Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia

Chương 14: Chương 14




“ Tôi muốn nói cho cậu biết, nói dối người ta cái mũi sẽ dài ra.” Đông Phương Tuyệt cúi đầu, hắn rất thích nhìn tiểu lão thử nói dối, xuẩn manh (1) xuẩn manh a.

(1) Xuẩn mạnh: Vừa đáng yêu vừa ngốc (ngu thì có )

Đây là Tổng Tài đại nhân cùng cậu nói đùa? Tổng Tài đại nhân đã biết mình là đang lừa hắn? Vẫn là……?

A…… Nếu không phải hiện tại Đông Phương Tuyệt ở trước mặt, Diệp An Thần cảm thấy cậu hiện tại nhất định sẽ ngồi xổm trên mặt đất vò đầu, vì cái gì vừa đến thế giới này, lại cảm thấy não tế bào không đủ dùng a!

Hơn nữa, mặc kệ lời nói của Tổng Tài đại nhân là có ý gì, Diệp An Thần thật sự rất muốn rít gào a, Tổng Tài đại nhân a, anh có phải diễn sai rồi hay không? Vì cái gì từ cao quý lãnh diễm, nguyên bản là một tòa băng sơn di động trong miệng người ta là Tổng Tài đại nhân?

Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ…… Tổng Tài đại nhân cũng xuyên?

Ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Đông Phương Tuyệt. Khuôn mặt người truớc mắt này, tuy rằng là Tổng Tài đại nhân, nhưng lại cảm thấy tính cách cùng với trong tiểu thuyết không giống nhau a, thật thật thật sự không giống nhau a, Tổng Tài đại nhân trong truyền thuyết chỉ đối với nữ chính mới có thể nói mấy câu, chỉ đối với nữ chính mới có thể lộ ra một cái cười.

Nhưng là nơi này……Cậu chỉ gặp Tổng Tài đại nhân vài lần, nhưng đều đã thấy Tổng Tài đại nhân cười rất nhiều lần được không? Hơn nữa…… Tuy rằng Tổng Tài đại nhân cũng sẽ phóng khí lạnh khiến người cảm thấy lạnh lẽo, nhưng là đối với người khác nói chuyện không vượt qua hai chữ đâu rồi?

A…… Chẳng lẽ là đối với nữ chính mới mở ra? Ha hả…… Nhất định là cậu suy nghĩ nhiều.

“Đi vào, cậu còn muốn ở chỗ này nhìn bao lâu?” Đông Phương Tuyệt càng thêm bất đắc dĩ.

“Em có thể tự mình về nhà.” Ngửa đầu, thật không biết vì cái gì Tổng Tài đại nhân lại cao như vậy. Nhưng nếu trước mắt chính là Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần cũng muốn làm lần giãy giụa cuối cùng.

“……”

“Được, em đi vào.” Nhìn Tổng Tài đại nhân chau mày, Diệp An Thần liền ngoan ngoãn đi vào, phía trước xe là một bồn hoa, bồn hoa có rất nhiều hoa đang nở, mà nhiều nhất chính là màu đỏ, méo miệng, Diệp An Thần cảm thấy, nhìn thấy hoa trước mắt, cậu trước tiên nghĩ đến chính là huyết quang tai ương (2).

(2) Huyết quang tai ương: hoạ sát thân chăng?

Theo tiếng đóng cửa, Đông Phương Tuyệt cũng ngồi lên xe.

Cảm giác được ánh mắt của Đông Phương Tuyệt, Diệp An Thần không được tự nhiên giật mình, nhưng là ánh mắt vẫn như cũ dính ở trên người cậu, ngầm hít sâu một hơi, mới ngẩng đầu, đối với Đông Phương Tuyệt nói: “Tổng…… Tuyệt.”

Vừa gọi cái chữ đầu, liền thấy mắt Tổng Tài đại nhân lập loè một chút, Diệp An Thần lập tức sửa miệng, ô ô…… Vì cái gì mà Tổng Tài đại nhân đối xưng hô như vậy chú trọng?

“Ân.” Nghe thấy Diệp An Thần xưng hô, Đông Phương Tuyệt vừa lòng gật gật đầu.

“Cái kia…… Chúng ta hiện tại……” Muốn đi đâu? Chỉ là mới vừa nói ra nửa câu đầu, nửa câu sau liền ở lại miệng Diệp An Thần.

“Đưa cậu về nhà.” Vặn chìa khoá xe xong, Đông Phương Tuyệt mới nói.

Vì cái gì Tổng Tài đại nhân luôn muốn muốn đưa cậu về nhà? Cái này không phải hẳn nên xuất hiện ở trên người nữ chính sao? Cậu không phải nữ chính a, cho nên có thể cầu buông tha hay không?

Nhưng …… Ba phút sau, theo cảnh vật không ngừng lùi về sau, trái tim Diệp An Thần tràn đầy bi ai, quả nhiên đối mặt với khí lạnh của Tổng Tài đại nhân, có thể cự tuyệt cũng chỉ có nữ chính. Quả nhiên, cậu vẫn không có dũng khí phản kháng Tổng Tài đại nhân a, vừa rồi một câu phản kháng, đã làm hắn vô cùng hối hận.

Kiên trì một phút sau, Diệp An Thần quyết đoán nói ra chỗ ở của mình, thuận tiện vì hành vi ngu xuẩn của chính mình vừa rồi mà hối hận, liền tính thời điểm tổng tài ở gặp được nữ chính chỉ số thông minh sẽ giảm xuống, nhưng là thời điểm đối mặt với hắn, sẽ không a, vì cái gì cậu quên mất a.

Hai phút sau, Đông Phương Tuyệt khởi động xe, hướng nhà Diệp An Thần, mà năm phút sau, hiện tại……

Diệp An Thần quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, nếu không phải bên người còn có Tổng Tài đại nhân tồn tại nói, hiện tại Diệp An Thần thật sự rất muốn dùng tay bụm mặt, cả đời đều không buông ra.

Hơn mười phút về sau, đã tới dưới nhà Diệp An Thần, ngốc ngốc đứng tại chỗ, nhưng là khóe mắt vẫn trộm nhìn Đông Phương Tuyệt trên cửa kính mà bồi hồi, hiện tại đã về đến nhà, phải làm sao bây giờ?

“Cám ơn.” Cúi mình đối với tổng tài đại nhân, khi ngẩng đầu lại cẩn thận hỏi, “Kia, anh có muốn vào không?”

“Ân! Tôi hôm nay không vào được.” Đông Phương Tuyệt gật đầu nói.

Liền tính là anh muốn vào tôi cũng sẽ không cho anh đi vào. Tuy rằng trong lòng là như thế, nhưng ngoài miệng lại không dám nhiều lời, nhanh chóng mở cửa, rời đi, phanh một tiếng đóng cửa xe, lên nhà đồng thời không quên quay đầu lại đối với Đông Phương Tuyệt vẫy vẫy tay.

“Ha hả……” Ở trong xe Đông Phương Tuyệt cười lên tiếng, thẳng đến khi Diệp An Thần vào nhà, Đông Phương Tuyệt mới lái xe rời đi.

Bình tĩnh về đến nhà, nhưng sau khi đóng cửa lại sau Diệp An Thần lại rốt cuộc bình tĩnh không được, ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, a a a a…… Cậu vừa rồi rốt cuộc là làm cái việc ngu xuẩn gì a, ah ah ah ah..… Sớm biết thế đã trực tiếp về nhà, hiện tại cậu lừa gạt tổng tài, tuy rằng hiện tại tổng tài không có truy cứu, nhưng là có thể ở trong lòng nhớ kỹ, sau đó…… Sau đó……

Càng nghĩ càng khủng bố làm sao đây? A…… Hiện tại phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ?

Ngồi trên mặt đất, tay vò tóc rối tung.

Sớm biết rằng sẽ hối hận, nhưng là khi đó chính mình giống như…… Ô ô…… Quả nhiên gần đây chính mình ở trên đường đi tìm đường chết, một đi không trở lại sao?

“Tổng tài, Mộ Dung tổng tài hiện tại đang ở văn phòng của ngài.” Trợ lý thấy Đông Phương Tuyệt từ thang máy ra liền đứng lên nói.

“Đã biết, đem hội nghị dời đến một giờ sau.” Đông Phương Tuyệt vừa nói vừa đẩy cửa vào văn phòng.

“Được, tôi đã biết.” Trợ lý vừa đứng lên nghe Đông Phương Tuyệt nói lập tức lấy điện thoại thông báo tới các trưởng phòng.

Văn phòng của Đông Phương Tuyệt rất lớn, thậm chí ở bên cạnh còn có một phòng nghỉ, hai màu đen trắng Đông Phương Tuyệt tương đối thích, cửa sổ lớn sát đất có thể thấy toàn cảnh cùng biển phía xa.

Bàn làm việc rất lớn, chỉ là hiện tại ngồi phía trước bàn làm việc là một người trẻ tuổi cùng Đông Phương Tuyệt tuổi tác không khác lắm, nghe thấy cửa mở liền hướng cửa nhìn. Đóng cửa lại, đi đến trước bàn ngồi xuống sau, Đông Phương Tuyệt mới hỏi nói: “Có việc?”

“Chẳng lẽ tôi tới tìm cậu cũng chỉ có thể có việc? Liền không thể là tôi muốn gặp cậu sao? Cậu nói hai chúng ta đã bao lâu không có gặp nhau?” ngón tay Mộ Dung Quý nghịch đuôi bút máy trên bàn Đông Phương Tuyệt, ở trên bàn không ngừng phe phẩy, thấy Đông Phương Tuyệt nói như vậy, liền thu tay, khoanh tay trước ngực.

“ Cậu cảm thấy lấy cớ vụng về như vậy tôi sẽ tin?” Đông Phương Tuyệt không để ý tới Mộ Dung Quý nói, “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”

“Lần này cậu thật đúng là hiểu lầm tôi a, là do quá chán mới đến nơi này chơi, chẳng lẽ cậu còn không chào đón?” Tây trang thuần trắng bình thường, mặc ở trên người Mộ Dung Quý lại có một loại cảm giác lười biếng.

“Xin lỗi, nơi này không chào đón cậu.” Không chút để ý mà nói, Đông Phương Tuyệt cầm lấy di động, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại, lại bị Mộ Dung Quý ngăn lại.

“Được rồi, tôi sai rồi còn không được sao? Không cần nói cho tiểu Tình ta ở chỗ này, bằng không…… A……” Lắc đầu thở dài, thẳng đến khi thấy Đông Phương Tuyệt buông đi động trong tay sau mới ngồi xuống.

Gác một chân lên, ngả về ghế phía sau, thấy thế nào cũng là một bộ dáng ăn chơi trác táng, “ Cậu không có em gái cậu không biết a, tôi đều đã bỏ hơn mười ngày, mỗi ngày ở văn phòng phê văn kiện, đều điên rồi a, lại không ra cậu liền tới nhặt xác huynh đệ mình đi.”

Thấy Đông Phương Tuyệt không có mở miệng nói chuyện, Mộ Dung Quý càng thêm một tấc lại muốn tiến một thước: “ Cậu không thấy, tiểu Tình canh tôi nghiêm như thế nào đâu, có khi cơm đều không cho ăn a, cậu nói tôi như vậy mà là tổng tài sao? Sớm biết rằng như thế này, lúc trước tôi có đánh chết cũng không trở lại.”

“Nhớ năm đó phong lưu khoái hoạt (3), nhìn lại hiện tại, nha nha nha, căn bản vô pháp so a! Còn có tiểu Tình, thật là càng lớn càng không nữ tính, nhớ nàng khi còn nhỏ đi theo chúng ta, một tiếng ca ca, một ngụm một ôm một cái, thật là già rồi, trở về không được a!”

(3) Phong lưu khoái hoạt: sống thoải mái, tự do

Mộ Dung Quý tiếp tục cảm thán, chỉ là càng cảm thán lại càng ngồi thẳng, dùng tay vuốt cằm, mặt không thể tưởng tượng nhìn chằm chằm Đông Phương Tuyệt.

Thật lâu sau mới nghiêm trang nói: “Tuyệt a, ngươi có phải hay không bị bệnh?”

Mới vừa nói ra rồi lại lắc đầu “Không đúng không đúng, liền tính là bị bệnh cũng sẽ không là như thế này a, chẳng lẽ là…… Quỷ bám vào người?” Càng nói đến sau, Mộ Dung Quý liền càng gật đầu, bằng không vừa rồi chính mình nói những bực tức đó, người trước mắt đã sớm bảo hắn lăn, nhưng là hiện tại…… Cư nhiên rất có hứng thú nghe.

Không thích hợp, nhất định có cái gì không thích hợp.

“Mộ Dung Quý.” Tiếng nói trầm thấp vàng lên, vừa nghe liền làm Mộ Dung Quý biết người trước mặt có điểm tức giận.

“Hảo hảo, tôi sai rồi, bất quá, cậu hôm nay giống như…… Tâm tình không tồi a.” Không tồi nghe hắn nói những cái bực tức đó cư nhiên cũng không bảo hắn rời đi, càng quan trọng là, hiện tại hắn cư nhiên còn ngồi ở chỗ này, chuyện này chính là kỳ tích có được hay không, nhận thức hai mươi tám năm, chuyện như vậy chưa có xảy ra a……

“Còn có thể.” Như cũ tóm tắt nói, nhớ tới bản mặt ngốc manh ngây ngốc kia, nguyên bản vì Mộ Dung Quý mà có điểm nổi bạo cũng nháy mắt biến mất.

Còn có thể? Mộ Dung Quý cảm thấy chính mình trong nháy mắt sợ ngây người? Thật là người cùng mình lớn lên sao? Vì cái gì lại cảm thấy có điểm không thích hợp?

“Không có gì, chỉ là gặp một tiểu lão thử thú vị mà thôi.” Không hề nhìn tiểu bằng hữu sợ ngây người, Đông Phương Tuyệt khóe miệng gợi lên một nụ cười không dễ phát hiện, làm Mộ Dung Quý cảm thấy, tận thế có phải tới rồi hay không? Vì cái gì lại cảm thấy hôm nay Đông Phương Tuyệt có điểm…… Khác thường?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.