Tim Đập Trên Đầu Lưỡi

Chương 79: Chương 79: Chương 77




Editor: Trà sữa trà xanh

Lâm Khả Tụng múc một ít tương hoa quả mà mình điều chế, đúc cho Giang Thiên Phàm.

“Như thế nào? Như thế nào?” Cô trợn to hai mắt nhìn anh, dáng vẻ ngước đầu giống như là một con sóc con chờ đợi hạt thông rớt xuống.

“Ừ, xử lý thịt bò đi.” Giọng nói của Giang Thiên Phàm vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là bờ môi mềm mại hơn bình thương khiến Lâm Khả Tụng biết tâm tình của vị đầu bếp đang rất tốt.

“Vâng!”

Lâm Khả Tụng lưu loát theo hoa văn của thịt bò, cắt thịt bò thành từng mảnh từng mảnh lớn nhỏ vừa vặn.

Nét mặt của cô rất chuyên chú bình tĩnh, không kém Khiết Tây Tạp và Irri chút nào.

Mà Giang Thiên Phàm ở một bên đã bắt đầu xử lý phần thịt lồi ra xương ngực của gà tây.

Anh cắt nát phần thịt đó, rồi quấy đều cùng dầu ô liu với đồ gia vị khác, rồi lấy bọc ni-lon bảo quản.

Mỗi một hành động của họ khiến người ta không đoán ra, giống như mỗi một sự kiện không có liên lạc với nhau, nhưng cố tình ngay ngắn trật tự.

Thời gian chầm chậm trôi qua, áp lực cũng theo đó tăng lên.

Còn nửa giờ nữa, người dự thi ở hai bên nhất định phải hoàn thành tất cả trước bữa ăn.

60 phần khai vị, còn phải có ba loại, hơn nữa còn phải nấu món chính và món điểm tâm, đối với đầu bếp nào mà nói là “Nhiệm vụ không thể hoàn thành” .

Nhưng Khiết Tây Tạp và Irri ti đã bắt đầu trang trí đĩa ăn. Từng cái giơ tay của họ đều có khí chất, khiến ban giám khảo ở bên ngoài cách tường thủy tinh tràn đầy chờ mong.

Mà Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng vẫn đang “Tiến hành “ như cũ.

Giang Thiên Phàm đang tưới nước sốt lên sò biển, mặc dù thời gian sắp hết, động tác của anh vẫn thong dong mà trầm ổn.

Lâm Khả Tụng trang trí bàn sò biển, rồi đặt chúng nó lên xe thức ăn.

Tiếp theo là thịt bò, cô lấy thịt bò cuốn từ trong lò nướng ra, cùng với Giang Thiên Phàm chiên nó. Giang Thiên Phàm phụ trách gia vị, mà Lâm Khả Tụng phụ trách quan sát độ lửa.

Lâm Khả Tụng chỉ cần nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, Giang Thiên Phàm liền biết cô trở mặt thịt rồi.

Lâm Khả Tụng có hai mươi mấy phần thịt bò cần trở mặt, mà gia vị Giang Thiên Phàm cần dùng không phải chỉ một loại.

Cảnh tượng như vậy làm khán giả khẩn trương thay bọn họ. Dù sao một người không nhìn thấy, một người mới vào nghề, bọn họ có thể chịu nổi áp lực này mà không làm hỏng mọi thứ không?

Nhưng mười mấy giây đã qua, người xem cùng ban giám khảo lại phát hiện, Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng không rối loạn, ngược lại giống như là hai người đang đánh đàn piano, mặc dù tiết tấu rất nhanh nhưng từng âm phù đều đập vào vị trí chính xác, quan trọng nhất là bài hát này hài hòa vui vẻ.

Bày bàn trước, Lâm Khả Tụng và Giang Thiên Phàm theo thường lệ thưởng thức thịt bò cuốn một lần trước.

Khi Lâm Khả Tụng dùng dao ăn cắt thịt bò cuốn ra rồi đưa vào trong miệng, Giang Thiên Phàm lại giữ chặt cổ tay cô, “Không cần đầu lưỡi nữa hả?”

“A! Ồ!” Lâm Khả Tụng dùng sức thổi thổi thịt bò cuốn, vừa muốn đưa vào trong miệng, Giang Thiên Phàm lại gõ một cái trên đầu cô.

“Ở đây ai là đầu bếp chánh?”

“Anh!” Lâm Khả Tụng vội vàng nhét thịt bò vào miệng anh.

“Ừ.” Giang Thiên Phàm gật đầu một cái.

Lâm Khả Tụng lập tức vui mừng đưa nem rán tới.

Giang Thiên Phàm phụ trách ghim nem rán, mà Lâm Khả Tụng bắt đầu bày trí bàn.

Rốt cuộc khi đồng hồ chạm mốc mười hai giờ, món khai vị đã chuẩn bị xong, được đưa đến bàn ăn của ban giám khảo.

Mỗi một món ăn được trang trí rất tinh mỹ. Khác với “Đại sư tú”, những món khai vị trước mắt đều có màu sắc đẹp mắt, hấp dẫn con mắt, làm cho khẩu vị của người ta mở rộng ra.

Ban giám khảo đều có vẻ mặt quý trọng, sửa sang xong khăn ăn, cầm dao nĩa lên, cực kỳ nghiêm túc bắt đầu thưởng thức.

Lúc này, Winston đi tới ghế ngồi của khách quý. Ngài cười nhìn Mông Ca Mã Lợi nói: “Đầu bếp chánh Mông Ca Mã Lợi thân ái, có phải ngài cũng rất muốn nếm thử những món khai vị này?”

Mông Ca Mã Lợi liếc Winston một cái: “Nếu như mà tôi nói tôi rất muốn, ngài sẽ mời tôi ăn sao?”

“Dĩ nhiên.” Winston cười vỗ tay thành tiếng, nhân viên làm việc đẩy xe đẩy tới trước mặt Mông Ca Mã Lợi, “Tôi rất vinh hạnh mời ngài là giám khảo đặc biệt hôm nay, thay mặt mọi người phê bình ba món ăn khai vị trước mắt.”

Ánh mắt của Mông Ca Mã Lợi sáng lên, ông bày ra bụng bự của mình, nhất thời vang lên một hồi tiếng cười.

Món ăn thứ nhất, là nem rán kiểu Trung Quốc.

Mông Ca Mã Lợi gắp nem rán của Khiết Tây Tạp và Irri ti trước, nhìn một chút: “Ừ ——trang trí giống món ăn cao cấp ở nhà hàng Pháp. Vẻ ngoài rất tinh xảo, chỉ là to hơn ngón tay của tôi một chút mà thôi. Nhưng nhỏ như vậy sẽ khiến nem rán gặp phải hai vấn đề. Thứ nhất, vỏ ngoài quá mỏng, mặc dù rất giòn, nhưng cũng rất dễ nát. Thứ hai, nguyên liệu bên trong có đầy đủ không.

Không có người nào hi vọng khi cắn xuống một cái, chỉ nếm được lớp ngoài giòn nhưng không đầy đủ mùi vị để kích thích vị giác. Nhưng trước mắt mà nói, điều thứ nhất hẳn không phải là vấn đề. Bởi vì nem rán có màu vàng vui mắt, không có bất kỳ chỗ nào bị cháy sém.”

Nói xong, Mông Ca Mã Lợi cắn một miếng, phát ra một tiếng rắc rắc thanh thúy.

Ông nửa ngước đầu, phát ra một tiếng cảm thán: “A, thật quá mỹ vị rồi! Dưa leo non mới mát mẻ, nấm trơn mềm, còn có tôm tươi ngon, làm cho người ta thật chờ mong món chính. Ba loại tương liêu, tương hương thảo pho mát, tương cay còn có mùi vị thanh nịnh khéo nói tương tư rượu hải sản đều rất tuyệt! Phải biết nem rán kiểu Trung Quốc là món Giang Thiên Phàm tâm đắc, thế mà Khiết Tây Tạp và Irri ti lại có thể nấu ngon như vậy, cậu gặp nguy hiểm rồi, Thiên Phàm!”

Tất cả mọi người đều nhìn về tường thủy tinh.

Giang Thiên Phàm lại giống như không nghe được vẫn đều tay xào trộn, mà Lâm Khả Tụng thì ở một bên làm gia vị.

“Màu sắc như thế nào?”

“Cũng đã tám phần chín!”

Mông Ca Mã Lợi rất thất vọng nhún vai: “Thôi, vĩnh viễn không có gì có thể làm cho cậu ta sinh ra cảm giác nguy hiểm. Tôi còn phải nếm thử món của cậu ấy và Khả Tụng!”

Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng làm nem rán thông thường, xem ra không tinh xảo động lòng người như Khiết Tây Tạp và Irri ti, ngay cả nước sốt cũng chỉ có một loại mà thôi.

Mông Ca Mã Lợi kẹp nem rán, đặt ở trước mắt quan sát cẩn thận: “Mặt ngoài bên trong nem rán có cho dịch trứng vào, cho nên khi chiên sẽ có màu vàng bắt mắt, mặc dù điều này có thể tăng thêm mùi vị cho vỏ ngoài, nhưng cũng rất mạo hiểm. Một khi số lượng dịch trứng hơi nhiều, sẽ làm vỏ ngoài mềm, mất đi vị. Chỉ là dựa theo màu sắc mà nói, độ lửa khi chiên hay là bột mì và trứng gà pha trộn được cho vào đều cân đối, đều rất hoàn mỹ. Không hổ là Giang Thiên Phàm, vĩnh viễn ‘thuần chất’. Chỉ là, tôi hi vọng trừ thuần chất ở ngoài, còn có một ít vui mừng.”

Nói xong, Mông Ca Mã Lợi cắn một cái xuống, ông bắt đầu nhai, vừa nhai vừa cau mày gật đầu.

Trong mâm tổng cộng có ba miếng nem rán, Mông Ca Mã Lợi chấm nước sốt, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, ăn hết ba nem rán.

Ông giống như đang khổ não, không biết có phải là do bên trong nem rán có cái gì quái vị khiến ông chưa hiểu rõ.

“Này, đầu bếp chánh Mông Ca Mã Lợi, đừng chỉ cố ăn, ngài nói gì đi.”

“Được rồi, đôi khi ‘ truyền thống ’ làm ra mỹ vị, là bởi vì nó được vô số người kiểm nghiệm. Nem rán của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng chính là ‘ truyền thống ’. Nhân chắc là có sợi măng tươi, sợi nấm hương, thịt heo sợi, phối hợp với tỏi sau khi trộn xào mùi thơm nồng nặc, sợi nấm hương trơn bóng giòn tan, cùng với thịt băm gia tăng thêm mùi vị, tất cả đều được pha trộn cân đối vừa đúng. Còn có một chút mùi vị Hương Thảo! Trong nước sốt, độ chua và ngọt được khống chế kĩ lưỡng, món khai vị không làm cho người ta cảm thấy ngán. Còn có mùi thơm cây mơ ở bên trong. Đợi chút, mùi vị tê dại này là cái gì?”

Mông Ca Mã Lợi nhắm mắt lại cẩn thận cảm thụ, cười: “À. . . . . . Là hoa tiêu! Thật sự là rất thuần khiết nồng nặc mùi vị Trung Quốc! Nếu như nói vỏ ngoài của nem rán trước mặt đúng là ‘thuần chất’ lời nói, vị hoa tiêu cùng với ô mai chính là niềm vui. Không biết hoa tiêu này là chủ ý của ai? Thiên Phàm? Hay là Khả Tụng?”

Nghe đến đó, Lâm Khả Tụng đang trang trí mâm sườn cừu nở nụ cười.

Winston cười: “Nhìn nét mặt Khả Tụng, hoa tiêu này là chủ ý của cô ấy rồi.”

“Có lúc, những thứ này chúng ta đều trói buộc nói đó là kinh nghiệm của ‘ đại sư ’, ngược lại không biết như thế nào tìm kiếm ‘ vui mừng ’.”

“Cho nên nói. . . . . . Nem rán hai bên, đầu bếp chánh Mông Ca Mã Lợi ngài ưu ái. . . . . . Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng hơn sao?”

“Đúng, mặc dù không biết người xem cảm giác như thế nào.”

“Được rồi, chúng ta hãy xem kết quả 22 phiếu bầu về món nem rán Trung Quốc này. Phiếu chọn đầu bếp chánh Quintin có chín người, mà chọn Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng có mười ba người. Nói cách khác, món nem rán này, Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng tạm thời dẫn đầu!”

Nghe tin tức này, Lâm Khả Tụng thở ra một hơi. Cô đang nỗ lực chiên cá Lư.

Mà Lilith lại cau mày.

Khiết Tây Tạp nhỏ giọng nói: “Tập trung. Chúng ta không am hiểu món nem rán này thôi. Bây giờ chỉ mới chênh lệch 4 phiếu mà thôi. Chẳng lẽ con cảm thấy một cô gái nhỏ mới vào nghề chưa tới nửa năm có thể vượt qua món thịt bò cuốn còn có sò biên chiên sao của mẹ con chúng ta sao? Đây mới thật sự là bữa ăn tây!”

“Yên tâm, mẹ. Cô ta cũng chỉ hơi thông minh tí thôi, nhưng dựa vào điểm này, không thể nào cười đến phút cuối cùng đâu!”

Hậu trù sau tường thủy tinh khẩn trương bận rộn.

“Lilith, cô có để ý khi nếm một món ăn khác trước bữa ăn không, ví dụ như một chút thịt bò cuốn?” Winston đi tới trước mặt Lilith.

Lilith gỡ sợi tóc tới sau tai, cười nói: “Được thôi.”

Hai món ăn được tôn sùng đưa đến trước mặt cô, Lilith nâng dao nĩa lên.

“Bày bàn ở hai bên đều rất tinh mỹ, giống như là tác phẩm nghệ thuật trong tủ kính, tôi thật sự không đành lòng phá hư mỹ cảm này. Chỉ là, thức ăn bị ăn sạch mới có ý nghĩa.” Lilith cắt thịt bò cuốn của Khiết Tây Tạp cùng Lilith trước, nghiêng đầu quan sát cẩn thận, “Ừ, vừa nhìn chính đã thấy thịt đã chín từ ba đến năm phần, bên trong có mùi thơm rất nồng đậm, khi dao ăn cắt xuống có thể cảm nhận được thịt rất mềm mại. Điều này làm cho tôi mong đợi mùi vị của nó!”

Lilith cuốn thịt bê đưa vào trong miệng, nghiêm túc thưởng thức, nói tiếp: “Hương vị nhu hòa cân đối, hoàn toàn như tôi mong đợi! Hương thơm của sữa đặc, còn có vị rượu gin! Măng tây chiên giòn cùng với một ít hương cay mexico! Đầu lưỡi giống như được dịu dàng vuốt ve sau khi chấn động! Vượt xa mong đợi của tôi! A, Khiết Tây Tạp và Irri ti, hai người thật quá tuyệt vời!”

Nghe được lời bình của cô, Irri ti và Khiết Tây Tạp cùng nhau nâng tay.

Khiết Tây Tạp bày cá lư vào mâm, vừa nói: “Có thấy không, mẹ đã nói rồi, đồ ăn Pháp cũng được, món ăn Italy cũng được, đều nằm trong ưu điểm của chúng ta. Nếu như Giang Thiên Phàm lựa chọn Brodie hoặc là Hàn Bân, có lẽ sẽ khó đối phó. Nhưng cô gái nhỏ kia, chỉ sợ còn chưa ăn tới gan ngỗng.”

Irri ti giương mắt liếc mắt nhìn đối diện.

Tay trái Lâm Khả Tụng bưng nào đó tương, tay phải giơ rượu lên, vòng qua phía sau Giang Thiên Phàm, đi tới bên cạnh anh. Xem ra cô ta không bị lời nói của Lilith ảnh hưởng đến, xem ra tâm tình rất tốt.

Mà Giang Thiên Phàm đang chế biến nước sốt nào đó chỉ hơi giơ tay lên, cô đã đặt chai rượu vào tay anh.

Bắt đầu từ lúc nào, Lâm Khả Tụng hiểu rõ quá trình nấu nướng của Giang Thiên Phàm như thế?

“Lilith, mặc dù cô rất ca ngợi hai vị bên đầu bếp chánh Quintin. Nhưng cô vẫn nên nếm thử thịt bò cuốn của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng.”

“Tôi biết rồi.” Lilith uống một hớp nước, “Bây giờ tôi đang quan sát, đầu bếp chánh Giang Thiên Phàm cùng. . . . .Học sinh của cậu ta sẽ cho tôi thưởng thức hương vị gì?”

Khi Lilith cắt thịt bò ra, thì phát ra một tiếng thờ dài nhè nhẹ.

“Thế nào? Lilith?” Winston hỏi.

“. . . . . . Tôi cảm thấy dao ăn của tôi giống như cắt trúng mỡ bò .” Lilith xê dịch thịt bò cuốn về mình, “Thịt bò chín ba phần tới năm phần cực kỳ xinh đẹp! Không hổ là Giang Thiên Phàm. . . . . . Mùi thơm. . . . . . Trừ thịt bò ở bên ngoài còn có hương vị rất tươi mát.”

Lilith chậm rãi đưa thịt bò cuốn vào trong miệng, nhắm mắt lại phân biệt mùi vị: “Thịt bò bị đánh mỏng sau đó ướp gia vị, mùi vị được nắm chắc làm cho người ta vui mừng. Vị mặn, bách lý hương, cây húng quế. . . . . . Còn có một chút hương vị thìa là, nồng nặc nhưng không cướp đi bản thân mùi thơm của thịt bò. Người uớp gia vị thịt bò chính là đầu bếp chánh Giang Thiên Phàm sao?”

Winston lắc đầu một cái nói: “Là Lâm Khả Tụng.”

“. . . . . . Cái này không thể nào?” Lilith lộ ra vẻ mặt hoài nghi.

Winston chỉ vào ánh mắt của mình: “Chính mắt tôi nhìn thấy. Lâm Khả Tụng chế biến tương ướp gia vị thịt bò.”

Ánh mắt Lilith xẹt qua Winston nhìn về phía Lâm Khả Tụng, cô đang điều chế cơm nhão nào đó, xem ra rất thành thạo.

Mà Giang Thiên Phàm bên cạnh cô thậm chí không phát ra một câu chỉ thị, hoàn toàn tin tưởng cô.

Lilith nếm miếng thịt bò còn lại, nhắm mắt lại tiếp tục cảm thụ: “Ừ, trong món ăn này không phải sử dụng măng tây mà là măng tươi. Măng tươi được bao bọc lại, cho chút ít tỏi cùng với canh nguyên chất rồi trộn xào, kết hợp với sữa đặc Dano, tạo ra mùi vị bất đồng với thịt bò. Còn có hạt của quả táo xanh! Đây thật là ý tưởng tuyệt vời! Độ chua cùng với độ giòn giống như nứt ra ở trong khoang miệng, là điểm nhấn của món ăn này!”

“Cho nên, Lilith cô bây giờ là đang ca ngợi Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng sao?” Winston không cảm xúc hỏi.

“Tôi ca ngợi trí tưởng tượng cao siêu phong phú hơn nữa làm ra tác phẩm khiến người ta hưởng thụ.” Lilith trả lời.

“Như vậy hai món ăn trước mắt cô thích cái nào hơn?”

Lilith thở dài: “Vậy ngài giết tôi trước đi. . . . . .”

“Ha ha, như vậy tôi không làm khó dễ cô nữa. Dù sao chúng ta vẫn còn có ban giám khảo mà!” Winston nhận lấy phiếu kết quả mà nhân viên đưa tới, đuôi lông mày vểnh lên, “Ừ. . . . .Ban giám khảo cũng có ý nghĩ giống Lilith.”

Lilith nói: “Ý của ngài là bằng nhau sao?”

Winston cười: “Chúng ta có 21 vị giám khảo đánh giá món ăn này, cho nên làm sao có thể bằng nhau đây?”

“Cho nên, có một phe lấy một phiếu ưu thế?”

“Đúng vậy. Chúc mừng Khiết Tây Tạp và Irri ti, hai người đạt được mười phiếu quý giá!”

Tay của Irri ti khẽ run lên, cô hoài nghi mình có nghe lầm hay không?

Mười phiếu? Như vậy Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt được 11 phiếu sao? Thịt bò cuốn của mẹ con cô không bằng thịt bò cuốn của Giang Thiên Phàm và một người mới sao?

“Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt được 11 phiếu. Như vậy, hai người đã có ưu thế 6 phiếu. Nhưng tranh tài còn chưa kết thúc, phía sau còn có một món khai vị, ba món chính và ba đồ ngọt. Như vậy ưu thế này còn chưa chắc chắn.”

Nhưng mặc kệ như thế nào, Lâm Khả Tụng vẫn nắm tay mình lại tiếp thêm động lực cho mình. Bởi vì hạt quả táo xanh kia là ý tưởng đột phát của cô.

Ngay ở một khắc đó, cô cảm giác có cái gì hôn lên quả đấm của mình. Sợi tóc của Giang Thiên Phàm quét qua da thịt cô, khi nàng phản ứng lại, đối phương mặt không thay đổi đã lấy Bạc Hà Diệp Điểm tô điểm trên sườn cừu.

“Tiếp theo, Khả Tụng.”

“A! Dạ!”

Rốt cuộc đã tới món khai vị thứ ba, sò biển chiên.

Winston nhìn Hàn Bân gật đầu một cái: “Đầu bếp chánh Hàn Bân, món ăn Trung Quốc kiệt xuất lại thuộc Việt Giang Lâu. Mà Việt Giang Lâu lại nắm giữ phương pháp nấu nướng hải sản. Tôi muốn mời ngài tới bình luận món sò biển chiên của hai bên.”

“Không có vấn đề. Chỉ là của tôi không có tính hài hước như đầu bếp chánh Mông Ca Mã Lợi, cũng không biết tạo không khí như Lilith.”

“À, ngài chỉ cần nói cho mọi người biết món ăn nào phù hợp hơn khẩu vị của ngài thôi.”

Hàn Bân gật đầu một cái, quan sát hai món khai vị trước mắt: “Nhìn sơ vẻ ngoài và màu sắc, sò biển chiên của hai bên đều nắm giữ độ lửa rất tốt, nếu như không có ngoài ý muốn, vị của sò biển nhất định là tươi mới nhiều chất lỏng.”

Hàn Bân cắt ra sò biển của Khiết Tây Tạp cùng Irri ti, sau khi ăn một miếng, gật đầu một cái nói: “Tỏi súp lơ cùng với cây thơm được phối với nhau tạo ra hương vị ngoài dự liệu của tôi, nhưng lại hòa hợp với vị của sò biển. Mùi vị chua ngọt sẵn có của cây thơm đưa vào món ăn, lại có hương tỏi tôn lên mùi vị tươi đẹp của sò biển, cộng thêm mùi vị của nê, không hổ là tiêu chuẩn cấp bậc đại sư.”

“Ừ, điểm này tôi không nghi ngờ chút nào.” Winston gật đầu một cái.

Hàn Bân lại nếm sò biển của Lâm Khả Tụng cùng Giang Thiên Phàm.

Ngài mím môi: “Bơ tương hoa quả phối với xoài gia vị nước, phối hợp cùng súp lơ nê, cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Bản thân của sò biển hết sức ngon miệng, không cần dư thừa gia vị. Tương trái cây khiến sò biển càng thêm mát mẻ.”

“Cho nên, ngài càng thích món này hơn?”

“Tôi thích cách làm này, nhưng dựa theo mùi vị, tôi đặc biệt thích món của Khiết Tây Tạp và Irri ti hơn. Mùi vị đánh sâu vào vị giác.”

“Tôi hiểu. Chúng ta hãy cùng xem kết quả phiếu bầu của ban giám khảo. Aha! Irri ti và Khiết Tây Tạp đạt được mười phiếu, mà Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt được bảy phiếu! Cho nên nói, sau món khai vị, Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt 31 phiếu tạm thời vượt lên dẫn đầu, mà Khiết Tây Tạp và Irri ti lấy 29 phiếu đuổi sát phía sau! Điều này khiến cho mọi người càng thêm mong đợi món chính!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.