Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Chương 106: Chương 106: Nỗi niềm khó nói






Tại sao không ngất đi?

Tại sao để cho anh ta nói những lời xấu xa nhục mạ đó?

Tại sao? Tại sao?

Hạ Hải Dụ khóc chạy về phòng trọ, ngã quỵ trên giường, nước mắt đau lòng thấm đẫm vỏ gối.

Có phải cô đã làm sai, có phải từ lúc đầu không nên tìm đến Đường Húc Nghiêu hay không, không nên đáp ứng anh ta dùng thân thể của mình để trao đổi, nhưng cô sao có thể trơ mắt nhìn Hải Tinh chết được?

Cô không làm sai!

Cô nên chịu đựng tất cả những nhục nhã ấy!

Nhưng vì sao vẫn cẩm thấy uất ức, tim còn là đau thế này?

Cô là ai, luôn luôn kiên cường, vô cùng dũng cảm, tại sao lúc này lại không chịu nổi, tại sao phải khóc nhiều đến thế?

Dù sao đó cũng là sự thật, Đường Húc Nghiêu muốn nói cứ để anh ta nói, tại sao cô lại quan tâm?

Không, không cần quan tâm, quên đi, quên hết tất cả, quên hết tất cả!

Cắn môi, nước mắt giàn giụa, nhưng quật cường không chịu phát ra một chút âm thanh, cô không muốn bị sát vách nghe được, không muốn bị bất luận kẻ nào nghe thấy.

Cô khổ sở cùng đau đớn, cho tới bây giờ đều là một mình gánh chịu, lần này cũng giống vậy!

Thời gian không biết đã qua bao lâu, cửa phòng chợt truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ, Vân Tiểu Tiểu từ từ đẩy cửa phòng cô ra, chiu đầu vào, quan tâm hỏi, "Hải Dụ. . . . . . Cậu khá hơn chưa ..."

Nghe tiếng nói, Hạ Hải Dụ run lên bần bật, bị phát hiện!

Vân Tiểu Tiểu lẳng lặng đứng tại cửa ra vào một lúc, mới chậm rãi đi vào, "Hải Dụ, tâm tình không tốt sao, có phải đã xảy ra chuyện gì?"

"Không có. Cái gì cũng không xảy ra." Hạ Hải Dụ lắc đầu một cái, vội vàng lau khô nước mắt, cũng cố gắng nặn ra nụ cười, đem tâm sự giấu kỹ.

Tiểu Tiểu rất quan tâm cô, nhưng là cô không biết làm thế nào để nói ra việc này với Tiểu Tiểu, thật. . . khó có thể mở miệng.

"Hải Dụ. . . . . ." Vân Tiểu Tiểu kéo cánh tay Hạ Hải Dụ, nhẹ nhàng lung lay mấy cái, "Hải Dụ, có tâm sự cứ nói ra nhé, mình sẽ chia sẻ với cậu! Chị em tốt đều như vậy! Cậu nói đi, nếu không mình sẽ cho là cậu không coi mình là bạn bè!"

"Tiểu Tiểu, cậu luôn là bạn tốt của tớ, thật thật. . .Nhưng là…" Hạ Hải Dụ cúi đầu, không biết làm sao.

"Thật không thể nói?"

Lắc đầu.

Vân Tiểu Tiểu trầm mặc một hồi, đột nhiên dùng sức ôm lấy cô, "Hải Dụ, mình biết rõ cách làm người của cậu, cậu nhất định có lời khó nói! Không sao hết, cậu không muốn nói thì không phải nói, trước hết xem xem bản thân cậu có thể giải quyết vấn đề hay không, nếu có thể giải quyết thì không còn gì tốt hơn, nếu là không thể, trở lại nói với mình, mình nhất định giúp cậu! Mặc dù mình cũng không có năng lực gì, sinh hoạt hàng ngày còn cần cậu chăm sóc, nhưng mà mình nhất định sẽ cố gắng hết mình!"

Hạ Hải Dụ nghe những lời nói của Vân Tiểu Tiểu, trái tim cảm động vô hạn, Tiểu Tiểu thật tốt, ở nơi đất khách quê người này, cô may mắn mới có được một người bạn cùng phòng tốt như vậy!

Hốc mắt, kìm không được đỏ lên, nước mắt, lại không khống chế được rơi xuống .

"Hải Dụ…làm sao cậu lại khóc nữa hả…"

Vân Tiểu Tiểu bị dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, "Hải Dụ, thế nào, có phải mình nói sai hay không, cậu đừng khóc nữa!"

Cô ấy vội vã cầm khăn giấy lau nước mắt giúp Hạ Hải Dụ, nhưng cô càng lau nước mắt càng nhiều, "Hải Dụ, không cần khóc suốt như vậy, rốt cuộc cậu làm sao?"

Hạ Hải Dụ vừa khóc, vừa dùng sức lắc đầu.

Vân Tiểu Tiểu lo lắng không, mặc dù trước kia cô bị người nhà bảo hộ rất khá, nhưng là cũng không vô dụng thế này, chẳng những không an ủi thành công, còn khiến bạn tốt khóc ngày càng nhiều!

"Hải Dụ…" Vân Tiểu Tiểu cũng khóc.

Hạ Hải Dụ cũng gắng sức ôm lấy Vân Tiểu Tiểu, nước mắt ẩn nhẫn cũng thu lại không được nữa, "Oa" được một tiếng, khóc lớn ra ngoài.

"Tiểu Tiểu, cám ơn cậu!"

"Không, không cần khách khí, mình cũng không làm được gì cho cậu cả!"

Vân Tiểu Tiểu mịt mờ, nhưng cô không biết rằng, đối với Hạ Hải Dụ, mấy câu cô vừa nói kia đã là an ủi tốt nhất, sưởi ấm lòng cô.

◎◎◎

Reng reng. . . . .

Reng reng.. . . . . .

Điện thoại trên bàn trà vang lên.

Vân Tiểu Tiểu vội chạy đi nghe điện thoại, " Xin chào, ai đó. . . . . . Lại là anh . . . . . . Hải Dụ . . . Nhưng là. . . . . . Được rồi, vậy lát nữa cậu tới đây. . . . . . Ừ, tốt, cậu tới an ủi cô ấy. . . . . . Ừ, cứ vậy đi, bye bye."

Giọng rất nhỏ thầm thì chốc lát, Vân Tiểu Tiểu lặng lẽ cúp điện thoại, ló đầu hướng phòng tắm nhìn một chút, thở dài một hơi, hoàn hảo Hải Dụ không nghe được.

Cô không biết Hải Dụ làm sao, nhưng cô biết được Hải Dụ rất khổ sở, hôm nay là lễ tình nhân, không khó suy đoán cô ấy bởi vì chuyện tình cảm mà thương tâm, nhưng cô quen Hải Dụ một thời gian rồi, không nghe nói cô ấy có bạn trai, theo cô biết, ở nước Mĩ cô ấy chỉ biết một người, chính là người mới vừa gọi điện thoại tới, Bạch Hạo Nhiên.

Ôi, mặc dù không biết Hải Dụ và Bạch Hạo Nhiên có phải yêu nhau hay không, nhưng cô cảm thấy Bạch Hạo Nhiên rất quan tâm Hải Dụ, mới vừa rồi ở trong điện thoại liền hiểu, rất khẩn trương!

Nghe nói trước kia bọn họ ở Trung Quốc đã quen nhau, hẳn là tình cảm rất tốt, hơn nữa anh ta là đại danh đỉnh đỉnh cao tài sinh MIT, khẳng định rất thông minh, rất biết nói chuyện, không như cô ngốc đến vậy, an ủi mọi người cũng không biết.

Hi vọng cô làm đúng, Bạch Hạo Nhiên tới có thể an ủi được Hải Dụ.

◎◎◎

Hạ Hải Dụ ngâm mình trong bồn tắm, thần trí mơ màng, không biết có phải do khóc quá nhiều hay không, chẳng những cuống họng đau nhức, mà đầu cũng đau.

Thình lình nhớ ra một chuyện, tối nay em trai Hạo Nhiên muốn bay trở về phía Đông, trời ạ, cô sao lại chuyện quan trọng như vậy!

Mặc dù ngày hôm qua em trai Hạo Nhiên đột nhiên xuất hiện thổ lộ làm cô kinh ngạc, nhưng cô hiểu được tâm ý của anh, hiểu được anh rất tốt, vô luận như thế nào, tối nay cô cũng nên đi tiễn anh, ít nhất cũng phải gọi điện thoại cho anh.

Nghĩ tới đây, Hạ Hải Dụ vội vàng đứng lên, qua quýt lau khô thân thể, thay quần áo, chạy ra phòng tắm.

Ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ báo thức trong phòng khách, trời ạ, đã đã trễ thế này, máy bay đã cất cánh!

Kính coong. . . . . . Kính coong. . . . . Chuông cửa reo lên.

Hạ Hải Dụ run lên bần bật, có phải là Đường Húc Nghiêu?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.