Tra Công Hoàn Lương Ký

Chương 1: Chương 1




Lý Huyền Lương trừng mắt há mồm, ngây ngốc nhìn màn hình lớn trước mắt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Y biết em trai Lý Lâm của y vừa khốn nạn vừa phóng túng, nhưng giá nào y cũng không nghĩ nó lại hạ tiện như thế.

Cùng những gã đồng tính luyến ái qua lại coi như không tính, lại còn chơi 3P, mà nếu chỉ len lén chơi thì cũng được đi, đằng này còn quay phim. Y thật sự rất muốn bổ đầu Lý Lâm ra, xem bên trong rốt cuộc có phải hay không chỉ chứa toàn là phân?

Ngồi trên sofa, người đàn ông phun một làn khói rồi mới chậm rãi mở miệng: “Thế nào, rất kích thích đúng không? Cứ từ từ xem, đây mới chỉ là khúc dạo đầu thôi, phía sau còn hấp dẫn hơn nhiều.”

Lý Huyền Lương xông tới phía trước, rút băng ghi hình ra, dùng toàn lực ném mạnh xuống đất.

Người ngồi trên sofa thấy thế chỉ nở một nụ cười: “Cứ việc ném, ném rồi tôi vẫn còn cái khác.”

Lý Huyền Lương trừng hắn, trong mắt mang theo sát khí: “Mã Thần Nhất, sao mày có thể càng ngày càng biến thái như thế? Cư nhiên lại đi tìm người quay cái thứ rác rưởi này.”

Mã Thần Nhất lắc đầu: “Hiểu lầm, hiểu lầm rồi, tôi đâu có rảnh rỗi đến mức đi theo dõi sinh hoạt cá nhân của em trai cậu, cái này chẳng qua là ngẫu nhiên lọt vào tay tôi mà thôi. Tôi tìm cậu bàn bạc chuyện tiền nong cũng xem như nể mặt cậu lắm rồi, bởi có nói sao đi nữa chúng ta cũng từng là bạn học, đúng không?”

Lý Huyền Lương căn bản là không tin lời Mã Thần Nhất nói. Hắn muốn giúp y sao? Có mà giậu đổ bìm leo ấy. Ai chẳng biết từ khi hai người còn học chung thì đã là đối thủ không đội trời chung, mấy từ như “bằng hữu” hay “hữu nghị” vốn không có trong từ điển. Cả hai luôn xem nhau không vừa mắt, thứ duy nhất gắn bọn họ lại là khi Mã Thần Nhất cùng đàn em của hắn bắt nạt em trai y, rồi y dẫn em trai đến tìm hắn tính sổ, tới tới lui lui vẫn chỉ là mấy chuyện đánh nhau… Bây giờ nghĩ lại, tất cả cũng đều do em trai của y gây họa.

Lý Huyền Lương không thèm để ý đến lời Mã Thần Nhất nói, chỉ buồn bực ngồi trên ghế nhẩm tính xem tiền trong tài khoản thẻ của y còn bao nhiêu, cuối cùng mới mở miệng: “Bao nhiêu tiền, tao đưa cho mày là được chứ gì.”

Mã Thần Nhất tựa như đang chờ những lời này, lập tức mỉm cười, nói: “Không nhiều không ít, giá gốc ba trăm vạn, nhưng là bạn bè thì dù sao cũng phải đưa thêm chút tiền hối lộ, tăng thêm năm mươi vạn nữa, mấy chi phí khác thì…”

Lý Huyền Lương nghe Mã Thần Nhất nói xong, kinh ngạc tới nỗi mắt cũng không chớp, chỉ biết nhìn hắn chằm chằm, nửa ngày sau mới phun được một câu: “Khốn kiếp! Mày đi ăn cướp à?”

Ba trăm năm mươi vạn? Đem em trai của y đi bán còn không đủ nữa là.

Mã Thần Nhất thế nhưng không nóng không giận, chỉ bình thản nhả một ngụm khói thuốc: “Cậu khoan hãy ngại giá này quá đắt, là bạn bè nên tôi đã nể mặt cậu lắm rồi, cậu có biết nếu người tôi có được băng ghi hình này thì họ sẽ làm gì không? Quên đi, hỏi cậu cũng như không, họ sẽ trực tiếp dùng băng ghi hình sao chép ra đĩa CD, cậu hiểu chứ? Dựa theo mối làm ăn cùng sự quen biết của bọn họ, tuồn hàng ra thị trường thì chỉ không đến một tuần là có thể thu lại bảy tám trăm vạn, kiếm tiền dễ thế đấy. Tuy bộ dạng em trai cậu tầm thường, nhưng cũng may nó có khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu như búp bê, nếu để giới hạn là cấm bán cho người dưới mười tám tuổi, muốn kiếm hơn một nghìn vạn cũng không phải không có khả năng.”

Lý Huyền Lương nhất thời nổi giận, thiếu chút nữa là lật tung cái bàn, mắng: “Đê tiện vô sỉ, cùng lắm thì tao kiện bọn chúng thôi, cái đám người cặn bã đó…”

Mã Thần Nhất nghe thế thì nhịn không được bật cười, dập tắt điếu thuốc, nói: “Kiện á? Bị cáo đâu? Hơn nữa, cậu kiện người ta tội gì? Ngược lại, cậu có tin người ta phá cậu tới tan cửa nát nhà không? Thôi được, cứ cho là cậu thắng kiện, kết cục cũng vẫn chỉ có một, đó chính là các cậu chẳng những thân bại danh liệt mà còn làm trò cười cho thiên hạ. Chính cậu tự suy nghĩ lại đi, kết quả nào tốt hơn?”

Không cần nghĩ, y có thể nghĩ cái gì đây? Lý Huyền Lương sớm đã có đáp án, chậm rãi ngồi xuống, điều chỉnh lại giọng điệu thương lượng: “Là vầy, ba trăm năm mươi vạn thật sự ngoài khả năng của tôi, cậu có thể cho tôi thời gian hai năm không?”

Mã Thần Nhất ngồi thẳng người lại, lạnh lùng nói: “Nếu cậu muốn mặc kệ sống chết của em trai cậu, tôi cũng không có biện pháp, mặc dù chúng ta từng là bạn học, nhưng chuyện tiền bạc thì phải rõ ràng. Nếu tôi đem băng ghi hình này sang tay cho người khác, tôi có thể kiếm đến tám trăm vạn. Bất quá, em trai cậu sẽ thê thảm lắm đấy. Nó mới học đại học thôi, đúng không? Sau này cuộc sống nhất định không khác gì địa ngục, nghe nói một số người giống nó bị chơi đùa tới chết, chịu không nổi phải tự sát cũng có, bị hủy dung mạo…”

“Đủ rồi.” Lý Huyền Lương nhịn không được đứng bật dậy, ăn nói nhỏ nhẹ thế này vốn không phải tác phong của y, liền trực tiếp ngửa bài: “Mã Thần Nhất, mày rốt cuộc muốn thế nào thì cứ nói thẳng ra đi, quanh co lòng vòng nhiều lời vô ích như thế mày không mệt à? Tao chỉ là một người bình thường, tiền thì tao không có, chỉ có cái mạng này thôi, nếu mày muốn trả đũa chuyện trước đây thì cứ đến tìm tao, muốn đánh muốn chửi gì tùy ý mày, được chưa?”

Nghe xong câu nói sau cùng của Lý Huyền Lương, Mã Thần Nhất mỉm cười, dùng ngón tay thon dài của mình sửa sửa lại cổ áo sơ-mi, nói: “Đã tốt nghiệp lâu như vậy rồi mà tính tình của cậu chẳng thay đổi chút nào. Được, cậu đã thẳng thắn như thế, tôi đây cũng không dài dòng thêm nữa, tôi cho em trai cậu hai lựa chọn, một là đưa tôi ba trăm năm mươi vạn, hai là em trai cậu phải từ bỏ việc học hành, đến câu lạc bộ Dạ Hoàng làm việc, ký hợp đồng bán thân trong mười lăm năm.”

Lý Huyền Lương nghe xong thì sửng sốt, y thật không dám tin tưởng, câu lạc bộ Dạ Hoàng!? Hợp đồng bán thân trong mười lăm năm!? Giọng nói của y có chút phát run: “Mã Thần Nhất, đây là con đường sống của mày sao? Kêu Lý Lâm bước chân vào đó, nó còn tiền đồ gì nữa? Là mười lăm năm a, coi như xong đời nó rồi.”

Câu lạc bộ Dạ Hoàng là nơi nào chứ? Là một câu lạc bộ tiếp viên nổi tiếng! Làm tiếp viên ở đó, danh tiếng bị tổn hại không nói, số người bị chơi đến nửa sống nửa chết tuyệt đối không ít, lại còn những mười lăm năm, không về chầu trời mới là lạ.

Mã Thần Nhất nhìn Lý Huyền Lương, sờ sờ cằm không nói chuyện, lại như suy nghĩ một chút rồi đứng dậy, thong thả bước đến trước mặt y, quần tây cắt may khéo léo càng tôn lên đôi chân thon dài mà khỏe mạnh, khóe môi quỷ dị nhếch lên mang theo vài phần châm chọc: “Ái chà, cậu vẫn che chở cho Lý Lâm đến thế ư!? Tốt, tinh thần hy sinh tất cả vì em trai của cậu rất cảm động, khiến tôi rất muốn giúp cậu toại nguyện. Kỳ thực, đường sống cũng không phải không có, chỉ là…”

Ánh mắt quái dị của Mã Thần Nhất khiến Lý Huyền Lương cảm thấy rất khó chịu. Tầm mắt cao hơn cũng bỏ đi, thế nhưng y vẫn nhớ lúc học cấp 3, chiều cao hai người còn chưa cách biệt lắm, vậy mà giờ này hắn đã cao hơn y ít nhất 10cm. Muốn đối diện với ánh mắt hắn, y buộc phải ngẩng đầu lên, đáng chết!

Mã Thần Nhất dường như rất thỏa mãn với sự chênh lệch chiều cao này của hai người, ánh mắt hắn bắt đầu quan sát khắp người Lý Huyền Lương, vừa nhìn vừa hài lòng nói: “Mấy năm nay cậu thật sự càng ngày càng xinh đẹp.” Trách không được trước đây các nữ sinh thường ở sau lưng y, nói y là mỹ nam sắc nước hương trời gì gì đó, giờ nhìn kỹ quả thật không sai. Mã Thần Nhất nhịn không được, đưa tay ra chạm vào cằm Lý Huyền Lương.

Lý Huyền Lương bị Mã Thần Nhất nhìn chòng chọc đến mức sởn gai óc, một phát hất văng cánh tay hắn đang đặt trên cằm mình, thấp giọng chán ghét nói: “Này, tao không phải tính luyến ái, bộ dáng như thế nào liên quan gì đến mày?”

Mã Thần Nhất từ chối cho ý kiến, hai tay khoanh lại trước ngực: “Tôi có thể cho em trai cậu con đường sống, bất quá, nghĩ tới nghĩ lui hình như tôi sẽ bị thiệt thòi nặng đây, tôi phải nhìn xem cậu rốt cuộc có đáng giá hay không?” Nói xong, hắn liền áp sát tới gần, không chút kiêng nể mà ngắm nghía y từ trên xuống dưới, khiến y có một dự cảm không lành.

Lý Huyền Lương né tránh ánh mắt của Mã Thần Nhất, cau mày hỏi: “Rốt cuộc là con đường sống gì?”

Mã Thần Nhất sờ sờ cằm, trước tiên bày ra vẻ mặt vừa xấu xa vừa mờ ám, sau đó mới chậm rãi tiến đến sát bên cạnh vành tai duyên dáng của Lý Huyền Lương. Chứng kiến gương mặt y càng lúc càng ửng hồng, hắn chậm rãi nói từng câu từng chữ:

“Rất đơn giản, để tôi chơi cậu một lần, thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.