Tiểu Ngốc Tử

Chương 10: Chương 10: Kịch Trường




Tiêu Cảnh Sơn là đại hán tử đỉnh thiên lập địa, nói muốn thao tức phụ ba ngày không xuống giường được, tuyệt đối không nuốt lời!

Buổi tối hôm ấy nhất thời kích động bắn nước tiểu trong huyệt Trường Canh, Tiêu Cảnh Sơn có chút hối hận, sợ tiểu ngốc tử không tiếp thu được.

Mà mấy ngày nay tiểu ngốc tử nên ăn nên uống nên chơi, mọi thứ không lo, Tiêu Cảnh Sơn bắt đầu yên lòng, chỉ mơ hồ cảm thấy ánh mắt tiểu ngốc tử nhìn hắn... Có chút lạ? Tràn đầy tìm tòi hiếu kỳ, cùng với một tia... Thương tiếc?

Tiểu ngốc tử ngày thường chỉ phụ trách cho gà ăn, rửa chén rửa rau, sự tình(việc~) làm cơm tại trên người Tiêu Cảnh Sơn.

Mà mấy ngày nay có chút khác thường, Cảnh Sơn muốn làm sủi cảo cho y ăn, tiểu ngốc tử sẽ chủ động hỗ trợ làm vằn thắn, tuy y bao sủi cảo một chút bỏ nồi liền tản ra, hai người chỉ có thể uống canh thịt.

Cảnh Sơn muốn cắt thịt thái rau, tiểu ngốc tử cũng muốn đi qua hỗ trợ, nhưng hắn không cẩn thận bị thương ngón tay, Cảnh Sơn bị doạ, không cho y đời này không thể chạm vào dao.

Buổi tối khi tiểu ngốc tử tắm, còn một bên thở dài, như tiểu lão đầu(, Cảnh Sơn bị sự khác thường của y làm cho nghi hoặc không rõ, rốt cục tại trên giường đem y mạnh mẽ thao một lần, tiểu tên ngốc mới nói thật.

Nguyên lai, từ khi đêm đó Cảnh Sơn bắn nước tiểu cho y, tiểu ngốc tử liền hoài nghi Cảnh Sơn cũng thay đổi thành tên ngốc.

Bởi vì chỉ có tên ngốc mới có thể loạn tiểu. Y khi còn bé ngốc, nghẹn đến khó chịu luôn tè ra quần, đã có người cười y là kẻ đại ngốc, tên ngốc, chỉ có ngu ngốc mới có thể tè ra quần. (Vợ với chả con=)))

Y nhìn Cảnh Sơn ngây người, đau lòng sờ sờ mũi Cảnh Sơn, nói:

“Ngươi ngây người ta cũng không ghét bỏ ngươi, mỗi ngày, đều xuất môn hái táo cho ngươi ăn.”

Nghe được lời này trong lòng Cảnh Sơn vừa xót liền ngọt, chỉ có thể đặt tiểu ngốc tử trên giường muốn một lần lại một lần, liền không nhịn được tiểu một phát, nóng đến tiểu ngốc tử hồn phi phách lạc.

Sảng khoái qua đi, Cảnh Sơn quên giải thích sự thực hắn lưu lại nước tiểu.

Hậu quả chính là tiểu ngốc tử mỗi thời mỗi khắc đều nhìn chằm chằm quần của hắn, một bộ người từng trải ngữ khuyên bảo hắn:

“Cảnh Sơn, không, buổi tối không thể uống nhiều nước như vậy.”

Mới vừa tắm xong, tiểu ngốc tử núp ở phía sau đầu lặng lẽ nói:

“Tắm xong, phải nhớ phải đến, đi tiểu.”

Nửa đêm đói bụng nấu mì cho tiểu ngốc tử, tiểu ngốc tử luyên thuyên:

“Ban đêm không thể đùa lửa, sẽ, sẽ tè bậy.” (câu này mình không rõ lắm, chắc ý em là anh không anh nghịch lửa rồi sợ nên ngủ mơ thấy rồi tè dầm a?)

“Ai, đã biết.”

Cảnh Sơn vừa bực mình vừa buồn cười xoa chóp mũi của hắn, tiểu ngốc này được người ta yêu thích, thực sự là đời trước nợ y!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.