Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia

Chương 36: Chương 36




Hơi hơi giương miệng, Diệp An Thần cảm thấy chính mình có phải đã xuất hiện ảo giác? Vừa rồi còn đang nghĩ đến Tổng Tài đại nhân, nhưng hiện tại mở cửa thì Tổng Tài đại nhân liền xuất hiện trước mặt? Cái này không khoa học a!

“Thấy tôi xuất hiện ở chỗ này thực kinh ngạc sao?” Đông Phương Yuyệt khom lưng ở trên má Diệp An Thần hôn một cái, sau đó ôm Diệp An Thần vào nhà.

Đem hộp cơm trong tay để lên trên bàn, mở ra, “Nguyên bản là muốn tự mình làm. Chỉ là thời điểm trở về bị chậm, liền ở bên ngoài tùy tiện mua một chút. Bất quá tí nữa liền mang em đi ra ngoài ăn ngon, hiện tại ăn một chút lót dạ thì tốt rồi.”

“Cái kia kỳ thật…… anh không cần phiền toái như vậy a. Em không kén ăn.” Đã bị đặt lên ghế, trong tay còn bưng một bát cơm, Diệp An Thần nhìn Đông Phương Tuyệt không ngừng gắp đồ ăn cho mình mà nói.

Đem một khối thịt kho tàu gắp bỏ vào bát Diệp An Thần, thuận tiện thời điểm Diệp An Thần ngẩng đầu trộm thơm một cái, rồi mới nói: “Chính là, tôi muốn đem em dưỡng béo a!”

“Em thực bị dưỡng tốt rồi, cho nên anh cũng không cần như vậy, hơn nữa chân em cũng sắp khỏi, về sau đừng đem cơm cho em nữa a.” Đối với hành động hôn trộm của Đông Phương Tuyệt, Diệp An Thần rất muốn tỏ vẻ đã quen a! Từ khi Tổng Tài đại nhân động kinh, chuyện như vậy Diệp An Thần cảm thấy chính mình đều đã có thể thản nhiên tiếp nhận rồi.

Tuy rằng vừa rồi khi Tổng Tài đại nhân hôn lên, vẫn cảm thấy trên mặt có điểm nóng. Nhưng là…… Hiện tại không phải nên nghĩ cái này a! Tuy rằng Tổng Tài đại nhân làm cơm ăn rất ngon, nhưng là…… Diệp An Thần vẫn cảm thấy, Tổng Tài đại nhân vội như vậy. Trước kia chính mình hành động không tiện, nhưng hiện tại tuy rằng vẫn có điểm đau, nhưng cũng đã không có gì đáng ngại, lại để Tổng Tài đại nhân một ngày ba bữa, thật sự là không thể nói nổi.

“Ân! Tôi cũng cảm thấy tôi dưỡng thực giỏi.” Đông Phương Tuyệt lại lần nữa ở khoé miệng Diệp An Thần mà hôn một cái.

Tổng Tài đại nhân, trọng điểm của anh sai rồi được chứ? Ý cậu vừa biểu đạt không rõ ràng sao? Ngài như vậy cắt câu lấy nghĩa thật sự tốt sao?

Trái tim nghe Tổng Tài đại nhân nói câu sau làm cậu muốn hét a! Diệp An Thần há mồm “Em..…”

Nếu trước kia, Diệp An Thần sẽ cảm thấy chính mình nhất định sẽ trầm mặc trong lòng mà chửi đổng. Nhưng hiện tại, Diệp An Thần cảm thấy, nếu chính mình muốn cùng Tổng Tài đại nhân hảo hảo mà ở bên nhau, hơn nữa không biết vì cái gì, lại một lần nhìn sang tổng tài, Diệp An Thần lại cảm thấy có điểm không giống, lại cảm thấy chính mình đã không sợ hắn, cũng đã không có thật cẩn thận giống ban đầu.

Là bởi vì biết, chính mình đã sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng sao? Vẫn là…… Bởi vì đã biết chính mình thích người trước mắt này, cho nên liền không sợ hãi?

Chỉ là Diệp An Thần còn chưa có nói, Đông Phương Tuyệt đã từ bên cạnh lấy ra một cái hộp đem tới trước mặt Diệp An Thần.

“Đây là cái gì?” Theo bản năng hỏi, nhìn đồ vật đột nhiên xuất hiện trước mắt, Diệp An Thần quên mất muốn nói cái gì. Nhìn chằm chằm hộp quà trước mắt, chỉ là nhìn thật lâu cũng chỉ nhìn ra hộp này bên ngoài rất cao cấp, Diệp An Thần một chút cũng không có nhìn ra cái gì khác.

Quay đầu lại nhìn Đông Phương Tuyệt, thấy Đông Phương Tuyệt cũng cười nhìn cậu, Diệp An Thần nghi hoặc lại nhìn nhìn hộp trước mắt mình, nếu đặt ở trước mặt cậu, hẳn là chính là tặng cậu đi? Hoặc là ý muốn chính cậu mở ra?

Rút nơ trên hộp ra, lại ngẩng đầu nhìn Tổng Tài đại nhân liếc mắt một cái, thấy Tổng Tài đại nhân vẫn như cũ mà chỉ cười nhìn cậu không nói gì, Diệp An Thần liền lớn mật mở nắp ra, “Quần áo?” Nhìn nằm đồ nằm trong hộp, Diệp An Thần nghi hoặc lấy đặt ở trước mặt nhìn nhìn.

Quần áo may thực tốt, cầm ở trong tay lại rất mềm mại, tuy rằng giống như không biết là nhãn hiệu gì, Diệp An Thần cũng không thấy tem trên quần áo. Nhưng là đồ Tổng Tài đại nhân đem về, nhất định thuộc hàng cao cấp. Không phải người ta nói, đồ càng cao cấp, mác càng làm chìm sao?

Mở quần áo ra, là một bộ tây trang? Chỉ là…… Nhìn đồ trong tay chính mình, Tổng Tài đại nhân đưa chính mình cái này là làm gì??

Liền tính cái này thực quý, lại đẹp, tây trang giống như vậy, chính cậu là không dùng được đi!

“Đi thử đi.” Đông Phương Tuyệt đem hộp quần cũng lấy ra để lên tay Diệp An Thần, “Đây là theo tôi miêu tả mà làm, đi thử xem có vừa hay không.”

…… Diệp An Thần ôm quần áo, có điểm ngốc, sau đó hắn liền nghe thấy được Tổng Tài đại nhân mang theo ý cười nói: “Chẳng lẽ là Thần muốn tôi giúp em mặc?”

Ha hả, tổng tài a, ngươi tuyệt đối đừng suy nghĩ nhiều, cầm quần áo, đứng lên, hướng phòng chính mình đi đến, thẳng đến đóng cửa lại Diệp An Thần mới phản ứng, chính mình hiện tại vì cái gì lại nghe lời Tổng Tài đại nhân nói? Nhìn quần áo cầm ở trong tay, cuối cùng thở dài, đem quần áo một bộ mặc lên người.

Có câu nói rất đúng, người đẹp vì lụa. Nhìn chính mình trong gương, Diệp An Thần sửa lại cổ áo. Cậu cảm thấy không giống cậu a! Có điểm là lạ, nhưng không thể nói ra, mắt nhìn của Tổng Tài đại nhân vẫn là không tồi.

“Được chưa? Ra để tôi nhìn xem.” Thời điểm Diệp An Thần còn đối gương cảm thấy biệt nữu, ngoài cửa lại truyền đến tiếng Tổng Tài đại nhân.

“Ân……Được rồi.” Đối với cửa hô một câu, tiếp tục nhìn mình trong gương, Diệp An Thần vẫn là cảm thấy là lạ, tuy rằng tây trang này nhìn rất bình thường, nhưng như thế nào cũng là tây trang a…… Có thể nói, Diệp An Thần đời này chưa có mặc qua tây trang, hiện tại đột nhiên phải mặc…… Diệp An Thần cảm thấy không quá quen.

Lại lần nữa kéo áo khoác tây trang, Diệp An Thần liền nghe thấy tiếng mở cửa, giây tiếp theo, Đông Phương Tuyệt liền xuất hiện trước mặt, “Thật xinh đẹp.” Thời điểm Diệp An Thần không kịp mở lời, Tổng Tài đại nhân liền nói một câu.

Chỉ…… Xinh đẹp? “Anh mới xinh đẹp! Cả nhà anh đều xinh đẹp.” Tuy rằng câun lớn lên thanh tú một chút, nhưng là cậu cũng là nam được không? Tuy rằng cậu hiện tại chính xác đã cong, hơn nữa thấy thế nào cũng là thụ, nhưng cậu vẫn là nam được không? Xinh đẹp……Anh mới xinh đẹp!

Thấy tiểu lão thử tạc mao, Đông Phương Tuyệt chỉ hơi hơi cười, tiến lên, kéo đầu Diệp An Thần lại, ở trên môi hôn lên, thật lâu mới buông ra, “Cũng rất soái.” Sau khi buông ra Đông Phương Tuyệt mới bồi thêm một câu.

Có lệ…… Trên môi vẫn mang theo cảm giác ấm áp, mang theo hương vị của Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần thấy trong mắt Tổng Tài đại nhân tràn đầy ý cười, trong lòng yên lặng nói một câu.

“Thần đối với tôi là soái nhất.” Đông Phương Tuyệt dùng tay giúp Diệp An Thần sửa tóc vì bị mình làm rối, chỉ là xúc cảm mềm mại kia lại làm chính mình lưu luyến, luyến tiếc dời đi.

“Ai là của anh, anh mới là của tôi.” Đem bàn tay ở trên đầu chính mình lấy xuống, Diệp An Thần theo Đông Phương Tuyệt nói một câu. Chỉ là nói xong, mới phát hiện chính mình vừa rồi nói gì.

“Ân, tôi là của em.” Chỉ là làm Diệp An Thần không nghĩ tới, Tổng Tài đại nhân cư nhiên sẽ tiếp mình nói, lại nói câu vừa rồi làm mặt cậu liền nóng lên, đây là tự làm bậy không thể sống sao? Chỉ là…… Tổng Tài đại nhân a! Ngài thật sự không phải là thuộc tính băng sơn sao? Chẳng lẽ ngay từ đầu cậu đã xác định sai?

Vì cái gì người trước mắt này, Diệp An Thần thấy thế nào cũng không thể cùng Đông Phương Tuyệt trong tiểu thuyết liên hệ cùng nhau đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.