Tim Đập Trên Đầu Lưỡi

Chương 31: Chương 31: Chương 29: Phòng bếp địa ngục




Editor: tu tai

Đúng vậy, trước kia lực chú ý của cô vẫn đặt ở tính thích sạch sẽ, chứng cưỡng bách và suy nhược thần kinh của Giang Thiên Phàm, mà quên mất thành tựu anh ta đạt được trong lĩnh vực này cùng với phong cách của anh ta.

Cảnh tượng trước mắt, cảm giác có vài phần trai tài gái sắc.

Elis cùng giang thiên buồm là cùng một cái thế giới người.

Càng không cần phải nói thân là đầu bếp chính lại là một cô gái xinh đẹp như Elis. Mái tóc vàng của cô ấy được chải gọn gàng, buộc lên sau gáy, thân hình yểu điệu, có thể nói linh lung hấp dẫn. Trong ấn tượng của Lâm Khả Tụng, nữ đầu bếp đều là béo mập nở nang, mà Irri ti hoàn toàn chính là một báu vật.

Thật đáng tiếc là ánh mắt của Giang Thiên Phàm không nhìn thấy, nếu không sự tồn tại của Elis vui tai vui mắt cỡ nào chứ.

“Đây chính là học sinh mà anh đưa tới cho tôi sao?”

Elis rất hứng thú nhìn Lâm Khả Tụng, ngón tay chống cằm. Cái loại ánh mắt như gai châm đó giống như biến mất.

“Đúng vậy. Cô ấy không có một chút nền móng nào.”

“Không có một chút nền móng nào?” Elis lộ vẻ kinh ngạc, “Vậy mà anh lại nhận một học trò không có một chút kinh nghiệm nào trong phòng bếp?”

Rất xin lỗi tôi không biết cái gì cả, khiến cô chê cười rồi.

Lâm Khả Tụng ở trong lòng thở dài một cái.

“Bình thường ở nhà cô có thể làm chút đồ ăn gì hay không?” Elis vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.

“Tôi sẽ nấu mì ăn liền.”

Lâm Khả Tụng ha ha hai tiếng, cười đến hơi khó coi.

Ở trong trường học, không phải đi ăn nhà hàng với Tống Ý Nhiên chính là ăn tại căng tin trường học. Về đến nhà, có một người mẹ chuẩn hiền thê lương mẫu ở, cô ngay cả cái xẻng cũng không có chạm qua.

Elis cười khẽ một tiếng, nhìn về phía Giang Thiên Phàm: “Anh cố ý, ra một nan đề cho tôi sao.”

“Chính là bởi vì không có kinh nghiệm, cho nên ta phải cho cô ấy kinh nghiệm.”

“Được rồi.” Elis vỗ tay một cái, nói với Lâm Khả Tụng, “Đi theo tôi. Nhưng nếu như cô bị cắt vào tay, cũng đừng rơi nước mắt ở trong bếp của tôi.”

“Vâng, bếp trưởng.”

Lúc này Giang Thiên Phàm lại lên tiếng: “Lâm Khả Tụng, cô phải nhớ, trọng điểm của việc hôm nay cô tới đây cũng không phải là tốc độ, mà là dùng phương pháp đúng nhất để cắt nhỏ nguyên liệu. Hiểu chưa?”

“Hiểu.”

Elis nhướng nhướng đuôi lông mày, “Anh Giang, anh nói như vậy sẽ làm cô ấy sinh ra tính ỳ, cũng không có lợi cho tôi quản giáo.”

“Nếu đi theo cô đi vào phòng bếp rồi, thì cô ấy cũng sẽ không có tính ỳ nữa.” Giang Thiên Phàm lấy gậy dò đường ra, đi lên lầu.

“Đi thôi.” Elis đưa Lâm Khả Tụng đi vào phòng bếp.

Vừa đi, Elis vừa giới thiệu nhân viên đang làm việc ở nơi này với cô.

Sau đó dẫn cô tới trước mặt một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.

“Bội Phách, cô ấy tên Khả Tụng. Phát âm cùng cách dùng bánh bao Dương giác không sai biệt lắm. Hôm nay liền theo anh. Cô ấy là một người mới, cho nên không nên có mong đợi đối với tốc độ của cô ấy. Tôi sẽ tự mình dạy cô ấy phương pháp đơn giản cắt nhỏ một vài nguyên liệu nấu ăn, anh tiến hành phân phối công việc cho cô ấy.”

Lâm Khả tụng có chút quýnh, hình như rất nhiều người nhắc đến tên của cô đều muốn ví với cách dùng Dương Giác bánh bao vậy.

Bội Phách gật đầu một cái: “Vâng, bếp trưởng.”

Elis gật đầu một cái, làm mẫu cách cắt khoai tây, cà rốt, cà rốt và rau cải trước mặt Lâm Khả Tụng. Mặc dù chỉ là cắt đồ, nhưng từ thủ pháp lưu loát cùng với góc độ đặc biệt của Elis cho thấy bản lĩnh của cô ấy hết sức thâm hậu.

“Nhớ sao?” Elis nhìn Lâm Khả Tụng một chút.

“Nhớ.” Lâm Khả Tụng gật đầu một cái.

Elis khẽ nhếch khóe môi, trong mắt của cô, Lâm Khả Tụng thấy được vẻ hơi giễu cợt. Cô không tin Lâm Khả Tụng nhớ được. Hoặc là nói nhớ được cùng thao tác thực tế luôn luôn có khoảng cách.

“Cô thử một chút đi.” Elis đẩy một củ cà rốt đến trước mặt Lâm Khả Tụng.

Cà rốt đã được ngâm qua. Lâm Khả Tụng đặt nó trên mặt bàn, cắt dọc từ giữa xuống. Tiếp theo, đặt một nửa ở trên bàn, bắt đầu cắt dọc. Lâm Khả Tụng chú ý tới,thủ pháp Elis cắt cà rốt rất nhanh. Cô biết nếu mình cắt chậm, sẽ rất dễ dàng bị sặc đến. Hơn nữa trong bếp bận rộn, cũng không có thời gian dư thừa để cô đi ngâm cà rốt đã được cắt ra.

Cô chỉ có thể nhắm mắt, cố gắng cắt từng dao từng dao nhanh hơn. Đặc biệt là bị Elis nhìn chằm chằm, Lâm Khả Tụng có một loại cảm giác đứng ngồi không yên.

Sau khi củ cà rốt đầu tiên bị cắt gọn hoàn toàn, Elis đưa tay cầm cà rốt mà Lâm Khả Tụng đã cắt ra lên, thả chúng rơi xuống. Cô dùng ánh mắt dò xét nhìn chúng, không nhanh không chậm nói: “Mặc dù động tác rất chậm, miếng cà rốt cắt ra không đều nhau, nhưng ít nhất phương pháp không sai. Cứ tiếp tục như vậy. Bội Phách, anh để mắt đến cô ấy. Đồ cô ấy cắt ra, anh nhất định phải kiểm tra một lần.”

“Vâng, bếp trưởng.” Bội Phách gật đầu một cái.

Khi Elis rời đi, cả phòng bếp đều bận rộn.

Đao pháp của Bội Phách rất nhanh, đặt song song khoai tây trên mặt bàn, lấy tay đè lại, xuống một đao, tất cả khoai tây đều bị cắt ra.

Lâm Khả Tụng cũng thử làm theo, nhưng cô lại không thể ấn chặt nhiều củ như vậy, chỉ dùng ba củ thử một chút.

Bội Phách chỉ nhìn Lâm Khả Tụng một cái, không hề giải thích nhiều.

Vừa bắt đầu Lâm Khả Tụng cắt rất chậm, dần dần, cô bị tốc độ của Bội Phách ảnh hưởng, từ cầm khoai tây đến đè chúng lại, rồi đến cắt chúng dọc theo ngón tay, ném vào trong mâm, ngay cả Bội Phách cũng nghiêng mặt sang nhìn Lâm Khả Tụng.

Không tới nửa giờ, khoai tây đã bị cắt xong.

“Cô nên cảm thấy may mắn vì không có cắt vào ngón tay của mình. Cô không cần thiết phải đuổi theo tốc độ của tôi.”

Bội Phách xoay người sang chỗ khác, lấy cà rốt từ trong phòng ướp lạnh. Chỉ có Lâm Khả Tụng đứng ngơ ngác ở chỗ cũ.

Lúc này cô mới ý thức được, mới vừa rồi vậy mà cô lại đuổi kịp tốc độ cắt thức ăn của Bội Phách một tay cắt thức ăn lão luyện trong phòng bếp.

Giơ ngón tay lên nhìn một chút, nhớ tới cảm giác Đao Phong lao qua dọc theo ngón tay của mình, bốc lên mồ hôi lạnh .

Mấy củ cà rốt bị đặt ngay trước mặt Lâm Khả Tụng, giọng nói của Bội Phách vang lên: “Tiếp tục.”

Lâm Khả Tụng hít một hơi, theo thủ pháp của Elis, bắt đầu cắt cà rốt.

Cô cố gắng không để bản thân bị ảnh hưởng bởi Bội Phách ở bên cạnh, trước khi cắt xuống một đao, cũng đều chuẩn bị sẵn sàng. Ví dụ như độ dầy ngón tay để chừa ra, ví dụ như góc độ hạ đao, một khi xác định, cô cũng không hề do dự mà cắt xuống, hết sức cố gắng để có thể giữ vững độ dày mỗi một miếng cà rốt đều nhau, hơn nữa không phá hỏng hàm lượng nước trong cà rốt.

Bội Phách nhìn Lâm Khả Tụng một cái liền không nói thêm gì nữa.

Từ chín giờ sáng đến mười một giờ, Lâm Khả Tụng đều cắt thức ăn bên cạnh Bội Phách.

Mà sau mười một giờ, giống như một cái địa ngục.

Hôm nay lại đúng là Chủ nhật, khách đặt bàn trước nhiều hơn bình thường.

Cách bức tường, mà Lâm Khả Tụng cũng có thể nghe thấy âm thanh rít gào của nhân viên chuyển thức ăn.

“Canh cà rốt của bàn số bảy tại sao còn chưa chuẩn bị xong!”

“Đậu bắp chiên của bàn số chín đâu!”

“Pizza Ý truyền thống của bàn số ba đã chuẩn bị xong chưa!”

Tất cả mọi người đều đang cúi đầu bận rộn.

Mà Elis cũng đang tuần tra trong phòng bếp, lúc cô đi ngang qua Lâm Khả Tụng, cố ý ngừng lại, tiện tay lấy vài miếng cà rốt từ trong sọt trước mặt cô, không nói được lời nào lại ném trở về.

Lâm Khả Tụng chờ đợi lời bình phẩm của cô ấy, nhưng cô ấy không hề nói một từ.

Elis vỗ tay một cái, đưa tới sự chú ý của mọi người. Cô ấy tiến hành phân phối công việc của mọi người một lần nữa, bao gồm Bội Phách.

“Bội Phách! Ngài Aili Âu cùng các bạn của ông ấy tổng cộng là mười hai người, bọn họ cũng đặt món cá hồi chiên giòn! Tôi cần anh xử lý cần thận! Còn có hôm nay có đơn đặt hàng 20 phần thịt gà cuộn phomai! Anh nhất định phải theo kịp tốc độ nướng!”

“Vâng! Bếp trưởng!”

Khi lời của Elis vừa rơi xuống, cả phòng bếp lại sôi trào một lần nữa.

“Hắc, những thứ này liền giao cho cô!” Bội Phách đặt một vài giỏ tỏi ở trước mặt của Lâm Khả Tụng, “Cô cần cắt chúng thành lát mỏng!”

“A, được!”

Cắt thành lát mỏng. . . . . .

Dường như Bội Phách biết Lâm Khả Tụng đang suy nghĩ cái gì, đẩy một chén thủy tinh đến trước mặt cô: “Chính là cắt thành như vậy. Ở chỗ này, không phải tất cả mọi chuyện đều có người tay cầm tay dạy cô, cô phải chính mình quan sát và thử nghiệm!”

Không cho Lâm Khả Tụng thời gian phản ứng, Bội Phách đi xử lý cá hồi.

Lâm Khả Tụng hít một hơi, đặt tép tỏi trong lòng bàn tay, quan sát độ dày mỏng của nó, cùng với góc độ cắt.

Cô lấy tỏi ra, cắt từng miếng từng miếng theo dạng kia. Bởi vì rất mỏng, cho nên cô phải cắt rất cẩn thận, cố gắng để không bị cắt vào tay, vì vậy tốc độ rất chậm chạp.

Khi Bội Phách xử lý xong một con cá hồi, quay đầu lại nhìn Lâm Khả Tụng, thì dùng sức thở dài một cái: “Lấy tốc độ của cô, đợi toàn bộ khách đã dùng cơm xong, những tép tỏi này cô cũng chưa cắt xong nữa!”

Lúc anh vừa định dạy Lâm Khả Tụng, thì lại bị người gọi đi. Lúc gần đi, anh ta chỉ có thể nói một câu: “Đầu óc không cần cứng nhắc như vậy! Hãy nhớ tiết tấu!”

Lâm Khả Tụng liếc mắt nhìn miếng tỏi, nhớ tới trước đó Bội Phách áp đặt năm củ khoai như thế nào, đột nhiên cảm thấy bản thân cắt được một miếng một miếng tỏi thật sự vừa ngu xuẩn lại chậm.

Cô lấy tất cả tếp tỏi ra, đặt những tép tỏi có độ lớn nhỏ như nhau chung một chỗ, nghiêng dao.

Lúc bắt đầu cô vừa động dao thì tất cả tép tỏi đều tản ra, lúc sau cô phát hiện ngón tay đè những tép tỏi nhất định phải dùng lực một cách khéo léo để ép các tép tỏi vào.

Lâm Khả Tụng từ lúc đầu vụng về, càng về sau mặc dù chậm lại có tiết tấu của chính mình, cho dù những người khác bận đến sứt đầu mẻ chán như thế nào, Lâm Khả Tụng vẫn giữ vững tiết tấu mà người người bên ngoài nhìn vào có vẻ không nhanh không chậm.

“Tỏi phiến ! Tỏi phiến ở đâu!”

Tiếng hô của Elis vang lên.

Bả vai Lâm Khả Tụng chấn động, Bội Phách bỗng chạy đến trước mặt Lâm Khả Tụng, “Cô cắt được bao nhiêu rồi?”

“Chưa cắt xong. . . . . .”

Lâm Khả Tụng nghĩ thầm, xong rồi xong rồi, mình cắt quá chậm, nhất định sẽ bị gầm thét rống giận.

Bội Phách nắm miếng tỏi trong chén thủy tinh lên, như có điều suy nghĩ nhìn Lâm Khả Tụng một cái.

“Thật xin lỗi. . . . . .”

Bội Phách không nói hai lời, ấn chén thủy tinh vào trong tay Lâm Khả Tụng: “Đưa qua! Còn dư lại tôi làm!”

“A, vâng!”

Lâm Khả Tụng ôm chén chạy về phía bếp trưởng, Elis nhìn cũng không nhìn là ai, tiện tay cầm chén thủy tinh đi rồi.

Lâm Khả Tụng có chút khẩn trương nhìn Elis bày những lát tỏi trên đĩa, cho là cô ấy sẽ nói gì đó, nhưng cô ấy lại không hề nói gì.

Lâm Khả Tụng chạy trở về bên cạnh Bội Phách, phát hiện dao của anh ta cắt qua tép tỏi với tốc độ không thể nhìn rõ, từng miếng tỏi thật mỏng bám trên mặt đao, quả thật giống như cơ khí vậy.

Rất nhanh, tất cả tép tỏi đều bị cắt xong.

Bội Phách nâng tạp dề lên xoa xoa mồ hôi trán, nhìn Lâm Khả Tụng một cái.

“Đến tủ đông lấy một con cá hồi tới đây.”

“Vâng.” Lâm Khả Tụng đi tới tủ đông đựng hải sản, theo ý Bội Phách, tìm được một con cá, ôm lấy.

Bội Phách nhìn chằm chằm Lâm Khả Tụng, ngay sau đó tức miệng mắng to: “Đây là cá hồi sao? Cô ngay cả cá hồi cũng không nhận ra sao? Rốt cuộc thì cô biết cái gì?”

Lâm Khả Tụng bị giọng nói của anh ta làm chấn động đến mức bả vai rung lên.

Cô thực sự không biết cá hồi. Cô cũng không đi qua chợ bán thức ăn vài lần, cùng lắm cùng chỉ có thể phân biệt được cá nheo cùng cá Võ Xương. Loại cá thường gặp trong bữa ăn tây như cá hồi này. . . . . . Cô hoàn toàn không biết. . . . . .

Bội Phách túm lấy cổ áo của Lâm Khả Tụng, dẫn cô đến tủ hải sản, chỉ vào một con cá nói: “Đây mới là cá hồi! Sản sinh từ Canada Karp Belton, là loại cá hồi tốt nhất! Nhìn rõ đầu của nó! Đường cong bụng của nó! Còn có cái đuôi của nó!”

Lâm Khả Tụng bị Bội Phách rống đến nỗi ngay cả mắt cũng không mở ra được.

Xong rồi xong rồi, cô bị Bội Phách ghét rồi.

Nói xong, Bội Phách lấy một con cá, lấy tới một tâm thớt chuyên dùng, đặt cả con cá hồi xuống.

“Tôi chỉ dạy cô một lần.”

Lâm Khả Tụng tâm tình uể oải bỗng chấn động, vừa nghe nói Bội Phách muốn dạy mình, lập tức trợn to hai mắt.

“Đầu tiên là khử trùng dao.” Bội Phách ngay trước mặt Lâm Khả Tụng, phun một chất lỏng gì đó trên mặt dao, sau đó đốt.

Giờ Lâm Khả Tụng mới hiểu được đó là rượu cồn.

Bội Phách giải thích cấu tạo của cá hồi, vị trí lấy tài liệu, chi tiết xử lý cho Lâm Khả Tụng.

Anh ta nói rất nhanh, lại là tiếng Anh, đầu tiên Lâm Khả Tụng cũng không thể phản ứng kịp, chỉ có thể nhìn anh ta lưu loát lóc thịt cá dọc theo xương cá ra, lát thàng từng lát cá có độ dày như nhau, để qua một bên.

Lâm Khả Tụng ngẹo đầu, quan sát vết cắt trên miếng cá bị cắt ra, lại chú ý góc độ giữa dao của Bội Phách với thịt cá, thậm chí cả lực dao cắt xuống.

“Tay không được dùng sức quá, như vậy sẽ hủy hoại cảm nhận của thịt cá, khiến cho thịt cá bị phân tán, mất đi hương vị. Hiểu chưa?”

“Đúng vậy.” Đoạn văn này Lâm Khả Tụng nhớ kỹ.

Bội Phách tiếp tục cắt cá hồi ra, động tác như nước chảy mây trôi, ánh mắt Lâm Khả Tụng cũng không theo kịp.

Rất nhanh, 12 khối cá hồi đã được cắt tốt.

Bội Phách lại bắt đầu vội vàng làm những chuyện khác. Bởi vì món thịt gà cuộn sử dụng thịt gà cần xử lý.

Dường như bởi vì khách đến nhà hàng đông hơn so với tưởng tượng, nên cả phòng bếp đều vội lật trời.

12 khối cá hồi này đã được đưa đến chỗ của bếp trưởng, nhưng cố tình người rửa chén đĩa lại bị vấp ngã, toàn bộ cá hồi bị rớt xuống đất rồi.

“Thịt ức gà đã có chưa!”

“Tôi đang lóc xương ! Còn có để cho người ta sống hay không!” Bội Phách lớn tiếng đáp lại.

“Bội Phách —— cá hồi rơi xuống đất không thể dùng được nữa!”

“Mẹ kiếp ——”

Trong phòng bếp một mảnh hỗn loạn, trong hỗn loạn lại có trật tự nào đó. Nhưng chỉ có Lâm Khả Tụng, cô giống như là một người ngoài cuộc vậy, chỉ có thể đi theo bên cạnh Bội Phách, nhưng không biết nên làm cái gì.

“Cầu xin cô tự mình tìm chút việc làm đi! Cắt tỏi, cắt khoai tây, cắt cái gì đều được!” Bội Phách rõ ràng đã mất đi tính nhẫn nại rồi.

Lâm Khả Tụng không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt la lên: “Có ai cần tôi cắt cái gì không?”

Không có người trả lời.

Hoặc là vì là Lâm Khả Tụng, cho nên không có có người cần cô cắt cái gì.

Lâm Khả Tụng chỉ cảm thấy lúng túng. Cô cần chỉ là làm việc gì đó thôi.

Mặc dù bọn họ bể đầu sứt trán lửa thiêu mông đít rồi, bọn họ cũng sẽ không cần cô giúp đỡ.

“Vừa rồi cô đã nhìn rõ ràng xử lý cá hồi như thế nào sao?”

Lâm Khả Tụng gật đầu.

“Hiểu, hay không hiểu! Nói chuyện!” Cơn tức của Bội Phách lại nổi lên.

“Hiểu!”

“Vậy thì đi!”

Lâm Khả Tụng lập tức nhấc lên mười hai phần cẩn thận, lấy ra một con cá hồi từ trong tủ lạnh, theo cách làm của Bội Phách, linh hoạt lóc thịt dọc theo xương cá, không chậm trễ không do dự.

Tiếp theo đường vân thịt cá, vuốt ve xác định có hay không xương cá, cẩn thận rút xương ra ngoài. Sau khi rút toàn bộ xương cá ra, Lâm Khả Tụng nhớ lại động tác của Bội Phách, tách da cá và thịt cá ra. Chẳng qua kinh nghiệm của cô không phong phú bằng Bội Phách, da cá Bội phách tách ra rất mỏng, nhưng là bên trên da cá Lâm Khả Tụng tách ra còn dính một tầng thịt cá rất rõ ràng.

Không có thời gian đi rối rắm cái này. Lâm Khả Tụng theo góc độ mình đã thuộc lòng, xác nhận hướng đi đường vân thịt cá, từng đao từng đao cắt xuống đi.

Cô đặt thịt cá đã cắt vào trong khay thủy tinh, đưa đến trước mặt Bội Phách: “Như vậy có thể sao?”

Bội Phách cúi đầu xuống nhìn lướt qua, lại tiếp tục xử lý thịt gà.

Hai giây sau, anh ta lại quay đầu lại, nhìn thịt cá một chút, lại nhìn về phía Lâm Khả Tụng, ánh mắt có mấy phần ý vị khó có thể diễn tả bằng lời.

“Nhanh chóng đưa đến chỗ bếp trưởng đi! Nhanh lên một chút! Đi!”

Lâm Khả Tụng lập tức xoay người, chạy tới, đem thịt cá tới chỗ Elis.

“Sao hiện tại mới đưa tới! Nói Bội Phách động tác nhanh một chút! Anh ta muốn cho khách ăn cái mâm sao!”

Lâm Khả Tụng vừa muốn giải thích cái gì, Elis đã quay đầu đi. Cô chỉ phải yên lặng trở lại bên cạnh Bội Phách.

Bội Phách vẻ mặt như thường, thậm chí không hỏi cô lúc Elis nhìn thấy cá hồi có phản ứng thế nào.

Đợi đến khi Bội Phách xử lý xong thịt ức gà, lại bắt đầu cắt nhỏ thịt bò.

Mặc dù dáng vẻ của Bội Phách bận đến không thể gỡ ra nổi, nhưng vẫn nhắc nhở cô anh ta đang cắt nhỏ thịt bò thuộc về bộ phận nào của con bò, về khẩu vị có đặc điểm gì vân vân. Sau đó Lâm Khả Tụng lại bị gọi đi cắt tép tỏi rồi. Chẳng qua cô cắt đã có thứ tự, thời gian dùng ít hơn rất nhiều so với lúc đầu.

Giờ cao điểm bữa trưa sắp trôi qua, không khí của phòng bếp cũng hơi buông lỏng xuống.

Lâm Khả Tụng thở ra một hơi, giơ tay lên lau đi mồ hôi trên trán.

Mãi cho tới hai giờ trưa, dây cung bị kéo căng phòng bếp cuối cùng cũng lỏng xuống.

Còn có người mang tới cola, một nhóm người vây tại một chỗ uống.

“Này, đói bụng chưa?” Bội Phách đột nhiên hỏi.

Lúc này Lâm Khả Tụng mới ý thức được cô hoàn toàn không ăn cơm trưa.

“Làm cho cô cái sandwich?”

“Thật? Cám ơn!”

Vừa lúc đó, bỗng nhiên có người ở bên ngoài cửa phòng bếp gọi tên Lâm Khả Tụng.

“Lâm Khả tụng! Ngài Giang bảo cô đến lầu ba một chuyến!”

“Ồ! Lập tức!”

Lâm Khả Tụng nhìn về phía Bội Phách, Bội Phách gật đầu một cái, ý bảo cô đi lên.

Lâm Khả Tụng cảm thấy thấp thỏm. Mấy tiếng đồng hồ này, cô bị Bội Phách quát tháo nhiều lần. . . . . . Có lẽ đây là muốn tính sổ rồi.

Nhưng cái gì cũng có lần đầu tiên mà, cô chỉ là con chim non, miệng còn hôi sữa, chẳng lẽ còn trông cậy vào cô biết bay hay sao?

Hít một hơi, Lâm Khả Tụng đi lên lầu ba.

Mỗi một bước đều mang tâm trạng nặng nề.

Cô không ngừng nhớ lại chuyện mình làm sai, ví dụ như thái cà rốt không đều, động tác quá chậm, da cá hồi lại dính nhiều thịt cá như vậy bị bỏ đi thật quá lãng phí, còn có. . . . . . Cô không biết cá hồi. . . . . .

Lầu ba này giống như một vườn hoa lộ thiên trên một cái đài.

Ánh nắng ấm áp tìm rơi xuống đất, xung quanh đài hoa nở rực rỡ, mà nơi này chính là nơi mềm mại nhất trong một vùng sắt thép vững chắc.

Chính giữa của đài lộ thiên là một bàn ăn, Elis và Giang Thiên Phàm đang ngồi trước bàn ăn.

Giang Thiên Phàm vẫn như cũ, hai tay chống gậy dò đường, sống lưng thẳng tắp, trên mặt không có biểu tình nào dư thừa.

“Ngày đầu tiên ở trong phòng bếp thể nghiệm như thế nào?” Elis chống mặt, giống như thoải mái mà hỏi cô.

Lâm Khả Tụng ở trong mắt của cô chính là một kẻ vô danh tiểu tốt không đáng nhắc tới.

Cho nên cô chỉ có thể cười một cái không nói lời nào.

“Thái sợi cà rốt coi như không tệ, với một người mới học mà nói. Luyện tập nhiều hơn nữa, sẽ thái càng ngày càng tốt.”

“Tôi sẽ nỗ lực.” Lâm Khả Tụng cúi đầu xuống.

Giang Thiên Phàm nâng tay phải lên, đưa về phía Lâm Khả Tụng: “Tới đây.”

Anh ta nói “Tới đây” rất nhẹ, vẻ mặt vốn bình thản của Elis giống như là biến sắc.

Tay của Giang Thiên Phàm vẫn giơ giữa không trung như cũ, hình như không đợi được thứ mà anh ta muốn cũng sẽ không thu tay lại. Ánh mắt của anh chuyển sang phía của cô, giống như đang nhìn cô.

Lâm Khả Tụng bỗng tay chân luống cuống lên. Cô phải đưa Giang Thiên Phàm cái gì?

Một ly trà để trên bàn trước mặt anh, vẫn còn đang bốc hơi nóng nhè nhẹ đâu, cho nên cái anh ta muốn không phải là ly trà.

Vậy là. . . . . . Viên đường? Sữa đặc?

Lâm Khả Tụng giống như là bị dẫn dắt đi vậy, chậm rãi đưa tay mình ra.

Một giây khi đầu ngón tay của cô vừa chạm vào đối phương, ngón tay Giang Thiên Phàm bỗng nắm chặt lại, giữ chặt lấy tay cô, dùng sức một cái, liền kéo cô đi.

Lâm Khả Tụng cho là mình sẽ đụng vào đối phương, nhưng Giang Thiên Phàm đã nghiêng người sang , vừa đúng kéo Lâm Khả Tụng lên giữa hai chân dài của anh.

Khoảng cách cùng vị trí như vậy thật sự quá mập mờ, Lâm Khả Tụng vừa muốn kéo ra khoảng cách, thế nhưng Giang Thiên Phàm cầm lấy cái tay kia của cô đưa lên mũi mình.

Cô thở dốc vì kinh ngạc.

Chóp mũi của Giang Thiên Phàm giống như cạ vào mu bàn tay cô, trong nháy mắt đó, tất cả cảm giác toàn thân của cô cũng tuôn hướng về một chút da thịt nhỏ bé, bả vai cùng sống lưng của cô nhanh chóng căng thẳng lên.

Hô hấp của anh rõ ràng như thế, lúc hơi thở xẹt qua da thịt của cô, giống như là muốn thổi ra tất cả lỗ chân lông .

“Tôi ngửi thấy cà rốt, khoai tây, ớt xanh, tỏi, cà còn có mùi cá hồi.”

Trong giọng nói bình tĩnh mang theo hơi lạnh như băng, nghe vào trong tai Lâm Khả Tụng, giống như dòng suối, lặng yên không một tiếng động tràn vào đáy lòng rồi chìm xuống.

“Hôm nay cô cắt qua gì đó thật đúng là không ít đâu.”

Lâm Khả Tụng không nói gì. Bởi vì Giang Thiên Phàm trước mắt, nhu hòa không thành thật.

Cụp mắt xuống, cảm giác vô cùng phong phú thần bí, làm cho người ta đoán không ra trong lòng anh rốt cuộc nghĩ cái gì.

Lâm Khả Tụng muốn thu hồi tay của mình lại.

Bởi vì mỗi một lần Giang Thiên Phàm mở miệng nói chuyện, thì cô có một loại cảm giác mu bàn tay mình sẽ đụng tới đôi môi của đối phương.

Anh ngẩng đầu lên, đó là dáng vẻ ngưỡng vọng.

Trong tròng mắt của anh cô thấy được một loại thành kính thuần túy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.