Tổng Giám Đốc Quá Bưu Hãn

Chương 147: Chương 147: Jason




Giang Việt Nhượt cười với Hoàng Mạnh, rồi đi ra nơi khác.

Giang Việt Nhượt không thể không thừa nhận, người cẩn thận như cô ấy, vậy mà vẫn có thể để cho Hoàng Mạnh nắm được lỗ hổng, người đàn ông này có thể một mình đơn độc ở nước Mỹ mà đi đến được bước đường này thực sự không phải là điều vô lí.

Mike đã cầm tiền đi rồi, hoặc có thể nói rằng sẽ mãi mãi không trở về được nữa, chẳng phải chỉ có người chết mới không nói được sao? Giang Việt Nhượt xoay xoay ly rượu trong tay, suy nghĩ xem Hoàng Mạnh ở nước Mỹ có thể lôi kéo được bao nhiêu “con sâu mọt”.

Phải biết rằng, đại đa số đều là người của cô ta.

“Hà Ngân cũng theo Hoàng Mạnh đến Mỹ.” Củng Nhân nói bên tai Giang Việt Nhượt.

“Được rồi, em biết rồi.” Giang Việt Nhượt và Củng Nhân cụng ly, đưa Hà Ngân đến nước Mỹ, hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của Giang Việt Nhượt, cũng đã đến nước Mỹ rồi, thế nhưng tình hình này thực sự rất nguy hiểm, Hoàng Mạnh tự tin đến vậy sao?

“Vũ Nhu, em đừng liều lĩnh, tôi cảm thấy chuyện này rất kì lạ, Hoàng Mạnh không thể nào lấy Hà Ngân và con của anh ta ra để đặt cược được.” Củng Nhân không thể không thừa nhận, Mạnh Biên ở thành phố Nhiễu, Hoàng Mạnh thực sự làm người ta không thể đoán được.

Nước Mỹ loạn lạc như vậy, Hoàng Mạnh không sợ rằng ở Mỹ sẽ có người ra tay với Hà Ngân sao? Phải biết, nước Mỹ không phải là thành phố Nhiễu, nơi đây không phải là địa bàn của riêng một mình Hoàng Mạnh, hơn nữa thế lực của anh ta ở đây vẫn còn đang rất loạn.

“Em lại cảm thấy Hoàng Mạnh tự tin quá mức rồi.” Ánh mắt sâu xa của Giang Việt Nhượt, không biết đang suy nghĩ điều gì, Hoàng Mạnh làm như vậy, thực sự quá kiêu ngạo rồi.

“Để đi đến ngày hôm nay thì đầu óc của anh ta tuyệt đối không tầm thường, không thể lơ là được.” Củng Nhân tiếp tục nói.

Giang Việt Nhượt nhìn Củng Nhân, cảm giác sự quan tâm của cô ấy đi quá xa rồi, nước Mỹ là địa bàn của bọn họ, sợ gì chứ: “Hoàng Mạnh đầu óc của người này thực sự không tầm thường, nhưng mà quá thuận buồm xuôi gió, khó tránh khỏi sự kiêu ngạo, yên tâm, em sẽ thận trọng.”

Củng Nhân thấy được sự mất bình tĩnh trong giọng nói của Giang Việt Nhượt, chau mày không nói thêm gì nữa.

Hoàng Mạnh cũng quen một số người trong buổi tiệc, sau khi Giang Việt Nhượt rời đi, liền lại chuyện trò như ngày trước.

“Hello, Mặc.” Đó là một giọng tiếng Anh lưu loát.

Một người đàn ông mặc bộ vest màu đen lách qua đám đông, đi đến bên cạnh anh.

Hoàng Mạnh nhìn thấy anh ta, đưa ly rượu lên, dùng tiếng Anh đáp lại: “Lâu rồi không gặp, nhưng mà người bận rộn như anh sao lại có hứng thú tham dự bữa tiệc như này.”

Người đàn ông lộ ra hàm răng to trắng, cười rất vô lại: “Tôi chẳng phải nghe nói là anh sẽ đến sao? Đặc biệt đến để gặp anh.”

Nói xong lại khoác tay lên vai Hoàng Mạnh, trông có vẻ rất thân thiết vậy.

Hoàng Mạnh đẩy cánh tay trên vai ra, giữ một khoảng cách an toàn, còn lấy tay giả vờ như đang phủi bụi tỏ ý chê bai: “Tối nay tôi đến không ai biết cả, tin tức anh lấy được ở đâu.”

Người đàn ông thấy bộ dạng chê bai của Hoàng Mạnh, vẻ mặt đau buồn: “Ôi, không, Hoàng Mạnh, sao anh lại như vậy, ít nhất chúng ta cũng từng chung chăn chung gối một năm.”

Hoàng Mạnh chê bai: “Là vì không chịu được khi ở cùng kí túc xá với anh, tôi mới chuyển ra ngoài.”

“Lòng tự tin của tôi đâu, ngày ấy anh đâu có nói với tôi như vậy.”’ Người đàn ông che lấy lồng ngực, biểu cảm khoa trương.

Hoàng Mạnh nhìn thấy bộ dạng buồn cười như vậy của người bạn cũ, trong lòng cũng vui vẻ hơn: “Anh tỉnh lại đi, đừng nhiều lời nữa, nói chuyện chính đi.”

Người của Hoàng Mạnh xảy ra chuyện lớn như vậy ở nước Mỹ, anh ta xuất hiện ở đây chắc chắn không phải chỉ để hồi tưởng chuyện cũ.

“Nói đi, có chuyện gì mà khiến cho sếp Hoàng của tôi không thể giải quyết được vậy?” Người đàn ông dừng lại bộ dạng cà lơ cà lất, trông vẫn chẳng đáng tin cậy chút nào.

Trên trán Hoàng Mạnh nổi rõ những đường nét màu đen, may mà quen biết anh ta nhiều năm, biết được tính cách của anh ta, nếu không đã phủi mông mà đi từ lâu rồi.

“Jason, nghe nói anh mới bắt được một người.” Hoàng Mạnh lại gần Jason, giọng nói kìm xuống mức thấp nhất, để đảm bảo những người xung quanh không nghe thấy.

Jason nghe thấy những lời Hoàng Mạnh nói liền chau mày lại.

Tin tức của Hoàng Mạnh thực sự vẫn nhanh như trước đây, cho dù thế lực của anh ta ở đây đã chịu nhiều đả kích.

“Người đó có người muốn bảo vệ, tôi không gặp được.” Jason uống một ngụm Champagne nói.

Con người Jason tuy rất trọng tình cảm, nhưng mà công việc và tình cảm cá nhân vẫn phân biệt rõ ràng.

Hoàng Mạnh biết Jason tiết lộ cho anh biết bên đó thực sự có giam một người đã không dễ dàng gì rồi, dù sao thân phận của Jason cũng rất đặc biệt, bản thân cũng không thể thăm dò quá đáng.

“Tôi chỉ muốn biết một chút thôi, anh không cần hồi hộp.” Mu bàn tay Hoàng Mạnh đập vào ngực của Jason, ra hiệu cho anh ta thả lỏng, không cần phòng như phòng sói vậy.

Jason không hề thả lỏng người, anh ta biết Hoàng Mạnh là người như thế nào, bản thân không thể có chút sơ ý, nếu không để lộ ra tin tức gì, cấp trên chắc sẽ chẳng cần tính mạng nhỏ nhoi của anh ta nữa.

“Đừng nói công việc nữa, anh sống ở Trung Quốc thế nào, chắc rất tuyệt đúng không, lúc đầu anh một mực muốn về nước mà.” Jason chuyển chủ đề.

“Không tuyệt bằng ở cục Trung Tình như anh.”

Sắc mặt Jason cười nhẹ, người đàn ông như Hoàng Mạnh, cho dù không ở nước Mỹ, tin tức vẫn nhanh như vậy, mặc dù anh ta ở cục Trung Tình làm nhân viên thấp bé, nhưng mà thân phận vẫn được bảo mật.

“Thả lỏng.” Hoàng Mạnh nhìn thấy Jason lại căng thẳng, liền móc trong bộ vest ra một bức thư da bò trông có vẻ rất giản dị, nói: “Đưa cái này cho ông chủ của anh, tôi nghĩ ông ta sẽ thấy rất có hứng thú.”

Phải biết, anh ta đến đây tham gia bữa tiệc cũng chỉ là nhất thời nổi hứng, Hoàng Mạnh đã nhanh chóng chuẩn bị bức thư này từ trước hay sao?

“Không hổ là Hoàng Mạnh.” Jason bái phục nhận lấy bức thư, nói: “Sao anh biết tôi sẽ đến đây.”

Hoàng Mạnh nhếch mày, nói: “Gặp được anh là điều bất ngờ thôi.”

Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên lạ thường của Jason, dùng ánh mắt chỉ người phục vụ đang bê khay rượu ở phía trước.

“Nhìn thấy chưa, đó cũng là người của cục Trung Tình các anh.” Hoàng Mạnh cười bí hiểm, xem ra đối thủ của Giang Việt Nhượt cũng thật lợi hại, Giang Việt Nhượt, cô chắc phải giữ cho tốt chiếc ghế của nhà họ Giang rồi.

Nếu không, sẽ tan xương nát thịt, dám cả gan động đến tôi. Hoàng Mạnh cúi đầu định châm thuốc, nghĩ đến đây là bữa tiệc, lại thu chiếc bật lửa lại.

“Tại sao tôi không biết hôm nay người của cục Trung Tình sẽ đến, đây cũng chỉ là một bữa tiệc bình thường thôi mà.” Jason bái phục nhìn.

Hoàng Mạnh đập vào vai Jason, nói: “Vị trí của anh vẫn còn thấp,dần dần trèo lên.” Ánh mắt Hoàng Mạnh động viên nhìn Jason.

Hoàng Mạnh cúi đầu đi khỏi bữa tiệc.

Giang Việt Nhượt từ tầng hai nhìn bóng hình của Hoàng Mạnh, sau lưng là Củng Nhân.

“Jason bây giờ có thân phận gì?”

Củng Nhân suy nghĩ một hồi, nói: “Anh ta lấy thân phận là con trai thứ hai của nhà Douglas được mời đến đây, chẳng qua chỉ là đứa con nhà giàu thôi.”

Giang Việt Nhượt cúi đầu lắc lắc ly rượu, nói: “Jason tuyệt đối không đơn giản như vậy, chúng ta phải điều tra kĩ, còn nữa bức thư mà Hoàng Mạnh đưa cho Jason rốt cuộc có gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.