thể ăn quá nhiều, sẽ không tiêu rất khó chịu. Ăn xong chén này thì không ăn nữa, có được không?”

Lão tướng quân phu nhân gật đầu, “Được được, ta nhớ rồi, vậy buổi sáng ngày mai lại ăn một bữa nữa được không?”

Mễ Vị buồn cười gật đầu, “Được, sáng mai lại ăn.”

Những người khác đều ăn xong, Mễ Vị dùng một cái to thật to múc tràn một tô mang vào phòng cho Hiên Viên Tố ăn, kết quả vừa tiến vào cửa phòng, tô mì to tướng trong tay liền bị bưng đi, mà nàng cũng hoàn toàn bị ôm vào trong lòng ngực rộng lớn của hắn.

“Chàng làm gì đó, cẩn thận miệng vết thương, buông ra ta.” Mễ Vị không dám giãy dụa, nhỏ giọng nhắc nhở hắn.

Hiên Viên Tố hôn lên tóc nàng, lên trán nàng vài cái, lúc này mới cất giọng hơi có chút giận nói: “Lần sau không được như vậy nữa, một ngày không có động tĩnh, có biết ta lo lắng hay không?”

Mễ Vị cúi đầu, trán cọ cọ lên trên cằm hắn, “Thật xin lỗi mà, ta quá say mê không chú ý tới thời gian, lần sau không có nữa.”

Hiên Viên Tố làm sao có thể tiếp tục nổi giận với nàng, hắn liền vỗ vỗ mông nàng, “Lần sau còn như vậy, ta đánh nàng nha.”

“Biết rồi.” Mễ Vị nhíu nhíu mũi, kéo hắn đi trở về bên giường, bưng tô mì ăn liền cho hắn, “Chàng mau nếm thử món mì ăn liền ta mới làm được đi, ăn rất ngon.”

Hiên Viên Tố sớm đã ngửi được thấy mùi hương mê người này, dùng đũa gắp lên một đũa mì đưa vào miệng, gật đầu nói: “Đích xác rất ngon.”

Mễ Vị cười nói: “Không chỉ ăn ngon đâu nha, mấu chốt nhất là ở chỗ thuận tiện. Thứ này chỉ cần ngâm vào trong nước sôi một chút, lập tức liền biến thành một tô mì nóng hầm hập, vô cùng thích hợp cho những người đi đường xa, hay đi vào những nơi núi sâu hẻo lánh. Thế này chả phải hơn gặm lương khô rất nhiều sao, đúng không?”

Mắt Hiên Viên Tố vừa nhấc, “Ý nàng là thứ này chỉ cần dùng nước sôi ngâm một chút là có thể ăn?”

Mễ Vị gật đầu, “Đúng vậy, ta làm cái này chuẩn bị đưa cho cốc chủ Thánh Y Cốc đó. Bọn họ ở nơi này thường xuyên vào núi sâu hái thuốc, đã đi sẽ đi thật nhiều ngày, gặm lương khô thì khó chịu biết chừng nào. Nhưng chỉ cần có cái mì ăn liền này, là có thể ăn được món ăn nóng hổi bất cứ lúc nào rồi. Ta dùng món này để cảm tạ hắn tặng ta Hồng Nhan Tủy, có phải ta rất thông minh hay không?”

“Thông minh.” Hiên Viên Tố sờ sờ mũi, mắt lóe sáng nói: “Món này không phải chỉ có thể sử dụng cho người đi hái thuốc ở thâm sơn, còn có thể dùng cho mấy đại quân khi hành quân đánh nhau. Trong chiến đấu, khi quân đội cấp tốc tiến quân hoặc lui lại thường sẽ không kịp dựng trại nấu cơm gì, cho nên ai cũng phải gặm lương khô cho qua bữa. Nếu như các tướng sĩ có thể ăn được món mì ăn liền này, vậy thật đúng là quá tốt.”

Mễ Vị “A” một tiếng, đôi mắt cũng sáng, “Ta thật không nghĩ tới chuyện như vậy nha! Cũng đúng, món này còn có thể dùng cho việc hành quân đánh nhau, vừa không chậm trễ thời gian lại ăn ngon. Các tướng sĩ ăn no ăn ngon mới có thể đánh thắng trận a. Đúng rồi, ngay cả những thuộc hạ của chàng khi ra ngoài làm việc cũng có thể mang theo ăn, thuận tiện bớt việc lại không chậm trễ thời gian lên đường.”

Hiên Viên Tố yên lặng nhìn nàng, trong lồng ngực trái tim nhảy lên một trận, nàng hoàn toàn không biết cái phát minh này của nàng có ảnh hưởng bao lớn đến các tướng sĩ đâu.

Mễ Vị bị ánh mắt hắn nhìn đến nóng mặt, ngượng ngùng đẩy đẩy hắn, “Nhìn cái gì vậy, nhìn ta cũng không thể ăn no, mau ăn đi.”

Hiên Viên Tố cong khóe miệng, gắp một đũa mì ăn liền đút tới bên miệng nàng, “Nàng cũng ăn đi, cả một ngày chưa ăn gì, không đói bụng sao?”

Mễ Vị cũng thật đói, không khách khí cùng ăn với hắn, ngươi một ngụm ta một ngụm, ăn vui vẻ vô cùng.

______

Ngày thứ hai Mễ Vị liền nhờ người nhắn Gia Cát Lão Đầu tới, không chỉ giao mỡ gạch cua đã làm xong cho hắn, còn đem mì ăn liền mà mình làm đưa cho hắn, nói: “Đây là một chút tâm ý của ta, cảm tạ ơn Cốc chủ đã tặng dược.”

Mỡ gạch cua thì Gia Cát Lão Đầu biết, nhưng cái bánh bột khô không khốc này này chưa bao giờ nhìn thấy. Hắn tò mò cầm một khối trong tay, xem đến xem đi, lại đưa đến gần chóp mũi ngửi ngửi một chút, cảm giác không thơm cũng có vẻ ăn không ngon, không hứng thú lắm hỏi: “Đây là cái gì? Lương khô? Bánh bột ngô?”

“Đây không phải là lương khô.” Mễ Vị nói chi tiết cách chế biến mì ăn liền cho hắn nghe một lần.

“Ngươi nói cái gì?” Gia Cát Lão Đầu lập tức nhảy dựng lên, “Ngươi không phải nói đùa chứ nha đầu? Ngươi là nói thứ này chỉ cầm ngân nước sôi là có thể ăn? Còn ăn rất ngon?”

“Ta có khi nào lừa ngài?” Vì làm cho hắn tin tưởng, Mễ Vị đi trong phòng bếp cầm ra một cái chén, bỏ bánh mì sợi vào trong chén, lại trút bọc gia vị vào, sau đó đổ nước sôi vào trong bát, dùng nắp đậy đậy lại, nhìn Gia Cát Lão Đầu đang trợn mắt chăm chú nhìn, nói: “Chỉ cần chờ nửa tách trà là có thể ăn rồi.”

Thời gian nửa tách trà nháy mắt liền qua đi, ngay một khắc Mễ Vị mở nắp ra, mùi hương xông vào mũi quả thực làm cho người ta mê say.

“Hắc, thật sự là nửa tách trà đã xong rồi, hơn nữa vừa lúc nãy cái bánh bột đó đâu có mùi vị gì, sao vừa ngâm xong nước sôi lại thơm đến như vậy!” Gia Cát Lão Đầu nhịn không được đến gần cái chén, không ngừng hít hít mũi ngửi như con chó con, “Quá thơm, nghe là muốn ăn.”

Mễ Vị cho hắn một đôi đũa, “Nếm thử xem hương vị thế nào.”

Gia Cát Lão Đầu không chút khách khí, lấy đũa liền gắp mì ngấu nghiến ăn. Sau đó trái tim già của hắn liền bị mì ăn chinh phục, ăn một chén còn chưa đủ, vậy mà lại tìm Mễ Vị xin thêm chén nữa. Nhưng hắn cũng không muốn Mễ Vị động thủ, tự mình đổ nước sôi vào ngâm mì, sau khi đắc ý ăn xong, chỉ thấy cả người thoải mái, “Tiểu nha đầu, lão nhân ta đời này không phục mấy ai, nhưng ngươi là một rồi đấy! Đầu óc ngươi sao lại có thể thông minh như thế chứ, ngay cả cái này cũng có thể nghĩ ra, nếu như trong cốc chúng ta cũng có ngươi tài ba như ngươi vậy, sớm nghiên cứu ra cái món mì ăn liền này, lão nhân ta làm sao lại phải gặm đống lương khô nghẹn họng kia mỗi khi vào núi hái thuốc chứ.”

Mễ Vị cười, “Hiện tại cũng không muộn mà, về sau ngài vào núi mang theo hai thứ này, ăn vừa ngon lại vừa tiện.”

“Đúng đúng đúng, ta phải đem cái này mang đến cho sư huynh ta nhìn, hắn nhìn thấy khẳng định còn vui vẻ hơn cả ta. Đây chúng là tin vui cho cả Thánh Y Cốc chúng ta, về sau cái chuyện vào núi hái thuốc cũng không còn gian khổ như vậy nữa.”

Gia Cát Lão Đầu kích động như phát hiện ra một đại lục mới, ôm bao mỡ gạch cua cùng mì ăn liền chạy như một làn khói, về phần sau khi trở về, hắn nói gì cùng Gia Cát Minh Nghi thì Mễ Vị tất nhiên không thể biết. Nhưng ngày thứ hai, vừa rạng sáng, Gia Cát Lão Đầu liền ôm một cái hộp gấm đi đến tiệm cơm Thật Mỹ Vị, thật cẩn thận lại trịnh trọng giao vào trong tay Mễ Vị, nói: “Đây là sư huynh của ta nhờ ta giao cho ngươi, Hồng Nhan Tủy của ngươi đây, hắn còn bảo ta cám ơn ngươi.”

Mễ Vị kinh ngạc nhìn hộp gấm, đôi mắt đột nhiên liền xót.

Rốt cuộc cũng lấy được Hồng Nhan Tủy, độc trên người Hiên Viên Tố cùng Mễ Tiểu Bảo rốt cuộc có thể giải rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.