Tổng Thống Đại Nhân, Đừng Kiêu Ngạo!

Chương 404: Chương 404: Báo hỏng!




Editor: May

Sở Ngự Bắc bỏ qua quá nhiều trưởng thành của Lộ Bảo Bối, anh an tĩnh mà nghe Tình Không từ từ kể ra.

“Khi đó em đang đi học, sau khi Lộ Bảo Bối đầy tháng, em nhờ hàng xóm hỗ trợ trông giúp, nó hoàn toàn không khóc không nháo, mỗi ngày ăn no liền ngủ, chỉ lúc tiểu, đói bụng…… Sẽ nha nha vài tiếng, vị hàng xóm kia nói, chưa từng gặp qua đứa bé dễ nuôi như thế.”

Nói tới đây, Tình Không phát hiện không khí tựa hồ có chút không thích hợp, cô trở về cũng không phải muốn hợp lại với Sở Ngự Bắc, càng không phải vì một nhà đoàn tụ.

Cô yên lặng mà thu thập thùng dụng cụ, đang muốn đứng lên, đột nhiên trời đất quay cuồng, người cũng đã tới trong một lồng ngực ấm áp.

Tình Không sửng sốt một chút, cảm giác quen thuộc đánh úp lại, tâm cô nhẹ nhàng run rẩy, có loại tâm tình muốn khóc.

“Có đôi khi anh thật muốn bóp chết em!”

Sở Ngự Bắc gắt gao ôm cô, giọng nói đè nén đến lợi hại, người phụ nữ đáng chết này làm anh bỏ qua nhiều quá trình trưởng thành như thế của Lộ Bảo Bối.

Tình Không giãy giụa xuống dưới, “Buông em ra!”

“Không buông!” Sở Ngự Bắc bắt lấy tay cô

Tình Không cầm nắm tay, lại buông ra, cũng không muốn bại lộ chính mình biết công phu, sửa dùng phép khích tướng, “Sở Ngự Bắc! Chỉ là ngủ một đêm mà thôi, anh có cần không buông được như thế không?”

Cô cho rằng Sở Ngự Bắc sẽ giận tím mặt, chuẩn bị phất tay áo bỏ đi. 

Kết quả người đàn ông chỉ là trầm khuôn mặt đối diện với cô, giây tiếp theo, người đàn ông thô lỗ mà phủ lên cánh môi cô, vừa gặm lại cắn.

Một tay khác dùng sức nhéo cằm cô, cưỡng bách cô mở miệng ra, đầu lưỡi linh hoạt của anh chui vào, quét sạch trước sau trái phải ở trong khoang miệng của cô một vòng, vẫn cứ cảm thấy không đủ.

Anh ngậm lưỡi nhỏ của Tình Không không buông, tay trên cằm cô buôn ra kéo áo ngủ tơ tằm cô một cái --

Báo hỏng!

Tình Không không nghĩ tới anh sẽ phản kích như vậy, hoàn toàn vượt qua mong muốn của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.