Tổng Giám Đốc Yêu Thủy Tinh

Chương 3: Chương 3




A a. . . . . . Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Ba tháng đã qua, hai người kia thế nào cũng không có động tĩnh gì, vẫn như cũ là mắt to trừng mắt nhỏ, thật là khiến bà già này sốt ruột chết mất thôi !

Trương Ngân Phượng gần đây tâm tình rất ấm ức, tuần lễ trước, bà thật vất vả mới khiến cháu trai chở Thủy Tinh đi làm, tưởng rằng có thể vì vậy hai người gần gũi với nhau hơn, không nghĩ tới, không nghĩ tới kết quả hoàn toàn ngược lại, hai người giống như oan gia đối đầu với nhau, từ lần đó chẳng những không nói với nhau lời nào, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng tránh tiếp xúc.

Mà Giang Lăng lại khôi phục dậy sớm về muộn làm việc và nghỉ ngơi, lấy cớ bận rộn công việc, thường ăn cơm ỡ chỗ gần công ty, khó khăn lắm một tuần mới trở về nhà một lần.

Nếu tiếp tục như vậy nữa, phải đến năm nào tháng nào bà già này mời được ôm chắt trai a? Không được, bà cần phải tìm cháu trai để nói chuyện mới được không thể để tình hình này kéo dài mãi!

Nghĩ đến đây, Trương Ngân Phượng nóng lòng đột nhiên đứng lên, kết quả động tác quá gấp, lớn tuổi trái tim không chịu nổi kích động, ngực cứng lại, một hơi chưa kịp thở gấp, nhất thời váng đầu hoa mắt, thân thể không ổn định, mềm nhũn té xuống đất,sau đó ngất xỉu . . . . . .

Đến lúc Giang Lăng nhận được điện khẩn của bạn tốt kiêm thầy thuốc gia đình Đường Gia Bình sau, lập tức như gió bay điện chớp chạy về nhà.

“Bà nội!” Anh ba chân bốn cẳng, vội vàng xông vào phòng ngủ bà nội.

“Xuỵt. . . . . .” Ngồi ở mép giường người đàn ông trẻ tuổi quay đầu, ý bảo Giang Lăng nhẹ giọng, “Mình tiêm cho bà một mũi rồi, giờ bà đã ngủ rồi.”

“Chẳng phải vẫn bình thường sao, bà nội như thế nào? Đột nhiên lại té xỉu như vậy?”

Giang Lăng hạ thấp thanh âm, nhìn bà nội ngủ say sắc mặt có hơi tái nhợt, không khỏi lòng như đao cắt.

“Chúng ta đi ra ngoài nói.” Đường Gia Bình kéo anh đi ra ngoài, cũng khẽ cửa đóng.”Bà nội trong người vốn có bệnh tim, hiện tại bệnh tình đột nhiên nặng thêm.”

Đường Gia Bình vuốt ve gọng kiếng vàng trên mũi , anh lịch sự nho nhã, tao nhã lễ độ, ở Giang gia đảm nhiệm thầy thuốc gia đình nhiều năm, bên cạnh đó, cũng là bạn tốt của Giang Lăng.

“Thế nào bệnh tình lại đột nhiên nặng thêm? Mấy ngày trước không phải vẫn tốt sao . . . . . .” Giang Lăng nhíu chặt mi tâm, hiện ra một rãnh sâu.

“Đó là bởi vì cậu không ngoan a!” Đường Gia Bình khẽ mỉm cười, nhìn bạn tốt của mình, “Bà nội tâm bệnh, cậu cũng không phải không biết. Bà muốn nhìn cậu sớm ngày kết hôn sinh con cũng muốn điên rồi, cậu thật bất hiếu, chẳng những không an an ủi bà, còn suốt ngày dạo chơi nhân gian, bạn gái đổi như tha áoy, trong lòng bà nóng lòng mới có thể không vội đến phát hỏa sao?”

Anh khuyên bạn tốt, “Giang Lăng, chơi đã hãy thu tay đi! Trên đời này, cũng không phải tất cả người nào cũng giống như mẹ cậu, luôn có một người sẽ có một người yêu cậu vô điều kiện , cho nên, bỏ qua khúc mắc, đi tìm hạnh phúc thuộc về chính mình đi! Huống chi, cậu biết đó bà nội thì bị bệnh tim, cậu nhẫn tâm lần nữa kích thích bà sao?”

Giang Lăng sắc mặt của âm trầm xuống, quả đấm cũng nắm thật chặt, đầu ngón tay có chút trắng bệch.

Hiện tại bà nội chính là người thân duy nhất của anh, anh không muốn mất đi bà!

Màn đêm kéo tới, hoàng hôn u ám.

To như vậy biệt thự Giang gia một mảnh yên lặng, vẻn vẹn ở lầu hai chỗ rẽ cầu thang nơi có một chút ánh đèn yếu ớt.

Chăm sóc bà nội ngủ sau, Naughê Thủy Tinh nhẹ chân nhẹ tay từ trong phòng ra ngoài, vừa đi đến cửa cầu thang, liền nhìn thấy bong dáng người đàn ông đang đứng cô đơn, trên ghế salon ngay chính giữa phòng khách.

Bốn phương một mảnh bong tối, người đàn ông không mở đèn, mặc cho mình chìm trong bóng tối, bóng lưng của anh nhìn qua thấy lo âu, thật cô đơn.

Ghế sa lon đối diện cửa kiếng rộng mở thật to, rèm cửa sổ theo gió lay động, dưới ánh trăng, hoa hồng xinh đẹp chậm rãi nở rộ, lặng yên không một tiếng động thổ lộ hương thơm.

Hoa hồng là loài hoa mà bà nội thích nhất, vườn hoa hồng này chình là thành quả tâm huyết của bà nội, Giang Lăng chỉ cần thấy được hoa hồng, sẽ gặp nhớ tới bà nội bóng dáng bận rộn cùng với nụ cười hiền lành trên môi.

Anh cảm thấy dạ dày tựa hồ cảm giác đau đớn , giống như có vô số con kiến đang đục khoét gặm mòn trái tim của anh. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cảm giác vô dụng.

Anh căm ghét loại cảm giác này!

Kể từ khi mẹ phản bội ba, hồng hạnh xuất tường, cùng người đàn ông khác song túc song phi (như hình với bóng) sau, ba giống như thất bại hoàn toàn, bị bệnh không khỏi, kéo dài mấy năm, rốt cuộc buồn bực mà mất, khi đó, Giang Lăng liền thề, sẽ không bao giờ để cho mình có cái loại cảm giác này!

Vậy mà tối nay, khi biết bệnh tình của bà nội sau, loại cảm giác vô dụng này lại tới!

Dù rằng hiện tại anh có tất cả, hô mưa gọi gió, lại không đổi được bình an khỏe mạnh người quan trọng nhất bên cạnh . Ghê tởm!

“Anh không sao chứ, tôi có thể giúp gì cho anh không?”

Đột nhiên, một thanh âm dịu dàng ở bên tai anh vang lên, giống như một dòng suối, leng keng rung động, an ủi lòng người.

Giang Lăng mở mắt ra, liếc mắt liền thấy Nghê Thủy Tinh đứng ở trước mặt.

Hoàng hôn bao phủ ở bên trong, khuôn mặt cô tựa như bức họa, vóc người mảnh khảnh, hai mắt lấp lánh lóe lên, giống như bầu trời rực rỡ ánh sao. Trong khoảnh khắc , trái tim của anh đập thình thịch.

Đợi không thấy trả lời, sự trầm mặc của người đàn ông biểu thị rõ ràng không thích cô đột nhiên quấy rầy, biết điều đó Nghê Thủy Tinh tính toán tránh ra.

“Chờ một chút!”

Nghe được thanh âm của Giang Lăng cô chợt dừng bước, quay đầu, ánh mắt không hiểu nhìn anh.

“Pằng!” một tiếng, Giang Lăng thắp sáng đèn của phòng khách, toàn bộ không gian phút chốc sáng lên.

Anh đứng lên, đi tới trước mặt cô, tròng mắt tối tăm sắc bén như kiếm, rồi lại thâm thúy tựa như biển, làm cho không người khác không thể nắm bắt.

“Cùng tôi kết hôn!”

“À?” Nghê Thủy Tinh cả người ngây ngẩn!

“Cùng, tôi, kết, hôn!”

Giang Lăng lần nữa lặp lại từng chữ, để cho cô xác nhận, cô không có nghe nhầm, không phải là cảnh mộng, càng không phải là cô trượt chân bước vào một thời không khác sau sinh ra hỗn loạn.

“Tại sao. . . . . .” Nghê Thủy Tinh gần như nói không ra lời, cô trợn to hai mắt, không thể tin nhìn người đàn ông trước mắt.

Anh không phải rất chán ghét cô sao? Tại sao đột nhiên lại nói ra những lời này?

“Bà nội bệnh nặng, tâm nguyện duy nhất hiện nay của bà, chính là nghĩ sớm ngày nhìn thấy tôi lập gia đình.”

Giang Lăng giọng nói trầm ổn, tròng mắt càng thêm trầm tĩnh đến mức khiến không có người nào không tin những lời anh vừa nói.

“Chính là vì nguyên nhân này. . . . . . Anh sẽ phải cùng tôi. . . . . . Kết, kết hôn?” Nghê Thủy Tinh vẫn không dám tin sững sờ nhìn anh.

Quá hoang đường!

“Cái này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?” Giang Lăng thẳng tắp nhìn Nghê Thủy Tinh.

Cô khó khăn tránh khỏi tầm mắt của anh, anh trong mắt áp lực khiến cho cô thật sự khó thở. . . . . . Người đàn ông này rấtnghiêm túc!

Anh bị điên rồi! Tất cả đều điên rồi!

Đêm này thật là hoang đường chí cực, Nghê Thủy Tinh đại não một mảnh hỗn loạn, “Giữa chúng ta cũng không có yêu.”

“Tôi biết .” Giang Lăng nhàn nhạt nói.

Giữa anh và cô dĩ nhiên không có yêu, cũng không thể sẽ có yêu.

“Vậy tại sao chọn tôi?” Nghê Thủy Tinh nghi ngờ nhìn Giang Lăng.

Tại sao chọn cô? Cô tin tưởng, bên cạnh anh vừa nghe đến anh cầu hôn người phụ nào cũng mừng rỡ như điên.

“Bà nội rất thích cô, cùng cô kết hôn sẽ khiến bà nội vui vẻ.”

Nghê Thủy Tinh rốt cục cũng hiểu tình thế trước mắt vì sao cô là người duy nhất được chọn, nếu như anh tùy tiện mang một người phụ nữ , chỉ sợ bệnh tình bà nội sẽ tăng thêm.

“Anh muốn một cái cọc hôn nhân không có tình cảm, đây đối với tôi không công bằng, đối với anh cũng thế, đối với bà nội lại càng không tốt!” Nghê Thủy Tinh cắn chặt môi dưới, cánh môi mềm mại truyền đến cảm giác đau đớn.

“Tôi sẽ làm cho cô cảm thấy công bằng.” Giang Lăng nhàn nhạt nói ra.

“Có ý tứ gì?” Cô không hiểu lời anh nói.

“Theo như lời cô thì chẳng qua , đây chỉ là một hiệp nghị,cô chỉ cần làm vợ trên danh nghĩa của tôi, dụ dỗ bà nội vui vẻ là được. Kết hôn ngày đó, tôi sẽ lập tức chuyển một trăm ngàn đến tài khoản của cô. Một khi bà nội thật sự có cái gì bất trắc. . . . . .” Giang Lăng hít sâu một hơi, trong con ngươi vượt qua đau đớn, “Hiệp nghị giữa chúng ta lập tức kết thúc.”

Nghê Thủy Tinh không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Một trăm ngàn? Cuộc hôn nhân này trị giá một trăm ngàn?

Đối với cô mà nói, đây gần như là con số không tưởng tượng nổi, là giá trị mà chị sợ cả đời này cô cũng không kiếm nổi.

Người đàn ông này, thật cho là tiền có thể mua tất cả? ! Đề nghị của anh làm cho cô cảm thấy nhục nhã.

“Tổng tài, tôi xác thực một trăm ngàn có thể mua được rất nhiều thứ, nhưng cũng không bao gồm tôi.” Nghê Thủy Tinh nâng lên mí mắt, nhàn nhạt nói một câu, xoay người rời đi.

Giang LăngNhất nắm được tay của cô, kéo cô vào trong ngực, “Coi như là vì bà nội, cô cũng không đồng ý?” Không nghĩ tới cô sẽ quả quyết cự tuyệt, khiến anh một phen hoảng hốt.

Người đàn ông đẹp trai lãnh ngạo khuôn mặt gần trong gang tấc, hơi thở đàn ông đặc biệt của anh phất qua gương mặt của cô, làm cho cô tâm hoảng ý loạn.

“Cô thật nhẫn tâm cứ như vậy trơ mắt nhìn bà nội bệnh tình nặng thêm sao?” Giang Lăng nắm chặt cánh tay Nghê Thủy Tinh.

Nghê Thủy Tinh chần chừ . . . . . .

Vậy mà càng làm cô chần chừ , ở sâu trong tròng mắt người đàn ông vội vàng cùng tuyệt vọng. Anh che giấu vô cùng tốt, nhưng vẫn làm cho trái tim tinh tế của cô cảm nhận được.

Ánh mắt lo lắng tìm kiếm cuả anh nhìn chằm chằm trên khuôn mặt cô,cô biết anh đang đợi câu trả lời khẳng định của cộ, câu trả lời này, đối với anh vô cùng quan trọng ?

Bà nội là người thân của anh, anh khẩn trương vì bà nội như vậy, nếu như mất đi bà nội, anh nhất định sẽ đau đến không muốn sống mất?

Huống chi, ba tháng sớm chiều chung sống, bà nội đối với cô , chẳng khác gì với người thân của mình, cô cũng không muốn khiến bà nội chịu kích thích nữa.

Nếu như bà nội như vậy hi vọng cô cùng Giang Lăng ở chung một chỗ, như vậy vì bà nội khỏe mạnh, vì để cho người đàn ông trước mắt này không hề nhíu chặt mi tâm rối rắm như vậy nữa, đè nén vẻ mặt không hề khó chịu như vậy, cô nguyện ý vì bọn họ, chấp nhận cái khế ước lạnh băng này!

“Được. . . . . .”

Chăm chú nhìn vào tròng mắt tối tăm của người đàn ông này, Nghê Thủy Tinh cánh môi giống như đột ngột sốt cao, không ngừng run rẩy, phát ra thanh âm nho nhỏ nghe không rõ.

Cái này giống như một đạo ma chú, mà chú này sẽ làm cô đau khổ cả đời, nhưng vẫn không cách nào thoát khỏi ma chú này!

Cô biết mình không khác nào cùng ma quỷ lập thành khế ước; biết mình nếu nhảy tới trước một bước, chính là núi đao biển lửa; biết rõ tình cảm sâu sắc của mình, ở trong mắt người đàn ông chỉ như rác rưởi tồn tại. . . . . .

Cô cái gì cũng biết, bên cạnh anh nhiều như vậy cô gái xinh đẹp vây quanh, họ so với cô xinh đẹp hơn, so với cô đáng yêu và quyến rũ hơn, anh chắc chắn sẽ không vì cô mà bỏ qua những cô nàng đó, thậm chí ngay từ đầu đến cuối anh vừa nhìn thấy cố đã chán ghét rồi. . . . . .

Nếu như cô đủ thông minh, giờ phút này nên nhấc chân mà đi,cách xa người đàn ông này, cũng là thoát khỏi đủ loại thương tâm; nhưng là, cô không đi được!

Chỉ là nhìn anh cô đơn ngồi trong bong tối, bước chân của cô, giống như bị đinh ghìm lại, một bước cũng không đi được. Đây chính là sức mạnh của tình yêu sao?

Đây chính là sức mạnh của tình yêu sao!

Nghê Thủy Tinh nội tâm giống như gặp phải song to gió lớn, buồn vui lẫn lộn.

Tất cả đều không sao, cô thương anh, lòng của cô đã không cách nào khống chế bị anh chiếm đóng, như vậy, lại bị anh thương tổn lần nữa, có ngại gì?

“Được, tôi đáp ứng anh!”

Mi cong khẽ chớp, đè xuống nội tâm chua xót, khóe mắt không nhịn được hiện lên một tầng mỏng nước mắt, Nghê Thủy Tinh tự nói với mình đừng khóc, phải kiên cường. . . . . .

Sau đó, cô cong cánh môi mềm mại nhạt màu lên , nhẹ nhàng, tựa như giờ phút này dưới đêm trăng hoa hồng, nhếch lên một đường cong vô cùng mê người.

Trong nháy mắt Giang Lăng cảm thấy hoa mắt, hoàn toàn bị sắc đẹp của cô làm cho kinh hoàng, gần như không cách nào khống chế,giống như sẽ phải cúi đầu hôn đóa hoa mê người xinh đẹp trước mắt này . . . . . .

Một giây kế tiếp, anh lập tức tỉnh táo lại, cô đang gần ở gang tấc liền đẩy ra.

“Vậy thì tốt, chúng ta lập tức bắt tay vào làm nghi thức chuẩn bị kết hôn, tiền tôi cho cô sẽ không thiếu một xu, nhưng chuyện này, tuyệt không thể để bà nội biết.” Giang Lăng lạnh lùng dứt lời, trực tiếp tự đi lên lầu hai.

Nghê Thủy Tinh nhìn bóng lưng anh biến mất, đứng lặng hồi lâu tại chỗ, đón gió, thật lâu, thật lâu cũng không có nhúc nhích đi khỏi chỗ đó. . . . . .

*******

Cùng anh ở chung một chỗ

Cho dù có biết rõ vu bà đang tính toán

Lệ đầy mặt cũng cam lòng để đổi lấy sự dìu dàng của anh. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.