Tổng Giám Đốc Yêu Thủy Tinh

Chương 2: Chương 2




Buổi sáng ngồi bên trong quán cà phê, khách hàng tụm năm tụm ba, làm đẹp nhưng sau giữ trưa không khí có phần lơi lỏng hơn.

Nghê thủy Tình mới đi vào quán cà phê ngồi, liền thấy bên phải một lão bà lớn tuổi , hướng mình liều chết phất tay.

“Thật xin lỗi, khiến bà đợi lâu.” Nghê Thủy Tình vội vàng đi tới, kéo qua ghế dựa ngồi xuống.

Cô có nằm mơ cũng không nghĩ đến, một tuần trước một bà lão tới tìm tổng tài , lại là bà nội của tổng tài , càng không có nghĩ tới bà cư nhiên hẹn mình ra ngoài uống cà phê.

“Không sao, là bà đến sớm.” Trương Ngân Phượng vẫn như cũ mặt nở nụ cười hòa ái, quan sát quần áo mộc mạc của Nghê Thủy Tình.

Cô bé này, thanh nhã điềm tĩnh, phát ra một loại khí chất làm cho người ta rất thoải mái, thật là khiến cho bà càng xem càng yêu.

“Cái gì, bà muốn cháu làm người trông nom bên mình?” Biết được mục đích Trương Ngân Phượng hẹn cô đến đây sau, Nghê Thủy Tình giật mình thiếu chút nữa khiến muỗng bạc trong tay rơi xuống mặt bàn.

“Đúng vậy a, tuổi của bà đã lớn, thật rất cần người trông nom bên mình, ở trong nhà chăm sóc bà, hoàn toàn bao ăn ở, lương tháng sáu vạn, như thế nào? Suy nghĩ một chút đi!”

“Nhưng là. . . . . .” Nghê Thủy Tinh nghi ngờ nhìn mặt mày hồng hào của Trương Ngân Phượng, “Nhưng bà trông rất khỏe mạnh, bộ dạng cũng không cần người trông chừng.”

“Ai nha, nói thật, bà chỉ là muốn tìm người theo bà. Đứa cháu kia của bà, cả ngày đi sớm về trễ, chỉ còn một mình bà ở nhà, rất tịch mịch, liền muốn tìm người trò chuyện. Ngày đó thấy cháu, trực giác cho biết bà và cháu rất có duyên, cho nên liền mạo muội mời cháu.”

Trương Ngân Phượng nói xong nước miếng văng tung tóe, miệng đắng lưỡi khô, cuối cùng khiến Nghê Thủy Tinh tin tưởng đề nghị sự thật của bà .

“Như vậy đi. . . . . .” Trương Thủy Tinh trầm ngâm, “Nếu như bà thật cảm thấy cô đơn, buổi tối cháu có thể tới đây trò chuyện với bà, nhưng trước mắt cháu không muốn từ bỏ công việc, lại càng không muốn nghĩ kĩ cái gì tiền lương, cháu tới trò chuyện với bà hoàn toàn là tự nguyện.”

“Đông ý đồng ý, chỉ cần cháu chịu , tất cả đều nghe cháu , hắc hắc he he. . . . . .”

Chỉ cần Nghê Thủy Tình ở đến biệt thự Giang gia, để cho cô bé cùng Giang Lănghai người thường xuyên gặp mặt, tình cảm tự nhiên sẽ được từ từ bồi dưỡng .

Trương Ngân Phượng vẻ mặt tươi cười, thế nhưng là nụ cười gian trá , thấy thế nào thế nào giống như đang mài dao chuẩn bị để làm thịt cừu con đơn thuần, Nghê Thủy Tình không biết từ đâu tới một trận rùng mình.

Lão phu nhân hành động thật là sấm rền gió cuốn, xế chiều hôm đó, Nghê Thủy Tình lập tức được xe hơi sang trọng đưa mình về phòng trọ thuê nhỏ.

Cùng đi còn có hai người giúp việc bà nội mang tới , thay cô dọn dẹp hành lý, tựa hồ không muốn làm cho cô có cơ hội đổi ý .

Nửa giờ sau, Nghê Thủy Tình lẫn hành lý đếu bị đưa vào biệt thự Giang gia.

Tốc độ thật nhanh, ngay cả Nghê Thủy Tình chính mình cũng phản ứng không kịp nữa, ngay cả khi đã đăt chân trong phòng ngủ rộng rãi của biệt thự , cũng vẫn làm cho cô hoài nghi mình có hay không đang ở trong mộng.

Cả biệt thự thiết kế chu toàn, từ vườn hoa ở ngoài, hồ bơi, một sân quần vợt cần cái gì đều có, thậm chí còn có một mini sân đánh Golf.

Biệt thự bốn phía được bao phủ bởi màu xanh lá cây, chim hót hoa thơm, cách đó không xa chính là bãi biển mênh mông xinh đẹp , không khí mát mẻ tự nhiên.

Nghê Thủy Tình phòng của ở lầu hai, lão phu nhân cách vách, cả căn phòng lấy trắng sữa, màu lam nhạt điều làm chủ, có vẻ cực kỳ trong sáng ấm áp.

Nghê Thủy Tình vuốt ve rèm cửa sổ tinh xảo , ngắm nhìn vườn hoa xinh đẹp ngoài cửa sổ, không dám tin tưởng sự việc xảy ra trước mắt đây tất cả là thật.

So sánh với phòng trọ nhỏ rách nát của cô với hiện tại, nơi này quả thật chính là thiên đường!

Chỉ tiếc nơi này cho dù tốt hơn nữa, cũng không phải là nhà của mình, thiên hạ rộng lớn, rốt cuộc mình không có chỗ dung thân. . . . . . Nhìn nơi xa một mảnh đỏ hồng mỹ lệ ánh nắng chiều, Nghê Thủy Tình tinh thần không khỏi chán nản.

Nghê Thủy Tình vừa sanh ra liền bị cha mẹ vứt bỏ, từ nhỏ ở cô nhi viện lớn lên, trong lòng cô, chưa từng có cảm thụ qua”Nhà” ấm áp.

Cái từ này, đối với người khác mà nói là rất bình thường , nhưng đối với cô mà nói, lại giống như chuyện hoang đường, chỉ có thể hướng tới, lại xa không thể chạm.

Vậy mà, lão phu nhân xuất hiện xuất hiện, lại làm cô cảm giác được như thế nào là người nhà mà trước nay chưa từng có.

Bà nội nụ cười hiền lành thân thiết, tựa như người quen đã lâu không gặp, làm cho người ta bất tri bất giác sinh ra ý nghĩ thân thiết.

Nếu như có thể được, cô rất muốn ở chỗ này trông nom chăm sóc bảo hộ bà nội!

Nói ra có lẽ làm người ta khó có thể tin, Nghê Thủy Tình vào ở Giang gia biệt thự đã được một tuần lễ, nhưng vẫn không cùng Giang LăngChính thức găp mặt qua.

Giang Lăngmỗi ngày đi sớm về trễ, thường thường sau khi Thủy Tình ngủ, mới nghe được thanh âm xe hơi lái vào nhà để xe, sau đó, chính là tiếng bước chân đặc biệt trầm ổn của anh, vẫn từ trên cầu thang cho tới cuối hành lang.

Không nghĩ tới, so với người của anh, cô ngược lại quen thuộc tiếng bước chân của anh.

Biết anh đã trở lại, cánh môi khẽ giương nhẹ, Nghê Thủy Tình khép lại mí mắt, yên lòng mặc cho mình chìm vào thật sâu mộng đẹp.

Trong mộng hay ngoài mộng, luôn có bóng dáng một người đàn ông anh tuấn cùng đôi mắt trầm tĩnh sắc bén , như ẩn như hiện, tựa hồ cô có thể đưa tay ra chạm tới, nhưng mỗi khi cô đưa tay, sẽ đột nhiên biến mất vô hình, bởi vì cô mọi thứ như cũ, tiu nghỉu như mất.

Đây là một loại tình cảm gì? Nghê Thủy Tình có chút hiểu, rồi lại có một tia u mê.

Tối nay, vẫn qua nửa đêm mười hai giờ, còn không có nghe được tiếng động cơ xe hơi cùng tiếng bước chân của Giang Lăng, Nghê Thủy Tình không khỏi có chút tâm phiền ý loạn.

Trằn trọc trở mình hơn một giờ sau, cô rốt cuộc buông tha ý nghĩ tiếp tục ngủ .

Cô lật người ngồi dậy, mặc áo ngủ bảo thủ , cái mền mỏng hé ra, nhẹ chân nhẹ tay đi xuống lầu. . . . . .

Đi trên tấm thảm mềm mại, cô đi tới hồ bơi phòng bên ngoài, ngồi ở trên ghế, nhìn sóng gợn lăn tăn trên mặt nước.

Đầu thu ban đêm mang theo hơi lạnh lẽo, bốn phía mọi âm thanh đều yên tĩnh. Ngẩng đầu nhìn lên, cả bầu trời đầy ánh sao, sáng chói rực rỡ.

Người kia hiện tại ở nơi nào? Vì cái gì phải là đi sớm về trễ, ít ỏi về nhà?

Anh có biết hay không bà nội rất lo lắng cho anh, anh hẳn là đợi tại trong nhà cùng bà nội, anh không biết cô có bao nhiêu hâm mộ, bên cạnh anh còn có người thân quan tâm anh như vậy , không giống như cô, bất kể lưu lạc tới chỗ nào, đều chỉ có một người. . . . . .

Bởi vì không biết tới nơi nào, cho nên, cũng không chỗ nào để đi, cô là người không có nhà,cũng không có người thân.

Gió lạnh chợt nổi lên, đêm lại sâu mấy phần. Nghê Thủy Tình kéo chặt cái mền, ngày mai bên trên còn phải đi làm, như thế nữa khó có thể ngủ say, vẫn là trở về nằm đi!

Đột nhiên, trước mặt dường như có một đoàn bóng đen ngăn trở đường đi.

Nghê Thủy Tinh muốn dừng bước, cũng đã không kịp thu thế, lỗ mũi nhất thời đụng vào bức tường mềm mại, “A. . . . . .”

Cô không khỏi thở nhẹ ngẩng đầu, một bóng dáng cao lớn,cùng trầm ổn như núi vắt ngang ở trước mặt cô. Mà cô đụng vào , đúng là lồng ngực anh.

“Ngươi. . . . . . Ngươi là ai?” Nghê Thủy Tinh thanh âm phát run, cô chẳng lẽ gặp người xấu đột nhập chứ?

“Lời này nên tôi hỏi cô mới đúng!”

Giang Lăngcau mày trừng mắt cô gái trước mặt có mặt nhọn trái xoan, thanh tú tái nhợt, thủy mâu như sương , mặt không chút thay đổi.

Gặp quỷ! Hắn đến tột cùng là đụng phải tinh linh dưới đêm trăng, hay là đóa hoa hồng kiều diễm giữa bui hoa?

“Anh là. . . . . . Giang tổng tài?” Mượn ánh đèn cửa biệt thự , Nghê Thủy Tinh cuối cùng thấy rõ người đàn ông trước mắt là ai.

Giang Lăngsắc mặt không thân thiện nhìn chằm chằm cô. . . . . .

“Tôi. . . . . . Tôi tên là Nghê Thủy Tinh, là nhân viên trong công tu của tổng tài, cũng là người trông nom bà nội của tổng tài.”Nghê Thủy Tinh biết anh khẳng định đối với mình không có ấn tượng, cho nên liền giới thiệu mình.

Giang Lăng thoáng chốc nhớ lại, tựa hồ có một lần, bà từng đề cập với anh, sẽ có một cô gái đến ở cùng bà, chẳng lẽ chính là cô?

“Vào đi!” Anh ngắn gọn ra lệnh.

Ở phòng khách to lớn ngồi xuống trên ghế sa lon, Giang Lăngđôi tay khoanh trước ngực, mặt không thay đổi trừng mắt cô gái trẻ tuổi trước mặt .

Bà nội đến cùng là đang làm cái gì quỷ, vô duyên vô cớ gọi cô gái xa lạ vào ở trong nhà, nhất định là có cái ý đồ gì!

Đối mặt với người đàn ông ánh mắt sâu không lường được, Nghê Thủy Tinh cố đè xuống xung động muốn chạy trốn .

Anh trong con ngươi trầm tĩnh áp bách thật lớn, sắc bén như kiếm, khiến cho cô gần như không cách nào chịu đựng.

Huống chi hiện tại cô cái bộ dáng này, phủ áo ngủ, trong cái mền, tóc khẳng định cũng loạn thành một đoàn. . . . . .

Trời ạ, cô tin tưởng mình bộ dạng khẳng định rất xấu!

“Thật xin lỗi, mới vừa rồi. . . . . . Tôi không nghĩ tới sẽ dọa đến tổng tài. . . . . .” Nghê Thủy Tinh bất an nói xin lỗi.

“Đã trễ thế này, cô ở bên ngoài lúc ẩn lúc hiện làm cái gì?” Giang Lăngsắc mặt đúng là có chút khó coi.

“Tôi không ngủ được, cho nên ra ngoài đi một chút. Tôi không phải cố ý, chỉ là không nghĩ tới sẽ trùng hợp như thế, vừa đúng đụng vào tổng tài.” Nghê Thủy Tinh vội vàng giải thích, sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ vô tội điềm đạm đáng yêu.

“Bà nội kêu cô tới làm cái gì?”

“Bà nội nói bà cảm thấy cô đơn, cho nên gọi tôi đến bên cạnh trông nom chăm sóc, như vậy bà thì có đối tượng nói chuyện phiếm chuyện phiếm rồi.”

“Trông nom chăm sóc?” Giang Lăngnhíu nhíu mày, đồng thời chú ý tới cô đối với bà nội thân mật gọi, sắc mặt càng thêm chìm mấy phần, qua thật lâu sau mới nói: “Cô đi ngủ đi!”

“Ngủ ngon.” Nghê Thủy Tinh như được đại xá, vội vàng lên lầu.

Ai! Hôm nay thật không phải ngày may mắn của cô.

Vào ở nhà anh sau lần đầu tiên gặp mặt, lại làm cho anh thấy mình chật vật như vậy , anh đối với xuất hiện của cô thái độ rõ ràng bất thiện, cũng đúng, nếu như nhà mình đột nhiên có một người ngoài vào ở, cho dù ai cũng sẽ cảm thấy không thoải mái chứ?

Nhưng là. . . . . . Cô thật không hy vọng, mình biến thành chán ghét tồn tại trong mắt anh.

Lúc sáng sớm, ánh nắng mặt trời rực rỡ.

Nghê Thủy Tinh bưng sữa tươi đang còn nóng đi ra, rất kinh ngạc thấy Giang Lănglại vững vàng ngồi ở bên cạnh Trương Ngân Phượng .

Anh ngũ quan khắc sâu, tây trang phẳng phiu, cẩn thận tỉ mỉ, trên khuôn mặt mang theo đối với bất cứ chuyện gì cũng làm như không thấy lãnh đạm, đẹp trai làm cho người khác lòng nhộn nhạo.

“Bà nội sớm, tổng tài Chào buổi sáng.” Nghê Thủy Tinh chủ động chào hỏi, Giang Lăngnhưng chỉ là đối với cô vừa vặn thoáng nhìn nhàn nhạt.

Anh một bên vừa ăn một bên lẳng lặng nhìn Nghê Thủy Tinh thay sữa tươi cho bà nội, cắt bánh mì nướng. . . . . .

Động tác của cô vô cùn dịu dàng, tỉ mỉ mà săn sóc, ít nhất, anh chưa từng thấy qua động tác mềm mại như lông vũ như vậy.

“Tiểu tử!”

Bà nội nhìn Giang Lăngánh mắt nhìn chăm chú vào Nghê Thủy Tinh , nội tâm không khỏi âm thầm đắc ý, cháu trai quả nhiên đối với cô gái này để ý.

“Thủy Tinh cũng làm ở công ty cháu, hôm nay thuận tiện cháu chở Thủy Tinh đi đi!”

“Không cần, bà nội.” Nghê Thủy Tinh sợ hết hồn, vội vàng nói: “Biệt thự đầu đường cách đó không xa thì có trạm xe bus, rất thuận tiện, không cần phiền toái tổng tài.”

“Đừng khách khí, Thủy Tinh, dù sao cũng thuận đường mà! Còn nữa…, chúng ta đều là người một nhà, không cần kêu tổng tài nữa, nghe không tự nhiên , gọi tên là tốt, đúng không, cháu trai?” Trương Ngân Phượng cười he he hướng Giang Lăngnói.

Người một nhà? !

Giang Lăngkhóe mắt co quắp một cái, thiếu chút nữa ngẹn lại.

Anh lạnh lùng đứng dậy, “Bà nội, cháu đi nha.” Lại hướng Thủy Tinh nói;”Đi thôi!”

“À?” Nghê Thủy Tinh sợ hết hồn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn không hiểu nhìn anh.

“Cô không phải đi làm sao?” Giang Lăngliếc xéo cô.

“A, được, tôi lập tức tới ngay.” Nghê Thủy Tinh như ở trong mộng mới tỉnh, nằm mộng cũng không nghĩ đến, anh thật muốn chở cô đi làm.

Nhìn cảnh tượng hai người bọn họ vai kề vai đi ra , Trương Ngân Phượng không khỏi ha ha ha cười to ba tiếng, gốc cây do bà tự tay dắt tơ hồng, xem ra lập tức liền xứng thành một đôi, thật là vui chết lão nhân gia vậy!

Bên trong xe không khí trầm mặc được đáng sợ, trên người đàn ông mùi thơm thanh nhã truyền đến, chẳng những không có hóa giải khẩn trương của Nghê Thủy Tinh, ngược lại khiến cho cô nhịp tim như sấm, như đứng đống lửa.

Cô vừa mong đợi cơ hội cùng anh sống chung, nhưng rồi lại sợ sệt muốn chạy trốn.

Người đàn ông này trên mặt hiện đầy nồng đậm lạnh lùng cùng địch ý, cô không biết mình rốt cuộc làm gì sai, khiến cho anh căm thù cô như thế.

Mi cong khẽ chớp, Nghê Thủy Tinh không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng mình ngẩng đầu, im lặng nhìn tới phong cảnh ngoài cửa xe .

“Cô rất sợ tôi?” Rốt cuộc, Giang Lăng mở miệng phá tan không khí trầm mặc.

Bên cạnh cô gái trẻ tuổi tựa như một con thỏ trắng nhỏ bé bị hoảng sợ , rõ ràng một bộ dáng yếu đuối, hết lần này tới lần khác khiến bà nôi nội cảm động, để chui vào Giang gia.

Loại phụ nữ này, trên đường cái vừa nắm một bó to, hoàn toàn không nhìn ra có cái gì tốt!

Thật không biết cô dung thủ đoạn gì, khiến bà nội khen cô như vậy, mặc dù ngoài mặt xem ra hết sức đơn thuần, nhưng anh hi vọng cô không phải loại giả bộ”Tinh khiết” mà thôi.

Bà nội nói rõ muốn đem cô cùng anh ghép thành một đôi, Giang Lăng mặc dù khuông muốn biểu hiện ra làm trái ý bà nội, nhưng anh bình sinh căm ghét nhất chính là bị buộc làm chuyện mình không thích.

Nếu như người phụ này cho là chỉ cần lấy lòng bà nội, là có thể trở thành thiếu phu nhân Giang gia , vậy thì cô sai hoàn toàn!

Anh sẽ làm cho cô biết, tùy tiện xông vào Giang gia sẽ phải trả giá cao!

Tròng mắt đen lạnh lùng chợt lóe, Giang Lăng giờ phút này thái độ làm người ta không lạnh mà run.

“Tôi. . . . . . Không có. . . . . .” Nghê Thủy Tinh sợ hết hồn, sợ hãi nhìn nhìn hắn, lại hoảng hốt rũ tầm mắt xuống.

“Cô sao lại run rẩy thế kia không phải lợi hại lắm sao?”

Giang Lăng hừ lạnh một tiếng, cảm giác mình tựa như thợ săn ác liệt , không ngừng tiến sát từng bước đợi làm thịt dê con đã rơi vào trong lòng bàn tay .

“Tôi chỉ là cảm thấy. . . . . .”

“Cảm thấy cái gì?” Giang Lăng hơi nhướng mày.

“Cảm thấy Tổng tài có chút làm cho người ta không dám đến gần. . . . . .” Thủy mâu đột nhiên bay lấp lánh, rơi vào trên mặt người đàn ông, một giây kế tiếp ngay sau đó né ra.

“A? Cô muốn đến gần tôi làm cái gì? Làm thiếu phu nhân Giang gia ?” Giang Lăng cười lạnh.

“Không. . . . . . Tôi không phải ý này.” Nghê Thủy Tinh vội vàng giải thích, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Thiếu phu nhân Giang gia ? Anh làm sao có thể nghĩ như vậy? !

“Tôi không cần biết cô có mục đích gì! Nghe kỹ cho tôi. . . . . .”

Giang Lăng bất chợt thắng xe, bởi vì tác dụng của quán tính, Nghê Thủy Tinh cả người nghiêng về phía trước, thật may là được giây nịt an toàn giữ lại, nhưng đột ngột chấn động , khiến cô chấn kinh đến nói không ra lời.

Cô không hiểu mình nói sai chỗ nào, lại chọc cho người đàn ông trước mắt nổi trận lôi đình.

Giang Lăng lạnh lùng đem mặt lại gần, nháy mắt cũng không nháy mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngấn nước của Nghê Thủy Tinh.

“Trừ phi là tôi muốn, nếu không, sẽ không có một người phụ nữ nào có thể dựa vào giở thủ đoạn liền muốn leo lên giường của tôi. Cô đừng tưởng rằng lấy lòng bà nội, là có thể chiếm được tâm của tôi, cô căn bản không phải là loại khiến tôi có thể ra tay!”

Đúng vậy a, như loại phụ nữ này vừa không có ngực lại không có thịt, cũng không kiều mỵ cũng không thể yêu, nếu là bình thường, anh ngay cả nhìn cũng sẽ không liếc mắt nhìn, chứ đừng nói là khơi dậy dục vọng.

Coi như cô nghĩ mê hoặc anh, cũng phải xem lại bản thân có đủ khả năng không!

“Tôi. . . . . . Tới Giang gia. . . . . . Chỉ là vì chăm sóc bà nội. . . . . .” Nghê Thủy Tinh giọng nói run, anh nhục nhã khiến cô không chịu nổi trên khuôn mặt nhỏ nhắn nước mắt tuôn rơi.

“Thu hồi mấy lời vô dụng của cô lại, phia trước cách công ty năm mươi mét, cô có thể xuống xe.” Giang Lăng mặt như hàn băng, lạnh lùng nói.

Mới vừa bước xuống có mấy giây, liền nghe tiếng động cơ vang dội, nhanh chóng lái xe về phía trước như một mũi tên, chỉ còn lại nhàn nhạt bụi mù. . . . . .

Người đàn ông bộ dáng muốn vứt bỏ cô ngay lập tức, giống như cô là vi khuẩn độc hại. . . . . .

Trên mặt truyền đến cảm giác ẩm ướt, lấy tay chạm vào, Nghê Thủy Tinh mới biết, mình chẳng biết từ lúc nào trên khuôn mặt đẫm nước mắt.

Trái tim truyền đến cảm giác giống như bị người cắt , một đao lại một đao, chậm rãi sâu hơn đau đớn đầy mình. Vậy mà đau càng nhiều, cô càng hiểu, vừa mới bắt đầu trong lòng mình, để cho mình thỉnh thoảng vui mừng, thỉnh thoảng buồn rầu … Đó là cái loại tình cảm gì.

Không sai, đó chính là thích ──

Cô thích người đàn ông kia, cô thương anh!

Vừa bắt đầu trong lòng đã đầy hâm mộ, mới gặp mặt càng thêm vừa thấy đã yêu, gần như còn chưa quen biết thân nhau, cô cũng đã rơi vào tình yêu loại giống như rơi xuống vực sâu không kiềm chế được, mặc cho lòng của mình, loanh quanh luẩn quẩn, nhớ thương trên người của anh.

Cô từng rất kích động, có thể tới Giang gia, cùng anh cuộc sống ở chung một mái nhà, đối với cô mà nói, quả thật giống như là như mộng ảo kịch tình truyện cổ tích!

Dù là người đàn ông này tầm mắt chưa bao giờ dừng ở trên người cô, cũng đã đủ khiến cô thầm vui vẻ cả buổi sáng.

Cô cẩn thận từng li từng tí che giấu phần tình cảm này, lần nữa tự nói với mình, người đàn ông giống như anh, đời này kiếp này cũng không thể cùng với cô, cô chưa bao giờ hy vong xa vời cùng anh phát triển , khoảng cách hai người quá xa, cô tự mình rất rõ.

Thật ra thì, có thể mỗi ngày nhìn thấy anh, đối với cô mà nói, cũng đã là một loại may mắn trời ban , nhưng vì cái gì thái độ của anh luôn coi thường cô như vậy, khiến cô cảm thấy rất tổn thương? Là cô không xứng hay bất cứ ai cũng không thích cô?

Yên lặng nhìn chăm chú vào phương hướng xe hơi biến mất, Nghê Thủy Tinh mặc cho gió tùy ý thổi khô nước mắt trên mặt mình .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.